Hoàng Tử Yêu Nghiệt Độc Sủng Thứ Nữ Tà Phi


Ở giữa mi tâm của Bách Lí Thu Thủy, mơ hồ có thể thấy được nếp gấp, nàng nghĩ không thông, Bách Lí Văn Tư nếu sợ đánh nàng sẽ khiến nàng đau thì sao hắn lại muốn vung xuống cho nàng một cái tát kia?
Chẳng lẽ có người dạy hắn làm như thế nhưng hắn lại không muốn làm nàng đau?
Nghĩ đến ba chữ "Hồ mị tử" trong miệng Bách Lí Văn Tư, nàng mơ hồ có thể đoán ra được ai dạy hắn lời nói này.

Ở Bách Lí phủ, chỉ có ngũ di nương bị đại phu nhân coi là hồ mị tử câu dẫn trượng phu của nàng ta, đến nỗi nàng từ khi sinh ra cũng bị gọi là tiểu hồ mị tử.

Sở dĩ Bách Lí Văn Tư nói như vậy, hẳn cũng là do người có quan hệ với đại phu nhân dạy do hắn.

Nhưng mục đích bọn họ làm như thế là để làm gì?
Những người kia đều giống đại phu nhân, so với người khác nàng biết rõ hơn ai hết, mỗi người có quan hệ với nàng ta đều tàn nhẫn độc ác, ăn thịt không nhả xương, giống như loài sói hoang đáng sợ, bọn họ hận nàng đến tận xương tủy, hận không thể nhìn thấy nàng bị thiên đao vạn quả nghiền thành tro bụi, nhất định sẽ không ở sau lưng dạy một thiếu niên ngu ngốc chỉ mắng mình hai câu, tặng cho nàng một cái tát không đau không ngứa như thế được.

Nàng nghĩ mãi cũng không ra, thật sự không nghĩ ra nguyên nhân khiến Bách Lí Văn Tư làm như vậy rốt cuộc là gì.

Nàng cũng có hiểu biết về Bách Lí Văn Tư, bởi vì từ nhỏ đã ngu ngốc nên trong phủ huynh đệ tỷ muội, từ trước đến nay hắn là người chịu sự khi dễ nhiều nhất, bởi vì hắn chẳng những ngu ngốc mà còn yếu đuối nhu nhược.

Một thiếu niên yếu đuối nhu nhược làm như vậy, rốt cuộc là vì cái gì...!
"Tiểu thư, nước ấm đã chuẩn bị tốt, để nô tỷ đem lên rửa mặt cho người, trên mặt người còn dính chút nước."
Đợi nha hoàn bưng nước vào phòng, Hoa Quỳnh liền mở miệng cắt đứt mạch suy nghĩ của Bách Lí Thu Thủy.


Nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra, Bách Lí Thu Thủy quyết định tạm thời gạt bỏ nghi vấn này sang một bên, tạm thời không nghĩ đến nó nữa, nghĩ nhiều cũng chẳng được gì.

Vào trong phòng, Hoa Quỳnh vẫn canh cánh trong lòng chuyện Bách Lí Văn Tư cho Bách Lí Thu Thủy một cái tát, Bách Lí Thu Thủy thấy thế cũng không thể không an ủi nàng, nói không chừng tiểu hài tử kia nhất thời hồ đồ, chuyện qua rồi cũng nên cho qua, hà tất gì phải so đo cùng một kẻ khờ?
Bách Lí Thu Thủy nói rất nhiều mới có thể trấn an được Hoa Quỳnh, vốn tưởng chuyện này qua rồi thì cũng không còn gì nhưng không ngờ đến, hai ngày sau, một việc phát sinh ở Bảo Khoáng viện khiến người ta càng cảm thấy sởn tóc gáy.

Mới sáng sớm, Bách Lí Thu Thủy vừa bước ra khỏi cửa phòng, lúc còn đang định đi thỉnh an lão phu nhân thì đột nhiên cửa phủ đột nhiên bị đẩy ra từ khe hở một đồ vật không lớn lắm bị người ta ném vào, sau khi ném xong đồ thì người kia mới xoay người bỏ chạy rất nhanh, nhưng từ khe hở của cửa phủ, Bách Lí Thu Thủy có thể nhìn ra được, người vừa chạy đi chính là Bách Lí Văn Tư.

"Đó không phải là tứ thiếu gia sao?" Hoa Quỳnh lòng đầy hoài nghi mà nhìn bóng người đang chạy đằng xa, "Vẫn còn sớm như vậy, tứ thiếu gia sao lại chạy đến đây?"
Bách Lí Thu Thủy cũng hơi ngạc nhiên, đồ vật bị Bách Lí Văn Tư ném còn đang nằm trong sân, đồ vật này bị một trang giấy trắng rất lớn bao lại kín mít, chỗ cái lỗ lộ ra ngoài một thứ gì đó giống như đống lông tóc màu đen.

Đó là thứ gì? Ấn đường của Bách Lí Thu Thủy khẽ nhíu chặt, lúc nàng đang định đi lên lật ra xem xét thì cửa lớn lại phát ra tiếng kẽo kẹt do bị người ta đẩy ra, người kia vô ý vô tứ bước vào, không để ý xém chút nữa một chân đã đạp lên đồ bị gói bằng giấy trắng kia, hắn lại rên lên một tiếng rồi lách mình tránh ra.

"Mới sáng sớm, cái này là thứ gì mà bày ra chỗ này?" Hoàng Phủ Dực Thần lấy mũi chân đá bao giấy kia, nhìn thấy trang phục mới của Bách Lí Thu Thủy thì lập tức kêu lên một tiếng, "Dậy sớm như thế, muốn đưa cho ngươi sớm một chút cũng thật khó, ngươi không sợ sẽ làm ta thất vọng từ sáng sớm đã vất vả chạy từ Túy Phong lâu chạy qua đây sao?"
Trước mặt Hoàng Phủ Dực Thần, xiêm y trên người còn được coi như là gọn gàng, chỉ là tóc tai lại tùy tiện buộc ở sau lưng, vẻ mặt còn có chút mớ ngủ, trong tay còn đang cầm một bao giấy dầu, bên trong tản ra mùi hương, không thể nghi ngờ mà nói đó chính là điểm tâm của Túy Phong Lâu.

"Sai hạ nhân, để sáng sớm hạ nhân đi mua đồ rồi chờ người trở về, nhị ca như thế cũng không thể gọi là vất vả." Bách Lí Thu Thủy cười cười rồi tránh ra, để cho hắn có thể vòng qua đống giấy trắng.

Hoàng Phủ Dực Thần khóe môi khẽ nhếch, cười híp mắt với nàng, nói: "Cho dù có nói thế nào thì điểm tâm đều do ta sai người chuẩn bị.


A, đúng rồi, tam muội muội, một tiểu nha đầu như người mà đã một hai phải trái rõ ràng như thế, cẩn thận như vậy, khả năng chú ý quá cao độ rồi, tương lai không khéo không có nhà chồng nào dám chứa ngươi."
"Không làm phiền nhị ca lo lắng, thời gian từ giờ tới lúc đến tuổi cập kê bàn chuyện cưởi hỏi còn rất xa, nhưng thật ra nhị ca, ngươi suốt ngày quần áo không chỉnh chu mới khiến người khác phải lo lắng sau này không biết có tiểu thư nhà nào nguyện ý gả cho ngươi hay không." Bách Lí Thu Thủy xua tay, ý bảo Hoa Quỳnh đưa hắn cùng với điểm tâm đến phòng đầu tiên.

Mấy ngày nay, mỗi khi rảnh rỗi Hoàng Phủ Dực Thần lại đến tìm nàng cãi nhau mài răng, câu nào câu nấy của hắn cũng không đứng đắn, lúc trước Bách Lí Thu Thủy còn không muốn thân thiết với hắn nên luôn thay đổi biện pháp đuổi hắn đi, nhưng da mặt của Hoàng Phủ Dực Thần có thể so sánh với tường thành, cả ngày mặt dày mày dạn bám dính lấy nàng nói chuyện tào lao.

Nàng cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ, dứt khoát bỏ luôn ý định muốn đuổi hắn đi, hơn nữa đây là trong phủ, bản thân nàng cũng không thể yên tâm nói chuyện phiếm giết thời gian với người khác, nhưng nếu hắn đã hòa đồng với nàng thì nàng cũng chậm rãi tiếp nhận mà không kháng cự.

Nghe nàng nói xong, Hoàng Phủ Dực Thần liền nhếch miệng cười, vẻ mặt vô lại, "Vậy thì thật tốt, không ai muốn ngươi, ta cũng không được ai muốn, quyết định vậy đi, sau này mỗi ngày chúng ta đều đến thăm nhau, ta đưa ngươi đến sòng bạc, thanh lâu mấy lần, đủ để tiêu dao tự tại một thời gian."
Bách Lí Thu Thủy cười tủm tỉm cho qua, "Nhị ca, ngày hôm qua ta vừa mới nấu nhân sâm hầm thịt, đợi lát nữa ta cho nha hoàn đưa người ăn bồi bổ?"
"Tam muội muội đây là...!Quả nhiên ngươi có thể cảm nhận được sự yêu quý của vi huynh ta, ngươi hiểu rồi liền biết ơn mà báo đáp sao?" Vẻ mặt Hoàng Phủ Dực Thần vui mừng không ngớt, "Không uổng công vi huynh không có lúc nào là không quan tâm đến ngươi."
"Đâu có, đâu có." Bách Lí Thu Thủy mỉm cười rồi lắc đầu, "Ta thấy nhị ca mỗi ngày đều trầm mình vào những nơi ăn chơi, thân thể ngươi cũng khó tránh khỏi bị suy yếu dẫn đến mệt mỏi, ta đây chỉ tính nấu một ít đồ cho ngươi bồi bổ thân thể thôi."
Khóe môi Hoàng Phủ Dực Thần đang kéo lên thì giật giật, nụ cười trên khuôn mặt lập tức cứng đờ, biểu cảm có hơi xấu hổ, sau một lúc lâu đột nhiên trong đầu hắn lóe lên tia sáng, "Không chơi, không chơi, ta công nhận miệng lưỡi ngươi rất sắc bén.

Vậy rốt cuộc đây là cái gì? Ngươi bày ra đây làm gì?"
Hoàng Phủ Dực Thần chuyển chủ đề, mũi chân đá đá bao giấy ra, "Bên trong có cái gì đó mềm mềm."
"Mở ra xem chẳng phải sẽ rõ sao." Bách Lí Thu Thủy vừa nói xong liền ngồi xổm xuống, nàng đưa tay lên muốn mở giấy trắng bao bên ngoài ra.


"Ài, chậm thôi." Hoàng Phủ Dực Thần ngăn cản bàn tay đang muốn dò la bên trong của nàng, rồi tùy tiện nhặt một cành cây ở bên cạnh cầm lên, "Dùng cái này đi, ai biết được ở bên trong bao có cái gì."
Nói xong, Hoàng Phủ Dực Thần liền cầm cành cây đầm vào bao giấy tạo ra vết rách, hắn hơi nhíu mày, tay cầm nhánh cây lập tức đẩy giấy bao ra, đồ vật bên trong ngay tức khắc lộ ra bên ngoài.

"Chậc..." Mi tâm của Hoàng Phủ Dực Thần lập tức nhăn lại, vẻ mặt đầy chán ghét, "Thứ này, quá ghê tởm."
Vật được bọc trong bao giấy kia là một con vật gầy trơ xương, nhìn sơ qua là biết chú chó này đã chết được một quãng thời gian, thi thể đã có chút mục nát, nếu bây giờ không phải trời đông còn đang lạnh, thi thể này có thể nói sẽ mục nát đến mức khó coi.

Trên thi thể mủ máu rất nhiều, bộ lông trên thân đã không còn nhìn ra được hình dạng ban đầu, một luồng khí mang mùi hôi thối lan tràn trong không khí, bay ra khắp nơi.

Thi chó cứng đờ nhưng trên mặt vẫn mang vẻ dữ tợn nằm trên mặt đất, ánh mắt của Bách Lí Thu Thủy càng ngày tập trung và nghiêm trọng hơn, nàng theo bản nàng nhìn về phía cửa phủ sớm đã không còn ai đứng đó.

Nàng nhìn thấy rõ, người đem thứ này ném vào phủ chính là Bách Lí Văn Tư.

Nếu nói đến việc lần trước nàng bị đánh một cái thì còn có thể giải thích vì đầu óc hắn khờ khạo, không biết bản thân đang làm cái gì, lần này là hành động ném cẩu thi này...!Nàng không thể tìm ra được cái cớ nào cho hành vi của hắn.

Bách Lí Văn Tư là người nhát gan sợ phiền phức, lại còn là kẻ ngốc khờ khạo, mỗi lần hắn nhìn thấy gà trong phòng bếp bị giết liền bị dọa sợ đến mức hai chân run rẩy, nhưng hành vi đem cẩu thi đang trong quá trình phân hủy ném vào trong viện của nàng, thật sự là...!Quá mức bất thường rồi.

"Ngươi đem thứ này đặt ở trong viện để làm gì?" Hoàng Phủ Dực Thần liếc mắt nhìn nàng.

"Sao có thể là ta đưa nó vào." Ấn đường của Bách Lí Thu Thủy hơi căng lên, Bách Lí Văn Tư này hai lần liên tiếp có hành động bất thường, rốt cuộc sao lại như vậy chứ?
Hoàng Phủ Dực Thần nghe thấy thế liền hiếu kỳ hỏi: "Không phải ngươi, là ai vậy?"
Bách Lí Thu Thủy hơi mím môi, rồi lại đem bốn chữ Bách Lí Văn Tư ép xuống, "Ta cũng không biết nữa, đợi lát nữa hạ nhân đem đi thiêu xong rồi tính."
Bách Lí Thu Thủy vừa dứt lời, một bóng người yểu điệu tinh tế xuất hiện trước cửa, Bách Lí Y Nhân cười cười đi tới, trong tay bưng một cái đĩa, "Tam muội muội, ta tới cho ngươi một chút mứt hoa quả."

Lúc vừa vào trong, Bách Lí Y Nhân liếc mắt một cái mới nhìn thấy thi cẩu đang nằm trên mặt đất liền hét lên một tiếng, hoa dung thất sắc, đĩa trong tay cũng rơi xuống đất phát ra tiếng leng keng, mứt hoa quả trong đĩa cũng rơi đầy đất, "Tam...!Tam muội muội! Đây là thứ gì?! Ngươi, tại sao ngươi lại đem thứ đáng sợ như vậy đặt vào bên trong viện!?".

Truyện chính ở == TR UMtгuyen.

ME ==
Đầu tiên là một thi chó bỗng nhiên bị Bách Lí Văn Tư vứt vào trong viện của mình, ngay sau đó Bách Lí Y Nhân liền xuất hiện...!Trong hai việc này, hẳn là có liên hệ nào đó? Tâm tư Bách Lí Thu Thủy hơi dao động.

"Đại tỷ tỷ hiểu lầm rồi, ta cũng không biết thứ này từ đâu đến." Bách Lí Thu Thủy không nhắc tới Bách Lí Văn Tư, "Ta vừa định đi thỉnh an lão phu nhân, vừa ra đến sân đã thấy mấy thứ này."
"Thứ này...!Rốt cuộc là ai to gan lớn mật như thế, đồ vật lung tung mà cũng dám ném vào trong viện tiểu thư?!" Bách Lí Y Nhân bày ra bộ dạng buồn bực không thôi, lại quay qua hỏi: "Thu Thủy, ngươi thật sự không có nhìn thấy là ai đem thứ đồ vật dơ bẩn này đem vào đây sao? Nếu ngươi biết là ai, chỉ cần nói ra, sẽ có người thay ngươi làm chủ, giáo huấn người đó thật tốt!"
Bách Lí Thu Thủy Nhìn Bách Lí Y Nhân, lắc đầu cực kỳ khẳng định nói: "Có những lời này của đại tỷ tỷ, Thu Thủy cảm thấy rất an tâm.

Chỉ là đồ vật dơ bẩn này, rốt cuộc là do ai ném vào, ta thật sự không biết.

Hoa Quỳnh cũng vô dụng, ta hỏi nàng có nhìn thấy người đó không, nhưng nàng ta cũng nói nàng ta không nhìn thấy."
#MạnThanh
Theo dõi bọn mình để xem những chap mới nhất nhé.

????????????
Nhớ bình chọn cho bọn mình nhé ????
Luôn tiếp nhận ý kiến đóng góp của bạn❤️.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận