Hp Trở Về Ma Pháp Giới


Giáo sư lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám – Quirrell, kể từ ngày đầu tiên nhập học đến khi học sinh lên lớp thì danh tiếng của gã cũng không có gì khác, điều này cũng không kỳ quái, một giáo sư người đầy mùi tỏi, ngay cả nói cũng không rõ ràng chẳng lẽ các học sinh sẽ vỗ tay hoan nghênh.

Nhưng dù kém cỏi thế nào, những học sinh năm nhất vẫn phải đi học.

Godric vẫn ngồi ở hàng ghế thứ nhất như cũ, một lần chiếm đoạt vị trí của bốn người, thứ nhất – Slytherin không muốn ngồi cùng chỗ với anh, thứ hai – hàng đầu tiên cũng không phải vị trí tốt, nơi đó vị tỏi nồng nhất.

Đối với việc này Godric đã sớm chuẩn bị.

Chỉ thấy Godric từ trong áo chùng lấy ra mấy bình thủy tinh nhỏ như ngón tay cái, bên trong chứa đầy chất lỏng màu vàng nhạt, đây cũng là anh làm sau bữa trưa.

Godric thừa dịp lớp còn chưa bắt đầu, xoay người nói với Draco ở phía sau: "Draco, xòe tay ra, cho cậu ít đồ."
"Cậu Jean, xét thấy chúng ta cũng không quen thuộc, xin gọi tôi là cậu Malfoy" Draco hoàn toàn, từ đầu, luôn không muốn để ý đến thằng nhóc này, càng không muốn nhận đồ từ nó, ai biết ngu ngốc có thể lây hay không.

"Cầm lấy, tôi là thủ tịch." Ý ở ngoài lời, đây là mệnh lệnh: "Chia mỗi hàng một lọ, đặt ở giữa bàn rồi mở nắp ra." Godric cường thế nhét một đống bình thủy tinh vào tay Draco.

Thủ tịch ra lệnh, lý do lớn cỡ nào! Draco bất đắc dĩ rồi yên lặng truyền bình thủy tinh xuống, cũng nhỏ giọng truyền lời của Godric cho học sinh Slytherin.


Lúc này, giáo sư Quirrell cũng mang theo mùi tỏi tiến vào phòng học.

Nhất thời, mùi khó chịu tản ra.

Draco đột nhiên hiểu ra gì đó, cậu nhanh chóng mở nắp bình, ngay lập tức, hương chanh từ bình thủy tinh tản ra, chốc sau, hàng này liền tràn ngập hương chanh.

Những Slytherin khác nhìn thấy cũng lập tức noi theo, tác phẩm của Godric tương đối hữu hiệu, một giây sau, dãy bàn Slytherin cũng chỉ còn vị chanh.

Ron ngồi gần bàn Slytherin cũng ngửi thấy được, cậu nhỏ lôi Harry lại, chỉ chỉ hướng Godric, Harry cũng có phản ứng, mùi tỏi thật khó ngửi a.

Salazar lại càng trực tiếp, anh đứng dậy, đi tới trước mặt Godric, xòe tay ra, ý đồ rõ ràng.

Godric cũng không nói gì, sảng khoái đưa hết các bình thủy tinh còn lại cho Salazar.

Vì vậy, cả phòng học hoàn toàn không ngửi thấy mùi tỏi.

Dĩ nhiên, chuyện này cũng không thể hoàn toàn triệt tiêu sự kém cỏi của giáo sư Quirrell, Godric thầm nghĩ, thế này còn dạy Phòng chống nghệ thuật hắc ám, có thể phòng được Salazar sao? ( Không thể không nói, Godric yêu cầu quá cao, mặc dù Salazar dùng Hắc Ma Pháp, nhưng là....Aiz)
...!
Chỉ bằng sự tích vinh quang của Godric khi mới nhập học được ba ngày, một con phượng hoàng mỹ lệ ở dưới ánh hoàng hôn cũng rất mỹ lệ hạ xuống bên cạnh Godric – hiệu trưởng Dumbledor cho mời.

Tám giờ tối, phòng hiệu trưởng, mật khẩu là 'kẹo chanh'.

Godric nhìn đồng hồ, mới sáu giờ, xem ra vậy là đủ rồi, thật nhanh và ưu nhã ăn cơm tối xong, anh chạy về phòng ngủ, lại lần nữa lấy ra nồi vạc, đối với vị hiệu trưởng xuất thân Gryffindor này, anh không thể thất lễ a.

Tám giờ, Godric sửa sang lại một chút tâm tình, gõ cửa phòng hiệu trưởng, bên trong, ngoài hiệu trưởng mặc một áo chùng sáng lấp lánh ra còn có viện trưởng của mình – giáo sư Snape.

Godric cẩn thận đánh giá Dumbledor một chút, một đống tuổi còn mặc y phục sặc sỡ như vậy, lại còn buộc bộ râu vĩ đại kia lại bằng một cái nơ con bướm thật to! Godric trong lòng mặc niệm, cái quỷ gì đây, quả thực làm mất phong cách Gryffindor!
Snape có mặt là do hắn yêu cầu, dù sao cũng là học sinh của viện hắn, cũng không phải để Dumbledor thẩm vấn, Gorril coi như một nửa Gryffindor, hiện tại cũng là Slytherin, nên duy trì thì phải duy trì.


"Con trai thân ái, trò đến rồi, ngồi đi!" Dumbledor tươi cười nhẹ nhàng, thuận tay đưa qua một chén nước: "Nước mật ong thế nào?"
"Dĩ nhiên, cảm ơn ngài, hiệu trưởng." Godric biết nghe lời, nhận lấy cái chén một hơi cạn sạch: "Em vừa lúc khát đây."
"Vị thế nào, thầy vẫn cảm thấy có chút nhạt." Dumbledor tán thưởng nhìn Godric, đây là người đầu tiên uống hết toàn bộ đấy.

Snape bên cạnh nổi một chút gân xanh, mật ong đậm đặc 80% còn ngại nhạt, cái này là lão già điên thèm đồ ngọt.

"Dạ, có chút nhạt, em thích uống mật ong tinh khiết." Godric cũng thích đồ ngọt.

Gân xanh của Snape bắt đầu nhảy nhảy, rốt cục hắn tới nơi này làm gì.

"Lại thêm một chén?" Nhìn cậu bé trước mắt lắc đầu, Dumbledor cũng không miễn cưỡng nữa, dù sao ông cũng không mở tiệc trà xã giao: "Con trai thân ái, sáng nay bệnh thất xảy ra chút chuyện không vui, có người nói là trò làm?"
"Đúng a." Godric không hề giấu diếm.

"Tại sao vậy, bọn họ là đàn anh cùng viện với trò mà?"
"Là do họ trêu chọc em trước, Sal nói với em người ở thế giới phù thủy thích dùng pháp thuật, cho nên em mới dùng ma dược, vốn em định trực tiếp dùng nắm đấm." Godric trả lời sảng khoái.

Trọng điểm không phải phương thức mà là hành vi của bản thân.

Snape ở một bên không nói chuyện, sắc mặt thật nhục nhã.


"Nói tiếp, kiến thức ma dược của trò không tệ, tự học?" Đấu tranh nội bộ của Slytherin Dumbledor cũng không nghĩ quản nhiều, hiện tại mới hỏi tới trọng điểm, một đứa nhỏ đến từ thế giới Muggle sao có thể chế tạo ma dược thuần thục như vậy, hiện mới là ngày thứ ba nhập học mà thôi, dù thế nào cũng không thể học nhanh như vậy.

"Cái này đơn giản a, ma dược ở nơi này rất giống lớp hóa học của em ở tiểu học a." Godric đã sớm có chuẩn bị, giả bộ kiêu ngạo: "Em hàng năm đều đoạt hạng nhất cuộc thi hóa học nha."
Hóa học? Đối với thế giới Muggle có chút hiểu rõ, Dumbledor biết đây là một chương trình học của thế giới Muggle, mà có thể giải thích nguyên nhân đứa bé này vì sao thuần thục ma dược như vậy, nghĩ cậu bé đã học tập năm, sáu năm kiến thức tương quan.

Dumbledor nhớ lại tài liệu mà Hội Phượng Hoàng gửi tới, hoàn toàn không có vấn đề, hơn nữa trong đó cũng có nhắc tới thành tích ưu tú của hai anh em ở trường tiểu học, Gorril am hiểu hóa học, còn Sal là lịch sử.

Trong lúc Dumbledor đang rơi vào trầm tư ngắn ngủi, Godric cũng nói thầm trong lòng, chỉ vì anh được phân đến Slytherin nên anh phải chịu dò xét ư, nhóc Harry còn chơi đêm ông thế nào không quản, ông cứ phòng bị Slytherin như vậy à.

Hogwarts là một chỉnh thể, không phải để phân chia!
"Được rồi, con trai, thầy cũng không định quấy rầy trò nghỉ ngơi." Đối với việc Gorril xông đến kí túc xá Gryfffindor, Dumbledor không muốn truy cứu, nếu quả thực cái mũ phân loại làm giống đứa nhỏ nói, như vậy ông có thể lý giải hành động lỗ mãng của nó, hơn nữa một ngày nào đó, đứa bé này có thể vì ông làm việc, thân cận với Gryffindor cũng không phải là chuyện xấu: "Trò có thể trở về, nhớ phải sống chung với bạn học cho tốt a."
"Em sẽ cố gắng." Godric giả bộ đột nhiên nhớ ra gì đó: "Đúng rồi, hiệu trưởng thích ăn kẹo sao, ngay cả mật khẩu cũng là 'kẹo chanh'." Không đợi Dumbledor trả lời, Godric móc trong túi ra một viên kẹo nhét vào tay Dumbledor: "Cái này có vị chanh, thầy nếm thử xem."
Nhìn Dumbledor hòa ái dễ gần đem kẹo bỏ vào trong miệng, Godric hài lòng xoay người ra ngoài, thoáng nhìn mặt hiệu trưởng nhăn thành một đoàn, trong lòng lại càng hả hê!
Chua chết ngươi cái lão hỗn đản!
Tác giả: đột nhiên cảm thấy hiệu trưởng cũng thật đáng thương ~~~ ai ~~.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui