Khẽ Chạm Vào Em


Tần Minh Hạo kéo Đặng Linh Vi ra xe, một tay mở cửa xe, một tay đẩy cô vào trong một cách mạnh bạo khiến lưng cô bị va chạm mà khẽ nhăn mặt.
Nhưng Tần Minh Hạo vốn dĩ không quan tâm, cũng không còn nhớ đến trên lưng cô vẫn còn có vết thương.
Tài xế bị một phen làm hú vía, anh ta cảm nhận được dự cảm không lành nên đã vội vàng chuồn trước.
Hiện tại trong xe chỉ còn lại hai người họ, bầu không khí vừa ảm đạm lại vừa hừng hực lửa giận.

Tần Minh Hạo nhoài người về phía Linh Vi và gượng ép nâng cằm cô lên, anh dùng sức mạnh đến mức cô có cảm giác như bị nứt xương.
"Ha! Khá đấy, cô quả nhiên là giỏi, không những mấy kẻ đó mà xém nữa ngay cả tôi cũng bị cô dụ, tôi còn tưởng cô sẽ tiếp tục ngoan ngoãn, giả vờ ngây thơ, nhưng không ngờ sau khi khoác lên người chiếc váy lộng lẫy này thì cô lại không kiềm lòng được mà đi quyến rũ người khác rồi.

Hửm?" Giọng của anh khàn đặc và lạnh lẽo đến run người khiến cho Linh Vi cảm thấy sợ hãi.

Cô chợt nhận ra, anh của giây phút này mới là con người thật sự, mới là sự đối đãi chân thật nhất giành cho cô.

Nếu không nói thì cô còn tưởng thế giới của những ngày qua mới là hiện thực.
"Sao không nói gì? Phải rồi, chắc là bị tôi bắt ngay tại trận nên không còn gì để nói phải không? Cô đừng tưởng tôi không biết những kẻ đó đang nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát, cô đừng tưởng là tôi ngu ngốc đến mức không nhận ra cô đang giả vờ thuần khiết.

Nhưng cô đừng quên, cô chỉ là một công chúa lọ lem mà thôi, cơ mà thế giới này không phải cổ tích, cô mãi mãi cũng đừng mong tìm được hoàng tử, mãi mãi cũng đừng tưởng bở là người khác không nhận ra mánh khoé của cô." Đôi mắt Tần Minh Hạo đỏ ngầu, hân cổ cũng bắt đầu nổi lên, rõ ràng là anh đang rất tức giận nhưng cô lại không thể đoán ra lí do.
Không lẽ là vì Phó Hải Thiên?
Tuy sợ hãi nhưng Linh Vi vẫn há miệng miếng giải thích rõ ràng với anh, muốn nói rằng họ đã quen nhau đã lâu, muốn nói rằng đó là người mà cô xem là anh trai, khó khăn lắm mới gặp lại được.


Nhưng trong khoảng khắc này cô mới nhận ra bản thân mình đang run rẩy, cổ họng như có một thứ gì đó ngăn lại khiến cô không thể nào nói nên lời, chỉ có thể nhìn anh bằng ánh mắt chân thành và liên tục lắc đầu, mong anh có thể hiểu những gì cô muốn biểu đạt.
Nhưng càng nhìn cô anh càng có cảm giác chán ghét đến tột cùng, tay anh cũng bắt đầu dùng sức hơn, tiếng ken két trong kẽ răng cũng từ đó mà vang lên: "Lại muốn giả vờ đáng thương? Rốt cuộc cô muốn dùng chiêu này bao nhiêu làn nữa đây? Cô đừng nói với tôi là cô không có ý đồ gì với mấy tên đàn ông đó.

Không những có ý đồ mà cô còn nhắm đến Phó Hải Thiên làm mục tiêu? Cô đúng hay phết, rất giỏi quyến rũ đàn ông, tôi thật sự cũng không thể ngờ là cô lại quyến rũ được anh ta.

Cô đừng tưởng là tôi không biết cô đang tìm đường lui cho bản thân, đang muốn tìm chỗ dựa, nói đi, sau khi ly hôn cô sẽ đến tìm anh ta để làm tình nhân, làm ấm giường phải không?"
Từ đầu đến cuối Linh Vi vẫn không nói được câu nào, chỉ liên tục lắc đầu, cô không phải như vậy, cô trước nay đều không phải là người như anh nói.

Nhưng không ngờ trong mắt anh cô lại là một người thậm tệ đến mức này.

Cô còn cho rằng, ít ra cô cũng phải có một điểm tốt gì đó khiến anh để ý đến, cơ mà xem ra, đó là do cô quá đề cao bản thân rồi.
Người đàn ông này đùng đùng sát khí, anh bỏ tay ra khỏi cằm của cô và ngồi vào vị trí lái xe, anh cho xe chạy, chiếc xe chạy với vận tốc rất nhanh, cứ thế mà bạt mạng phóng trên đường lộ đông đúc.
Linh Vi ngồi trên xe, tay chân không ngừng run rẩy và đổ mồ hôi lạnh, cô sợ hãi, cô sợ anh sẽ vứt cô ở giữa đường, càng sợ sự trầm mặc này.

Đầu óc cô vốn đã trở nên trống rỗng từ lâu, có lẽ vì men rượu vẫn còn trong cơ thể hoặc cũng có thể là cô đã thật sự tuyệt vọng, tuyệt vọng đến mức bản thân cô bị nhấn chìm xuống vực thẳm, ngay cả cơn đau của thể xác cũng không còn cảm nhận được.
Chiếc xe lao nhanh trên đường, chốc lát đã trở về cái biệt thự đó, cái biệt thự mà cô từng xem là nhà bây giờ là khiến cô sợ sệt đến mức rùng mình, cô không muốn bước vào trong, cô không muốn tưởng tượng ra rốt cuộc tiếp theo anh sẽ làm gì cô.
Nhưng Linh Vi còn chưa kịp phản ứng thì Tần Minh Hạo đã mở cửa xe ra, thân hình cao lớn của anh nhanh chóng vã cô ở trên vai, mặc kệ cô có phản kháng, giẫy giụa cũng không si nhê gì với anh.

"A Hạo, thả em ra, anh đừng như vậy, đừng tức giận, A Hạo.." Giọng cô vừa run sợ lại vừa nhỏ nhẹ, êm tai nhưng Minh Hạo vốn nghe chẳng lọt tai câu nào, anh bực bội quát lớn: "Câm miệng.

Đừng gọi tôi là A Hạo.

Nghe thật kinh tởm."
Anh cứ vậy mà vác cô đi lên lầu, quản gia nhìn thấy định căn ngăn nhưng anh liếc quản gia một cái khiến ông ta cũng không dám lên tiếng.

Mặc dù trong lòng ông có đau xót, có thương cảm cũng không dám xem vào chuyện của hai người, xen vào chuyện của cậu chủ, chỉ đành im lặng quay lưng như không nhìn thấy.
...
Tần Minh Hạo đá tung cửa phòng và đem cô ném xuống giường một cách không thương tiếc khiến lưng cô đau đớn đến đỏ mắt.
Linh Vi mơ hồ nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta to lớn, sững sững và đẹp đẽ như một bức tượng điêu khắc nhưng lại mang theo vẻ u ám và dữ tợn còn hơn quái thú.
Linh Vi bất giác bị anh doạ mà cố lùi về phía sau, đột nhiên, cô phát hiện lưng mình đã chạm vào thành giường, không còn đường lùi nữa, cô chỉ còn cách chờ đợi tử thần, chờ đợi cái chết.
Anh ta nhìn người phụ nữ trên giường bằng nửa con mắt rồi nhếch môi cười khinh bỉ, anh đưa tay lên nới lỏng cà vạt rồi nằm xuống giường một cách thoải mái, anh dang rộng hai tay và cất giọng lãnh lẽo như băng: "Không phải cô giỏi nhất là quấn lấy đàn ông sao? Nào! Đến đây! Thử mê hoặc tôi đi!"
Đôi mắt xinh đẹp của Linh Vi bỗng nhoè lệ nhưng tay lại siết chặt, móng ta đâm vào da thịt ngăn cho bản thân không khóc.
Anh thật sự xem cô là loại phụ nữ đó?
"A...!H.." Cô theo thói quen định gọi anh là A Hạo nhưng chợt nhớ ra gì đó nên cô liền sửa lại: "Minh Hạo, em không hiểu anh đang nói gì cả." Giọng cô có chút nghẹn ngào khiến cho anh cảm nhận được sự chán ghét của bản thân.
"Không hiểu? Lại giả vờ ngây thơ? Không phải cô luôn muốn trèo lên người của tôi sao? Không phải cô luôn khát khao tôi yêu cô sao? Bây giờ tôi cho cô cơ hội cô lại nói không hiểu? Muốn lạc mềm buộc chặt hay là muốn tôi phải tự nguyện hầu hạ cô?" Tần Minh Hạo gần như mất liên nhẫn, anh càng nhìn cô lại càng thêm ghét bỏ, rõ ràng Đặng Tử San và cô là chị em cùng cha khác mẹ vậy mà lại khác nhau đến vậy, một người là đóa sen thoát tục còn một người là cỏ dại ven đường mặc kệ cho người đời giẫm đạp.

"Minh...!Minh Hạo, em không biết vì sao anh lại tức giận nhưng Phó Hải Thiên và em...." Cô mở miệng muốn giải thích nhưng chỉ trong một giây người đàn ông trước mặt đã đè lên người của cô mà gầm gừ: "Đừng nhắc người đàn ông đó trước mặt tôi."
Khoảng cách rất gần, Linh Vi có thể cảm nhận được rõ ràng hơi thở của anh lẫn mùi rượu thoang thoảng khiến cô trở nên đê mê và choáng ngợp, cơ thể cô vừa run run nhưng đồng thời trái tim cũng không ngừng loạn nhịp, cô và anh từ trước đến nay chưa từng mặt đối mặt ở khoảng cách này, tưởng chừng như chỉ cần bất cẩn một chút là cô và anh sẽ hôn nhau.
Nhưng ba giây sau, anh đã cất giọng đầy lạnh nhạt và chế giễu: "Quả nhiên sinh ra từ bụng của gái bán bar thì sẽ không thể tốt lành được, hồ ly tinh vẫn là hồ ly tinh."
Hồ ly tinh?
Linh Vi đờ đẫn cả người, trong chốc lát đã trở nên thất thần.

Ai cũng được, ai cũng là thể gọi cô là hồ ly tinh, là kẻ đê tiện, không biết xấu hổ, nhưng anh thì không, anh không thể nói cô như vậy.
Trái tim của Linh Vi như bị đập vỡ thành trăm mảnh, đau đến thấu tận tâm can, cơ thể cô lại bắt đầu run rẩy kịch liệt, cô nhìn anh, không khống chế được mà nước mắt tuông rơi.
"Đúng, có lẽ trong mắt anh, em mãi mãi là một người như vậy.

Mãi mãi là một cô gái dơ bẩn." Linh Vi bị đả kích, cô gần như điên dại mà nhắm mắt lại nắm lấy cà vạt hôn lên bờ môi lạnh ngắt của anh, ra sức chiếm lấy môi anh bằng nụ hôn vụn về và thiếu kinh nghiệm của mình.
Một giáy trước Tần Minh Hạo còn bất ngờ, đồng tử giãn ra, một giây sau anh đã tức giận cắn nuốt lấy đôi môi mềm mại của cô, mạnh bạo và gấp gấp đến mức cô không thể thở.
Khi họ tách ra, hơi thở của cô càng hổn hển nhưng còn chưa kịp định thần lại thì anh đã xé rách chiếc váy của cô, để lộ nội y bên trong.
Tần Minh Hạo lại một lần nữa gặm nhấm đôi môi của Linh Vi, anh đưa lưỡi vào trong khoang miệng cô, thâm dò từng ngóc ngách.

Tuy không theo kịp nụ hôn táo bạo này nhưng hơi thở của anh đã bủa vây lấy cơ thể cô, không thể dừng lại cũng không thể kháng cự.
Có lẽ vì men say, cũng là lẽ vì sự tức giận và bứt rứt trong người, cả hai đã nhanh chóng trở nên trần truồng như nhộng, hai cơ thể cứ vậy ma sát vào nhau.
Tần Minh Hạo hôn cô từ môi cho đến cổ, xương quay xanh và luồng lách xuống sâu phía dưới, để lại trên người cô không dấu vết tim tím, đo đỏ.
Cô không chống cự nhưng cũng không thể không run rẩy và rùng mình, khi anh tiến sâu vào cơ thể cô một cách không kiềm chế, cô đã đau đớn đến mức không thể ngừng rơi nước mắt, tay siết chặt vào ga giường và mím chặt môi để không phát ra tiếng động lạ.
"Không được kiềm chế, tôi muốn cô phải rên khóc.


Mau! Tôi muốn nghe thử xem, rốt cuộc giọng của cô sẽ *** dục đến mức nào." Người đàn ông đó liên tục thúc sâu vào cơ thể cô, mạnh mẽ đến mức chỉ trong chốc lát cô đã không thể kiềm chế được nữa mà rên la: "Ưm...!đau...!a...!đau..."
Nghe thấy giọng cô, anh ta càng thêm hưng phấn, tiếp theo đó là một dòng máu tươi từ trong cơ thể cô trào ra, thân hình cao lớn của anh chợt khựng lại trong giây lát.
Đó là gì? Máu?
Sao lại có máu?
Cô ta vậy mà còn là một cô gái trong trắng?
Tần Minh Hạo thật sự không thể tin được điều này, anh chưa từng nghĩ rằng Đặng Linh Vi vẫn là một cô gái còn trinh.

Điều này khiến anh vừa bất ngờ lại vừa có cảm giác vui sướng dâng trào khiến anh càng thêm hưng phấn mà thúc sâu.
Lần đầu của cô, chỉ có thể là của tôi, để xem tôi sẽ "chơi" nát cô như thế nào.
Cô gái dưới thân anh từ lâu đã bị đau đớn làm cho thần hồn điên đảo, đầu óc trống rỗng, tuy cô mơ hồ không nhìn rõ được dáng vẻ và biểu cảm biến thái, khoái chí của anh bây giờ nhưng cô thật sự có nằm mơ cũng không nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Có thể cô cùng đã từng tưởng tượng ra rất nhiều lần, anh sẽ chiếm lấy cô vào đêm tân hôn hay một ngày nào đó anh thật sự nhận ra tình cảm của cô, nhẹ nhàng khám phá cơ thể cô.

Nhưng hết thảy ngọt ngào cũng chỉ là do cô tưởng tượng ra, còn sự thật...!rõ ràng chỉ có cơn đau đớn không thể chịu nổi, rõ ràng đây chỉ là một sự hành hạ không hề có chút cảm xúc nam nữ nào.
Vậy...!cô nên vui hay nên buồn đây?
Cơ thể nhỏ bé Đặng Linh Vi thật sự không thể chịu nổi sức mạnh của con quái vật to xác và đầy dục vọng này, nhưng dì cô có ra sức cầu xin, có khóc lóc van này anh ta cũng không có ý định dừng lại.
Anh ta thúc mạnh cô ở trên giường, "chơi" cô qua nhiều tư thế rồi lại kéo cô sang sofa khiến chân cô run rẩy ngã khụy xuống đất.

Cô đã thở không ra hơi, vậy mà anh ta vẫn tiếp tục bế cô vào nhà tắm mạnh mẽ đưa thứ to lớn đó vào sâu bên trong cô, thậm chí còn bắt cô tự nhún, hèn hạ quỳ trên sàn đất lạnh mà dùng miệng "làm" cho anh sung sướng.
Thời gian cứ vậy mà không ngừng trôi, nhưng thật lạ, đêm hôm nay sao lại dài đằng đẵng đến thế, dường như dài đến một thế kỷ khiến cô thật sự không chịu nổi sự hành hạ và trừng phạt này của anh mà ngất lịm đi, mặc cho anh tiếp tục thoả mãn cơn đói khát của bản thân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận