Hướng Dương

Vu Dương bắt tay vào công cuộc chuẩn bị rời đi. Hiệu sửa xe anh thuê cùng toàn bộ đồ nghề trong hiệu đều được sang lại cho một cửa hàng sửa xe khác trong thị trấn. Bản thân anh không có nhiều hành lý, đồ dùng cần thiết chứa không hết một chiếc túi nhỏ.

Ngày đi, chú Vương tới tiễn, Khương Ninh một mực bám lấy Vu Dương, cho tới khi anh lên xe, cô vẫn đứng đó dõi nhìn mãi không thôi.

Vu Dương cất hành lý ra phía sau, quay lại thấy Khương Ninh đang đứng nhìn mình, trong đầu anh thoáng hiện lên ý nghĩ, cất cô vào túi hành lý mang đi. Nhưng cuối cùng anh kiềm chế lại được.

Vu Dương lấy trong túi áo khoác ra một thứ đưa cho cô. Khương Ninh cúi đầu nhìn, là chiếc radio nhỏ của cô.

Cô ngạc nhiên: “Anh sửa xong rồi à?”.

Vu Dương gật đầu.

Khương Ninh nhận lấy, trên chiếc radio còn lưu hơi ấm cơ thể anh.

Vu Dương sờ mặt cô: “Ngoan nhé, chờ anh đến tìm em”.

Khương Ninh cầm chiếc radio, gật đầu: “Vâng”.

Vu Dương đi rồi, Khương Ninh không còn lý do gì để ở lại trấn Thanh Vân. Cô cũng sắp xếp chuẩn bị để rời đi.

Cô nói quyết định ra đi cho Lưu Vân biết, tuy bà không muốn nhưng vẫn tôn trọng ý cô, còn nhắc cô ra ngoài phải hết sức cẩn thận. Sau đó, cô báo với Khương An, Trần Lệ Trân. Họ không phản đối. Sau khi trấn Thanh Vân trải qua một cuộc tẩy rửa lớn, họ cũng đã nhận ra sự thật, may mà lần trước có Khương Ninh nhắc nhở, Khương Chí Thành dừng cương không rơi xuống vực. Bởi vậy, họ không ngăn cản quyết định của Khương Ninh nữa.

Trước khi rời đi, Lâm Khả Ny hẹn gặp Khương Ninh. Nhân giờ nghỉ trưa, Lâm Khả Ny kéo Khương Ninh đến tòa nhà ủy ban.

Khương Ninh vẫn còn ám ảnh về tòa nhà này, trong lòng không muốn đi đến đó. Nhưng Lâm Khả Ny nói, hiếm khi có cuộc hội ngộ náo nhiệt như ngày hôm nay, nếu cô không đi sẽ hối hận cả đời.

Khương Ninh không lay chuyển được ý Lâm Khả Ny, đành phải đi theo.

Một đám người xúm xít trước cổng tòa nhà ủy ban, châu đầu ghé tai, chỉ chỉ trỏ trỏ.

Lâm Khả Ny đẩy Khương Ninh chen vào, chỉ vào tấm băng rôn treo phía trước tòa nhà: “Chị Khương Ninh, nhìn kìa”.

Khương Ninh miễn cưỡng đứng giữa đám đông đang chen nhau xô đẩy, rướn cổ lên nhìn hàng chữ màu xanh và trắng: “Ngày hội bắt giữ và tuyên án công khai các tội phạm lừa đảo qua mạng kiểu mới của trấn Thanh Vân”. Hai bên mỗi bên treo một cái, một bên thì ghi: Toàn lực thúc đẩy một trấn Thanh Vân thành tín”. Còn bên kia lại viết: Xử lý nghiêm tội lừa đảo qua mạng.

Các vị lãnh đạo quần áo chỉnh tề ngồi trước tòa nhà ủy ban, mấy nhân viên cảnh sát giải phạm nhân mang còng tay tới trước mặt họ.

Khương Ninh quét mắt nhìn lũ phạm nhân đang đứng cúi đầu, cả một hàng đều là những gương mặt quen thuộc.

Buổi tuyên án công khai bắt đầu, giọng của người chủ trì vang lên trang trọng: “Tội lừa đảo qua mạng có ảnh hưởng xấu và trái với quy định pháp luật của nước ta. Hôm nay, chúng tôi quyết định tiến hành tuyên án công khai đối với những phạm nhân mang tội danh lừa đảo. Hy vọng toàn thể công dân lấy đó làm gương, tuân thủ pháp luật”.

“Phạm nhân Lý Toàn, nam, 28 tuổi, người dân của trấn Thanh Vân”.


“Phạm nhân Tiêu Đại, nam, 27 tuổi, người dân của trấn Thanh Vân”.

“Phạm nhân Lý Yến, nữ, 27 tuổi, người dân của trấn Thanh Vân”.

“Phạm nhân Lưu Hưng, nam, 25 tuổi, người dân của trấn Thanh Vân”.

“Phạm nhân Tiền Cường, nam, 28 tuổi, người dân của trấn Thanh Vân”.

Mỗi khi người chủ trì đọc xong một cái tên, cảnh sát liền giải một tên tội phạm tiến lên phía trước.

Khương Ninh nhìn chúng, trong lòng không chút thông cảm, cô quan sát chúng bằng ánh mắt hết sức lạnh lùng.

Lâm Khả Ny hưng phấn: “Thực hả giận”.

Buổi tuyên án công khai kết thúc, cảnh sát áp giải tội phạm lên xe. Khương Ninh đứng cạnh dây cảnh giới, nhìn những kẻ ngày trước cao ngạo giờ ủ rũ cúi đầu.

Lúc cảnh sát giải Tiền Cường lên xe, hắn đột nhiên quay sang nhìn về phía Khương Ninh, ánh mắt thoáng chốc trở nên nham hiểm.

Khương Ninh tuyệt nhiên không chút sợ hãi, sắc mặt không thay đổi, há miệng nhả ra hai chữ: “Đáng đời”.

Tiền Cường giãy dụa nhưng hắn vừa cử động một cái đã bị cảnh sát giữ chặt áp lên xe.

Sau khi bọn chúng lên xe, chiếc xe buýt quay đầu, nhả khói rời đi.

Khương Ninh đưa mắt nhìn chiếc xe, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thoải mái. Cô giơ tay lên, xoay chiếc vòng về phía mặt trời, cán cân tiểu ly sáng rực rỡ dưới ánh nắng.

Từ Giai Tú, cậu nhìn xem, đạo Trời sáng tỏ, trừng phạt đúng tội.

+++

Chim én xòe đuôi bay vọt, se sẻ nhảy nhót kiếm ăn, vô số những loài chim không biết tên hót ríu rít. Hàng cây hai bên đường cũng nhú những chiếc mầm xanh non, bên trong những bồn hoa là những nụ hoa đang hé. Những tán lá trên cành cũng phát ra những âm thanh rì rào.

Sau cơn mưa, mùa xuân đã đến, vạn vật sống lại.

Khương Ninh rời trấn Thanh Vân vào một ngày nắng tươi. Một mình cô kéo chiếc va li hành lý từ nhà đi dọc con đường nhỏ, giống như khi cô trở về. Nhưng khác biệt chính là, lúc này đây, cô không lo sợ nghi hoặc, không mơ màng nhụt chí, không thỏa hiệp, ánh mắt hết sức kiên định.

Đứng bên lề đường, Khương Ninh quay đầu nhìn trấn Thanh Vân.

So với lúc trở về, trấn Thanh Vân thưa thớt tiêu điều hơn rất nhiều. Cô mỉm cười nhìn ra xa, rặng núi xanh vẫn đứng sừng sững lặng yên như trước, rửa sạch, xóa hết bụi bặm. Ai nói đây không phải là một khởi đầu mới?


Vu Dương thắng kiện nhận được một ít tiền bồi thường trong vụ khởi tố Tiền Cường về tội cố ý gây thương tích. Cộng thêm số tiền được Chính phủ tặng thưởng do Vu Dương có công vạch trần tội ác ở trấn Thanh Vân. Anh dùng số tiền đó mua lại cửa hàng sửa xe ngày xưa của gia đình, mời một số thợ lành nghề từng làm việc trong xưởng ngày trước về, sau đó chiêu dụ thêm không ít thợ học việc.

Hơn sáu tháng hoạt động, cửa hàng nhà họ Vu càng lúc càng nổi danh, việc kinh doanh phát triển không ngừng.

“Anh Dương, anh kiểm tra xem cái này có trục trặc gì không?’. Một người đàn ông khom lưng hỏi.

Vu Dương nằm dưới gầm xe, miệng ngậm chiếc đèn pin, cầm cờ lê gõ gõ. Một lát sau, anh đạp chân chui ra khỏi gầm xe, đứng trên chiếc ván trượt, tùy tiện ném cơ lê xuống đất, cầm đèn pin trong miệng chỉ vào chiếc xe tải: “Gầm xe bị rỉ dầu”.

Người đàn ông kia nói: “Tra ra nguyên nhân là tốt rồi”. Anh ta rút một điếu thuốc: “Giao xe cho anh sửa em thấy rất yên tâm”.

Vu Dương đặt chiếc đèn pin sang bên, cầm điếu thuốc cho vào miệng, người đàn ông giúp anh châm lửa.

Anh nhả một ngụm khói, nói: “Buổi chiều tới lấy nhé”.

“Vâng ạ”.

“Tiểu Vu”.

Vu Dương quay đầu lại, vẫy tay với chú Vương, nói vài câu với người đàn ông rồi đi tới.

Chú Vương quan sát cánh tay trái giả, hỏi: “Thế nào, vẫn thoải mái đấy chứ?”.

Vu Dương cũng cúi đầu nhìn: “Tạm ổn ạ”.

Chú Vương vỗ vai anh: “Luyện tập nhiều một chút”.

“Vâng”.

Chú Vương nhìn anh: “Nghe mẹ cháu nói, mấy hôm nữa cháu đi phải không?”.

Vu Dương vừa ngậm điếu thuốc vừa gật đầu.

“Cửa hàng sửa xe vừa mới ổn định, cháu vẫn muốn đi sao?”.

Vu Dương nhả khói, nheo mắt không chút do dự: “Vâng”.

Chú Vương gật đầu xem như đã hiểu: “Cháu đi đi, cứ để cửa hàng đấy chú trông giúp cho. Thợ lành nghề trong xưởng nhiều như vậy, vắng cháu vẫn có thể ứng phó được”.


Vu Dương cảm kích nhìn chú Vương: “Làm phiền chú rồi”.

“Phiền gì chứ, chú đang định về quê, may mà có cháu chứa chấp”. Chú Vương cười với anh: “Cháu đi dẫn vợ về mới là việc cần làm trước”.

Vu Dương cũng cười theo: “Vâng ạ”.

+++

Chuông tan học vang lên, bạn cùng lớp nhao nhao thu dọn đồ đạc, tốp năm tốp ba nhanh chóng rời khỏi phòng học. Cuối cùng, chỉ còn một mình Khương Ninh vẫn ngồi một chỗ ghi chép.

Cô nghiêm túc cúi đầu phân loại kiến thức thầy giáo vừa giảng, chỗ nào chưa hiểu thì dùng bút đánh dấu.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên, Khương Ninh nhấn nghe, là Phương Nguyên gọi tới. Hai người hẹn gặp nhau tại quán cơm nhỏ bên cạnh trường.

Cất sách vở vào trong cặp, cô ra khỏi lớp.

Khương Ninh cột tóc đuôi ngựa, mặc quần sooc jeans màu trắng, nhìn qua trông rất giống sinh viên nhưng nhất cử nhất động của cô lại lộ vẻ phong tình chỉ phụ nữ trưởng thành mới có.

Đến tiệm cơm, đẩy cửa vào, Phương Nguyên vẫy tay chào cô: “Chị, ở đây”.

Khương Ninh đi đến ngồi xuống.

“Hôm nay chị lại đi học ké à?”. Phương Nguyên hào hứng hỏi.

“Ừ”.

“Có gì không hiểu không?”. Phương Nguyên ngượng ngùng gãi đầu: “Nếu có chỗ nào không hiểu chị cứ hỏi em”.

Khương Ninh bật cười: “Được rồi”.

“Chị, chị cứ thoải mái đi, cuộc thi tư pháp mặc dù hơi khó nhưng chị đã chuẩn bị rất cẩn thận. Em tin là chị sẽ thi đỗ”.

Khương Ninh khẽ vuốt cằm: “Nhận lời chúc của em”.

“Chị cố gắng lên, đến lúc đó em có thể giới thiệu chị tới công ty của em để thực tập”.

“Ừ”.

Phương Nguyên nhìn Khương Ninh, thoáng ngập ngừng: “Chị, Tiền Cường bị xử án…chung thân”.

Khương Ninh ngước lên, không buồn không vui, chỉ khẽ gật đầu: “Rất tốt”.

Phương Nguyên vốn sợ nhắc đến Tiền Cường sẽ khiến Khương Ninh không vui. Giờ thấy cô dường như không bị ảnh hưởng, cậu khẽ thở phào: “Vâng, ác giả ác báo”.

Khương Ninh mỉm cười.

Sau khi ăn tối với Phương Nguyên, Khương Ninh quay lại trường học lấy chiếc xe đạp cô dựng cạnh cổng trường.


Để cho việc đến trường được thuận lợi, Khương Ninh đã thuê nhà trọ ngay gần đấy, mua thêm chiếc xe đạp thay cho việc đi bộ, hàng ngày đạp qua đạp lại.

Mở khóa xe, Khương Ninh ngồi lên, đạp ra ngoài.

Nhà trọ cách trường không xa, đạp chừng mười phút là tới.

Mặc dù mặt trời đã xuống núi nhưng trời vẫn còn sáng, hơi nóng mùa hè kéo từng cơn đến.

Khương Ninh sợ nóng, hai chân ra sức đạp nhanh để mau về nhà. Không ngờ, chân dẫm hụt một cái. Chiếc xe lao lên trước theo quán tính, cô ngạc nhiên dẫm chân đạp tiếp nhưng vẫn không có cảm giác.

Xe từ từ dừng lại ven đường, cô xuống xe cúi người nhìn kỹ, thì ra xích xe đã tuột khỏi bánh răng.

Thở dài, Khương Ninh đứng dậy nhìn ngó xung quanh. May mà chỗ trọ không xa, cô liền đẩy xe tiến lên phía trước.

Mất hơn mười phút về đến tiểu khu, vừa rẽ vào chỗ ngoặt, Khương Ninh đứng sững lại.

Dưới tiểu khu có một người đang đứng, tựa lưng vào chiếc cột điện.

Hình như Vu Dương cũng đã phát hiện ra, anh nghiêng đầu nhìn cô ngạc nhiên.

Anh vươn thẳng người đi về phía cô, hai người đứng đối diện nhau.

Khương Ninh hỏi: “Anh tới thăm em à?”.

Vu Dương gật đầu: “Ừ”.

Anh nhìn chiếc xe đạp của Khương Ninh: “Xì hơi hả?”.

Khương Ninh lắc đầu: “Hình như bị tuột xích”.

Vu Dương lại nhìn cô, khóe miệng hơi giương lên: “Khương Ninh, em biết anh am hiểu nhất là lắp dây xích mà”.

Một cơn gió thổi đến, lấy đi sự khô khan trong người cô.

Khương Ninh mỉm cười: “Em biết”.

Đèn đường bật sáng, bóng hai người hắt trên nền đất, từ ngăn cách ban đầu đến ôm chặt lấy nhau.

Gió lại bắt đầu thổi.

Thế giới hồng trần, có muôn vàn thử thách, tất cả đều vô cùng hấp dẫn.

Hai người từng trải tất cả những thử thách đó, chống lại mọi cám dỗ, xuyên qua bóng đêm, cuối cùng tiến thẳng về phía mặt trời.

HẾT


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận