Họa Chi Đơn Vương

Nàng ấy dập đầu liên tục ba cái, lúc ngồi thẳng lên trán đã rướm máu. Ta không nói gì nhìn nàng ấy, mắt nàng ấy chan chứa nước mắt: “Nô tì phạm sai lầm, chịu đánh chịu phạt không oán một câu, tiền bạc hay khế ước bán thân nô tì đều không cần, chỉ cầu tiểu thư để nô tì ở lại, để thấy… Hoa thị vệ bình an vô sự, sau đó tiểu thư bán nô tì đi cũng được.”

Nước mắt chảy như mưa trên khuôn mặt tựa nhành hoa, quả nhiên chuyện tình cảm là chuyện làm lu mờ tâm trí nhất.

“Được.” Ta vứt lại một chữ rồi bước lên xe ngựa, không nói gì thêm.

Trúy Trúc lau nước mắt, đứng dậy đến bên trái xe ngựa. Trở về Hoa phủ, ta cho người đi tìm người làm loạn hôm đó, đôi phu thê Lý thị, nhưng không tìm ra tin tức nào. Khắp kinh thành không một bóng người, cũng không thấy bọn họ về biên thành, không biết do thị vệ của Hoa phủ vô dụng hay bọn họ có bản lĩnh… chạy trốn.

Hoa Tướng mấy lần đến hỏi ta trong viện có chuyện gì xảy ra, ta chỉ nói là người bị mưu hại đã được giải đi rồi. Hoa Tướng chỉ coi đó là một người thị vệ, nên không ảnh hưởng gì.

Mà ta, lúc này mới phát hiện quyền thế và quan hệ quan trọng biết bao nhiêu, nếu không có nó, ở nơi này mọi chuyện đến nửa bước cũng khó đi.

Vì vậy ta quyết định tiến cung, lần này đi thẳng tới chỗ Dạ Trọng Hữu.

Dạ Trọng Hữu thấy ta, trong đáy mắt tràn ngập niềm vui sướng, lập tức bỏ tấu chương trong tay xuống.

Ta đi thẳng vào vấn đề, nói: “Người có thể giúp ta tìm lại Lý thương hôm đó không?”

Dạ Trọng Hữu cúi đầu, lát sau mới ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt khiến người ta cảm thấy chua xót: “Khó lắm nàng mới đến tìm ta một lần, ta còn tưởng nàng vì ta mà đến.”

Ta nghiêng mặt tránh ánh hắn của hắn: “Hoàng thượng, chuyện của Hoa Nhung Châu có ẩn tình khác, mà phu thê Lý thị lúc này không một chút tung tích, rõ ràng họ đang chột dạ nên mới không dám lộ diện, có thể thấy được lời bọn họ nói cũng không hoàn toàn là sự thật. Hoa Nhung Châu không nên cứ bị nhốt thế này.”

“Ta nói cho nàng nghe, tên đầy đủ của hắn là Tề Nhung Châu, nàng vẫn cứ gọi hắn là Hoa Nhung Châu, nàng đang cho ta thấy lập trường của nàng sao?” Thanh âm của Dạ Trọng Hữu ngày càng lạnh.

Ta đành phải mềm giọng: “Hắn là thị vệ của ta, nhiều lần cứu ta trong cơn nguy hiểm, ta sao có thể đứng nhìn hắn bị mưu hại, bị oan khuất chứ?”

“Thị vệ?” Dạ Trọng Hữu cao giọng: “Ánh mắt hắn nhìn nàng không giống một thị vệ nhìn chủ nhân chút nào.”

Tay ta không tự chủ được nắm chặt trong tay áo, suýt chút nữa quên mất hắn là Hoàng thượng, trên đời này hắn là người cao quý nhất, hắn nói thích ta, dĩ nhiên sẽ không chấp nhận bên cạnh ta có người khác.

Trong lòng suy nghĩ hơi nhiều, nhất thời chưa kịp trả lời hắn, cho đến lúc ta bị hắn hung hăng kéo ta lại, ta mới phản ứng được chuyện gì đang xảy ra.

Đôi mắt hắn như dấy lên ngọn lửa đốt cháy tim ta, hắn nói: “Hóa ra nàng biết mà vẫn còn để hắn ở bên người, nàng đặt ta ở chỗ nào?”

Hắn vẫn là… Đế vương.

Ta mở to mắt trả lời: “Ta đến để hồi bẩm với Hoàng thượng chuyện liên quan đến… chân tướng của Tề Nhung Châu, chuyện này cũng không hoàn toàn nằm trong việc điều tra của Lâm Giang thị vệ, Hoàng thượng không muốn nghe duyên cớ trong đó chút nào sao?”

Dạ Trọng Hữu buông lỏng tay, quay người nói: “Bên nào cũng cho rằng mình đúng, nàng tin lời của thị vệ nàng, vì sao ta lại không thể tin lời thị vệ của ta?”

Ta đỡ lấy cánh tay vừa bị hắn nắm chặt, hít một hơi thật sâu mới mở miệng: “Hoàng thượng không muốn nghe cũng không sao, vậy ta sẽ mang chứng cứ đến trước mặt người.”

Cách nhờ đến Dạ Trọng Hữu không thể tiến hành được, trong lòng hắn có hiềm khích với Hoa Nhung Châu, tất nhiên sẽ không chịu nghe lời ta nói, cho nên ta chỉ có thể tự mình đi tìm chứng cứ.

“Chỉ là trước khi định tội…. vẫn mong Hoàng thượng đừng ra lệnh gì làm loạn tâm tư.”

Dạ Trọng Hữu vẫn quay lưng về phía ta, ta thi lễ xong vội cúi đầu lui ra.

Lúc đi tới cửa nghe thanh âm của hắn truyền đến: “Khiết Khiết, có khi nào dù chỉ một lần nàng chủ động tới tìm ta, thật sự vì… muốn gặp ta không?”

Tay ta không tự chủ được run lên từng đợt, ta hít một hơi thật sâu mới nói: “Vậy sau này Hoàng thượng làm chuyện gì có thể suy tính chút không, người có rất nhiều phương thức để nói cho ta biết, cớ sao lại lựa chọn… cách đó?”

Nói xong ta cất bước đi thẳng ra cửa, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, ngước đến khi cổ đã mỏi nhừ mới tiếp tục bước đi.

Vừa mớt ra khỏi cửa cung thì xe ngựa đã bị chặn lại, ta vén mành lên, thấy Dạ Trọng Lan mặc một thân áo bào tím cưỡi ngựa chặn trước đầu xe.

Thấy hắn, ta bỏ mành xuống ngay, không muốn nhìn hắn thêm một giây phút nào.

Một lát sau thanh âm của hắn ngoài cửa sổ vang lên: “Ta có lời muốn nói với nàng.”

Ta trả lời trong xe ngựa: “Ta đã nói rõ với Vương gia rồi, bây giờ trên đường nhiều người qua lại, Vương gia đừng có có hủy hoại danh dự của ta.”

Sau một lúc lâu giọng hắn mới cất lên: “Ta ở tửu lâu phía trước đợi nàng, dù nơi đó vẫn có người nhưng khá yên tĩnh, người ngoài có biết cũng sẽ không nhiều lời. Nếu nàng muốn giải quyết chuyện của tên thị vệ kia thì hãy qua đó.”

Tiếng vó ngựa ngoài xe vang lên, Thiên Chỉ nhìn ta, ta nhắm mắt nói: “Đến tửu lâu phía trước.”

Bước vào phòng, Dạ Trọng Lan ngồi xuống, Viên Phong đứng thẳng phía sau hắn.

Cảm giác Thiên Chỉ đang câu nệ, ta nói: “Các ngươi ra ngoài canh cửa đi, không cần đóng lại, vậy sẽ không xem là thất lễ.”

Viên Phong thấy Dạ Trọng Lan không phản đối lập tức chắp tay lui ra cửa.

Ta ngồi xuống cạnh bàn, Dạ Trọng Lan mở miệng trước: “Nghe Viên Phong nói nàng thành toàn cho hắn và nha hoàn của nàng?”

“Đây là chuyện của hai người bọn họ, ta không nhúng tay vào, ta chỉ trả tự do cho Thuý Trúc thôi, tương lai có ra sao đều là lựa chọn của nàng ấy.” Ta mở miệng trả lời.

Dạ Trọng Lan dường như nở nụ cười, không đợi hắn nói ta đã cướp lời: “Vương gia vừa mới nói giải quyết chuyện của thị vệ ta, giờ có thể nói cho rõ ngọn ngành không?”

Dạ Trọng Lan bị ta ngắt lời đành nói: “Chuyện của thị vệ nàng ta được cũng nghe phong phanh, ta biết nàng đang điều tra tung tích của đôi vợ chồng thương nhân kia, nên mới khổ tâm suy nghĩ, khó khăn lắm mới lần ra chỗ ở hiện tại của bọn họ.”


“Ở đâu?” Ta vội vàng hỏi.

Dạ Trọng Lan không trả lời ngay, sắc mặt có chút chần chừ.

Bây giờ ta mới bình tâm lại, hắn đã nói bản thân đã khó khăn thế nào, lại còn do dự như vậy, nhất định không dễ dàng đưa tin tức cho ta: “Nói đi, điều kiện trao đổi của ngươi là gì?”

Dạ Trọng Lan ngây ra, một lát sau mới thở dài, nói: “Ta do dự không phải là đang suy nghĩ yêu cầu gì với nàng, ta điều tra tung tích của đôi phu phụ kia, cũng không phải vì muốn ra điều kiện với nàng.”

Ta không nói gì, Dạ Trọng Lan tiếp tục: “Chuyện này không đơn giản, nếu chỉ là một tên thị vệ, ta khuyên nàng đừng nhúng tay vào.”

“Ý của Vương gia là đang muốn ta sáng suốt rút lui, vứt tốt giữ xe, thấy chuyện bất bình phải nhắm mắt làm ngơ sao?” Ta trào phúng nói.

Dạ Trọng Lan cũng không tức giận: “Thị vệ của nàng đã từng giết người, không được tính là oan uổng.”

“Giết người cũng phải xem là giết người như nào, Vương gia có dám nói mình chưa từng giết nửa mạng người không?”

Dạ Trọng Lan đột nhiên khẽ cười, nói: “Ta không biết nàng nhanh mồm nhanh miệng như vậy từ khi nào đấy.”

Không để ý lời trêu chọc của hắn, hỏi lại: “Vậy nên, đôi phu phụ kia hiện tại đang ở nơi nào?”

Dạ Trọng Lan thu lại nét tươi cười: “Cũng được, để nàng tự mình đi… cũng tốt thôi. Căn nhà ở Thành Nam có một hộ viện bỏ hoang, vài ngày trước đột nhiên có người ở.”

“Đa tạ Vương gia, ta nhất định sẽ không quên phần ân tình này.” Ta đứng dậy hành lễ.

“Không cần, nàng cứ coi như là ta đang trả lại… ơn cứu mạng của nàng.”

Dạ Trọng Lan đứng thẳng dậy, chỉnh lại thân ngọc nhìn ta, cười một cách bình thản.

Ta cũng không do dự mỉm cười: “Được, vậy chúng ta đã thanh toán xong.”

Đang lúc chuẩn bị cáo từ, Dạ Trọng Lan chợt nói: “Đáng lý ra những lời này ta không nên nói, nhưng trong hoàng cung… tranh đấu quá nhiều, mà trước nay nàng luôn mong một cuộc sống bình lặng, không nên nhập cung.”

“Ta nói muốn nhập cung khi nào?” Ta hỏi lại.

Dạ Trọng Lan không đáp lời, hắn nhìn ta: “Nàng và ta cũng xem như… đã từng quen biết, nếu nàng đã khăng khăng không muốn ta che chở, ta cũng không cưỡng cầu. Ngày sau một khi nàng có chuyện có thể tới tìm ta, ta sẽ không ngồi yên.”

Tâm tư ta xoay vòng vài cái, nhoẻn miệng cười: “Vậy cảm tạ Vương gia.”

Từ trong tửu lâu bước ra, Thiên Chỉ đang đỡ ta lên xe ngựa, lên được một nửa chợt nghe thấy một tiếng gọi: “A Khiết.”

Ta dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Dạ Trọng Lan đang đứng bên cửa sổ trên lầu hai nhìn ta, ta cũng nhìn về phía hắn, một lúc sau mới nghe hắn nói thêm: “Tạm biệt.”

Thanh âm không lớn nhưng ta vẫn nghe được, cúi đầu cười một tiếng, ta trực tiếp bước thẳng lên xe, không đáp lại một lời.

Hoa Khiết đã từng yêu hắn, hắn cũng vì ân cứu giúp mà dao động, hiện giờ chúng ta đều đã thấy rõ, phần lớn nữ tử thường dùng cảm tính để đàm phán, còn phần lớn nam nhân lại dùng lí trí.

Trở về Hoa phủ, mãi đến khi sắc trời trở tối ta mới xuất phủ, đi thẳng đến địa điểm Dạ Trọng Lan cho ta, quả nhiên là một tiểu viện không đáng chú ý đến, ngay cả thủ vệ cũng không có.

Thương nhân từ ngoài vào không quen ở lại kinh thành, họ sẽ ở tại khách điếm, nếu có tiền sẽ mua lại một viện nào đó, chuyện này sẽ được ghi chép lại. Phải khen bọn họ trốn trong viện hoang phế này nên thị vệ của Hoa phủ mới không tra ra được tung tích.

Thị vệ dưới trướng ta đi vào, nhưng bên trong không thấy một bóng người, trong lòng ta không khỏi cảm thấy kì lạ.

Nghe thấy tiếng mở cửa trong nhà, một nam tử đi ra, thấy chúng ta liền hoảng hốt, ngay tức khắc đóng cửa lại.

“Phá cho ta.” Ta ra lệnh, thị vệ lập tức hành động.

Chỉ mất chút thời gian thị vệ đã giải hai người đến trước mặt ta, chính là đôi phu phụ kia. Nếu đã là thẩm phán, thì nên có phong thái của một thẩm phán. Đốt lửa trong viện lên, ta tìm một cái ghế ngồi xuống rồi mới nhìn về phía hai người đang quỳ dưới đất kia.

Phụ nhân kia vẫn còn nhớ rõ ta, bà ta mở miệng: “Đêm khuya quý nhân tới cửa muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn giết người diệt khẩu? Người chết không thể đối chứng?”

Ta nhìn bà ta, nói: “Nếu ta muốn giết người diệt khẩu, ngươi nghĩ ngươi còn thời gian quỳ gối ở đây nói chuyện sao?”

Mắt phụ nhân kia đảo láo liên, xem ra có vẻ không an phận, ta phủ đầu chiếm lợi thế: “Hôm đó trên phố ngươi vô duyên vô cớ đặt điều, ta nhất thời thiếu quan sát mới để ngươi chạy mất, bây giờ đến tính toán sòng phẳng với ngươi.”

“Lời ta nói từng câu từng chữ đều là thật, không hề vu oan giá họa.” Phụ nhân kia vẫn mạnh miệng.

“Nếu ngươi nói thật, các ngươi đã sớm đến công đường tranh cãi rồi, sao đến mức phải chạy đến nơi bỏ hoang này?” Ta nhận chén trà từ tay Thiên Chỉ, hơi nóng từ chén trà bốc lên – cũng không biết nha hoàn này tìm được ở đâu.

Vợ chồng Lý thị lén nhìn nhau, vẫn không nói tiếng nào, ta giả bộ lơ đãng nói với thị vệ: “Trói bọn họ lại cho ta, đánh gãy hai chân trước, tránh họ có ý định bỏ trốn nữa. Dám can đảm bôi nhọ phủ tể tướng, ta nuốt không trôi cục tức này.”

Thấy thị vệ như muốn động thủ, phụ nhân kia tranh thủ nói: “Xin quý nhân minh xét, ta cũng không dám khiến phủ tể tướng thêm ngột ngạt.”

“Còn nói không dám, Tề Nhung Châu là thị vệ của ta, các ngươi nói hắn như vậy không phải dang đánh vào mặt ta sao? Còn đứng đó làm gì? Mau ra tay.” Ta nghiêm mặt quát lớn, thị vệ lập tức tiến lên trói lại.

Phụ nhân kia thấy mình bị trói bắt đầu kêu khóc: “Quý nhân tha mạng, là tiểu súc sinh nhà Tề gia làm điều ác trước… chúng ta chỉ là được người mời đến….”

“Im miệng.” Nam tử kia thấy phụ nhân vạ miệng, vội vàng mở miệng chặn lại.


Ta nheo mắt, phất tay ra hiệu thị vệ lui xuống trước, cười lạnh: “Ta biết có người mời các ngươi đến, các ngươi không cần ấp a ấp úng, ta không hỏi vấn đề này. Có điều các ngươi đã sai trước mà vẫn còn giá họa … Tề Nhung Châu, lần này ta đến đòi lại công đạo cho hắn.”

Phụ nhân kia lết đầu gối mấy bước, bị thị vệ cản lại mới nói: “Quý nhân, từng câu chúng ta nói đều là thật, thật sự không phải bịa đặt, đúng là tên tiểu tử Tề gia kia đã hại công công.”

“Ngươi còn có mặt mũi nói điều này sao, người công công kia là ai còn cần ta nhắc tới?” Ta đặt chén trà trong tay xuống.

Đôi phu phụ kia giật mình một cái, ta thấy vậy nói tiếp: “Tề Nhung Châu không truy cứu các ngươi, các ngươi còn chạy tới trả đũa, hẳn là cảm thấy may mắn lắm. Nếu tên công công kia còn sống, ta bảo đảm kết cục của hắn sẽ càng thảm hơn.”

Đôi phu phụ giờ đã thấp thỏm lo âu, ta hơi mềm giọng: “Nhưng chuyện này chỉ là tội của tên công công đó, ta sẽ không liên lụy đến các ngươi. Nhưng các ngươi cần đến nha môn nói cho rõ, biết sai thì sửa, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ.”

“Chuyện này….” Phụ nhân kia lén nhìn nam tử bên cạnh, cứ mãi ấp úng.

Ta thấy vậy nhướn mày: “Thế nào? Còn không đồng ý sao, thấy ta dễ nói chuyện hơn nha môn sao?”

“Không phải đâu quý nhân, chỉ là sợ lời chúng ta nói cũng vô ích thôi….”

Phụ nhân kia còn chưa nói hết đã bị nam tử chặn họng, ta nhíu mày mở miệng: “Đây là lần thứ hai ngươi cản nương tử nhà ngươi nói chuyện rồi, thật sự coi như ta điếc không nghe thấy sao?”

Trong ánh mắt nam tử kia hiện lên tia hoảng hốt, hắn bình tĩnh lại mới nói: “Quý nhân vừa vào cửa đã trói lại đòi đánh đòi giết, căn bản là không muốn nghe sự thật, chúng ta nói nhiều làm gì.”

Ta thu lại dáng vẻ ngang ngượng, nhìn chằm chằm nam tử kia, nói: “Ta biết sự thật rồi còn muốn hỏi gì nữa, các ngươi vì dục vọng của bản thân mà đổi trắng tay đen lừa gạt người khác. Ta đã cho các ngươi cơ hội nói cho rõ ràng, cũng là cho các ngươi chút hi vọng sống. Nhưng các ngươi cứ ngoan cố không chịu nói, vậy ta cũng không ngại dùng chút thủ đoạn nhỏ để các ngươi sẵn sàng nói ra sự thật.”

Nam tử kia nói: “Quý nhân các người ai cũng như nhau, không bao giờ chịu nghe người khác nói, chỉ biết đến bản thân mình.”

Ta sững sờ, trong lòng chợt thấy chợt chột dạ, hỏi: “Có ý gì?”

“Chúng ta sống ở biên thành rất tốt, nếu người nói phụ thân ta… thế nào, chính chúng ta cũng rõ, cứ xem như hận Tề Nhung Châu đi, nhưng khi biết thân phận của hắn, bọn ta tránh còn không kịp, chứ đừng nói đến chuyện chủ động từ xa chạy tới đây?” Lúc này nam tử kia mới than khóc kể lể.

Ta bỗng nhiên cảm thấy tay chân trở nên lạnh buốt, trong lòng trống rỗng.

Nam tử than khóc mệt rồi, mới quỳ xuống: “Chúng ta chỉ là những người ham sống sợ chết, lúc trước ta cũng đã nói rõ… chuyện xảy ra, nói thẳng là không truy cứu chuyện năm xưa nữa, nhưng lại còn bị người tới bắt phải đi xác nhận. Chúng ta muốn rời kinh thành, nhưng lại sợ trở về sẽ liên lụy đến người nhà, mới tạm trốn đi đợi câu chuyện đi đến hồi kết rồi mới tính tiếp. Cho nên, nói hay không nói… đều vô dụng. Cho tới bây giờ chúng ta chưa từng có quyền lựa chọn.”

“Ý của các ngươi là cho dù các ngươi có nói chân tướng thì vẫn sẽ có người để các ngươi đến trước đúng không?” Ta kiềm chế cánh tay đang run rẩy, nói.

Vẻ mặt nam tử vẫn có chút hoài nghi, ta nói tiếp: “Các ngươi chỉ cần trả lời có phải hay không, trả lời xong ta sẽ tự xử lí việc này, coi như chưa từng gặp, đưa các ngươi rời đi. Nếu dám nói láo, cho dù người nhà ngươi ở biên thành ta cũng sẽ bắt về hỏi tội.”

Một lúc sau nam tử kia mới lên tiếng: “Không dám không dám, từng câu tiểu nhân nói đều là thật.”

Dưới chân ta như mềm nhũn, miễn cưỡng đứng thẳng người đi ra ngoài, thị vệ thấy vậy cũng đi theo, bỏ lại hai người kia trong viện.

Là ta đã lầm, cho rằng chỉ cần có người tới nói chân tướng thì có thể làm rõ ai phạm tội. Hóa ra ngay từ đầu, Hoa Nhung Châu có tội hay không không phải chuyện ta có thể định đoạt được.

Ra khỏi viện đã thấy cạnh xe ngựa ta có một thân ảnh, là Mộ Dao.

Nàng thấy ta đi đến thì cất lời: “Ta biết hôm nay ngươi sẽ đến đây, cho nên mới cố ý đợi ngươi ở chỗ này.”

“Lên xe ngựa rồi nói.”

Ta trả lời, vì ta sợ mình sẽ đứng không vững.

Trên xe ngựa chỉ có ta và Mộ Dao, nàng nói: “Ta biết ngươi… đã thả hắn đi, ngươi nói chắc chắn, ta đặc biệt tới tìm ngươi nói chuyện….. Ngươi có đang nghe ta nói hay không?”

Mộ Dao nhíu mày nhìn ta, nhưng ta vẫn đang thấy toàn thân rét run, nói: “Hôm nay thân thể ta khó chịu, e rằng không có sức nghe ngươi nói chuyện.”

Mộ Dao chỉ trầm mặc trong chốc lát, nhưng cũng không rời đi: “Ta cũng không muốn dây dưa quá nhiều với ngươi, hôm nay nói rõ ràng một lần đi, về sau không cần gặp lại nữa.”

Ta không đáp lời, nàng nói tiếp: “Ta đã nghĩ thông suốt rồi, cứ coi như trong lòng A Lan có ngươi, ta cũng không trốn tránh nữa, ta sẽ chứng minh cho hắn xem người thật lòng với hắn bây giờ là ai. Bởi vậy, ta không cần ngươi nhường cho ta.”

“Vì sao mà đến giờ phút này ngươi vẫn còn lo nghĩ chuyện này?”

Ta đón ánh mắt khó hiểu của Mộ Dao: “Cho tới giờ không phải là ta nhường cho ngươi, mà là hắn lựa chọn ngươi, trên vách đá như nào, thì hiện tại cũng như vậy.”

Mộ Dao sửng sốt hồi lâu, nhìn ta bằng ánh mắt soi xét, ta thản nhiên để mặc nàng nhìn, cuối cùng nàng mở miệng, không còn đề cập đến chuyện này nữa: “Trước đó là ta ngu muội nên làm chuyện sai lầm, có điều huynh trưởng ngươi cũng phải là người vô tội. Hiện giờ ta đã hiểu, mọi chuyện trên thế gian này đều không thể nói rõ, ai đúng ai sai tùy vào suy nghĩ của từng người. Sau này… ta sẽ không nhắm vào Hoa phủ nữa, chỉ cần các ngươi không động vào ta, ta sẽ coi các người như người xa lạ.”

Thấy Mộ Dao đang có ý cầu hòa, trong lòng ta không nhịn được có chút vui mừng, sau một lúc mới miễn cưỡng nặn ra một mụ cười: “Được.”

Mộ Dao đứng dậy chuẩn bị rời đi, lúc xuống xe ngựa còn nói thêm: “Phong thư hôm đó ta gửi cho ngươi, ngươi đọc rồi chứ?”

Ta gật nhẹ đầu, nhưng không đáp lời. Mộ Dao thoáng nhìn ta: “Dù không biết ngươi động đến… người trong hậu cung kia thế nào, ta chỉ khuyên ngươi một câu, xem như là vì… hắn. Trèo cao quá cũng không tốt, chỉ sợ lại mất mạng.”

Không đợi ta đáp lời, Mộ Dao đã bước đi. Một lát sau Thiên Chỉ mới lên xe, nàng ấy thận trọng nhìn ta.

Ta nhắm mắt lại vờ như không có chuyện gì, lúc sau mới mở miệng: “Ngày mai theo ta đến nhà lao.”


Thiên Chỉ nhỏ giọng “Vâng” một tiếng, sau đó chúng ta không nói gì suốt cả đoạn đường.

Trong nhà lao, Hoa Nhung Châu tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng tinh thần đã tốt hơn trước một chút, vết thương cũng không tăng thêm. Tên lao ngục này sợ đánh rắn động cỏ nên không dám lạm dụng tư hình.

“Sao tiểu thư lại tới đây?” Hoa Nhung Châu mịt mù nhìn ta.

Ta không câu nệ tiểu tiết ngồi trước mặt hắn, nói: “Ta đã gặp vợ chồng nhà Lý thị kia.”

Người Hoa Nhung Châu cứng đờ, ta thở dài: “Là ta đã liên lụy tới ngươi.”

Đưa tay xoa đầu Hoa Nhung Châu, hắn vẫn không hiểu chuyện gì, ta nói: “Có điều ngươi cứ yên tâm, ta chắc chắn sẽ cứu ngươi ra, không tiếc… bất cứ giá nào.”

Hoa Nhung Châu kéo tay ta trên đầu hắn xuống, nhưng không buông tay ra mà nắm thật chặt: “Ta… đối với tiểu thư, rất quan trọng sao?”

Khuôn mặt vẫn mang nét trẻ con, có điều trong ánh mắt đã lộ ra cảm xúc của bản thân.

Ta không rút tay về, mặc hắn nắm lấy: “Ừ, quan trọng.”

Hoa Nhung Châu cười, dáng vẻ tươi cười như nắng sưởi ấm lòng ta.

Người ta vẫn luôn xem hắn như trẻ con lại là người luôn đứng sau ta, chưa bao giờ thay đổi, chính vì hắn luôn như thế, nên mới phải.. tội.

Ta nhẹ giọng: “Ta đã đuổi Thúy Trúc đi rồi.”

Hoa Nhung châu nhướng mày, trên mặt mang vài phần lạnh lẽo: “Liên quan gì đến ta? Cớ sao lại muốn nói cho ta biết?”

Tên này trở mặt đúng là nhanh thật.

“Thiên Chỉ đã muốn lập gia đình, người bên cạnh ta ngày càng ít.” Ta cúi đầu nói, cảm giác tay hắn siết chặt tay ta, ta mới nói.

“Đợi ngươi ra ngoài rồi, ta với phụ mẫu sẽ rời khỏi kinh thành này. Lần này đi không phải là ‘áo gấm về quê’. Định không mang theo nhiều nô bộc, cũng không có nhà cao cửa rộng, nói không chừng còn phải thắt lưng buộc bụng. Ngươi còn muốn theo ta không?”

Cảm nhận được Hoa Nhung Châu nắm tay mình ngày càng chặt, ta đang định nhắc nhở thì hắn nói: “Ta đi theo tiểu thư, trước nay chưa từng vì vinh hoa phú quý. Vì vậy, cho dù sau này tiểu thư có đuổi ta đi, ta cũng sẽ không đi. ”

Ta cúi đầu mỉm cười, trong lòng u sầu, bất giác nói: “Ngươi nói xem, nếu con đường phía trước tiền đồ không rõ, khó khăn nghìn trùng, ai nấy đều bảo ta dừng lại, vậy ta nên đi tiếp, hay đổi con đường khác đây?”

Hoa Nhung Châu ngơ ngác nhìn ta, ta không khỏi nói: “Ta nói với ngươi những chuyện này làm gì nhỉ?”

Nhưng Hoa Nhung Châu nghiêm túc nói: “Nếu đã là tiền đồ không rõ, tốt nhất hãy kịp thời dừng lại.”

Ta sững sờ nhìn Hoa Nhung Châu, hắn cười nói: “Ta không muốn tiểu thư chịu khổ mới nói vậy, nhưng vì tiểu thư, dù có thịt nát xương tan, ta cũng sẽ không ngoảnh đầu nhìn lại.”

Đây là lần đầu tiên hắn thẳng thắn bày tỏ sự kiên quyết của mình như vậy, ta thở dài rồi mỉm cười.

Sau khi ở phủ vài ngày, tất cả các cửa hàng đều đã thế chấp hết, tiền dành dụm được cũng tăng lên, lúc này ta mới tiến cung.

Ta đi cầu kiến Dạ Trọng Hữu, nhưng bị Cao công công ngoài cửa ngăn lại, nói rằng hắn đang bận, không tiện gặp người khác.

Ta không vội nên cứ đợi ở cửa, những cung nữ trong cung điện nhìn ta với những biểu cảm khác nhau, sắc mặt ta vẫn không đổi, chỉ có Cao công công gấp đến nỗi mặt tái nhợt.

Chưa đầy nửa giờ, Dạ Trọng Hữu tức giận xông ra, ta chưa kịp nói gì đã bị hắn kéo vào trong điện. Hắn đóng sầm cửa lại, Cao công công và những người khác bị ngăn cách bên ngoài.

Hắn giơ tay ấn ta vào cửa, giờ ta mới phát hiện mình chỉ cao đến cằm hắn, hiếm khi kề sát hắn thế này, hai chúng ta dường như gần trong gang tấc. Nói đến lần trước, đứng sát nhau chỉ vì hắn đỡ canh giải rượu cho ta, nhưng lúc đó ta luống cuống tay chân, làm gì nghĩ được chuyện nào khác.

Nhớ lại chuyện ngu ngốc của mình, còn chưa kịp cười, đã nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của hắn: “Nàng đúng là… hỗn xược, biết chắc ta không nỡ bỏ mặc nàng, để nàng bị người khác chỉ trỏ, nên mới cố chấp đứng ở cửa của ta mãi không chịu đi.”

Vì cách nhau quá gần, ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn vờn trên đỉnh đầu khi hắn nói, ta giơ tay cố đẩy hắn nhưng không tài nào đẩy được.

Ta nhìn áo bào màu vàng sáng chói cách mình rất gần, mở miệng: “Hoàng thượng, người cách ta gần quá rồi thì phải?”

Giọng nói của hắn không chút cảm xúc: “Nàng lại muốn đẩy ta ra nữa sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn hơi mất tự nhiên, có lẽ hắn không lường trước hành động của ta. Chính vì bọn ta cách quá gần, nên lúc ta ngẩng đầu lên môi ta gần như chạm vào cằm hắn.

Cuối cùng hắn vẫn buông tay, phất tay một cái rồi lui về sau vài bước: “Nói đi, hôm nay nàng đến đây làm gì? Hay là vẫn muốn cầu xin cho thị vệ của nàng?”

“Không.” Ta nói, lấy một lá thư từ tay mình ra: “Ta đến đây để làm một thỏa thuận với hoàng thượng.”

Dạ Trọng Hữu nhướng mày nhìn ta, ta bước lại gần vài bước, duỗi tay đưa bức thư, lúc Dạ Trọng Hữu cầm lấy rồi mở ra, khuôn mặt hắn không còn tức giận nữa, ánh mắt run run nhìn ta: “Ai đưa nó cho nàng?”

“Nếu hoàng thượng bằng lòng tha cho thị vệ của ta, ta có thể coi như chưa đọc bức thư này, những gì đã nói trước kia cũng xnàng như không có, từ nay ta sẽ không truy cứu chuyện Hoa Thâm nữa, mọi chuyện sẽ để… hoàng thượng xử lí.” Ta đáp.

Mãi lâu sau không thấy hắn trả lời, ta ngẩng đầu, thấy hắn đang nhìn ta, ánh mắt tối sầm: “Nàng tin những gì bức thư này viết, thế mà vẫn dùng nó làm giao dịch, tên thị vệ đó quan trọng đến vậy sao?”

“Không phải quan trọng hay không, mà là bên cạnh ta không còn được mấy người có thể đối xử chân thành với ta, vì vậy người đối xử tốt với ta thì ta trân trọng hơn, chỉ có vậy.” Ta nói.

“Vậy còn ta thì sao? Ta đối xử với nàng thế nào… chẳng lẽ trước giờ nàng chưa từng nhìn thấy sao?” Hắn bước đến gần, ta lùi lại một bước.

“Ta nhìn thấy thì sao? Không phải trong lòng hoàng thượng vĩnh viễn luôn có chuyện quan trọng hơn sao?” Ta cười đáp.

“Ta chỉ là……”

“Hoàng thượng không cần giải thích với ta, hôm nay ta đến không phải vì những chuyện này.” Ta ngắt lời hắn.

Ta thấy ngón tay đang cầm lá thư của Dạ Trọng Hữu đã trở nên trắng bệch, sau đó nghe thấy giọng nói của hắn: “Chuyện tên thị vệ đó của nàng trước đây từng hại người, nàng chỉ cần nói tha là tha sao?”

Ta cúi đầu nói: “Chuyện của Hoa Nhung Châu, hắn đúng thật có lỗi, nhưng không đến mức bắt hắn phải đền mạng. Lúc nhỏ hắn đã phải chịu nhiều khổ cực, gặp chuyện khó vẹn toàn là điều bình thường. Lão phú thương họ Lý đó đã hại không biết bao nhiêu đứa trẻ, người nhà hắn cũng chưa bao giờ yêu cầu Hoa Nhung Châu phải đền mạng, hoàng thượng hà tất phải ép họ tới?”

“Còn nhỏ? Đúng là hắn nói gì nàng cũng tin.” Giọng Dạ Trọng Hữu đầy mỉa mai: “Tuổi còn nhỏ thì không cần phải chịu trách nhiệm về những việc đã làm sao? Dù tên họ Lý đó có chết cũng khồn hết tội, nhưng trong tay Tề Nhung Châu đâu chỉ giết có một mạng người.”


“Ý của hoàng thượng là mọi người phải chịu trách nhiệm cho những gì họ đã làm sao?” Ta ngước nhìn hắn.

Dạ Trọng Hữu nhếch mép không nói gì, lúc này nghĩ lại thấy hơi buồn cười:

“Thích Quý phi sai người giết ta, kết quả lại giết chết huynh trưởng của ta. Nếu hoàng thượng thật sự một lòng hướng đến công bằng lẽ phải, vậy tại sao lại trấn áp chuyện này, không cho ta biết? Tại sao người quyền quý giết người thì được xem xét, còn thường dân giết người chỉ có con đường đền mạng? ”

Rốt cuộc ta đã vạch trần khúc mắt giữa bọn ta, để lộ ra vết sẹo mà đối phương kiêng kị. Bức thư mà Mộ Dao đưa cho ta… chính là bức thư hắn đang giữ bây giờ, bên trong tra ra được hắc y nhân hôm đó là do Thích gia chỉ thị.

Hắn… vẫn luôn biết Thích quý phi là một trong những người đứng sau chuyện ngọ yến Trung thu, nhưng hắn vẫn nhiều lần ngăn cản ta gặp Thích quý phi. Ta biết chắc chắn hắn có nguyên nhân, nhưng hắn muốn cân bằng, muốn giữ lại Thích quý phi, lại muốn che giấu ta, vậy dựa vào đâu mà muốn Hoa Nhung Châu xử theo tội?

“Có lúc ta thực sự hy vọng nàng có thể ngu ngốc một chút.” Dạ Trọng Hữu nói, không hề phản bác: “Thích gia sẽ phải trả giá xứng đáng. Ta cam đoan với nàng, nhưng không phải bây giờ.”

Ta biết Thích gia nắm binh quyền, muốn để họ ngã ngựa không phải chuyện một sớm một chiều. Ta cũng biết mỗi nữ tử trong hậu cung đều có lí do cho sự tồn tại của riêng mình, vì vậy không thể dễ dàng động đến. Ta biết người đứng trên cao không dễ dàng gì, mọi chuyện không thể chỉ dựa vào tình cảm của mình để giải quyết.

Nhưng mà biết… không có nghĩa là có thể hiểu cho, mà công bằng bị trì hoãn, thì có khác gì là không đến.

“Hoàng thượng ở trên vạn người, không thể xử lý công bằng mọi chuyện, cho nên…” Ta quỳ xuống, nói: “Phàm là con người thì đều ích kỷ, nếu hoàng thượng tha cho Tề Nhung Châu, ta sẽ thuyết phục phụ thân từ quan hồi hương, vĩnh viễn không trở lại kinh thành truy cứu những chuyện này nữa.”

“Nàng muốn rời đi?” Dạ Trọng Hữu từ từ ngồi xuống trước mặt ta.

“Đúng vậy, một mạng của Tề Nhung Châu, đổi lấy việc ta và Thích Quý phi bỏ qua chuyện cũ và phụ thân từ quan hồi hương.”

Hoa Thâm đã làm nhiều điều ác, nhưng ta chưa từng bàng quan nhìn Mộ Dao hãm hại hắn. Khi biết chân tướng hắn bị hại, ta cũng đã từng nghĩ, bằng mọi giá phải khiến Thích Quý Phi đền mạng, suy nghĩ này ta cũng nói rõ trước mặt nhiều người.

Bởi vì ta biết, thế giới này không công bằng, giết người đền mạng chỉ xảy ra với kẻ không quyền không lực. Vì ta biết ở đây, tình cảm con người vượt lên trên cả pháp luật.

Hoa Nhung Châu đã trải qua vô số hiểm nguy để bảo vệ ta, hắn đối xử chân thành với ta, làm sao ta có thể trách hắn? Trái tim con người bằng xương bằng thịt, nước chảy còn mòn được đá. Từ khi gặp hắn tới nay, hắn đối đãi với ta như thế nào, trong lòng ta tự biết rõ, cho nên, nếu thế giới này vốn dĩ đã không công bằng, ta hà tất phải khoan dung người ngoài, hà khắc bản thân chứ? Hắn chưa bao giờ chủ động giết người vô tội, và pháp luật cũng chưa bao giờ có thể áp dụng được trong tất cả mọi tình huống.

“Ta đã từng nói sẽ không dò xét nàng, nhưng nàng chưa bao giờ tin.”

Dạ Trọng Hữu đứng dậy, cười một tiếng, nhưng tiếng cười kia khiến tim ta đau đến tê dại.

“Đành vậy, nếu đã như vậy, ta sẽ không uổng phí tâm tư nữa, nhưng… mọi chuyện đều có thể theo ý nàng, duy nhất chuyện nàng muốn rời đi… tuyệt đối không thể.”

Giọng nói của Dạ Trọng Hữu mang theo chút lạnh lùng truyền đến, ta ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của hắn, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Dù hắn luôn tỏ ra dịu dàng nhã nhặn, nhưng hắn là đế vương, còn là huynh đệ ruột của Dạ Trọng Lan, trong xương cốt vẫn không thể che giấu sự khốc liệt của hoàng thất.

“Hoàng thượng có ý gì?” Ta không khỏi siết chặt bàn tay.

Hắn không nói gì mà đi về phía thư án, một lúc sau quay lại ném một cái hộp nhỏ về phía ta, trong lòng ta dấy lên nghi hoặc, khi vươn tay mở ra, cả người ta như rơi vào hầm băng.

Đây là tất cả chứng cứ phạm tội của Hoa Tướng mà ta đã tìm được trước đây.

Những thứ bị ta lật qua vô số lần, ta đương nhiên quen thuộc, vì vậy không cần phải nhìn kỹ hơn.

“Ngân Hạnh là người của ngươi.”

Đây là một câu khẳng định.

Dạ Trọng Hữu im lặng, trong lòng ta chợt có chút thê lương: “Mới vừa rồi người còn nói ta không tin người, thế nhưng lại gài một người như vậy bên cạnh ta.”

Từ trước đến nay ta luôn đề phòng cánh giác, không dễ gì tin tưởng người khác, vì vậy những người có thể tiếp cận bàn trang điểm của ta chỉ có Thiên Chỉ và Ngân Hạnh. Có rất nhiều hộp trang sức trên bàn, người thường sẽ không lục tìm ở đó.

Trước khi hòa ly, lần nào Ngân Hạnh đưa ta đi đâu cũng đúng lúc bắt gặp Dạ Trọng Lan và Mộ Dao ở với nhau. Ta ra ngoài lần nào cũng bị Dạ Trọng Hữu tìm thấy. Ta cũng cảm thấy kì lạ, nhưng không bao giờ để ý đến.

Thực sự là một nước… nước cờ khiến người ta bất ngờ, khiến ta như rơi vào động băng.

“Ta biết dù bây giờ ta có nói gì, nàng cũng sẽ không tin nữa, nhưng nàng và Hoa Tướng muốn rời kinh dễ dàng như vậy, đây là chuyện không thể.” Dạ Trọng Hữu nói.

“Cũng đúng, những tội danh chồng chất này cộng lại cũng đáng tội tru di cửu tộc, chi bằng hoàng thượng ban chết cho ta đi.”

Dạ Trọng Hữu đi tới bên cạnh ta, vươn tay đỡ ta lên: “Nàng biết rõ tâm tư của ta, tại sao còn nói ra những lời này để xỏ xiên ta?”

“Ta biết tâm tư người?” Ta nhìn hắn như thể lần đầu tiên gặp gỡ: “Dạ Trọng Hữu, trước nay ta chưa từng nhìn thấu tâm tư của người.”

Dạ Trọng Hữu nhìn ta hồi lâu, sau đó buông tay nói: “Ta đưa cho nàng những thứ này không phải để hỏi tội nàng.”

“Vậy thì vì cái gì?”

“Vừa rồi nàng nói… lấy chuyện của Thích quý phi đổi lấy an toàn cho tên thị vệ đó của nàng, được thôi. Vậy nếu muốn đổi lấy sự an toàn của Hoa Tướng, thì nàng hãy tự vạch trần những tội ác này.” Dạ Trọng Hữu nói.

Trong phút chốc lòng ta bình tĩnh lạ thường, dường như không còn dậy sóng nữa, những chần chừ do dự của ta bấy lâu nay đều tan biến.

Dấu móng tay hằn trên hộp gỗ để lại những vết mờ mờ: “Vì sao muốn để ta làm, chẳng phải chứng cứ đang nằm trong tay Hoàng thượng rồi đó sao?”

Dạ Trọng Hữu nhìn ta, ánh mắt kia có tâm tư gì ta nhìn không thấu: “Đến lúc đó nàng sẽ biết, nếu ở cung yến ngày mùng 5 tháng sau nàng công bố những chuyện này trước mặt mọi người, ta sẽ tha cho Hoa thị một mạng.”

Hắn lo sợ nếu vạch trần tội ác của Hoa Tướng trên triều đình thì sẽ có vô số vây cánh ủng hộ ông ấy sao? Vậy nên nếu là ta… nữ nhi ruột thịt của ông ấy làm điều đó, sẽ không ai có thể phản bác được.

Ta không nhịn nổi mỉm cười: “Hoàng thượng thật biết đùa, cái tội này nói phạt là phạt, tha là tha sao.”

“Khiết Khiết…”

Dạ Trọng Hữu dường như muốn kéo ta lại, ta nghiêng người tránh, cánh tay lơ lửng giữa không trung của hắn có chút đáng thương.

Ta cúi dầu mở miệng: “Hoàng thượng miệng vàng lời ngọc, vậy hiện tại ta sẽ đi đón Hoa Nhung Châu xuất ngục, mùng năm đầu tháng sau, sẽ như mong muốn của Hoàng thượng. Còn Ngân Hạnh, Hoàng thượng tự mang nàng ta về đi, ta không dám dùng nữa.”

Ta đứng dậy toan bỏ đi, lại nghe âm thanh của hắn từ phía sau truyền tới: “Khiết Khiết, ta làm mọi chuyện chỉ vì để nàng có thể đứng bên cạnh ta.”

Ta không trả lời, coi như chưa từng nghe thấy, trực tiếp đi ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận