Học Thêm Full

🌸Chương 10: Áo mưa🌸

Chu Từ mặc xong quần áo muốn đi ra ngoài, nhưng sau cổ bị người khác giữ chặt. Người đàn ông thần thái tản mạn ngồi bên cạnh bàn, ngón tay vân vê búi tóc đuôi ngựa của cô.

"Lại đây."

Giọng nói của người đàn ông khàn khàn, ngón tay vuốt ve sơi tóc của cô. Anh khom lưng lấy lược ra, gỡ dây buộc tóc của cô xuống đưa đến trước mặt cô muốn cô ngậm lấy. Anh thong thả chải tóc cho cô, động tác vô cùng mềm nhẹ không có chút thô bạo nào. Ngón út lướt qua cần cổ mẫn cảm của cô.

Chu Từ ngậm dây buộc tóc, bài thi trong tay bị cô vò nhăn nhúm.

Bài thi sớm đã ướt đẫm, đều là do dâm thủy của cô làm ướt.

Ngón tay thon dài mân mê đôi môi mềm mại của cô,  anh lấy lại dây buộc tóc. Sau khi giúp cô buộc tóc gọn gàng anh mới hài lòng vỗ vỗ gáy cô: "Cuối tuần đến nhà tôi."

Chu Từ kinh ngạc quay đầu lại.

Anh không đề ý đến thái độ của cô, đáy mắt mang theo ý cười. Anh mở điện thoại lên cho cô xem. Trên đó là lịch sử tin nhắn của mẹ cô và Tiết Kiệu. Một tuần trước mẹ cô đã gửi tin nhắn cho Tiết Kiệu, bà muốn sau khi có thành thích kiểm tra đầu năm thì nhờ anh báo lại một tiếng. Để bà tiện theo dõi thành tích học tập của cô: "Chu Từ con bé rất hay không tập trung học hành, thầy Tiết thầy là giáo viên chủ nhiệm của con bé thầy xem có thể làm gia sư dạy kèm cho nó luôn không?"


Đây đúng là giọng nói của mẹ cô.

Đôi môi Chu Từ trắng bệch, ngẩng đầu nhìn anh.

"Em muốn tôi đến đón em, hay em tự đến?"

"Em...em tự đến."

Người đàn ông gật đầu không cùng cô nói tiếp vẫn đề này nữa. Chu Từ lòng đầy hoang mang đi ra ngoài, mỗi bước chân đều nặng nề khó khăn.

Cuối tuần chính là thứ bảy, trường học của bọn họ cứ hai tuần sẽ nghỉ một ngày. Đêm hôm trước Chu Từ nhận được tin nhắn của Tiết Kiệu. Anh gửi địa chỉ nhà và dặn dò cô mang theo sách vở bài tập, còn lại thì không nói thêm gì khác.

Chu Từ lo lắng đề phòng, cô mặc đồ che bản thân kín mít. Cô ghé vào tiệm bán đồ gần nhà mua một hộp "áo mưa" bỏ sẵn trong túi áo.

Cô đi được nữa đường bổng dưng trời đổ mưa, Chu Từ không có mang theo ô. Nên bị xối ướt giống như gà hầm canh, chật vật đáng thương đứng trước cửa nhà Tiết Kiệu.

Anh ở gần trường học, tiểu khu của anh mới xây cách đây hai năm. Kiến trúc rất hiện đại, còn được lắp thang máy. Chu Từ ấn nút thang máy, cô đứng chờ thang máy tâm trạng lo lắng bất an. Bàn tay không tự chủ được nắm chặt hộp "áo mưa" trong túi áo.

Điên thoại bất ngờ đổ chuông, cô cúi đầu nhìn thử. Là mẹ cô gửi tin nhắn đến, bà hỏi cô đã đến nhà của Tiết Kiệu chưa.

Cô chụp một tấm ảnh gửi cho mẹ mình: "Con không muốn học phụ đạo."

"Vậy con cố gắng chăm chỉ học tập đi, thành tích có tiến bộ thì không cần học phụ đạo nữa." Mẹ cô rất nhanh lại gửi thêm một tin nữa: "Thầy Tiết thật sự rất tốt, thấy ấy nói thành tích của con tiến bộ cũng là việc tốt đối với thầy ấy. Cho nên thầy ấy không có lấy học phí, mẹ định sau khi con thi cuối kỳ xong sẽ mời thầy ấy ăn bửa cơm."

Chu Từ im lặng bấm màn hình: Vì sao con phải đến nhà của thầy ấy..."

Cô gõ được một nữa thì cửa thang máy bất ngờ mở ra, cô ngẩng đầu lên lập tức thấy Tiết Kiệu từ bên trong đi ra. Đôi mắt anh hời hợt nhìn cô, nhẹ nhàng mĩm cười gật đầu.


"Trời mưa quá lớn nên tôi xuống đón em."

Anh giải thích ngắn gọn. Chu Từ luống cuống nhanh chóng nhét điện thoại lại vào túi. Người đàn ông vươn tay nắm lấy bàn tay của cô kéo vào trong.

Bên trong thang máy hình như có hơi lạnh, thổi phần phật vào người cô. Làm cô co rúm lại thành một cục.

Tiết Kiệu liếc mắt nhìn một cái, bất ngờ ôm cô vào lòng. Cánh tay rắn chắc đặt lên vai cô, vừa ấm áp vừa an toàn.

Chu Từ cảm giác trái tim mình nhảy lên một nhịp, bàn tay cô đặt lên lồng ngực. Vô tình nhớ lại cảm giác đầu vú khi bị anh mút sưng lên, nhắc nhở chính bản thân người đàn ông này rất ác liệt.

Chu Từ lại cảm thấy lồng ngực nhảy hẫng một nhịp.

“Tinh ——”

Thang máy dừng lại ở tầng nào đó, người bên ngoài ngẩng đầu ra khỏi chiếc điện thoại: "Thầy Tiết?"

Chu Từ bất ngờ muốn đẩy Tiết Kiệu ra, người đàn ông vẫn giữ chặt lấy cô. Anh ôm chặt cô trong lòng, giọng điệu ôn hòa: "Tôi lên nhà trước." 

Người bên ngoài liếc nhìn Chu Từ một cái: "Bạn gái của thầy sao? Làm sao lại ướt thành thành vậy rồi. Thầy lên nhà trước đi tôi chờ thang máy sau cũng được."

Thang máy nhanh chóng dừng lại ở tầng lầu nhà Tiết Kiệu.


Anh dùng vân tay mở cửa kéo cô vào nhà. Bên trong căn phòng rất u ám, bức màn dày nặng che kín cửa sổ sát đất, che đi ánh sáng bên ngoài, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi lách tách. Nội thất trong nhà đều là màu đen đem lại cảm giác lạnh lẽo, đơn điệu. Có một chiếc TV lớn trong phòng khách, nhưng không được bật.

Cô còn đang chăm chú đánh giá căn phòng thì ở phía sau Tiết Kiệu đã khóa cửa, hơi thở nặng nề tiến gần về phía cô.

"Thầy Tiết?"

Ngón tay thon dài dễ dàng chế trụ eo cô, anh ném cô lên sô pha. Chu Từ sợ hãi muốn giãy giụa nhưng người đàn ông nhanh hơn một bước đè lên người cô, đôi chân dài khóa chặt cô lại. Bàn tay sờ soạng eo cô, anh bất ngờ nắm bàn tay trong túi áo cô lôi ra.

Trong không gian mờ ảo của ánh đèn cô nghe giọng nói của mình run rẩy: "Thầy... Thầy Tiết..."

Đồ vật giữa hai chân người đàn ông sưng to dán ngay hoa tâm của cô, anh hung hăng gặm cắn vành tai cô: "Đã sớm có chuẩn bị, chờ được tôi chơi phải không? Hửm?"

____________

Nhớ follow page của Cáo nha, đừng quên tham gia nhóm kín nữa. Link page và nhóm Cáo để ở phần giới thiệu nghe ❤


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận