Học Viện Phản Diện FULL


Chuyện là vậy nè.
Thi Ân sống hai mươi tư nồi bánh chưng luôn nghĩ mình chỉ là một cô chiêu nhà giàu bình thường, có nhà có xe cha mẹ đều lên trời, cô chẳng khác gì nữ chính trong mấy quyển truyện tranh hay đọc cả.

Người cha cô chưa gặp bao giờ kia để lại một số tài sản lớn cho cô và mẹ cô, đủ cho hai mẹ con cô sống cả đời mà không cần làm gì.

Từ bé cô luôn làm một cô chiêu ngực bự không chút ý chí tiến thủ nào, mặc dù cô uống rượu đi bar, thay đổi đối tượng yêu đương như áo nhưng cô là một cô chiêu nhà giàu luôn chấp hành pháp luật tốt.
Cho đến một ngày cuộc sống giàu có của cô bị hủy, đầu tiên là số tiền cha cô để lại bị khóa không dùng được, sau đó cô gặp tai nạn xe cổ vào hôm sinh nhật hai mươi tư tuổi, xe bị tông nát nhưng cô lại không bị chút thương tích nào.
Sau đó, tối hôm xảy ra tai nạn xe cộ, cũng là giây phút này cô bị âm thanh do TV đánh thức, cô nhìn thấy TV bắt đầu rè rè.
Cô sửng sốt hai giây thì thấy một cánh tay trắng xám đang từ từ chui ra khỏi TV…
Tiếng chuông không rõ từ đâu vang lên ngoài cửa sổ, bây giờ đã là mười hai giờ đêm, cô say rượu ngồi trước chiếc TV đang rè rè…
Sự kiện linh dị? Sadako [1]? Hay do cô uống say nên chưa tỉnh táo? Hoặc đang nằm mơ? Ai là chủ của bàn tay xinh đẹp kia vậy….
[1] Sadako tên đầy đủ là Yamamura Sadako là nhân vật trong phim kinh dị The Ring.
Phản ứng đầu tiên của cô là đưa tay tắt nguồn điện tổng ở đầu giường, nguồn điện TV bị tắt, TV đang rè rè tắt ngúm, căn phòng trở lại sự yên bĩnh ban đầu nhưng bàn tay trắng xám kia vẫn còn cứng ở TV.

“….” Bàn tay trắng xám.
“….” Thi Ân.
Quỷ hiện tại chẳng biết phát triển tí nào, đã 800 năm rồi còn chưa theo kịp thời đại à?
Thi Ân nhức đầu do say rượu, bàn tay bật lại nguồn điện tổng, ‘tách’ một tiếng, nguồn điện sáng lại, đèn và TV trong phòng sáng lên, ánh sáng đột nhiên xuất hiện làm Thi Ân híp mắt lại, TV xuất hiện một chút ánh sáng long lánh, cô cảm thấy mình sắp mù rồi, sau đó cô nghe tiếng cười khinh thường vang lên từ luồng sáng đấy, một giọng nam dịu dàng vang lên, “Bản tọa không phải là loại quỷ thấp kém kia.”
Cánh tay trắng xám kia duỗi khỏi luồng sáng nâng cằm cô lên, cô thấy được gương mặt từ trên cao nhìn xuống khi ánh sáng tan dần, mái tóc của người đàn ông kia màu trắng, con ngươi như lưu ly, gương mặt tinh xảo nhưng mang chút mềm mại của phụ nữ, đây là một người đàn ông xinh đẹp đến mê người.

Khóe môi đang nở nụ cười ‘tà mị’ trong truyền thuyết, môi mỏng mở ra gọi cô một tiếng, “Cô chủ.”
Cái đầu đang đờ đẫn của cô tỉnh lại, trời ạ, lúc nãy còn tưởng là sự kiện linh dị gì, hóa ra là sự kiện Mary Sue [2] à? Không ngờ thứ bò ra từ TV không phải Sadako mà là người tình trời ban cho cô! Gương mặt này cộng thêm tiếng gọi cô chủ kia đã khiến cô nghĩ đến câu chuyện tình yêu kiếp trước kiếp này trong đầu!
[2] Mary Sue hay Harry Stu là dạng nhân vật chính hoàn mỹ, cái gì cũng làm được, IQ EQ cao, không cái gì làm khó được cô ấy.

Nói chung là kiểu nữ chính trong mấy teenfic Băng Phong á.
Người đàn ông tóc bạc đang nâng cằm cô nói bằng giọng nỉ non, “Cuối cùng tôi cũng tìm được cô rồi, cô chủ.” Hắn cúi đầu muốn hôn lên trán cô.
Ôi, cô đúng là nữ chính trong tiểu thuyết mary sue rồi, mặc dù cô chỉ muốn làm một cô chiêu nhà giàu bình thường.
Cô đưa tay che trán khi hắn định hôn cô, nụ hôn kia chạm vào mu bàn tay của cô.

“….” Người đàn ông tóc trắng.
“Anh định dùng nụ hôn này để làm nghi thức khế ước gì đấy đúng không?” Cô đưa tay đẩy miệng hắn ra, giương mắt nhìn hắn, “Tôi đã xem hình ảnh này 800 lần ở tiểu thuyết và hoạt hình rồi, đổi nghi thức mới đi anh trai yêu quái.”
Người đàn ông tóc trắng sững sờ một lát rồi nở nụ cười nói, “Đúng là cô chủ, hiểu rõ mấy thứ này trong lòng bàn tay, không chút e ngại nào, thế thì tôi nói thẳng vậy.” Hắn thu lại luồng sáng trắng, quỳ một gối trên giường cô, nhìn cô như chú chó trung thành, “Tôi là người hầu của cha cô, Thi Thành, trước khi cha cô qua đời đã để lại cho cô quyền thừa kế di sản của ông ấy.”
Di sản? Cha cô còn có di sản cho cô à? Không đúng, phải hỏi từ ‘cha cô mới chết à?’ mới đúng, cô không có ý không tôn kính cha cô, chỉ là từ khi sinh ra đến giờ cô chưa từng gặp ông lần nào, còn tưởng ông ấy đã chết lâu rồi.
Nhưng người trước mắt không phải là người, sao cha cô lại có người hầu không phải là loài người vậy nhỉ?
Thi Ân nhìn hắn, cảm thấy tình huống hiện tại có chút phức tạp, cô hỏi, “Đám yêu quái các anh đã học cách lừa gạt của loài người rồi à? Bây giờ tôi không có tiền đâu, tiền bị khóa rồi.”
“Không phải đâu, cô chủ.” Hắn sốt ruột móc một cái nhẫn có huy chương lồng trong đấy từ trong ngực ra đưa cho cô xem.
Huy chương trong nhẫn này khắc một con hung thú thời xưa, Thi Ân không rõ con hung thú này là con gì nhưng cô lại thấy huy chương này cực kì quen mắt, bởi vì mẹ cô cũng có chiếc nhẫn giống như vậy, đấy là nhẫn kết hôn của cha mẹ cô, cũng là món đồ duy nhất mà cha cô để lại ngoài tiền, bây giờ cô còn dùng một dây xích mỏng để làm dây chuyền đeo cổ nè.
Giống nhau như đúc.
Người đàn ông tóc trắng cầm nhẫn nói rõ mọi chuyện, hắn nói cha cô từng là người quản lý nhân vật phản diện trâu bò, ông ấy là hiệu trưởng của học viện phản diện, quản lý nhân vật phản diện của các thế giới, là kiểu nhân vật phản diện cấp bậc boss mang theo đám người đàn ông tóc trắng dạy ra những nhóm học sinh nhân vật phản diện tài giỏi.
Tiếc là cha cô đã qua đời vào mười năm trước, bọn họ vốn định chờ ông chuyển thế rồi tìm ông về quản lý tiếp học viện, nhưng tìm mười năm không thấy, học viện lại rơi vào tình huống khó khăn nên tìm đến Thi Ân theo nguyện vọng của ông ấy, nhờ con gái duy nhất của ông thừa kế di sản và truyền thừa của mình, làm hiệu trưởng của học viện phản diện rồi đưa đám nhân vật phản diện bọn họ đi đến đỉnh cao của cuộc đời.
Thi Ân nghe xong càng muốn tiêm một liều thuốc an thần cho mình, người thừa kế của nhân vật phản diện? Học viện Phản diện? Cái quái gì thế?
“Không phải, khoan nói cái khác đã, giờ tôi muốn biết mấy người dạy các học sinh phản diện kia ra để làm gì? Làm hại thiên hạ à?” Thi Ân hỏi hắn.

“Anh hùng có sứ mệnh của anh hùng, nhân vật phản diện cũng có sứ mệnh riêng của nhân vật phản diện chứ.” Hắn kích động nhìn Thi Ân, nâng bàn tay của cô, buồn rầu nói, “Ngài không biết đấy thôi, thân phận thật sự của ngài là người thừa kế nhân vật phản diện đấy! Là người thừa kế nhân vật phản diện trời sinh, hiệu trưởng học viện hiện tại!” Hắn nắm tay cô lên để đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.
Thi Ân vội nắm lấy tay thật chặt để không mang nó vào, cô nói, “Tôi chỉ muốn làm cô chiêu nhà giàu bình thường thôi, không muốn làm người thừa kế phản diện gì đấy đâu!”
“Nhưng cô là người do trời chọn!” Hắn kiên quyết nói, “Từ khi ngài sinh ra đã thấy được mấy thứ quỷ quái đúng không? Cho nên ngài mới không sợ khi thấy tôi, đây là thiên phú của ngài, là thiên phú mà ngài thừa kế được từ cha ngài!”
“Dẹp đi, anh đi tới quán bar nói với đám người trong đấy anh thấy được ma thử xem họ phản ứng thế nào? Giả thiết này quê lắm rồi!” Thi Ân muốn thu tay lại, từ bé cô đã thấy ma quỷ kì dị kia, cũng bị tụi nó dây dưa mấy lần nhưng sau khi dạy dỗ tụi nó vài lần thì chẳng đứa nào dám đến quấy rầy cô nữa, cho nên lúc nãy cô không sợ cánh tay duỗi ra từ TV vì đã thấy nhiều rồi, “Làm hiệu trưởng cái gì chứ, tôi được nuông chiều từ bé, chỉ biết dùng tiền để chơi đùa thôi, chỉ biết làm một cô chiêu nhà giàu bình thường thôi!”
“Nhưng bây giờ ngài không có tiền!” Hắn nắm chặt tay cô nói, “Tất cả tiền của ngài đã bị cục quản lý đóng lại, nếu như ngài không thừa kế học viện phản diện thì ngài không thể sử dụng số tiền mà cha ngài để lại được.”
Thi Ân cứng đờ, nghe hắn nói mới biết số tiền mà cha cô để lại là tiền lương khi ông ấy làm hiệu trưởng của Học viện Phản diện, ông ấy ký hợp đồng một trăm năm, lấy tiền lương ứng trước đấy cho mẹ con cô nhưng ông ấy chỉ mới làm hai mươi năm đã qua đời, không tìm được chuyển thế của ông ấy để hoàn thành hợp đồng nên số tiền lương còn lại của ông ấy đã bị ‘cục quản lý’ trong miệng người này khóa lại.
“Không chỉ thế, bởi vì ngài đã dùng một nửa tiền lương nên phải làm việc để đền bù đúng số tiền đã dùng đấy, nếu không cục quản lý sẽ trừng phạt ngài!” Hắn nghiêm túc nói với Thi Ân, “Vụ tai nạn xe cộ hôm nay của ngài là do cục quản lý muốn dùng tuổi thọ của ngài để đền bù, nhưng chúng tôi đã lấy được tư cách thừa kế Học viện Phản diện cho ngài để ngài có tư cách trả nợ, cho nên ngài mới sống được như thế này, nếu ngài từ chối…” Hắn thả bàn tay của cô, dán sát lại nói, “Sẽ chết sau ba mươi giây nữa đấy.”
Thi Ân thở dài, cô luôn cho rằng mình là cô chiêu nhà giàu bình thường sống mơ mơ màng màng trong thế giới mary sue, nhưng hóa ra sự giàu có của cô có là do cha đánh đổi.
“Ngài không muốn biết di sản mà cha ngài để lại là gì à?” Hắn cầm chiếc nhẫn kia hỏi cô.
“Trừ yêu quái già là anh ra và học viện đang xuống cấp kia thì còn có cái gì chứ?” Thi Ân tính toán trong lòng, yêu quái này đến khóc lóc cầu xin ép buộc cô làm hiệu trưởng nghĩa là học viện kia không còn tốt đẹp gì, nhưng bây giờ cô đã dùng tiền rồi, một là dùng mạng trả, hai là làm hiệu trưởng, mặc dù thân phận hiệu trưởng này cứ giả giả kiểu gì ấy, nhưng nó lại là nhiệm vụ mang cấp bậc tử vong….
“10 tỷ.” Hắn nói, “Chỉ cần ngài thừa kế học viện thì 10 tỷ trong học viện là của ngài, thêm cả số tiền lương bị khóa trong tài khoản của ngài nữa.”
Bao nhiêu??? Yêu quái bây giờ biết quyến rũ lòng người thế à?
“Còn rất nhiều rất nhiều… nhân vật phản diện đẹp trai tài giỏi như tôi đang đợi ngài ở học viện nữa.” Con mắt hồ ly của hắn tràn ngập ý cười quyến rũ cô, cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô, “Chúng tôi sẽ trở thành người hầu trung thành của cô, thưa cô chủ.”
Mặc dù có chút buê đuê nhưng….

Gương mặt này là gu của cô á.

Ôi, nếu yêu quái đã quyến rũ, lừa gạt cô đến mức này rồi thì cô phải nể mặt yêu quái mới được, dù sao ngoài chết ra cũng chẳng còn phương án khác để chọn nữa.
Cô nới tay, đưa ngón tay lên, “Anh là hồ ly hả?”
“Sao cô biết?” Bàn tay đang đeo nhẫn cho cô dừng lại một chút.
Thi Ân đưa ngón giữa cắm vào nhẫn, rất vừa nhưng lại chẳng có ánh sáng chiếu lên làm đổi màu trời, chỉ có chút ánh sáng trắng tản ra khỏi nhẫn ở trên ngón tay của cô, cô biết bây giờ không thể tháo nó ra nếu không hoàn thành nhiệm vụ, “Lúc trước có gặp mấy con hồ ly, biến thành hình người đều giống như anh đấy, tóc bạc mặt trắng, tóc bạc rất hợp đấy.”
Hắn buồn bực hất tóc ra sau vai, tại sao lại bị cô đoán được, phản bác, “Thế cô cũng không đoán được chân thân của tôi là ai.”
Thi Ân ngước mắt nhìn hắn, đúng là không đoán được.
Đèn trong phòng tắt ngúm, hắn đắc ý lộ ra chín cái đuôi xù to bự, ánh sáng trắng lóe xung quanh, lắc người trong ánh sáng một lát rồi người đàn ông tóc trắng trước mắt Thi Ân biến thành… cô gái xinh đẹp mặt loli tóc đen nhưng có mông to ngực bự.
“…” Thi Ân đơ người tại chỗ.
Cô gái hất tóc đen, cười híp mắt đưa ngón trỏ nâng cằm cô lên, quyến rũ nói, “Tôi tên là Đắc Kỷ, chắc là cô chủ không nghĩ đến đâu ha.”
Đậu xanh rau má….

Thi Ân nhìn cảnh ‘xuân’ trước mắt, kết thúc tình yêu từ cái nhìn đầu tiên có thời gian ngắn nhất của đời này, đây là lừa gạt!!! Cực kỳ lừa gạt luôn!
“Sao thế? Cô chủ không thích bộ dạng này của tôi hả?” Đắc Kỷ cười híp mắt, “Thế tôi biến trở lại nhé? Phải đảm bảo tâm trạng vui vẻ của cô chủ cho đến khi quay lại Học viên Phản diện.”
“Không cần…” Thi Ân lấy tay xoa đầu, “Bộ dạng đàn ông sẽ khiến tôi khó chịu hơn đấy…” Học viên Phản diện toàn là đồ lừa gạt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận