Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chuông báo thức ở điện thoại đổ chuông từ nhỏ đến to dần, đây là thiết kế độc đáo của điện thoại Sam¬sung, hi vọng người đang say ngủ có thể từ từ tỉnh dậy chứ không phải giật mình đột ngột choàng tỉnh. Nhưng cũng có lúc, chính bởi như vậy khiến cho người ta bị nhỡ việc. Lúc Hứa Trác Nghiên tỉnh lại, đã là hơn chín giờ sáng. Lúc ấy điện thoại đã đổ chuông, nhưng không phải tiếng chuông đồng hồ báo thức, mà là tiếng điện thoại. Là từ công ty gọi đến.

"Chị Nghiên!". Giọng Trần Hiểu Dĩnh có vẻ hốt hoảng: "Chị đang trên đường phải không? Lát nữa chị có đến công ty chứ?"

Hứa Trác Nghiên: "Chị đến ngay đây, chị hơi khó chịu nên đến muộn!"

"Chị Nghiên, cảnh sát đến đây, còn cả viện kiểm sát công thương nữa đấy, họ đang niêm phong hồ sơ và các khoản mục. Chị Hồ đang nói chuyện với họ, bảo em gọi điện cho chị, mọi người giờ đang nháo nhác hết cả lên...". Trần Hiểu Dĩnh còn chưa nói hết, Hứa Trác Nghiên đã hiểu ra mọi chuyện. Thật đáng ghét, đã bảo đến công ty sớm một chút rồi! Hứa Trác Nghiên lập tức nói: "Ok, em nói với mọi người, không có chuyện gì đâu, chị đến ngay đây!"

Cúp điện thoại Hứa Trác Nghiên lao vào nhà vệ sinh với tốc độ nhanh nhất có thể.

Rửa mặt xong, cô chẳng bôi cái gì lên mặt, cũng chẳng kịp chải đầu, chỉ thay chiếc váy công sở màu đen rồi xách túi lao xuống lầu.

Thật kì lạ, hôm nay Lâm Khởi Phàm cũng đi rất muộn, lúc Hứa Trác Nghiên tỉnh lại, không nhìn thấy anh, cô vốn tưởng anh đã đi rồi, nào ngờ giờ thấy anh đang ngồi trong phòng khách, dường như đang đợi cô.

"Đi đâu thế?", Lâm Khởi Phàm mặt mày vô cảm hỏi.

"Đến công ty!". Hứa Trác Nghiên nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của anh, biết anh đang không vui, không dám dây vào, cũng không muốn lỡ mất thời gi¬an.

"Hôm qua anh nói gì với em, em không để tai lời nào sao? Lại còn cố tình làm trái với ý anh ư?". Lâm Khởi Phàm lạnh lùng nói, trước đây anh có nổi đóa cũng không đến mức ghê ghớm như thế này.

Hứa Trác Nghiên không biết tại sao anh lại phản ứng như vậy, cô chỉ biết cả một mớ bòng bong đang đợi mình, vì vậy không muốn đôi co nhiều: "Chuyện của chị ấy anh không chịu giúp, anh có suy nghĩ của anh, tôi cũng không bắt ép. Nhưng anh phải hiểu cho lập trường của tôi, tôi là phó tổng giám đốc, giờ xảy ra chuyện lớn như thế này, cả đám người đang đợi tôi, tôi không thể bỏ mặc được!", nói rồi cô liền đi ra cửa.

Lâm Khời Phàm không kéo cô lại như trước đây mà chỉ nói một câu: "Đi bệnh viện với anh trước, sau đó sẽ về công ty!".

"Đi bệnh viện ư?". Hứa Trác Nghiên ngây ra, sau đó lập tức hiểu ý anh: "Tôi không sao, tôi thật sự muộn lắm rồi, tôi đi trước đây!"

Lâm Khởi Phàm không ngăn cô lại, chỉ nhìn cô đi ra khỏi cổng, khuất dần khỏi tầm mắt của mình.

Tâm trạng u ám. Một người vợ như thế này, một cuộc hôn nhân như thế này... anh lắc đầu, hóa ra anh thật sự đã sai lầm. Anh từng tưởng kết hôn xong cô sẽ từ từ chấp nhận anh. Nhưng anh đã sai, kết hôn rồi cô vẫn không hề thay đổi, có con rồi cũng không hề thay đổi. Trái tim của cô chưa từng ở bên anh dù chỉ nửa phút. Công ty của Liêu Vĩnh Hồng xảy ra chuyện, cô xông lên "Trận tiền", ấy vậy mà công ty mình đứng trước nguy cơ phá sản, đối mặt với nguy cơ cấp bách chưa từng thấy, cô lại chẳng hề hay biết. Cho dù cô biết thì đã sao? Cô sẽ nói một câu an ủi với mình ư?

Đúng, bản thân mình rất thích cô ấy, nhưng có thích đến mấy, đối mặt với một người chẳng chút quan tâm đến bản thân, đến sự nghiệp và gia đình mình, lại càng chẳng có chút tình cảm bao dung và tha thứ, liệu có thể ở bên nhau đến trọn đời không? Lâm Khởi Phàm nghĩ mà thấy xót xa.

Trong khi Lâm Khởi Phàm đang ủ rũ ở nhà thì Hứa Trác Nghiên đã đến công ty.

Người của sở cảnh sát, công thương, viện kiểm sát đều đã đi rồi.

Mọi người trong văn phòng đã chẳng còn tâm trí nào mà làm việc nữa, họ đang tụ tập ở một góc thì thầm to nhỏ. Nhìn thấy Hứa Trác Nghiên đến vội vàng im bặt, dùng ánh mắt tò mò nhìn Hứa Trác Nghiên.

Hứa Trác Nghiên bỏ qua chi tiết này, đi thẳng vào trong phòng tài vụ.

"Chị Hồ, tình hình thế nào?", Hứa Trác Nghien cô gắng trấn áp bản thân.

Chị Hồ thấy Hứa Trác Nghiên vào liền đóng cửa phòng tài vụ lại, thì thầm: "Tất cả các hạng mục, tiền mặt, tài khoản, đều bị phong tỏa rồi!"

"Tại sao? Họ nói lí do là gì?". Hứa Trác Nghiên cảm thấy rất kì lạ, cho dù là tội danh thành lập cũng là tội lỗi của một người, đâu đến nỗi phải liên lụy đến cả công ty.

"Chỉ là tạm thời phong tỏa thôi, đợi khi nào vụ án của tổng giám đốc được định đoạt sẽ xem xét xử lí tiếp ra sao. Những chuyện khác họ đều không nói!", chị Hồ thở dài, lắc đầu nói.

"Thế... tuần sau là phải phát lương rồi, bọn họ không thể cắt luôn cả tiền phát lương đấy chứ?". Hứa Trác Nghiên chỉ cảm thấy chóng mặt, chẳng lẽ vất vả kinh doanh đến lúc này lại bị đổ bể thế sao? Quá tàn khốc! Cô không thể hiểu nổi: "Nếu là như vậy, chúng ta đến sở cảnh sát hỏi cho rõ, chuyện quái quỷ gì thế này?"


Chị Hồ lắc đầu, chẳng nói thêm điều gì, Hứa Trác Nghiên cũng chẳng tiện nói thêm, có lẽ im lặng là cách giải quyết thích hợp nhất lúc này.

Hứa Trác Nghiên đi ra khỏi phòng tài vụ, nhìn các nhân viên túm năm tụm ba liền bỏ vào phòng mình. Cô đang nghĩ, phải làm thế nào đây?

Chuyện cấp bách hàng đầu là tuần tới phải trả lương cho nhân viên, ít nhất cũng cần phải có hai mươi mấy vạn. Số tiền này biết kiếm đâu ra đây? Nếu như không phát lương, chắc chắn sẽ gây ra sự hoang mang và rối loạn trong lòng mọi người. Nếu các nhân viên trong công ty thi nhau nghỉ việc, không chỉ các quầy hàng không có người đứng bán, mà phải ăn nói ra sao với quản lý trung tâm thương mại cũng không phải vấn đề dễ dàng, hơn nữa nếu như vậy, cái thương hiệu "Thủy Dạng" này liệu có thể tồn tại ở Thâm Quyến nữa hay không? Mà đã kí hợp đồng với bên Mỹ rồi, hàng hóa ở trong kho, những hàng hóa đang trên đường vận chuyển chuẩn bị đến kho... tất cả mọi thứ, thế là hết.

Lâm Khởi Phàm, Hứa Trác Nghiên lại lần nữa nghĩ đến cái tên này, thái độ kiên quyết của anh với chuyện này, cô lại lắc đầu, không có hi vọng, tìm anh cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Vậy thì ngoài Lâm Khởi Phàm ra, còn ai có thể giúp cô thoát khỏi cửa ải này?

Người có tiền, người có tiền và có lương tâm, hơn nữa lại chịu giúp đỡ mình?

Cô chợt nhớ đến Phan Hạo Nho.

Gọi điện cho Phan Hạo Nho, vay của anh hai mươi vạn, cộng thêm với số tiền tiết kiệm của mình là có thể giải quyết được tiền lương cho nhân viên.

Nhưng biết ăn nói thế nào với anh ấy đây? Anh ấy sẽ không hiểu nhầm, sẽ không khinh thường mình chứ? Đầu óc Hứa Trác Nghiên rối như tơ vò.

Cô do dự không quyết định được. Nhưng khi cô nhìn bên ngoài qua cửa kính, nhìn thấy những ánh mắt kì vọng ấy, cô đã đi đến quyết định, cô cầm điện thoại lên, gọi đến số máy của anh.

"A lô?", là giọng nói của Phan Hạo Nho.

Hứa Trác Nghiên cố kìm nước mắt, cố nói bằng giọng bình thường nhất có thể: "Anh rể à!". Cô cắn chặt môi, đúng vậy, kể từ ngày cô nảy sinh tình cảm với anh, cô chưa bao giờ gọi anh là anh rể cả. Nhưng hôm nay, cô cảm thấy chỉ có xưng hô như vậy mới khiến cô có thể mở việng vay tiền anh.

"Nghiên à?". Phan Hạo Nho hình như đang họp, Hứa Trác Nghiên nghe thấy anh nói với một người khác "Anh ra ngoài một lát, tôi nghe điện thoại cái đã!"

"Nghiên à, có chuyện gì thế?". Giọng của Phan Hạo Nho vẫn có sức hút rất đặc biệt, có thể vỗ về, xoa dịu tâm trạng của cô.

Hứa Trác Nghiên quyết định đi thẳng vào vấn đề: "Cho em vay hai mươi vạn có được không?"

Phan Hạo Nho hơi khựng lại, nhưng chẳng mấy chốc anh đã trả lời: "Ok, đọc cho anh số tài khoản của em, trưa nay anh chuyển tiền vào cho!"

Hứa Trác Nghiên cắn chặt môi của mình để khỏi bật khóc. Cô biết Phan Hạo Nho chắc chắn sẽ cho cô mượn, nhưng cô nghĩ rằng anh sẽ hỏi, hỏi cô làm gì mà cần nhiều tiền như thế, tại sao lại vay tiền của anh. Nhưng anh chẳng hỏi gì hết, Hứa Trác Nghiên không biết mình nên vui hay nên buồn, tại sao lại không hỏi nhỉ?

"Nghiên à, em còn chuyện gì không?", Phan Hạo Nho bình thản hỏi. Hứa Trác Nghiên càng thêm kinh ngạc, cùng là những người đàn ông thành đạt, tại sao anh ta và anh lại khác nhau đến thế nhỉ?

"Không ạ, lát nữa em sẽ nhắn tin số thẻ của em vào máy anh nhé!". Hứa Trác Nghiên kìm nén giọng nói, cố gắng nói câu cuối cùng trước khi cúp máy: "Em vay, nhất định em sẽ trả lại anh!"

Phan Hạo Nho cười: "Nghiên à, em chịu nói với anh như thế này là anh vui rồi, bởi vì em coi anh là người một nhà, không tỏ ra khách sáo. Còn về chuyện có trả hay không đều không thành vấn đề, quan trọng là anh hi vọng em sống thật tốt, hi vọng em vui vẻ!"

Cuối cùng nước mắt vẫn trào ra.

Cúp điện thoại, cô gục mặt xuống bàn, khóc một trận thỏa thích.

Cuối cùng, cô tỉnh táo lại, cô biết mình đã tỉnh khỏi một giấc mộng dài. Phan Hạo Nho là hoàng tử, mãi mãi là một hoàng tử trong lòng cô. Nhưng trong lòng anh đã sớm có công chúa của mình, cô không xứng với anh. Nhất là sau khi trải qua nhiều sóng gió, cuối cùng cô cũng hiểu ra rằng, anh và cô mãi mãi là chuyện không thể.

Kể từ nay về sau, anh chỉ có thể là anh rể của cô mà thôi.

Điều đáng mừng duy nhất là, chị họ hoàn toàn không biết tất cả chuyện này. Vì vậy tình yêu của chị ấy vẫn được trọn vẹn, vẫn ngọt ngào và hạnh phúc.

Hứa Trác Nghiên lau khô nước mắt, nhấc điện thoại trên bàn lên rồi gọi cho Trần Hiểu Dĩnh.


"Hiểu Dĩnh, thông báo với mọi người, tất cả mọi người đến phòng họp nhé!". Vẻ mặt của cô rất trịnh trọng và kiên cường, bởi vì cô tin rằng mọi chuyện đều sẽ qua đi.

Lúc Hứa Trác Nghiên đi vào phòng họp, tất cả mọi người đã đến đông đủ, cô hiểu rõ trong lòng mọi người đang nghĩ cái gì, thế nên cô quyết định nói thẳng mà không vòng vo, bởi ai cũng sống vì bản thân, đều có những trách nhiệm và nghĩa vụ thế này hoặc thế kia. Công việc đối với họ mà nói không phải là hứng thú và sự nghiệp, mà là nền tảng sinh tồn.

"Chuyện sáng hôm nay mọi người đều biết rồi, tôi cũng không muốn giấu giếm nữa. Tổng giám đốc Liêu gặp phải một số rắc rối, nói thẳng ra là cô ấy đang bị tạm gi¬am!". Hứa Trác Nghiên đi thẳng vào vấn đề, khiến cho mọi người ai nấy đều yên lặng lắng nghe. Bọn họ không ngờ Hứa Trác Nghiên lại thẳng thắn đến thế.

"Về chuyện riêng tư của tổng giám đốc Liêu tôi không muốn nói nhiều, bởi vì tình hình cụ thể ra sao tôi cũng không biết rõ, điều tôi muốn nói ở đây là, Thủy Dạng!". Hứa Trác Nghiên đứng dậy, đưa mắt nhìn mặt từng người.

"Thủy Dạng là của tổng giám đốc Liêu, cũng là của chúng ta, là do chúng ta tự tay bán ra từng thùng, từng thùng hàng một. Công ty này là một công ty nhỏ, được xây dựng từ hai bàn tay trắng, tất cả đều xuất phát từ con số không, trong hơn tám tháng trời, chúng ta đã khiến cho thị trường Thâm Quyến nói chung và ngành mỹ phẩm nói riêng phải nhìn Thủy Dạng bằng con mắt khác. Điều này là nhờ đâu? Một mặt là do chất lượng sản phẩm, nhưng quan trọng hơn cả vẫn là nhờ vào chúng ta, là công sức của chúng ta bao lâu nay, chúng ta đã vất vả đấu tranh, đã lăn lộn rất nhiều. Tôi không bao giờ quên được trận mưa mùa xuân ấy, tôi và Đỗ Gi¬ang, Hiểu Dĩnh đội mưa đi gi¬ao hàng, khổ sở biết bao nhiêu, bởi vì rất khổ nên chúng ta mới thây trân trọng ngày hôm nay!"

Nói đến đây, Hứa Trác Nghiên cảm thấy rất xúc động, Trần Hiểu Dĩnh liền đưa cho cô một tờ giấy ăn. Cô mỉm cười, lắc đầu rồi nói tiếp:

"Nói thẳng ra, giờ công ty đang gặp rắc rối vượt quá sức tưởng tượng của mọi người, tôi cũng không thể hứa hẹn gì với mọi người. Ban nãy tôi nhốt mình trong văn phòng, thầm nghĩ, có nên phát nốt tháng lương cuối cùng rồi bảo mọi người tự tìm đường lùi cho mình hay không? Nhưng tôi lại không nỡ, bởi vì tôi sợ chuyện này qua đi, công ty hồi phục lại bình thường, đến lúc ấy thứ quý giá nhất, chính là những chiến hữu của chúng ta, đã không còn nữa".

"Vì vậy mà tôi cứ do dự... tôi nói thẳng tình hình công ty với mọi người rồi đấy. Chỉ một câu thôi, tất cả do mọi người tự quyết định, cho dù là đi hay ở, tôi đều thay mặt tổng giám đốc Liêu cảm ơn vì những cống hiến của mọi người cho công ty!", Hứa Trác Nghiên nói xong liền cúi đầu trước các nhân viên.

Lúc Hứa Trác Nghiên ngẩng đầu lên, cả văn phòng dậy lên tiếng vỗ tay hoan hô.

Tràng pháo tay dã nói lên tất cả. Lần này thì Hứa Trác Nghiên đã có thể để mặc cho những giọt nước mắt trào ra khóe mi.

Hết giờ làm, Hứa Trác Nghiên gọi chị Hồ, Đỗ Gi¬ang và Trần Hiểu Dĩnh đến phòng mình.

Trần Hiểu Dĩnh cầm cốc rót cho Hứa Trác Nghiên một cốc nước, đặt lên bàn. Chỉ một hành động rất nhỏ, không cần bất cứ một lời lẽ nào, nhưng lại chứa đựng sự quan tâm và cổ vũ rất nhiều.

Hứa Trác Nghiên lấy một tấm chi phiếu từ trong túi ra, đưa cho chị Hồ: "Ở đây có hai mươi lăm vạn, có lẽ là đủ tiền lương cho mọi người, những chi phí khác đều tạm gác lại hết, đảm bảo lương tháng cho mọi người đã!"

Chị Hồ ngây người: "Phó tổng giám đốc, đây là tiền riêng của chị à? Như thế này có được không?"

Đỗ Gi¬ang cũng nói: "Đúng thế, hay chúng ta bàn bạc với mọi người một chút, cố gắng một hai tháng, không thể để chị phải bỏ tiền túi được!"

Hứa Trác Nghiên xua tay: "Trong tình cảnh này, mọi người có thể cũng nhau đứng trên một con thuyền đã là không dễ dàng rồi. Trong số các nhân viên có rất nhiều người đều không phải là người bản địa, họ phải trả tiền thuê nhà, phải chi tiêu này nọ, tiền lương là cơ sở đảm bảo cuộc sống cho họ, không thể không trả cũng không thể chậm trễ!"

Chị Hồ gật đầu: "Vâng!"

Hứa Trác Nghiên lại nhìn sang Đỗ Gi¬ang: "Đỗ Gi¬ang, anh là người đàn ông duy nhất của công ty, anh nhất định phải làm cho tốt công tác động viên an ủi các nhân viên bán hàng. Tiếng dữ đồn xa, tôi đoán tin dữ này chẳng mấy chốc sẽ truyền đến tai họ, nếu như các nhân viên bán hàng hoang mang, rối loạn thì thị trường của chúng ta cũng không được đảm bảo, vì vậy nhiệm vụ của anh là vô cùng gi¬an khổ đấy!"

Đỗ Gi¬ang nhìn Hứa Trác Nghiên trịnh trọng gật đầu.

"Hiểu Dĩnh, ngày mai chị muốn em cùng chị đến sở cảnh sát một chuyến, chị phải tìm hiểu tình hình một chút, cũng muốn phản ánh hoàn cảnh của chúng ta hiện giờ với các ban ngành có liên quan, cho dù thế nào cũng không thể làm liên lụy đến hơn một trăm nhân viên cùng hơn ba mươi trung tâm thương mại làm ăn với chúng ta được".

"Ok, không thành vấn đề!", Trần Hiểu Dĩnh gật đầu.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Hứa Trác Nghiên mới ra khỏi văn phòng, bắt xe về nhà.

Nhà, cái nhà này hiện nay đối với cô mà nói chẳng khác gì một cái nhà trọ.

Lê cái thân xác mệt mỏi rã rời lên lầu, vừa bước vào phòng đã thấy cơn buồn nôn khủng khiếp ập đến. Trong làn khói thuốc mịt mờ, mùi thuốc là quyện với mùi rượu khiến Hứa Trác Nghiên bị sặc, không thể mở mắt ra nổi. Cô đi thẳng đến cửa sổ, kéo rèm cửa ra, mở toang cửa sổ, hướng mặt ra bên ngoài, hít thở không khí trong lành, cố gắng đè chặt cơn khó chịu trong người.


"Cuối cùng cũng chịu về rồi đấy à?", một giọng nói trầm trầm vang lên từ sau lưng cô.

Hứa Trác Nghiên chẳng buồn đoái hoài đến anh, đi thẳng ra trước tủ, mở tủ ra lấy một bộ đồ ở nhà, cô chỉ muốn đi tắm một cái rồi đi ngủ cho sớm.

Nhưng ngay cả một ước vọng nhỏ nhoi ấy cũng bị phá vỡ, Lâm Khởi Phàm giữ chặt vai cô: "Anh đang nói chuyện với em đấy! Em không nghe thấy à?"

Hứa Trác Nghiên gạt tay anh ra: "Tôi nghe thấy rồi, nhưng tôi mệt, muốn đi tắm rồi đi ngủ luôn. Có chuyện gì để mai nói được không?"

"Ngày mai nói ư? Ngày mai anh biết đi đâu tìm em?". Lâm Khởi Phàm cười khẩy, hôm nay anh đã uống rất nhiều, chuyện công ty, chuyện gia đình, chẳng có chuyện gì như ý. Đợi suốt cả buổi tối, lo lắng cho sức khỏe của cô, lo lắng cô bị liên lụy vì những chuyện vớ vẩn ở công ty, nhưng cô thì sao? Hoàn toàn hững hờ vô tâm, về đến nhà còn coi như không nhìn thấy chồng. Sự bất mãn và phẫn uất tích tụ trọng giây phút này đang phun trào mãnh liệt.

Lâm Khởi Phàm kéo giật người cô lại, khiến cô ngã vào lòng, ép cô nhìn thẳng vào mình, nhưng cái anh nhìn thấy là gì? Sự mệt mỏi, hoang mang và cả sự bất cần.

Anh nổi điên. Bất cần, cô dám dùng ánh mắt đó để nhìn anh sao?

Lửa giận bùng cháy trong lòng, Lâm Khởi Phàm gần như mất đi lí trí, kéo cô ngã xuống giường, đè lên người cô mà hôn, mà cắn, mà chiếm đoạt, mà giày vò.

Lần này cô không phản kháng, cô thậm chí còn không nhắm mắt lại, chỉ lạnh lùng nhìn anh, nhìn anh trút toàn bộ sức lực và dục vọng lên người cô. Những giọt mồ hôi của anh nhỏ tí tách trên mặt cô, trên người cô. Cô cắn chặt môi, âm thầm chịu đựng, bởi vì đây là lần cuối cùng. Cô tự nhủ với lòng mình, rằng đây là lần cuối cùng.

Khi cuối cùng Lâm Khởi Phàm cũng lăn xuống khỏi người cô, nằm bên cạnh và chìm vào giấc ngủ, Hứa Trác Nghiên mới ngồi dậy, lấy một điếu thuốc ở đầu giường, lặng lẽ châm lửa. Hút thuốc... cô không biết, cô cũng không hiểu tại sao đàn ông lại thích hút thuốc. Cô cũng nhìn thấy nhiều cô gái trong quán bar cũng hút thuốc, là những điếu thuốc dành cho nữ, dài và nhỏ. Họ cầm nó trong tay, nhẹ nhàng hút và từ từ nhả khói, làn khói mờ ảo khiến người ta cảm thấy mông lung, nhưng không biết tại sao nhìn những cô gái hút thuốc, người ta thường có cảm giác họ đang cô đơn.

Nếu không phải là những cô gái đang chờ đợi tình yêu.

Thì cũng là những cô gái đã từng có, nhưng đột nhiên mất đi người yêu.

Nói chung là những cảm giác ấy: cô đơn, hụt hẫng, đau đớn vô hạn... đều vô tình ánh lên trong mắt họ.

Cũng như cô lúc này, cuộc hôn nhân "Chớp nhoáng" của cô và Lâm Khởi Phàm là khởi đầu của một sai lầm, nhưng cô thật sự từng có lúc nghĩ rằng sẽ tiếp tục nó, nhưng mỗi lần muốn đến gần anh, cô lại bị anh làm tổn thương sâu sắc hơn.

Giờ có lẽ đã đến lúc kết thúc triệt để cái sai lầm này.

Lúc Hứa Trác Nghiên hút hết bao thuốc 555, trời đã gần sáng.

Cô xuống giường, đi vào phòng tắm, tiếng nước lại chảy ào ào.

Khi có tiếng nước ào ào vọng ra, Lâm Khởi Phàm liền tỉnh giấc, anh vẫn chưa hẳn tỉnh táo sau cơn say, vì vậy chẳng mấy chốc lại nhắm mắt lại, dựa đầu vào thành giường. Nhớ lại những chuyện tối qua khiến anh đột nhiên tỉnh táo.

Anh hất tung chăn, vừa định xuống giường thì cảnh tượng trước mắt khiến anh ngây ra.

Trên tấm ga trắng tinh là một vết máu đỏ, nỏi bật như một bông hoa mai nở trong tuyết. Giờ thì anh đã tỉnh táo hoàn toàn. Mình đã làm cái gì thế này?

Anh không thể tin tất cả những chuyện này lại là thật. Lâm Khởi Phàm chạy chân trần vào trong nhà tắm ra sức gõ cửa: "Nghiên ơi, em giờ thế nào rồi?"

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nước chảy ào ào và tiếng rên rỉ khe khẽ.

Lâm Khởi Phàm đập mạnh cửa, nhưng cửa bị khóa trái bên trong. Anh chưa bao giờ hoảng loạn đến thế, vội vàng chạy xuống nhà tìm chìa khóa dự phòng rồi lao như bay lên nhà, lấy chìa khóa mở cửa.

Cảnh tượng bày ra trước mắt khiến anh thất kinh.

Cô gục bên bồn tắm, người ướt đẫm nước, bên dưới là một vũng máu.

Lâm Khởi Phàm giật lấy cái khăn tắm trên giá, luống cuống quấn vào người cô rồi khoác thêm cái áo choàng ngủ và vội vàng bế cô xuống nhà.

Mẹ Lâm Khởi Phàm nhìn thấy con trai mới sáng ra đã chạy như điên ra ngoài liền đuổi theo ở phía sau: "Này, này, có chuyện gì thế? Thế này...?"

Lâm Khởi Phàm không buồn ngoảnh đầu lại, đặt Hứa Trác Nghiên vào trong xe rồi phóng như bay trên đường.

Bên ngoài khoa sản bệnh viện nhân dân thành phố, Lâm Khởi Phàm lo lắng đứng chờ, muốn hút thuốc nhưng phát hiện mình chẳng mang điếu nào.


Một người đàn ông đang ngồi bên cạnh đợi người thấy thế liền ngồi sát lại, đưa cho anh điều thuốc và nói: "Đừng nóng ruột, vợ tôi cũng đang ở trong đó, tôi đã chờ hai tiếng đồng hồ rồi đấy!"

Lâm Khởi Phàm gật đầu: "Cảm ơn!"

"Cảm ơn cái gì!". Người đó lấy bật lửa ra: "À phải rồi, vợ anh đẻ mổ hay đẻ thường?"

Khóe môi Lâm Khởi Phàm khẽ giật giật không biết trả lời ra sao.

Người đàn ông đó cười, vỗ vai anh: "Nhìn anh căng thẳng kìa, không sao đâu!"

Cửa đã mở, một bác sĩ trẻ đi ra.

Hai người cùng đứng bật dậy, chạy lại gần.

"Ai là người nhà của bệnh nhân Triệu Phong Hoa?", bác sĩ hỏi.

Người đàn ông đứng bên cạnh Lâm Khời Phàm liền tiến đến: "Là tôi, là tôi ạ!"

"Sinh con rồi, con trai, bốn cân ba!". Bác sĩ nhìn anh ta, xong quay sang Lâm Khởi Phàm: "Ở đây không được hút thuốc, mau dập thuốc đi!"

"Vâng vâng vâng!". Người đàn ông lần đầu làm cha đương nhiên vui phát điên, liền ôm chầm lấy Lâm Khởi Phàm mà quay mấy vòng. Ngay sau đó, vợ và con anh ta được đẩy ra ngoài.

Anh ta vội vàng chạy đến: "Vợ ơi, em giỏi quá!", sản phụ mặt mày phờ phạc: "Anh cứ bắt em ăn cho lắm vào, con rõ là to, hành em gần chết!"

"Em vất vả quá, sau này anh sẽ làm trâu làm ngựa cho em, cả đời này nghe lời em!". Người đàn ông đứng bên dịu dàng dỗ dành rồi cùng vợ và con đi vào phòng.

Hành lang vắng tanh nay càng trở lên yên tĩnh. Lâm Khởi Phàm đứng bật dậy, dán mắt vào cánh cửa ấy. Giờ anh chẳng còn dám mong có thể giữ lại được đứa bé ấy, chỉ cần cô khỏe lại, nhưng liệu cô ấy có khỏe lại được không?

Lâm Khởi Phàm đấm vào đầu mình, mình làm sao vậy, đầu óc mụ mị rồi hay sao? Biết rõ tình trạng của cô ấy, cho dù tâm trạng của cô ấy có không tốt, cố chấp, ngang bướng, chỉ cần nhường nhịn cô là được rồi, cần gì phải nổi cáu với cô ấy như thế?

Nghĩ đến những chuyện xảy ra tối qua, chỉ tại hành vi điên cuồng của mình sau khi say rượu đã làm hại đến cô, đã làm mất đi đứa bé, Lâm Khởi Phàm siết chặt bàn tay, đấm mạnh vào tường, mắt thậm chí không chớp lấy một cái.

Cánh cửa lại mở ra, một bác sĩ lớn tuổi bước ra, đưa mắt nhìn Lâm Khởi Phàm: "Người nằm trong kia, bị ra máu, mới được đưa đến là vợ anh à?"

Lâm Khởi Phàm tiến lên trước, căng thẳng gật đầu.

"Có biết cô ấy có thai không?", bác sĩ nhìn anh ta, ánh mắt thăm dò.

Lâm Khởi Phàm trầm ngâm, không có đủ dũng khí để thừa nhận: "Chỉ có cảm giác thế thôi chứ không dám chắc!"

"Thế tại sao không đến bệnh viện kiểm tra?". Bác sĩ lắc đầu: "Thôi bỏ đi, không giữ được đứa bé, giờ đã xử lý xong rồi, ở lại bệnh viện theo dõi một ngày rồi về nhà tĩnh dưỡng!"

Lâm Khởi Phàm gật đầu.

Ông bác sĩ không nén được liền nói: "Tôi thấy anh cũng không còn ít tuổi, chẳng phải bọn thanh niên choai choai nữa, sao thiếu hiểu biết thế, đã gần hai tháng rồi, thời kì đầu mang bầu không được làm chuyện ấy, sao chẳng chịu chú ý gì hết, thật đáng tiếc!"

Lâm Khởi Phàm ngoài gật đầu ra chẳng còn biết phải làm gì, bởi vì anh đã hối hận từ lâu rồi.

Khi anh đem theo nỗi áy náy đến bên giường bệnh của cô, cô nhắm mắt lại, nói: "Kết thúc đi thôi!"

Kết hôn chớp hoáng

Vào thời điểm này, Lâm Khởi Phàm không thể nào từ chối, mặc dù một kết cục như thế này không phải điều mà anh mong muốn, nhưng lúc này đây, anh quyết định buông tay.

Bởi vì anh tự nhận thấy, anh vẫn là một thằng đàn ông.

Nếu đã làm sai thì phải đối mặt với hậu quả do sai lầm ấy gây ra. Cho dù trong lòng có không cam tâm đến đâu, có hối hận đến nhường nào, nếu như cô đã muốn kết thúc, vậy thì nên kết thúc. Có thể bản thân mình không nên kết hôn với cô ấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận