Hồi Kí Tội Lỗi


Sau buổi đấy tôi nghiễm nhiên trở thành người yêu em, và rồi chẳng bao lâu thì bạn bè tôi, bạn bè em, những kẻ theo đuổi em, những người ngưỡng mộ em cũng biết điều đấy. Bạn bè tôi khâm phục, bạn bè em thì ngạc nhiên còn những kẻ tốn bao công sức theo đuổi e thì đố kỵ ra mặt. Tôi đắm mình trong niềm vui của kẻ chiến thắng và cơn say trong men yêu tình đầu, điều có lẽ đã làm tôi trở nên kiêu ngạo và ích kỷ hơn từ lúc nào không hay.
Yêu nhau! Như bao đôi yêu nhau khác tôi và em cũng có những giây phút lãng mạng. Những buổi đạp xe ra lăng bác hóng gió xem lễ hạ cờ, những buổi dã ngoại ra ngoại thành với bạn e hoặc bạn tôi. Rồi những lần tôi chở e dọc phố phan đình phùng để e được ngắm hai hàng cây xanh mướt và để tóc bay dứoi những làn gió, em khẽ tì chiếc ngực căng phồng nhựa sống vào lưng hai tay ôm nhẹ lấy eo tôi và khẽ khẽ cất tiếng hát “Có phải anh là mùa thu hà nội, ngày sang thu e lót lá anh nằm…” Tôi mỉm cười hạnh phúc và đưa tay xiết chặt lấy tay em.
Những trận bong tôi tham gia luôn có mặt e cổ vũ, những tiếng reo hò vô tư của em làm không chỉ mình tôi mà cả đội bóng hưng phấn, em hòa mình vào các bạn nữ lớp tôi để chăm sóc và cổ vũ đội bóng. Còn những lần e diễn văn nghệ hoặc đóng kịch hay hùng biện tôi luôn có mặt ở hàng ghế sát hàng ghế đại biểu để ngắm nhìn và vỗ tay dành tặng em. Như bao đôi yêu nhau khác chúng tôi cũng giận nhau cãi nhau như bình thường. Em giận vì tôi mải mê điện tử đến trễ hẹn, tôi giận vì e là con người của công chúng quá, lúc nào cũng thấy e tất bật với các công tác đoàn đội. Nhưng bao giờ thì tôi cũng chủ động làm lành bằng những câu trêu cười chọc tức em.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi đi như một dòng song bình yên và phẳng lặng, tình cảm chúng tôi dành cho nhau vẫn trong sáng. Ngày ấy bạn có thể xe đạp đánh bại ôtô để tán gái nhưng bạn khó có thể 1 bước bụi rậm, 2 bước nhả nghỉ và bước thứ 3 có thể là bệnh viện phụ sản được như giờ, mà em của tôi sống khá nguyên tắc tuy hơi bốc đồng nên yêu e đến tháng thứ 2 tôi vẫn chỉ là ôm hôn em, bàn tay tôi chỉ thi thoảng được di chuyển lướt qua cái mông tròn mây mẩy của em. Tôi cũng không lấy đấy làm phiền muộn nhiều vì tình cảm tôi dành cho e cũng trong sáng lắm cho đến một buổi chiều giữa tháng 4 thì mọi việc đã theo một hướng khác.
Chiều hôm ấy tôi ngủ dậy làm nốt phần bài tập trên lớp thì có tiếng điện thoại dưới nhà. Đặt chiếc bút trên bàn tôi đi xuống nhà nghĩ thầm chắc mẹ gọi dặn mua cái gì để chiều về mẹ nấu. Tôi lững thững xuống gác tiếng điện thoại vẫn vang lên trong căn nhà vắng hoe chỉ có mình tôi. Nhấc máy “alo” tôi nghe có 1 giọng con gái nhỏ nhẹ “Đây có phải là nhà của bạn H không ạ” tôi đáp “Đúng rồi! mình H đây! Ai đấy ạ” Giọng con gái quen quen ấy đổi giọng hơi gằn lên 1 chút “Nhận ra ai khong?” tôi ngờ ngợ “Nghe quen lắm nhưng mình chưa nhận ra! Xin lỗi ai đấy ạ?” Giọng con gái trong trẻo nói gần như quát xen lẫn cảm xúc ấm ức “Cháu Lan đây! Cậu quên cháu rồi nhé! Thế mà dám bảo là sẽ gọi cho cháu”

Tôi giật mình “ Ối Lan ah! Cậu xin lỗi cậu làm mất số điện thoại và nick của cháu không làm cách nào xin lại được!” cháu tôi vẫn cao giọng trong máy “ Cậu nói dối! cháu không tin lên đấy lại bám theo các em ở trên đấy thì làm gì có cháu chắt nào mà nhớ đến nữa” Tôi cuống cuồng giải thích một hồi, sao mà giải thích cái mà nó là sự thật hiển nhiên khó thể chả giống như giải thích để thanh minh hoặc bịa ra giải thích tí nào, nó dễ dàng hơn nhiều.
Mãi rồi Lan cũng dịu cái giọng lại, Lan bảo Lan chờ mãi không thấy tôi lien lạc nên đã về nhà cụ(tức ông nội tôi) xin số để gọi cho tôi. Hai cậu cháu lại rôm rả buôn chuyện như ngày nào! Lan bảo Lan liên lạc với tôi vì Lan vừa quyết định tập trung thi khối D nên muốn hỏi qua y kiến tôi thế nào! Cả lớp Lan toàn thi khối C thôi chả mấy nguời lựa chọn khối D như Lan mà Lan chỉ muốn nghe y kiến của tôi chứ bố mẹ Lan thì Lan chẳng thèm nghe vì toàn bắt Lan thi khối C.
Tôi hỏi qua về tình hình học hành của Lan rồi mới bảo “tiếng anh với văn của cháu thế là ổn rồi tóan thì hơi yếu nhưng cậu sẽ kèm cho dần từ bây giờ sau đó nghỉ hè cậu về kèm thêm 1 tháng nữa rồi đi thi là ổn” Lan reo lên 1 tiếng “yeah” rồi thắc mắc hỏi “Nhưng kèm từ bây giờ thì kèm như thế nào hả cậu? Chẳng lẽ bắt cậu về đây rồi lại đi lên đấy ah?” Tôi cũng lung túng ậm uhh nghĩ mãi rồi cũng nảy ra một y “Hay là như thế này! Khi nào học toán cháu chuẩn bị sẵn những bài cần hỏi gửi mail hoặc điện thoại cho cậu nếu cậu ở nhà! Khi nào giải xong cậu sẽ ra hàng net và điện thoại cho cháu ra cùng! Cậu sẽ giảng bài cho cháu qua chat chit nhé! Được không?”
Lan ồ lên 1 tiếng rồi đáp “Hay đấy! cậu đúng là thông minh không bõ công cháu lặn lội về chỗ cụ lấy số điện thoại của cậu! Thế thống nhất như thế cậu nhé từ mai 2-4-6 cháu sẽ tập trung ôn tập môn toán và cậu nhớ check mail thường xuyên nhé” Tôi đáp “Rồi! không vấn đề gì! Với lại chiều nào tầm này cậu cũng ở nhà! Có gì cháu cứ điện đọc đề bài rồi tối ra hàng nét cũng được” Lan cười giòn tan rồi đáp 1 giọng trong trẻo như chuông “ Vâng ạ! Thế cậu ghi giúp cháu số đt nhà cháu với nick Yahoo của cháu nhé”
Tôi lật đật lấy bút và xé vội tờ lịch ra ghi! Chiếc bút viết mạnh lên tờ giấy như muốn đục thủng tờ giấy. Xong xuôi Lan chào tôi và cúp máy! Còn tôi cầm lấy tờ giấy và học thuộc lòng luôn từng chữ từng số trong đấy! Tôi không thể để mất Lan một lần nữa tâm trí tôi lại hiện về hình ảnh 1 cô cháu gái xinh đẹp vô cùng quyến rũ và dễ thương. Và những kỷ niệm ngày tết ùa về khiến máu trong người tôi nóng dần, cảm giác ham muốn tưởng tắt lịm từ lâu lại sống lại! Tôi đi vào nhà vệ sinh và làm nốt công việc mà một thằng con trai khi thèm khát vẫn làm.
Ngày hôm sau tôi đã có cuộc gọi đầu tiên và bài tóan Lan hỏi! khá dễ dàng tôi đọc lời giải và giảng luôn cho Lan qua điện thoại khiến Lan rất khâm phục. Những ngày sau các bài toán khó dần do tôi cũng quên nhiều kiến thức thời cấp 3 nên phải ôn lại một chút nên hẹn Lan tối ra mạng để giảng. Và cứ thế tuần 3 buổi tối tối tôi ra mạng vừa giảng bài vừa tâm sự với nó, những câu chuyện không đầu không cuối nhưng đều khiến cả tôi và Lan vui vẻ.

Nhưng khi mà tôi vào mạng thường xuyên để giảng bài cho Lan cũng là lúc trong khi chờ Lan hiểu ra một vấn đề hoặc chép lại các lời giảng của tôi hoặc đôi khi là Lan ra muộn thì tôi thường giết thời gian bằng việc vào các trang web có nội dung không tốt cho cái tuổi của tôi điển hình là Tinhdonphuong . Tôi đắm chìm trong những bức ảnh chụp đầy đủ các tư thế của các cô người mẫu châu á, châu âu.
Mắt tôi sáng theo từng dòng chữ của những câu chuyện khiêu dâm mô tả kỹ cái cảm giác làm tình. Rồi những video clip sống động của những đôi trai gái làm tình với nhau mọi tư thế! Tất cả những điều đấy thổi bùng lên cái ham muốn trong người tôi lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nó khiến tôi trượt dài trong những đêm mộng tinh. Những buổi sáng thức giấc với mùi tanh nồng và cái quần ướt sũng. Và nó gây nghiện cho chính bản thân tôi, có những tối cháu tôi ko hẹn nhưng tôi vẫn ngồi lì ở quán net để thỏa mãn ình cơn nghiền.
Rồi những cơn mộng tinh xuất hiện ít dần đi vì tôi đã tự sướng ình nhiều hơn có những buổi chiều ngồi nhà tôi ra vào nhà wc đến 3 lần để được tự thỏa mãn! Và trượt dài trong những đam mê tội lỗi như thế nên ánh mắt tôi đã nhìn em khác trước nhiều…
Sau những đam mê và chìm đắm trong các đêm mộng tinh cho đến những lần tự sướng. Ánh mắt tôi đã nhìn em khác dần đi, tôi nhìn e với ánh mắt khát khao đầy nhục dục hơn. Tôi hay đi sau em để được nhìn vào cái eo thon thả phối hợp với bộ mông tròn mây mẩy sau lớp quần jean thành một được cong huyền ảo.
Những lần em ngồi sau xe ôm tôi, tôi lấy tay kéo chặt e vào lưng để cái ngực đầy nhựa sống áp vào lưng tôi, những cái hôn tôi trao em thường vượt ra ngòai biên giới của đôi bờ môi chin mọng ấy, chiếc lưỡi trườn ra khỏi bờ môi em như con rắn rời hang luồn lách xuống cằm, xuống cổ rồi ham muốn đi sâu vào ngực trước khi bị chặn lại bởi đôi bàn tay và giọng nói gay gắt của em.

Và em một con người tinh tế và thông minh cũng nhận được ra rằng tôi có cái gì đó khang khác, em hay răn đe tôi hơn, nói nhiều hơn về việc e muốn có một đêm tân hôn đúng nghĩa, muốn dành sự trong trắng cho chồng em trong ngày ấy. Còn với tôi những lời răn đe bóng gió ấy không bằng những cơn bão ham muốn trong lòng tôi đang ngày một tăng cấp theo những lần online bên Tinhdonphuong . Thế nên nó chỉ như nước đổ đầu vịt gió vào nhà trống.
Tôi tìm cách đưa e về nhà trong những buổi chiều bố mẹ đều đi vắng nhưng e cương quyết không. Em bảo không phải e không muốn về nhà anh mà e muốn chúng mình yêu nhau thêm 1 thời gian nữa, em chin chắn hơn, tình cảm chúng mình lớn hơn thì em sẽ để anh dẫn e đến nhà ra mắt. Em muốn e không phải là tuyệt vời và hoàn hảo trong mắt bố mẹ tôi thì chí ít cũng được bố mẹ tôi khen tôi là đã không chọn nhầm người.
Một lần trời hơi oi bức tôi mặc chiếc quần sooc lửng qua nhà em như mọi khi đèo e đi chơi. Em mặc một chiếc váy khẽ xòe ra đến ngang gối, và một chiếc áo phông loại không phải áo bó, và tôi thấy lấp lóang trong cái áo phông ấy là 2 cái đầu ti nho nhỏ tì vào áo. Hóa ra em quên mặc áo ngực, tôi giả vờ như không biết thậm chí đến khi e bảo tôi quên một thứ ở nhà tôi vẫn tảng lờ như không biết và bảo em “ mình đi dạo một lúc rồi về ấy mà”.
Đạp xe ngang qua công viên thống nhất tôi bèn rủ em vào đi dạo quanh hồ bảy mẫu. Em ngập ngừng bảo trong này tối quá e ngại lắm. Tôi chặn lời em bằng cách chỉ cho em thấy những cột đèn sau những bóng cây, những cụ già rồi trai gái thanh niên trung niên đủ các hang người đang đi lại tập thể dục cười nói. Tôi bảo ở ngoài nhìn vào thì tối do cây phía ngòai che chứ vào trong đấy sáng hơn cả lăng bác. Em xiêu lòng và gật đầu với tôi.
Tôi mừng rơn đi xe vào cổng mua vé rồi gửi xe, không quên lấy thêm cho e 1 cái kẹo apelibe. Hai đứa đi dạo một vòng e vừa đi vừa kinh ngạc nhìn các đôi tình nhân ôm nhau hôn nhau và thể hiện 1 số tư thế khó coi.
Em khẽ níu nhẹ tay tôi “Sao họ vô tư thế anh nhỉ? Bao nhiêu người đi đây mà..” Tôi ngắt lời “Tình yêu mà em! Nhà trọ đông người, phố xá sáng trưng, bất đắc dĩ họ mới phải vào đây thôi! A và e học chung trường và cũng ở khá gần nhau còn đỡ người khác còn phải đạp cả 20 cây số đến với nhau nên việc đấy bình thường thôi em” Em vẫn còn thắc mắc định hỏi tôi nhưng tôi đã kéo em đi và khe khẽ hát “Cô bé ơi hãy yên lặng cho người ta hôn” em nhéo tôi 1 cái đau điếng rồi khẽ cười bám theo tôi.
Đi bộ được 1 vòng hai đứa mỏi nhừ nhưng tìm mãi không được môt cái ghế nào ở chỗ có đèn sáng cả vì bị chiếm hết cả mãi tôi cũng tìm thấy một cái ghế ở 1 khu khá tối tăm và ít người qua lại. Em sợ sệt ngại ngùng “Thôi em không vào chỗ đáy đâu! Sợ lắm” tôi bảo “Vào ngồi 1 tí thôi a mỏi chân lắm rồi mai lại kiểm tra chạy 100m nữa em không thương anh ah” em ngập ngừng nhìn quanh rồi nói “nhưng chỉ nghỉ 1 tí rồi đi thôi đấy! e ko thix ngồi chỗ tối như này” tôi khẽ gật đầu rồi kéo em vào chiếc ghế ấy.

Nghỉ ngơi 1 lúc tôi bắt đầu kéo e tựa vào người tôi, tôi kể những câu chuyện gây cười để xua đi những nỗi sợ hãi và lo lắng trong em. Rồi khi e bắt đầu bớt sợ hãi và yên tâm hơn e bắt đầu cất tiếng hát, em hát “QN thân yêu ơi trong tình yêu quê hương có 1 tấm lòng! Dành cho a người mà em yêu quy vô cùng…” em hát còn tôi lại đắm chìm trong những tính tóan làm thế nào để đi từng bước khám phá cơ thể em.
Tôi khẽ áp má mình vào đầu e, tóc e lòa xòa bay vào mũi và khẽ cù lên mặt, mùi hương từ dầu gội và sữa tắm của cơ thể em len lỏi vào mũi tôi làm người tôi nóng ran. Không kìm nén được tôi bắt đầu cúi xuống lần tìm đến môi em, hai bờ môi em cũng khẽ he hé như đóa hoa hàm tiếu, hơi thở e nhẹ nhàng, đôi mắt e khẽ nhắm lại. Hai bờ môi gặp nhau, 2 đôi mắt nhắm lại và cái lưỡi của tôi nhẹ nhàng luồn qua bờ môi em đi vào, lưỡi em bây giờ không còn rụt rè như ngày nào nữa nhưng cũng không quá mạnh bạo mà đầy e ấp. Nó cuộn nhẹ vào lưỡi tôi đánh qua bên trái, rồi sang bên phải, đoi khi đẩy mạnh khiến lưỡi tôi phải rút về. Thi thoảng e lại tinh nghịch nút mạnh lưỡi tôi khiến tôi ú ớ lấy sức rút về và khi rút được về thì chiếc luỡi nóng ấm của e lại tràn qua bờ môi tôi lùa qua kẽ răng đi vào trong tìm lấy lưỡi tôi xoa nhè nhẹ.
Bàn tay tôi bắt đầu họat đông, tôi xoa nhẹ cái lưng phẳng phiu không còn bị vướng bởi quai áo lót. Rồi khẽ luồn tay vào lưng em xoa lưng, e lấy tay kéo tay tôi ra nhưng e không đủ sức khi mà hơi thở của e bị tôi chặn lại ngắt quãng bởi những cú đánh lữoi điêu luyện, và tay e thì quá mềm yếu trước sức trai cường tráng vận động thể thao suốt ngày như tôi. Tôi cứ thế xoa lưng, rồi cái lưỡi bắt đầu di chuyển qua khỏi miệng em lần trừon trên mặt em lên đôi mắt nhắm nghiền, rồi di chuyển đến tai em, chiếc lưỡi đưa vào tai em e khẽ rung mình nổi gai ốc và nói “buồn em” nhưng tôi kệ tôi vẫn cho lưỡi mình đi xuống gần gáy rồi trườn lần sang cổ em. Em yếu ớt kháng cự và khẽ rên lên nhè nhẹ trong hơi thở ngắt quãng.
Cứ thế tôi để e đờ đẫn trong những nụ hôn dài bất tận của tôi, bàn tay tôi như một nhà thám hiểm chạy khắp cơ thể em, cho đến khi tôi tìm vào vùng cấm thì em tức giận mà thét lên “a ngừng ngay” và đứng hẳn dậy giơ tay định tát tôi bỗng tôi thấy e nhìn ra sau tôi ú ớ “a á a..” tôi quay người lại một bóng người đang ngồi sát đến ngang ghế đang ngồi của tôi bật dậy và chạy đi.
Tôi bang hoàng nghĩ chắc bọn biến thái rình xem mình hôn nhau. Vừa quay người lại đuổi theo e đã níu tay tôi lại run run chỉ vào túi quàn sau của tôi, tôi cúi xuống nhìn rách nham nhở để lộ cả chiếc quần đùi kẻ ca rô bên trong. Tôi giật mình kêu “thôi chết ví của anh!” vậy là toàn bộ giấy tờ tùy thân và vé xe đã không bay theo bóng người vừa nãy. E vội giục tôi chạy ra chỗ để xe. May mắn là con chiến mã vẫn còn tuy nhiên tôi phải bồi thường tiền vé xe may mà e dễ thương nên xin xỏ được sau khi tôi làm tờ cam kết để lại.
Sau tối ấy em cũng không trách móc giận dỗi gì nhiều chỉ nghiêm cấm tôi không được làm như thế. Muốn làm như thế anh hãy là chồng em và giọng e không hề đùa tí nào. Tôi cũng thấy mình man mắy nếu không có thằng rạch túi kia chắc e đã tát tôi và khéo không bao giờ cho tôi cơ hội nhìn mặt nữa. Một bài học để đời nhưng dường như chả giúp gì được tôi trên con đường sa vào tội lỗi


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận