Khẽ Chạm Vào Em


Ngày hôm sau, Tần Minh Hạo ăn sáng xong thì vẫn đi làm như bình thường, chỉ là hôm nay anh còn đặc biệt dành cho cô một nụ hôn lên trán, chỉ là một nụ hôn lướt qua trên da thịt vậy mà đã làm cho Đặng Linh Vi vui vẻ cả ngày.
Vào buổi trưa, bầu trời xanh trong vắt, ánh nắng vàng tràn ngập cả không gian ngoài sân vườn làm cho lòng của Linh Vi cũng như ấm áp như ánh nắng, cô hí hửng cấm một bình hoa thật tươi, thật đẹp để trang trí trong nhà.
Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên, cô nhìn thấy đó là số điện thoại bàn của nhà họ Đặng thì gương mặt lập tức tắt hẳn đi nụ cười, mọi thứ trong phút chốc dần trở nên u ám và xám xịt.

Tay cô run rẩy, nặng nề nhấn vào nút nghe.

Đầu dây bên kia có một giọng khàn khàn vang lên: "Về nhà ngay đi!"
Linh Vi còn chưa nói gì, cũng chưa kịp đồng ý thì người bên kia đã tắt mát, rõ ràng là họ không hỏi ý kiến của cô mà là đang ra lệnh.


Linh Vi đặt chiếc điện thoại xuống bàn mà đầu óc trở nên trống rỗng, ba năm nay, từ khi cô gả cho Tần gia thì bọn họ đã không thèm đếm xỉa gì đến cô, cô có về Đặng gia hay không đối với bọn họ đều không quan trọng, vậy mà hôm nay Đặng lão gia lại đích thân ra lệnh cho cô trở về nhà.

Chắc chắn là không phải chuyện tốt lành, chưa gì mà cô đã cảm nhận được giông bão sắp ập xuống đầu cô.
Nhưng cô cũng không thể từ chối không trở về, cô làm gì có cái quyền đó chứ, nếu cô không ngoan ngoãn nghe theo họ, không chừng họ còn đích thân cử người đến đây để đón cô.
Suy nghĩ một lát, cô vẫn quyết định bỏ lại lọ hoa đang cấm dang dỡ mà lên lầu thay một bộ đồ chỉnh tề.
Quản gia thấy Linh Vi định ra ngoài nên không khỏi ngạc nhiên, bình thường cô không hay ra ngoài vào buổi trưa, cô đâu có đi siêu thị nấu cơm vào giờ này.

Vì vậy quản gia tò mò hỏi: "Thiếu phu nhân định ra ngoài à? Đi đâu vậy? Có cần kêu tài xế chở không?"
Sắc mặt của Linh Vi từ nãy đến giờ vẫn ảm đạm, không có cách nào khá lên được, cô nhìn quản gia, nặng nề nói: "Không cần đâu, nếu nửa tiếng nữa mà chú không thấy tôi trở về thì hãy cho người đến Đặng gia đón."
Linh Vi có dự cảm không lành nên buộc miệng nói vậy, chỉ là lời nói của cô khiến cho quản gia già không khỏi bất an, ông không hiểu, trở về nhà không phải là chuyện nên vui mừng sao? Huống hồ chi lâu rồi cô cũng chưa về Đặng gia, không nhớ họ?
"Được, tôi biết rồi, vậy thiếu phu nhân đi cẩn thận." Quản gia nói.
...
Quản gia nhìn đồng hồ, nửa tiếng đã trôi qua nhưng thiếu phu nhân vẫn chưa trở về, ông nhớ lại lời dặn của cô thì cảm thấy xót ruột, định kêu tài xế đến Đặng gia đón cô, nhưng quản gia còn chưa kịp làm gì thì chợt Tần Minh Hạo đúng lúc trở về.
Quản gia nhìn anh khó hiểu, bình thường anh sẽ không về vào giờ này.

Anh thấy được vẻ mặt tò mò của quản gia nên trả lời: "Tôi để quên tài liệu quan trọng, chiều nay lại có cuộc họp nên trở về lấy."

Tần Minh Hạo lên lầu, vào phòng làm việc lấy tài liệu, sẵn tiện có mở cửa phòng ngủ ra xem thử, anh tưởng là cô đang ngủ trưa nhưng trong phòng lại trống không.

Xuống lầu anh lại tiện miệng hỏi quản gia: "Cô ấy đâu rồi?"
Quản gia chưa từng thấy Tần Minh Hạo quan tâm đến cô bao giờ nên có hơi ngạc nhiên, một lúc sau ông mới trả lời: "Thiếu phu nhân trở về nhà họ Đặng rồi, nhưng đã hơn nửa tiếng trôi qua rồi mà vẫn chưa thấy về."
Anh nheo mắt: "Trở về nhà mẹ đẻ, có nhiều chuyện cần hàn huyên, tâm sự, có gì mà quản gia ông lại lo lắng, bồn chồn như vậy?"
"Đúng, tôi cũng cảm thấy vậy, nhưng trước khi ra ngoài thiếu phu nhân có dặn tôi, nếu nửa tiếng mà chưa thấy thiếu phu nhân về thì phải cho người đi đón.

Hơn nữa lúc ra ngoài hình như tâm trạng thiếu phu nhân không được tốt cho lắm, mặt mày ủ dột, dường như là không muốn trở về.

Thiếu gia, hay là cậu đi xem thử xem sao.


Mà thôi vậy, cậu bạn như thế vẫn nên kêu tài xế đi thì hơn." Quản gia thật sự lo lắng không yên, trán cũng toát hết mồ hôi hột.
Tần Minh Hạo vốn dĩ cảm thấy chuyện này rất bình thường nhưng cuối cùng lại bị quản gia làm ảnh hưởng.

Dù sao Đặng Linh Vi làm vợ anh cũng ba năm rồi nhưng anh và cô chưa lần nào về thăm Đặng lão gia, Đặng phu nhân lần nào, bây giờ cũng sắp phải ly hôn, anh cũng muốn nhân cơ hội này đến chào hỏi một tiếng.
"Để tôi đi, ông không cần lo lắng nữa, chắc là không có chuyện gì đâu."
Vậy là Tần Minh Hạo gọi điện cho thuộc hạ của mình, chuẩn bị một số quà cáp quý giá, đắt tiền để đến Đặng gia thăm nhạc phụ, nhạc mẫu.

Thậm chí anh còn không sợ sẽ vô tình gặp phải Đặng Tử San..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận