Hồng Sắc Sĩ Đồ

Một hàng bàn ghế dài đã được xếp ra từ sớm. Các vị lãnh đạo cả lớn cả nhỏ ngồi kín cả bục chủ tịch.
Thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, mấy đứa nhỏ đứng ở cái sân thể dục cũ nát hiếu kỳ nhìn những người đang ngồi trên bục chủ tịch. Đương nhiên, điều mà chúng tò mò nhất vẫn là đống quần áo và đồ dùng hằng ngày vừa mới được chuyển từ trên xe xuống đang xếp ở đằng kia.
Cấp bậc của Diệp Trạch Đào là phụ khuân vác đồ đạc. Sau khi bắt tay Hứa Phu Kiệt, hắn liền phụ giúp chuyển những thứ này xuống.
Lúc này Giang Triều Vỹ mới có cơ hội nói chuyện với Diệp Trạch Đào.
Giang Triều Vỹ cười ha hả, nói:
-Tình hình này làm có vẻ lớn nhỉ?
Liếc nhìn về phía Giang Thuận Chương ngồi trên bục chủ tịch, Diệp Trạch Đào cười nói:
-Bố cậu cũng có tướng làm lãnh đạo đó chứ!
Giang Triều Vỹ cười nói:
-Thực ra bố tôi rất thích làm quan, chỉ tiếc là sinh ra không gặp thời, không có cơ hội. Cậu không biết chứ, ông vẫn luôn hi vọng tôi sẽ theo đuổi chính trị!
Diệp Trạch Đào cười nói:
-Với tính cách của cậu mà theo chính trị thì hơi gay đó!
Hai người vừa chuyển đồ cùng với mọi người vừa tán gẫu.
Sau khi chuyển đồ xong, Giang Triều Vỹ đưa cho Diệp Trạch Đào một điếu thuốc. Hai người tránh sang một chỗ hút.
-Thế nào, dạo này có đào được hoa lan không?
Giang Triều Vỹ hỏi.
-Có thời gian đâu, nhiều việc quá, chốn quan trường không đơn giản như cậu tưởng tượng đâu, loạn lắm!
Diệp Trạch Đào có chút bùi ngùi trước bạn học của mình.
Giang Triều Vỹ cười cười nói:
-Chuyện này tôi biết từ lâu rồi, tính tôi thật khó mà thích ứng với chốn quan trường. Ba tôi quý cậu lắm đó!

Nhìn về phía những vật phẩm vừa mới được chuyển xuống, Diệp Trạch Đào hiểu rất rõ, Giang Triều Vỹ lần này đang tiến hành đầu tư vào mình đây.
Lúc này, các vị lãnh đạo trên bục chủ tịch đang phát biểu.
Không ít phóng viên truyền hình trên tay cầm theo đủ thứ, chạy ngược chạy xuôi.
Tụi nhỏ trước giờ chưa từng thấy có nhiều người đến như vậy, nên đứa nào đứa nấy đều tỏ vẻ thích thú, lạ lẫm nhìn các vị lãnh đạo, bọn chúng cũng chẳng hiểu lắm những gì mà các vị lãnh đạo phát biểu.
Giang Triều Vỹ thấy Hứa Phu Kiệt phát biểu thì huých tay Diệp Trạch Đào nói:
-Thấy chưa, Bí thư Hứa kìa.
Diệp Trạch Đào nói:
-Cảm giác như Bí thư Hứa là người làm việc thật vậy.
Giang Triều Vỹ bĩu môi nói:
-Đóng kịch là một kỹ năng cơ bản của cán bộ, cậu làm cán bộ chẳng lẽ không biết?
Diệp Trạch Đào khẽ cười.
-Thành phố Hắc Lan vẫn chưa có lệnh bổ nhiệm chức Bí thư Thành ủy, cậu có biết vì sao không?
Giang Triều Vỹ hỏi.
Diệp Trạch Đào ngạc nhiên, có chút tò mò hỏi:
-Chẳng lẽ cậu biết được chút nội tình gì sao ?
-Tôi thì biết cái khỉ gì, chẳng qua là ông già nhà tôi thăm dò được ít chuyện. Tôi nói cậu nghe, nghe nói Tỉnh ủy đã đưa ra rất nhiều ý kiến đối với việc nền kinh tế của thành phố Hắc Lan từ trước đến nay luôn xếp ở vị trí thấp trong toàn tỉnh. Lại thêm chuyện của Thịnh Chính Phong, chính vì thế mà có vẻ họ không thích cán bộ ở vùng này lắm!
Liên tưởng tới chuyện lúc nãy Giang Triều Vỹ kêu mình nhìn Hứa Phu Kiệt, Diệp Trạch Đào mắt sáng lên, nói:
- Anh nói là Bí thư Hứa sao?
- Thằng ranh này, chả trách ông già nhà tôi cứ khen cậu miết, vừa nói khúc đầu đã hiểu hết rồi! Đúng là sự nhạy bén của giới làm quan! Hiện giờ, ở trên tranh giành nhau ghê gớm lắm, Chủ tịch thành phố của các cậu đang tranh giành với ông ta, cẩn thận chút!
Diệp Trạch Đào lại nhìn về phía Hứa Phu Kiệt đang phát biểu, sự chấn động này thật khó mà nói thành lời.

Hứa Phu Kiệt phát biểu xong, các vị lãnh đạo cũng lần lượt phát biểu, rồi nhanh chóng phân phát các vật phẩm.
Thấy mấy đứa trẻ đều đang run rẩy trong cái thời tiết lạnh cóng, Diệp Trạch Đào và Giang Triều Vỹ nhanh chóng đưa những chiếc áo lông đang cầm trong tay cho chúng.
Các vị lãnh đạo cũng vậy, vị nào cũng tỏ ra rất thân thiết, lấy tay xoa đầu các em nhỏ.
Diệp Trạch Đào đưa áo lông cho Hà Dũng Phi, nhìn thấy Hà Dũng Phi lạnh đến nỗi mặt tím tái, nói:
- Em mau mặc áo, mang giày vào đi, đừng để lạnh mà bệnh đó!
Hoàn cảnh gia đình Hà Dũng Phi cũng rất nghèo. Cầm lấy áo và giày, ánh mắt lộ vẻ xúc động, nghe Diệp Trạch Đào nói những lời này, Hà Dũng Phi cười nói:
- Thầy Diệp, lần đầu tiên em có quần áo đẹp như vậy, em về tắm rửa sạch sẽ đã rồi mới mặc!
Mắt Diệp Trạch Đào ươn ướt, xoa đầu Hà Dũng Phi, gượng cười, nói:
- Được!
Một học sinh nữ nhận được quần áo và giày từ tay Diệp Trạch Đào, thì liền ôm khư khư trước ngực.
Nhìn dáng vẻ hạnh phúc của những đứa trẻ này, Diệp Trạch Đào thấy cổ họng mình khô đi, khịt khịt mũi, không nói gì thêm, chỉ tiếp tục phân phát quần áo, đồ dùng cho các em.
Tâm lý của những đứa trẻ đều giống nhau. Trừ một số ít đứa lập tức mặc ngay, những đứa khác đều ôm trước ngực cả.
Nhìn thấy Dương Ngọc Tiên đang ôm đồ được phát, Diệp Trạch Đào nói:
- Mặc vào đi!
Dương Ngọc Tiên lắc đầu nói:
- Em muốn đem những thứ này về cho những người ở nhà, họ đang cần!
Chỉ là một câu nói đơn giản nhưng khiến cho Diệp Trạch Đào càng thêm xúc động. Dường như không đưa xã phát triển đi lên được là trách nhiệm của mình vậy.
Thấy Diệp Trạch Đào không nói gì, Dương Ngọc Tiên nói:
- Ba nói rồi, em đã có thầy Diệp chăm sóc, không còn phải chịu nghèo khổ nữa!

Diệp Trạch Đào nhìn Dương Ngọc Tiên gật đầu nói:
- Các em yên tâm, chỉ cần thầy còn ở xã Xuân Trúc ngày nào thì nhất định sẽ thay đổi tình hình xã Xuân Trúc ngày đó!
Lần này ngoài quần áo, giày dép ra, còn có rất nhiều chăn mền và một ít dụng cụ học tập.
Nhìn cảnh tượng các em nhỏ vui vẻ cầm một đống đồ, các phóng viên đều chụp hình lại.
Công việc phát quà nhanh chóng kết thúc, Hứa Phu Kiệt cùng mọi người đi xem xét tình hình xây dựng trường học.
Thấy tình hình xây dựng trường học tiến triển vô cùng thuận lợi, sau khi hỏi han một số vấn đề thì thấy Diệp Trạch Đào đang nói chuyện với mấy em học sinh ở đằng xa.
Nhìn thấy Diệp Trạch Đào, trong lòng Hứa Phu Kiệt nghĩ, tên thanh niên này quả là không tồi, mới đến xã Xuân Trúc mà đã làm được chuyện lớn như vậy. Dù trong xã có người muốn loại trừ hắn, nhưng nét mặt hắn vẫn không hề tỏ ra một chút bất mãn, thật điềm tĩnh!
Nhìn về phía Cao Chấn Sơn, Hứa Phu Kiệt lại suy nghĩ, rốt cuộc Diệp Trạch Đào có phải là người cùng một hội với Cao Chấn Sơn không?
Thấy Giang Thuận Chương đứng bên cạnh mình cũng vui vẻ không kém, Hứa Phu Kiệt mỉm cười nói:
- Chủ tịch Giang, lần quyên góp này, thật là cảm ơn các ông!
Giang Thuận Chương cười nói:
- Giúp người là niềm vui, đây là điều cơ bản để làm người. Hôm nay thấy bọn trẻ hạnh phúc như vậy, bản thân tôi cảm thấy như trẻ ra rất nhiều!
Mọi người cười lớn.
Hứa Phu Kiệt nói:
- Nói rất đúng, doanh nghiệp của chúng ta đúng là cần có những tấm lòng như vậy. Không thể chỉ biết đến tiền, mà còn phải biết làm việc thiện để báo đáp xã hội, đây là một tình yêu lớn!
Giang Thuận Chương nghĩ tới Diệp Trạch Đào nói:
- Cái tên Tiểu Diệp này cũng được lắm, là bạn học với thằng con nhà tôi. Nhưng, từ sau khi cậu ta đến xã Xuân Trúc đến giờ, làm việc gì cũng khiến tôi tán thưởng. Một thân một mình chạy lên tỉnh, tìm thấy tôi rồi liền kể về sự nghèo khổ của xã, khiến cho tôi không cảm động không được.
Hứa Phu Kiệt mỉm cười nói:
- Tiểu Diệp tham gia công tác là tự tham gia cuộc thi công chức?
Giang Thuận Chương nói:
- Không phải đâu, Tiểu Diệp rất có năng lực, làm mọi việc đều dựa vào bản lĩnh của mình, mạnh mẽ, cứng cỏi hơn con trai tôi nhiều!
Khuôn mặt Hứa Phu Kiệt lộ vẻ tười cười, gật đầu nói:
- Thật không dễ dàng gì!

Qua mấy câu nói, Hứa Phu Kiệt đã có phán đoán, tên Diệp Trạch Đào kia không hề có bất kỳ mối quan hệ gì ở huyện, hoàn toàn là một cơ duyên ngẫu nhiên mà phát triển lên thôi. Xem ra với bọn Cao Chấn Sơn không hề có qua lại gì nhiều. Một thanh niên như vậy rất có tiền đồ!
Lúc này, Lâm Dân Thư vẫn luôn theo sát Cao Chấn Sơn, còn Cao Chấn Sơn lại đi theo Hứa Phu Kiệt. Nghe Hứa Phu Kiệt với Giang Thuận Chương nói chuyện với nhau, Lâm Dân Thư trong lòng có chút không vui. Nghe những lời của Giang Thuận Chương thì có vẻ như chuyện trường trung học chỉ có công lao của tên Diệp Trạch Đào này thôi vậy!
Nghĩ tới bản thân mình cũng đã làm không ít chuyện, Lâm Dân Thư liền nói:
- Các vị lãnh đạo, xã Xuân Trúc từ trước tới giờ đều vẫn tiến hành công việc, việc xây dựng lại trường trung học chỉ là một phần trong công tác của cả xã.
Lúc nãy Phương Di Mai đã phân phát cho mỗi người một cuốn sách nhỏ giới thiệu về những công tác trong xã Xuân Trúc. Lâm Dân Thư tin rằng sau khi các vị lãnh đạo xem xong nội dung trong cuốn sách ấy sẽ có một cái nhìn toàn diện hơn.
Hà Cách Ninh nghe ông ta nói như vậy liền liếc nhìn sang Hứa Phu Kiệt. Hà Cách Ninh quá rõ dụng ý của Hứa Phu Kiệt khi tới xã Xuân Trúc. Đó là muốn đem sự công khai minh bạch của dự án trường trung học làm thành tích, làm điểm sáng. Còn những chuyện khác trong xã Hứa Phu Kiệt vốn không thấy hứng thú.
Tên Bí thư Đảng ủy xã này thật ngớ ngẩn!
Hà Cách Ninh cũng rất buồn bực. Sau khi Thịnh Chính Phong xảy ra chuyện, người có khả năng thay thế vị trí nhất ngoài Địch Mãnh ra thì chính là ông ta. Nhưng lần trước tới tỉnh tìm lãnh đạo cũ, lãnh đạo cũ đã trực tiếp nói với ông ta là lần này Tỉnh ủy rất thận trọng trong việc bầu chọn Bí thư cho thành phố Hắc Lan. Ý của Bí thư Tỉnh ủy là không muốn lấy người của thành phố Hắc Lan bổ nhiệm nữa mà phái người bên ngoài vào.
Đã có chỉ thị như vậy, Hà Cách Ninh biết mình không còn hi vọng gì, coi như là bỏ luôn, không quan tâm gì nữa.
Liệu Hứa Phu Kiệt có phải là Bí thư Thành ủy kế tiếp của thành phố Hắc Lan không?
Hà Cách Ninh có chút nghi ngờ.
Hứa Phu Kiệt nghe thấy những lời Lâm Dân Thư nói, mỉm cười quay qua nói với Cao Chấn Sơn:
- Xem ra, xã Xuân Trúc làm được không ít chuyện đó!
Trong lòng Cao Chấn Sơn sớm đã không vừa ý rồi. Nhưng, với tình hình bây giờ, ông ta thật không tiện nói Lâm Dân Thư, chỉ có thể mỉm cười nói:
- Bộ máy cơ cấu của xã Xuân Trúc vừa mới điều chỉnh lại, đang trong thời kỳ thích ứng. Nhưng, họ vẫn đang cố gắng nhanh chóng bắt tay vào công việc!
Hứa Phu Kiệt mỉm cười nói:
- Một bộ máy, nếu đoàn kết cùng nhau, gắn kết các cán bộ lại với nhau, thì mới có sức chiến đấu!
Cao Chấn Sơn trong lòng gượng cười, đã để cho người ta chế giễu rồi. Ngay cả Hứa Phu Kiệt cũng đã nhìn ra bộ máy của xã Xuân Trúc không đoàn kết gì!
- Xin các vị lãnh đạo yên tâm, Huyện ủy vẫn luôn coi trọng việc xây dựng bộ máy cơ sở.
Tuy rằng Đoàn thanh niên Tỉnh ủy không có quyền trực tiếp quản lý Huyện ủy, cùng đi lại có một Phó bí thư Thành ủy đầy chí khí. Hành vi gạt bỏ Diệp Trạch Đào của Lâm Dân Thư quá rõ, làm cho Cao Chấn Sơn rất mất mặt, trong lòng chắc bực bội lắm.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận