Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Editor: Mai Tuyết Vân

Phồn Tinh cảm thấy có người dùng ánh mắt vô cùng ghê tởm nhìn cô chằm chằm. Có chút mất hứng ngẩng đầu lên, nhìn qua đó.

Bắt gặp ánh mắt của Ngụy Tử Trác thì cau mày. Có chút không thích, ở đây có một tên đại ngốc nhìn cô đấy.

Sưu Thần Hào: [???]

Thật sự nghĩ như vậy sao, bà cô?

Nghĩ lại thì lấy IQ của cô so với IQ của người ta, cô còn nghĩ như thế ư?

Ngụy Tử Trác sửng sốt một lát, lập tức mỉm cười. Thú vị, thật sự rất thú vị.

Rõ ràng là một kẻ ngốc nhưng hình như...Lại rất nhạy bén.

Hiệu trưởng tự mình tiếp đón Vân Tiếu Hòe, tuy rằng nhìn thấy con gái của ngài Vân đây hình như đầu óc có vấn đề, nhưng cũng chẳng sao chỉ là một suất học thôi mà.


"Xin ngài Vân cứ yên tâm, cục trưởng Lý đã có dặn dò, đến lúc đó Vân tiểu thư sẽ lập tức nhập học lớp dạy thực nghiệm của tôi.""

Vân Tiếu Hòe rất quen thuộc với sự khoản đãi đặc biệt này, tập mãi đã thành thói quen.

Sau khi trò chuyện xong, đoàn người rời khỏi trường học.

Thời tiết mùa hè, thất thường giống như con nít vậy. Vừa đến cổng trường, không hề có điềm báo trước sấm chớp bất ngờ rền vang, sau đó mưa rất to. Rõ ràng mặt trời còn treo cao trên đỉnh đầu, vừa mưa một cái đã không thấy đâu.

"Bác trai bác gái, con đi gọi xe." Ngụy Tử Trác nói.

Vợ chồng Vân Tiếu Hòe và Tạ Tuệ Tú đề tỏ vẻ vô cùng hài lòng với hắn, tuổi của đứa trẻ Tử Trác này không lớn, nhưng lại lo lắng chu đáo mọi chuyện. Bọn họ trú mưa dưới hiên trường, còn hắn yên lặng đi gọi xe.

Không bao lâu sau, Ngụy Tử Trác đã gọi được xe đến, xe bốn chỗ mà đến sáu người thật ra ngượng ngạo. Nếu để Phồn Tinh và bà ngoại ở lại đi chuyến sau, hai người này đều giống "người già yếu", nhất định không thể tự mình gọi xe.

Vợ chồng Vân Tiếu Hòe và Vân Gia Duyệt xưa nay cũng chưa từng để bản thân thiệt thòi, tuy rằng mưa lớn tới rất nhanh nhưng ai biết sẽ mưa bao lâu?

Vân Gia Duyệt mím môi: "Ở đây có mùi bùn đất, con không đợi chuyến sau đâu.""


Vợ chồng Vân Tiếu Hòe cũng cảm thấy như vậy.

Lúc này, Ngụy Tử Trác khéo hiểu lòng người nói: "Chi bằng thế này vậy, bác trai bác gái, em Gia Duyệt và bà ngoại về khách sạn trước, cháu ở đây với em Phồn Tinh đợi chuyến sau.""

Vân Gia Duyệt cau mày: "Sao thế được?"

"Không sao cả, đợi một lát mà thôi. Em và hai bác đã mệt vì đi tàu, tuổi bà ngoại đã cao, anh ở đây chờ là điều nên làm.""

Nói có tình có lý, còn tỏ vẻ mình vô cùng khiêm tốn, kính già yêu trẻ.

Bốn người Vân Tiếu Hòe đi trước. Trước khi đi, Vân Gia Duyệt còn kiêu ngạo nhìn thoáng qua Phồn Tinh giống như đắc ý.

Phồn Tinh không có cảm giác gì.

Mắt thấy chiếc xe đã chạy mất hút, Ngụy Tử Trác hơi nghiêng đầu nhìn cô. Vì mưa trút xuống vừa to vừa mạnh, không ít nước văng lên đây. Cô gái nhỏ mặc chiếc áo trắng bình thường, sau khi thấm nước mưa liền hiện ra áo ngực bên trong.

Trên mặt cô không trang điểm, khuôn mặt trắng nõn mềm mại, con ngươi đen láy trong suốt, chính cô lại hồn nhiên ngây ngô.

Hầu kết của Ngụy Tử Trác lên xuống, hắn lớn hơn Vân Gia Duyệt hai tuổi. Hơn nữa là con nhà giàu từ nhỏ kinh nghiệm sống cũng phong phú. Trên phương diện nam nữ hắn đều đã trưởng thành, có gì không hiểu chứ?

Thậm chí hắn còn hiểu biết nhiều hơn người bình thường! Điều gì mà khiến người khác cảm thấy vô cùng thú vị? Chính là trong sự đơn thuần mà vô ý để lộ ra sự gợi cảm.

Phồn Tinh hoàn toàn không biết bản thân mình trong lúc vô tình đó đã bị người khác khinh nhờn:...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận