Kẻ Tuẫn Tội FULL


Phân tích hiện trường vụ án giết người phân xác "8.7"
Tóm tắt vụ án.
  07/08/1991 6h30 AM, quốc lộ 177 (hướng thành phố về trấn Dương Liên) tại km 21 dưới nền đường phát hiện phần đầu (được kí hiệu số 1, bên dưới giống vậy) và hai tay bị chia làm 4 đoạn (số 2) được đựng trong một túi nilon đen.

07/08 7h10 AM, trong thùng rác trước cửa khu nhà của viện kiến trúc tỉnh số 14-7 đường Hòa Bình phát hiện phần đùi trái (số 3) và cẳng trái (số 4) được đựng trong túi nilon đen.

07/08 9h30 AM, tại công trường xây dựng khu thương mại Duy Kinh số 163 phố Hồng Hà phát hiện phần cơ thể phụ nữ (số 5) được gói trong túi nilon đen.

07/08 khoảng 16h20 PM, phía đông bồn nước thôn Hạ Giang trấn Dương Liên phát hiện đùi phải (số 6) và cẳng phải (số 7) được đựng trong túi nilon đen.
  Khám nghiệm hiện trường.
  07/08/1991 khoảng 9h20 AM khám nghiệm hiện trường: Tại phía đông bồn nước thôn Hạ Giang trấn Dương Liên phát hiện túi nilon đen, tay cầm được buộc hình chữ thập và dùng băng keo quấn chặt.

Trong túi có đùi, cẳng chân, bàn chân bên phải.

Chân còn mang sandal nữ thương hiệu Funen (màu bạc, cao gót, size 36), trong túi ngoài ít máu ra, còn lấy được 11 cọng lông động vật, qua giám định đó là lông heo.

Trên túi nilon không in chữ.

Phần giữa túi nilon lấy được 4 dấu vân tay.
  ..
  Đỗ Thành ngẩng đầu, ấn ấn huyệt thái dương, từ hộp thuốc bên cạnh lấy ra một điếu thuốc.

Ông ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế xoay, nhìn lên trần nhà, chậm rãi nhả từng ngụm khói.
  Đã là giữa đêm, trong căn nhà ổ chuột chật chội, ngoài một ngọn đèn trên bàn, thì không còn bất kỳ ánh sáng nào khác.

Tầm nhìn của Đỗ Thành tập trung vào trần nhà đen ngòm, lại phát hiện căn bản không tìm được tiêu điểm để phân tán lực chú ý.

Ngược lại, còn cảm thấy máu chảy trong người ngày càng nhanh, thậm chí có thể nghe được tiếng kêu la.
  Mẹ kiếp, đã hơn 20 năm rồi, sao còn như thế chứ?
  Đỗ Thành cười khổ, ngồi thẳng người lại, cố ép mình đọc tiếp.
  Ý kiến phân tích.
  ..
  Vụ án này có thể gộp với các vụ án giết người phân xác "11.9" "3.14" 6.23 "để cùng điều tra, từ thủ pháp của tội phạm, các mảnh cắt của thi thể, bề mặt xương không tìm thấy dấu chặt, năng lực gây án được nâng cấp, thủ pháp thuần thục.

Thi thể bị cắt rời có quy luật, tay và chân, phần thân, đầu được vứt ở những nơi khác nhau, có thể suy đoán lúc gây án thái độ rất bình tĩnh..
  Đỗ Thành thở dài một hơi.
  Ông đẩy hồ sơ trước mặt sang một bên, những tờ giấy đã ố vàng phát ra tiếng loạc xoạc giòn tan, tựa hồ có thể biến thành bột vụn bất cứ lúc nào.
  Vô dụng.

Ông không cách nào tập trung được, không cách nào khiến tầm nhìn của mình rời khỏi dòng chữ" ngày 8 tháng 8 "được.
  Đỗ Thành quay đầu lại, lặng lẽ nhìn lên khung ảnh trên tủ.
  Một người con gái tóc xõa ngang vai, đang ngồi xổm trong đám hoa uất kim hương, ôm một cậu bé tròn quay, mỉm cười nhìn ông.
  Khóe môi Đỗ Thành khẽ cong lên, mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ.
  Ông đứng dậy, chậm rãi đi tới trước tủ, cầm khung ảnh lên, khẽ vuốt ve.
  Lớp kính trên khung hình phản chiếu gương mặt ông.

Xám xịt, hơi sưng, đầy nếp nhăn.

Gương mặt già nua phủ lên hai gương mặt vẫn còn trẻ và sinh động, dường như thời gian và không gian kéo gần lại, sinh tử hòa lẫn vào nhau.
  Ánh mắt Đỗ Thành dần trở nên dịu dàng, mọi thứ bên cạnh đã chìm vào hư không vô tận, trong ánh sáng lờ mờ, ông vô ý đem những suy tư kéo về với thực tại, con người cho tới chết, thứ quý giá nhất, cũng chỉ có hồi ức.
  8/8/1991 7h10 AM.
  Một thanh niên mặc đồng phục cảnh sát cầm hai chiếc túi nilon, vội đi lên những bậc tam cấp trước cửa phân cục Thiết Đông thuộc cục công an thành phố C.

Xuyên qua lớp cửa kính, anh gật đầu với đồng nghiệp đang trực ban, rẽ phải, lao nhanh theo lối hành lang phía đông.

Lúc này trời đã sáng trưng, nhưng lối hành lang vẫn tối lờ mờ, cửa các phòng hai bên lối hành lang đều đang đóng, chỉ có phía bắc cuối dãy hành lang có một cánh cửa sổ còn chút ánh sáng.
Lối hành lang vắng vẻ, chỉ nghe được tiếng bước chân của các cảnh sát trẻ và tiếng những túi nilon ma sát vào nhau tạo ra tiếng loạt soạt.

Gần tới căn phòng phía đông ở cuối dãy hành lang, cảnh sát trẻ cảm thấy rùng mình kỳ lạ, tựa như bên trong cánh cửa trước mặt đang giải phóng từng cơn gió lạnh.
  Đi tới trước cửa, anh chuyển túi nilon sang tay trái, do dự một lúc, đưa tay gõ cửa.
  " Ai đấy? "một giọng nói bực bội truyền tới.
  Cảnh sát trẻ đẩy cửa, cẩn thận thò nửa cái đầu vào.

Nhiệt độ trong phòng quá thấp liền khiến anh nổi da gà, đồng thời, cái mùi vì khiến người ta sợ hãi đó xông thẳng lên mũi.
  " Đội trưởng Mã.

"anh cố gắng không đi nhìn thi thể trắng xanh đang nằm trên bàn giải phẫu, cổ họng trở nên khô khốc" Cơm tới rồi.

"
  " Để ở phòng họp đi.

"Mã Kiện xua xua tay," Lát nữa chúng tôi qua đó sau.


"
  Cảnh sát trẻ vội vàng đáp, đóng cửa lại liền rời khỏi.
  Mã Kiện xoay người lại, hai tay chống nạnh, nhìn chằm chằm thi thể đang nằm trên bàn giải phẫu.
  Chiếc máy lạnh kiểu đứng ở góc tường đang thổi vù vù, cửa thoát gió từng đám khí trắng bay ra.

Nhiệt độ trong phòng rất thấp, nhưng trên trán Mã Kiện lại lấm tấm mồ hôi, chiếc áo sơ mi sọc xanh đen cũng ướt đẫm mồ hôi.
  Đỗ Thành đứng đối diện anh, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt tái nhợt, đầu mày chau lại.
  Pháp y ngồi xổm trên mặt đất, từ trong túi đựng thi thể lấy ra một cẳng người, tỉ mỉ xem xét một lượt, rồi để lên bàn giải phẫu.
  " Tạm thời chỉ có thể ghép được như vậy "anh lùi sau một bước, gỡ khẩu trang xuống," ahihi! "
  Đây là một thi thể của phụ nữ trưởng thành, bị cắt tổng cộng thành 8 phần: Đầu, thân, hai tay trái phải, đùi và cẳng chân trái.

Các mảnh được ghép tạm thời với nhau, tư thế nạn nhân rõ ràng quái dị, thêm vào đó thiếu mất đùi và chân phải, nhìn vào cũng không giống hình người.
  Đỗ Thành vòng tới trước mặt phần đầu của nạn nhân, cúi đầu quan sát tỉ mỉ.

Nạn nhân để tóc dài, bung xõa, đầu hơi nghiêng sang phải, mặt sưng húp, miệng hơi mở, đôi mắt hơi khép lại, đồng tử tối đen.
  " Nguyên nhân dẫn đến cái chết là gì? "
  " Phán đoán sơ bộ là ngạt cơ học.

"pháp y chỉ đoạn đứt của phần đầu, dấu xiết tím xanh có thể nhìn rõ," Có lẽ là bị bóp chết.

"
  Đỗ Thành nhìn Mã Kiện, sau đó lặng im không nói gì, cắn chặt răng, cơ trên gò má lồi ra.
  " Đợi lúc nữa làm phân tích độc tính, nhưng tôi thấy không có ý nghĩa gì lắm.

"pháp y châm một điếu thuốc," Vẫn là do hắn làm.

"
  " Thời gian tử vong? "
  " 8h trở lên.

"pháp y đeo găng tay," Thời gian cụ thể, phải kiểm tra thức ăn trong bao tử rồi mới nói với các anh.

Ngoài ra..

"
  Anh ta chỉ phần còn lại của thi thể nữ trên bàn giải phẫu.
  " Đi tìm chân phải, kiểu này, người nhà nhìn thấy sẽ phát điên lên mất.

"
  Mã Kiện thở dài một hơi, cả người phút chốc trở nên mệt mỏi:" Cố gắng vậy.

Cậu bận tiếp đi, có phát hiện lập tức thông báo cho chúng tôi.

"
  Nói xong, anh vẫy Đỗ Thành:" Đi thôi, ăn cơm trước đã.

"
  Cửa sổ phòng họp mở toang, không khí trong lành thổi vào.

Dù có chút lạnh, nhưng đối với Mã Kiện và Đỗ Thành vừa từ phòng giải phẫu của pháp y đi ra mà nói, dường như từ giữa mùa đông lạnh lẽo phút chốc xuyên tới giữa mùa hè.

Càng khiến người ta cảm thấy có chút vui vẻ, là mùi thơm của thức ăn lắp đầy khoang mũi xua tan đi mùi xú uế của tử thi.
  Mấy đồng nghiệp đang ngồi ăn sáng trước bàn họp, thấy họ đi vào, bèn đứng dậy nhường chỗ.

Mã Kiện và Đỗ Thành vừa ngồi xuống thì sữa đậu nành, bánh bao và trứng gà luộc lá trà liền đẩy tới trước mặt họ.
  Dù bụng đói sôi cồn cào, nhưng Mã Kiện không có khẩu vị lắm.

Ăn được nửa cái bánh bao, uống mấy ngụm sữa đậu nành, anh châm một điếu thuốc, nhìn quanh một lượt các đồng nghiệp đang cắm cúi ăn, mở miệng hỏi:" Tình hình thế nào rồi? "
  Một cảnh sát mặc chiếc áo sơ mi tay ngắn ướt sũng mồ hôi, đầu tóc rối như tổ chim vội nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống:" Thân phận của nạn nhân đang trong quá trình điều tra, chiều qua có mấy người tới, đều là những người tới báo mất tích trong tháng này, nhưng mà đều không phải.

"
  Anh cắn miếng bánh bao trong miệng, dở tài liệu trong tay, nói không rõ lời:" Lần báo án gần đây nhất là ngày 6/8, một người đàn ông họ Kỉ nói vợ anh ta đã một đêm không về, chúng tôi cảm thấy hình dạng đặc trưng tương đối giống, đã thông báo cho anh ta rồi, chắc lát nữa sẽ tới đây.

"
  Mã Kiện gật đầu, lại hỏi:" Những cái khác thì sao? "
  Một cảnh sát khác trả lời:" Vẫn đang tiến hành điều tra hiện trường, nhưng trước mắt cũng không có manh mối giá trị nào.

"
  Mã Kiện chau mày, búng tàn thuốc, suy nghĩ một hồi:" Bên khám nghiệm hiện trường thế nào rồi? "
  " Vẫn đang trong quá trình khám nghiệm.

"
  " Bảo họ nhanh chút đi! "

  Người cảnh sát đó đáp một tiếng, đứng dậy ra ngoài.

Cùng lúc, một nữ cảnh sát vội vàng chạy vào, chạy thẳng tới trước mặt Mã Kiện:" Đội trưởng Mã, một người họ Kỉ tới nhận xác.

"
  Mã Kiện ừm một tiếng, quay đầu nói với Đỗ Thành:" Thành, cậu đi xem xem.

"
  Đỗ Thành gật đầu, ăn vội cái bánh bao trong tay, lau miệng, đứng dậy đi ra cửa.
  Mã Kiện quay đầu lại, nhìn nữ cảnh vẫn còn đang đứng trước mặt.
  " Còn có việc gì sao? "
  " Dạ, cục trưởng thông báo, 20 phút nữa, tại phòng họp số 3 lầu 4, họp phân tích tình hình vụ án "cô dừng lại một lúc, có vẻ rất căng thẳng," Phó thị trưởng và thư ký ủy ban chính trị và pháp lý đều đã tới.

"
  Mã Kiện nhìn cô chằm chằm cả vài giây, đột nhiên đứng dậy, vỗ vỗ tay, lớn tiếng nói:" Động tác mau lẹ nào, 20 phút sau họp! "
  Đám cảnh sát đáp một tiếng, gia tăng tốc độ nhồi thực phẩm.

Người nào ăn xong trước, đã bắt đầu chỉnh lý tài liệu, chuẩn bị làm báo cáo cho cuộc họp.

Mã Kiện hút liền hai điếu thuốc, bình tĩnh sắp xếp lại suy nghĩ, thỉnh thoảng dùng bút ghi lại những trọng điểm vào sổ ghi chép.
  Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong, Mã Kiện dẫn thủ hạ đi tới phòng họp, men theo lối hành lang đi vào trong thang máy.

Vừa vào đi được mấy bước, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc xé nát tâm can từ sau truyền tới.
  Đó chính là hướng phòng giải phẫu pháp y.
  Mã Kiện dừng bước, cúi đầu, mắt hơi nhắm lại, hai tay nắm thành quyền.

Các đồng nghiệp phía sau cũng dừng lại, nhìn dáng lưng hơi run rẩy của đội trưởng.
  Tiếng nghiến răng ken két nghe rõ mồn một.
  Lúc sau, Mã Kiện ngẩng đầu lên, bước tiếp, mau chóng đi về phía trước.
  Cuộc họp phân tích kéo dài hơn 2h đồng hồ, sắc mặt của cục trưởng, phó thị trưởng và thư ký ủy ban chính trị pháp lý đều rất tệ.

Cũng khó trách, bắt đầu từ tháng 11 năm ngoái, hung thủ đã liên tiếp cưỡng hiếp, giết hại 4 nạn nhân, cả thành phố đều rơi vào nỗi sợ hãi trước giờ chưa từng có.

Nhưng theo manh mối mà phía cảnh sát có được và tiến triển điều tra, vẫn là chưa có đầu mối.

Không khí cuộc họp nặng nề như buổi truy điệu.

Dưới áp lực này, cục trường trước khi kết thúc cuộc họp đã ra một quân lệnh: Phá án trong 20 ngày, nếu không tự mình từ chức tới canh kho trang bị.
  Cấp trên đã thể hiện thái độ, nhưng áp lực lại rơi lên đám người Mã Kiện bọn họ.

Vừa tan họp, Mã Kiện dẫn đầu đám người về lại văn phòng.

Mọi người ngồi trước bàn làm việc, nhất thời im lặng.

Lâu sau đó, Mã Kiện chậm rãi mở miệng:" Thiếu Hoa đâu? "
  Có người đáp:" Đang trong phòng khám nghiệm vật chứng.

"
  Mã Kiện" Ừ "một tiếng, đứng dậy:" Vừa nãy trên cuộc họp, mọi người cũng nghe thấy rồi, 20 ngày, không cần tôi nói thêm nữa, thời gian rất cấp bách..

"
  Đột nhiên, cửa phòng làm việc bị đẩy mạnh, một người đàn ông cởi trần loạng choạng xông vào, ùm một cái quỳ xuống đất, khấu đầu như giã tỏi.
  " Các anh..

các đồng chí cảnh sát "trên mặt người đàn ông ngập tràn mồ hôi và nước mắt" Các anh nhất định phải bắt được hắn! Người tôi yêu..

cô ấy là người con gái tốt..

cô ấy không nên..

"
  Theo sau là Đỗ Thành.

Anh kéo người đàn ông đứng dậy, không ngừng an ủi:" Lão Kỉ, anh mau đứng dậy, đừng như vậy..

"
  Mã Kiện cũng bị kinh ngạc, vội gọi đồng nghiệp đỡ người đàn ông đứng dậy.

Trên trán người đàn ông đã rướm máu, trộn lẫn bụi và mồ hôi, khuôn mặt như ác quỷ.


Nỗi đau cực lớn đột nhiên ập tới, thêm vào dập đầu xuống đất, thần trí của người đàn ông đã không còn tỉnh táo, cả người mềm nhũn như bùn nhão.

Bốn người cảnh sát không dễ gì mới đỡ anh ta tới dãy hành lang, đã đi rất xa, nhưng vẫn nghe thấy rõ tiếng khóc thảm thiết của anh ta.
  Mã Kiện thở mạnh một hơi, tay chỉ ra cửa:" Quần áo anh ta đâu? "
  " Đắp lên thi thể rồi.

"Đỗ Thành thần sắc ảm đảm" Nạn nhân là vợ anh ta.

"
  Mã Kiện trầm mặc một hồi, vẫy tay gọi một đồng nghiệp tới:" Đi đợi cảm xúc anh ta bình ổn chút rồi hỏi tình hình nạn nhân.

"
  Nói xong, anh ngồi đối diện Đỗ Thành, đưa hai ngón tay ra.
  " Thành, 20 ngày.

"
  " Tôi nghe nói rồi.

"Đỗ Thành gật đầu, thở dài một hơi," Vụ án này, làm sao đây? "
  " Không có manh mối.

"Mã Kiện châm một điếu thuốc," Cậu có suy nghĩ gì? "
  " Bắt đầu từ phạm vi hoạt động của hắn.

"Đỗ Thành kéo hộc tủ bàn làm việc của mình, lấy ra một xấp phim, đưa cho Mã Kiện.
  Mã Kiện xem qua một lượt, phát hiện đây là bản đồ tóm lượt được vẽ bằng tay, trên mỗi tấm phim đều có biểu thị ngày tháng, có mấy chỗ được đánh dấu bằng bút đỏ.
  " Đây là? "
  " Đây là chỗ vứt xác của 4 vụ án.

"Đỗ Thành cầm một tấm phim được đánh dấu" 11.9" "Đây là vụ án đầu tiên, anh nhìn này.."
  Anh chỉ những chỗ được kí hiệu màu đỏ: "Chỗ giao nhau giữa phố Tùng Giang và đường Dân Chủ, công viên Hà Loan, nhà máy đốt rác, bệnh viện khoa chỉnh hình thành phố.
  Đỗ Thành cầm một cây bút màu đen:" Kẻ tình nghi có lẽ có xe riêng, nếu theo thứ tự trước sau đi tới những chỗ này, vậy thì chỉ có mấy con đường này.

"
  Nói xong, anh vẽ lên tấm bản đồ mấy đường màu đen khúc khuỷu
  Mã Kiện đã hiểu ra:" Tìm điểm giao thoa? "
  " Đúng vậy.

"Đỗ Thành cầm tấm phim được kí hiệu" 3.14 ", cũng dùng bút đen liên kết lại những điểm được đánh dấu đỏ, sau đó để nó lên tấm phim thứ nhất.

Hai tấm nhựa trong suốt chồng lên nhau, có thể thấy được chỗ vứt xác khác nhau, nhưng đường màu đen đánh dấu lộ trình lại có chỗ giao thoa và trùng hợp.
  " Chủ ý này không tồi! "Mã Kiện trở nên phấn chấn, đứng dậy gọi một đồng nghiệp," Đi lấy một tấm bản đồ khu nội thành tới, càng lớn càng tốt.

"
  Mấy giờ sau, một tấm bản đồ nội thành cực lớn được treo trên tường trong phòng làm việc, bàn làm việc được dịch sang một bên, ghế dựa sát vào tường thành dãy.

Đám cảnh sát đứng trước tấm bản đồ, nhìn lên mười mấy điểm được kí hiệu màu đỏ, phân tích tuyến đường hung thủ có khả năng đi qua.

Dần dần, mấy đường gấp khúc thô đen xuất hiện trên tấm bản đồ.

Theo mạch phân tích suy ra địa điểm ban đầu của hắn.
  Lại sau một hồi suy diễn, Mã Kiện cầm một cây bút ký tên màu đen tới trước tấm bản đồ.
  " Bây giờ xem ra, hung thủ có khả năng ẩn mình tại..

"anh vẽ hai vòng tròn lớn trên tấm bản đồ" Khu Thiết Đông và khu Tú Giang.

"
  Biểu tình của Đỗ Thành vẫn nặng nề như cũ.

Tuy nhìn phạm vi điều tra có vẻ như đã thu hẹp hơn nhiều, nhưng khu Thiết Đông và khu Tú Giang là hai khu chủ yếu của nội thành, nhân khẩu đông, truy tìm hung thủ đó ở hai nơi này, chẳng khác nào mò kim dưới Thái Bình Dương và biển Bột Hải.
  Mã Kiện ngược lại có vẻ đắc chí, theo anh thấy, bây giờ tốt xấu gì cũng đã tìm ra được một đầu mối trong tình hình phức tạp của vụ án, tuy vẫn chưa rõ ràng, nhưng so với không có gì còn tốt hơn.

Trong lúc anh đang bố trí nhiệm vụ điều tra, Lạc Thiếu Hoa từ ngoài cửa chạy vào, vừa nhìn đã thấy tấm bản đồ trên tường.
  " Mẹ nó, đây là gì? "
  Mã Kiện vừa nhìn thấy anh, lập tức gọi anh ngồi xuống:" Cậu về thật tốt, vật chứng bên đó có phát hiện gì không? "
  " Có cái rắm.

"Lạc Thiếu Hoa đưa mấy tấm hình tới, biểu tình chán nản" Không dấu vân tay, túi nilon không in thương hiệu, không tra ra được nơi sản xuất, giống những vụ án trước đây.

"
  Mã Kiện không cam lòng, lại hỏi:" Dấu chân thì sao? "
  " Còn đang đối chiếu.

"Lạc Thiếu Hoa cầm ly nước trên bàn, tu ừng ực" Lão Đặng nói không có hy vọng gì lắm, chỗ vứt xác đều là nơi có mật độ qua lại đông đúc, sớm đã bị phá hủy rồi.

"
Đám cảnh sát vừa nãy bu lại liền lặng lẽ tản ra.

Lạc Thiếu Hoa nhìn tấm bản đồ trên tường, hỏi Đỗ Thành:" Các cậu đang làm gì thế? "
  Đỗ Thành kiên nhẫn, vừa giải thích vài câu, liền nghe điện thoại trên bàn làm việc vang lên.

Một nữ cảnh sát bắt máy, nói câu" Xin chào.

", sau khi đối phương nói ý định của mình, liền đưa điện thoại cho Đỗ Thành.

  " Chị dâu.

"
  Đỗ Thành chau mày, nhận điện thoại.
  " Có việc gì sao? "
  " Đang làm việc sao? "vợ anh rụt rè hỏi" Quấy rầy anh rồi sao? "
  " Mau nói đi có chuyện gì sao, anh đang bận.

"
  " Xin lỗi..

là thế này, Lượng Lượng sốt, em vừa từ trường đón nó về, anh..

"
  " Sốt, bao nhiêu độ? "Đỗ Thành vội ngồi thẳng người dậy" Là chuyện khi nào? "
  " Sáng nay, vừa đo nhiệt độ xong 38.5℃.

"vợ anh rõ ràng đang cố kiềm chế lo lắng của mình" Anh có thể về một chuyến không? Bác sĩ nói, nếu còn sốt nữa, phải tới bệnh viện.

"
  " Anh..

"Đỗ Thành do dự một lúc, quay đầu nhìn Mã Kiện.

Mã Kiện vẻ mặt hết cách, nhưng vẫn vẫy tay:" Về đi, ngày mai rồi tới.

"
  Đỗ Thành đưa tay tỏ ý áy náy, nói vào ống nghe:" Được, bây giờ anh về.

"
  " Được.

"giọng của vợ anh rõ ràng rất vui," Muốn ăn gì? Em hầm ba ba cho anh nhé? "
  " Sao cũng được, không cần phiền phức như vậy.

"
  " Ừm, em đợi anh.

"
  Cúp máy xong, Đỗ Thành đứng dậy, áy náy nói với Mã Kiện:" Mã Kiện, tôi..

"
  " Không sao, về đi.

"Mã Kiện cười," Cả tuần rồi chưa về nhà? Vừa hay về nghỉ ngơi, tắm rửa, chăm sóc con một chút.

"
  " Thật ngại quá.

"
  " Mau biến đi.

"Mã Kiện xua xua tay," Đợi tình hình của Lượng Lượng khá hơn rồi hãy tới, ở đây còn có các anh em mà.

"
  " Được! "Đỗ Thành vội lấy đồ, thu dọn túi xách, bước ra cửa.

Vừa mở cửa, đụng phải một cảnh sát đang vội vàng chạy vào.
  " Aizzo! Xin lỗi anh Đỗ.

"người cảnh sát đó chào hỏi qua loa với Đỗ Thành, liền quay sang Mã Kiện, thở hổn hển" Đội trưởng Mã, chân phải, đã tìm thấy rồi.

"
  40 phút sau, xe cảnh sát đã cách xa đường chính, chạy vào con đường đất gồ ghề.

Sắc mặt Mã Kiện sắt lạnh, không nói lời nào, từ đầu tới cuối đều nhìn chằm chằm về phía trước.

Đỗ Thành cầm bản đồ, tại" Thôn Hạ Giang trấn Dương Liên "dùng bút đỏ đánh dấu vào đó, sau đó anh nhìn mấy địa điểm khu nhà của viện kiến trúc tỉnh" Quốc lộ 177" "Số 163 phố Hồng Hà", rồi dùng bút đen nối các điểm lại với nhau.
  Xe lắc lư, Đỗ Thành rất nhanh cảm thấy đầu choáng mắt hoa, dạ dày cũng bắt đầu cuộn trào.

Anh bỏ bút xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tuy mới khoảng 5h chiều, nhưng sắc trời đã tối xuống.

Tiếng gió vù vù, đám mây đen nghịt tụ ở chân trời, có thể loáng thoáng thấy tia chớp.
  Anh vỗ vỗ Mã Kiện đang ngồi ghế trước, "Trời sắp mưa rồi."
  Mã Kiện từ trong trầm tư hoàn hồn lại, cũng nhìn ra ngoài trời, mắng một câu rồi gọi: "Thiếu Hoa."
  Lạc Thiếu Hoa đáp một tiếng, cầm máy bộ đàm: "Thông báo với các anh em ở hiện trường, bảo vệ hiện trường."
  Lời vừa dứt, hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống, lộp độp đập vào cửa xe.
  Hiện trường vứt xác ở phía đông bồn nước thôn Hạ Giang, phải xuyên qua cả đám ruộng lớn mới tới được.

Xe không thể chạy vào, cảnh sát dừng xe cạnh bờ ruộng, bước thấp bước cao xuyên qua đám bắp cao bằng đầu người, lúc nhìn thấy cái bồn nước, toàn thân ai nấy đều đã ướt sũng.
  Đồng nghiệp được phái tới trấn Dương Liên đang


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận