Kẹo Đường Ngọt Ngào FULL


Hai người ăn xong cơm trưa thì đi đến trung tâm thương mại gần đó đi dạo.

Tôn Điềm Điềm rất muốn mua những chiếc váy mới, Tôn Hoài Đường đợi cô thử đồ, đôi lúc cho ý kiến, cuối cùng là thanh toán tiền.
Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, Tôn Hoài Đường đi theo Tôn Điềm Điềm đến một tiệm trà sữa gần đó.

Tôn Điềm Điềm mua hai ly trà sữa, cô còn muốn ăn kem nữa, nhưng Tôn Hoài Đường ngăn lại, tận tình khuyên bảo: “Trà sữa và kem đều là đồ lạnh, em chỉ nên ăn một cái thôi.

Kỳ sinh lý của em sắp tới, ăn ít đồ lạnh một chút, lần sau dạo phố anh sẽ mua cho em, nhé?”
Tôn Hoài Đường vừa cao ráo vừa đẹp trai, nói chuyện với bạn gái vô cùng dịu dàng và cần mẫn, nhân viên cửa hàng cùng mấy người xung quanh nhìn Tôn Điềm Điềm bằng ánh mắt hâm mộ.

Bị nhiều người nhìn khiến Tôn Điềm Điềm đỏ mặt, cô ngượng ngùng nói với nhân viên: “Vậy không cần lấy kem nữa, cho em hai ly trà sữa thôi ạ, cảm ơn.”
Hai người đi dạo cả một bữa trưa, lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, Tôn Hoài Đường liền ghé vào mua ít đồ.
Tôn Điềm Điềm ngồi trong xe chờ, thấy anh trở về túi lớn túi nhỏ liền hỏi: “Anh Đường mua cái gì vậy…”
Ngoài một đống đồ ăn vặt thì trong túi còn có mấy chiếc hộp áo mưa quen thuộc.
Tôn Điềm Điềm ngậm miệng, ngón tay hơi khựng lại một chút, sau đó ném túi ra băng ghế đằng sau.
Tôn Hoài Đường thấy gương mặt đỏ hồng hơi mất tự nhiên của Tôn Điềm Điềm, anh sờ sờ mũi, cố làm như không có chuyện gì: “Mấy cái cũ xài hết rồi, lần này trở về anh chưa kịp mua, hơn nữa tối qua anh cũng đã nói sẽ mua…”
“Em biết rồi, anh đừng nói nữa mà.” Tôn Điềm Điềm che mặt.
Mấy cái lần trước mua, anh cũng xài hết rồi…
Tôn Điềm Điềm chợt nhớ đến những hình ảnh ngày hôm đó—
Trước khi quay về trường một ngày, Tôn Hoài Đường nói dối với mọi người rằng muốn đưa cô đi công viên trò chơi để thả lỏng tinh thần, kết quả liền kéo cô vào khách sạn, cả hai ở trong phòng cả một ngày, phòng tắm, trên bàn, cửa sổ sát đất, trên giường… Nơi nơi đều lưu lại vết hoan ái của bọn họ.

Bữa tối cũng đặt đồ ăn bên ngoài giao tới, thẳng cho đến khuya mới trở về nhà.
Vô tình nhớ lại chuyện xưa, Tôn Điềm Điềm lắc lắc đầu.
Tôn Hoài Đường thấy thế, nghĩ rằng cô đang xấu hổ không nói chuyện.

Một hồi sau, anh nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, mới nói: “Sắp 6 giờ rồi, chúng ta đi ăn cơm chiều nhé, sau đó đi xem phim, được không em?”

“Dạ, em muốn ăn mì.”
Thông Báo ngày 10 tháng 2:
Tôn Hoài Đường liền lái xe đến tiệm mì mà cô thích nhất, cả hai thường xuyên đến đây ăn, ông chủ nơi này cũng quen biết họ.
Nhìn thấy hai người bước vào, ông chủ lập tức cười nói: “Lâu rồi mới thấy hai đứa tới ăn.

Vẫn món cũ nhỉ, thêm vừng nhiều cay.”
“Một chén ít cay nữa ạ! Cảm ơn ông chủ!” Tôn Điềm Điềm lễ phép cười nói.
“Haha! Không có gì.” Ông chủ xua xua tay nói, đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn.
Tôn Điềm Điềm không chỉ thích ăn đồ ngọt mà còn vô cùng thích ăn cay, càng cay càng tốt.

Tuy nhiên, Tôn Hoài Đường từ bé đã không thể ăn cay, qua nhiều năm, anh vì Tôn Điềm Điềm mà cũng cố gắng tập ăn cay, không sợ ăn xong gương mặt đỏ bừng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Khi hai người đã ở bên nhau, Tôn Điềm Điềm mới biết Tôn Hoài Đường vì cô mà cố gắng ăn cay, vì thế cô cấm không có anh làm như vậy nữa.


Tôn Hoài Đường nghe lời cô, nhưng khi hai người cùng đi ăn, Tôn Hoài Đường cũng không để cô ăn cay một mình, gọi thêm một phần hơi cay là được.

Tôn Điềm Điềm thấy vậy trong lòng như chảy một dòng nước ấm, cũng không bắt ép anh nữa.
Hai người ăn mì xong, gió đêm nhàn nhạt thổi đi những giọt mồ hôi trên người, mang đến không khí mát mẻ.
Tôn Điềm Điềm ngẩng đầu nhìn mặt Tôn Hoài Đường, nhịn không được mỉm cười.
Tôn Hoài Đường nhìn cánh môi đỏ hồng đang sưng lên của cô do vừa ăn cay, hầu kết trượt lên xuống: “Em còn muốn đi xem phim không?”
“Đương nhiên là muốn.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận