Khế Hôn (Hôn Nhân Hợp Đồng)

Bên trong phòng khách rộng rãi, Hàn Dạng vùi ở ghế sô pha nghiên cứu tư liệu lần này, cậu hiện tại đã năm thứ ba đại học, lúc rảnh rỗi thường nhận một ít hạng mục nhỏ kiếm chút tiền, mặc dù có học bổng, thế nhưng cậu cũng muốn tích góp tiền nhiều thêm một chút, gửi về cho ông nội.

Hạng mục lần này là kinh doanh trên trang web, website mới mở, lúc trước đã có người thiết kế nhưng mọi công năng cũng không quá hoàn thiện, lần này Hàn Dạng chính là sửa chữa cùng tân trang cho website.

Hai chân cậu ngồi xếp bằng, máy vi tính đặt ở trên đùi, hai tay tại trên bàn phím gõ, bởi vì tóc mái hơi dài che cản tầm mắt, cậu trực tiếp lấy cái kẹp tài liệu ở bên cạnh kẹp lên tóc.

Lúc viết chương trình Hàn Dạng cực kì say mê, trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, ngay cả người mở cửa đi vào đều không chú ý tới.

Đập vào mắt Hách Liên Tình chính là cảnh tượng như vầy, ánh đèn mềm mại chiếu vào gò má Hàn Dạng, làm cho khí tức xung quanh cậu càng thêm ấm áp ôn hòa, trái ngược với sự lạnh nhạt cùng quật cường lúc cùng hắn giằng co, mà cái kẹp trên tóc cậu góp thêm một phần trẻ con.

Một Hàn Dạng như vậy làm cho động tác Hách Liên Tình không khỏi nhẹ nhàng hơn, Hàn Dạng dường như cũng không có phát hiện hắn đã trở lại, vẫn như cũ cúi đầu làm việc của bản thân.


Âm thanh gõ bàn phím ở trong phòng khách vang vọng, ngón tay Hàn Dạng không ngừng gõ, mãi đến tận khi Hách Liên Tình đi tới bên cạnh cậu cậu mới phản ứng.

Ngón tay bỗng nhiên dừng một chút, Hàn Dạng ngẩng đầu liền thấy nam nhân bên cạnh chính mình. Đối phương mặc áo sơmi màu trắng, buông lỏng caravat, không nghiêm cẩn như lần đầu tiên gặp mặt, chỉ là gương mặt tuấn mỹ nghiêm túc vẫn không có biểu tình dư thừa, đang cúi đầu nhìn xuống chính mình.

Hàn Dạng bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy mà nhíu mày lại, liên tục hai tuần không nhìn thấy Hách Liên Tình, làm cho cậu thả lỏng ra, dĩ nhiên quên mất tình cảnh của mình, cũng quên đây căn bản không phải là nhà của mình, mà là nhà của nam nhân trước mắt – Hách Liên Tình.

Mà cậu, Hàn Dạng, chỉ là khế ước thê tử của hắn.

Nha, nếu như có thể cậu rất không muốn dùng cái từ này.

Tuy rằng động tác của Hàn Dạng rất nhỏ, thế nhưng không có tóc mái che chắn, ánh mắt Hách Liên Tình vẫn luôn tập trung trên mặt cậu, rất dễ dàng bắt được động tác cau mày của cậu.

Nam nhân mặt mày lạnh lùng cùng cứng rắn cũng cùng nhíu lại, tình huống này là chỉ Hàn Dạng căn bản không nghĩ tới ngày hôm nay hắn trở về? Rõ ràng trước lúc mình đi công tác đã nói với cậu ngày trở về, để cho cậu điều chỉnh tâm tình của mình, thích ứng với quan hệ của hai người.

Hay là nói Hàn Dạng căn bản đã quên hắn.

Ha ha.

Thích ứng cái quỷ.

Hai người một đứng một ngồi, cả hai đều không nói gì, ngay cả thanh âm gõ bàn phím đều biến mất, bầu không khí hiện ra mấy phần lúng túng.


Người này vẫn nhìn màn không lên tiếng, đối phương còn một bộ bề trên làm cho Hàn Dạng có chút không dễ chịu. Nửa ngày, cậu có chút chần chờ mà mở miệng, “Anh… Đã trở lại.”

Lúc nói ra câu nói này, cậu thấy được đáy mắt đối phương lóe lên tia trào phúng, như nói rằng: Không phải em thấy quỷ sao?

Hàn Dạng vì chính mình đổ mồ hôi.

Ước chừng qua mười mấy giây, Hách Liên Tình lạnh nhạt mà đáp một tiếng, “Ừm.”

… Thời gian làm sao mà qua nhanh như vậy.

Hàn Dạng nói thầm trong lòng, cảm thán thời gian qua mau.

Hách Liên Tình thấy cậu hỏi xong liền im lìm không lên tiếng, âm thanh mang theo vẻ không thích, “Bộ dáng này của em là không nhớ ngày tôi trở về?”


Kia đúng vậy…

“Không có.” Hàn Dạng thấp giọng nói, chú ý tới đồng hồ treo tường đã hơn chín giờ tối, từ sân bay trở về ít nhất tốn hơn một giờ, nghĩ không được Hách Liên Tình đã ăn cơm chưa, liền hỏi, “Anh ăn cơm chưa?”

Nhìn thiếu niên bởi vì kẹp tóc mái lên mà lộ ra cái trán trơn bóng, cùng mặt mày tinh xảo, lông mày Hách Liên Tình thoáng buông lỏng, đôi môi mỏng phun ra một chữ, “Chưa.”

Hàn Dạng liếc nhìn cái vali nhỏ bên cạnh chân hắn, đoán rằng có thể hắn mới vừa xuống phi cơ đã nhanh chóng trở về, do dự vài giây, nói, “Tủ lạnh có nguyên liệu, anh không chê, nếu không… Tôi chuẩn bị cho anh chút đồ ăn?”

Hách Liên Tình không nói gì, nhìn Hàn Dạng như là đang suy nghĩ, Hàn Dạng thấy thế, dự định thẳng thắn giúp hắn gọi đồ ở ngoài, còn chưa mở miệng liền thấy hắn gật gật đầu nói câu “Tôi đi tắm” sau đó kéo vali vào phòng.

Nhìn bóng lưng Hách Liên Tình, Hàn Dạng đột nhiên nhớ tới sự tình phát sinh hai tuần trước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận