Khế Ước Hào Môn

Nàng yếu ớt mang theo chút sợ hãi, như đánh ngay vào trái tim Thượng Quan Hạo.

Hắn nhớ tới lần đầu tiên lấy đi sự trong trắng của nàng, để nàng lõa thể mà phơi bày trước mặt giới truyền thông, trong ánh mắt tuyệt vọng như muốn chết đi, níu chặt lấy trái tim đau buốt của hắn.

Đứng dậy đi qua, thuận tay cầm một bộ quần áo bên cạnh đi tới, đặt ở trong lòng nàng, dáng người Thượng Quan Hạo cao ngạo chậm rãi cúi xuống, bàn tay vân vê trên tóc nàng, thản nhiên nói: “Yên tâm... Tôi sẽ không để cho em phải thảm hại như vậy lần nữa.”

Tần Mộc Ngữ ngẩn ra, không dám tin tưởng nhìn hắn, mãi hồi lâu mới quay qua, nói ra hai chữ: “Cảm ơn.”

Đến lúc nàng mặc quần áo xong, Thượng Quan Hạo đợi nàng ở cửa đã lâu. Bóng dáng mảnh khảnh của Tần Mộc Ngữ vịn lấy tường đi ra ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, tựa như hốt hoảng ngẩn ngơ. Thượng Quan Hạo nheo mắt lại, đợi nàng đi tới nắm cánh tay của nàng kéo lại gần mình, dùng khuỷu tay đở lấy nàng.

“Còn đi được không?” Biểu cảm của hắn hờ hững, mở miệng hỏi.

Một câu nói, làm cho ngực Tần Mộc Ngữ hiện lên một tia chua xót, trong ánh mắt mang theo một tầng hơi nước nhìn hắn: “Thượng Quan Hạo, lúc anh làm những chuyện đó với ba tôi, có nghĩ tới ông sẽ không chịu được không?”

Vẻ mặt Thượng Quan Hạo lại lần nữa ảm đạm xuống.

“Tần Mộc Ngữ, cô nhất định phải cùng tôi tranh luận có phải không? Thương thế của cô là tôi làm, cho nên tôi có nghĩa vụ chịu trách nhiệm với cô, mà nếu cô cho rằng tôi đối với cô có gì đặc biệt... vậy thì cô sai rồi!”

“Tôi không cần anh chịu trách nhiệm!” Tần Mộc Ngữ đột nhiên cãi lại “Tôi chỉ muốn của anh một chút lương tâm, một chút là đủ rồi!” Chỉ cần một chút, ba cũng sẽ không phải ở trên giường bệnh chịu đau khổ như vậy!


“Tần, Mộc, Ngữ!” Thượng Quan Hạo nắm chặt cánh tay nàng, nghiến răng gầm nhẹ!

Nàng đau đến run lên, nhưng vẫn như cũ kiên định cùng oán hận, không hề sợ hãi.

Thượng Quan Hạo như muốn nổi cơn thịnh nộ, gương mặt u ám giống như là bị áp lực kìm nén đến cực điểm, giọng nói khàn đi: “Cô nhất định cho rằng tôi chính là như thế này sao? Tôi không có lương tâm... Cho nên dùng những chuyện này đến bức cô?”

“Đúng, anh là như thế đấy...”

Thượng Quan Hạo đột nhiên nắm lấy nàng ôm vào lòng, cố nén ưu tư, cùng nàng đối diện.

“A... Tần Mộc Ngữ tôi có thể nói cho cô biết, cho dù là như thế này cô cũng nhất định phải ở bên cạnh tôi... Bằng không tôi còn sót lại một chút nhân tính cũng sẽ không để cho cô được thấy! Cô từ từ mà tiếp nhận đi!”

Tần Mộc Ngữ yếu ớt mang theo một tia thống khổ đau đớn, run giọng líu ríu: “Vì sao... Anh vì cái gì lại lựa chọn tôi? Người muốn cùng anh kết hôn chính là chị, không phải là tôi! Anh nhìn cho rõ ràng!”

“Tôi nhìn rất rõ ràng!” Hắn nghe theo, giọng nói đè thấp, nghiến răng “Nhưng thật ra cô, tốt nhất biết rõ ràng người cô không nên mạo phạm là ai, ngoan ngoãn phục tùng cho tôi...” Nàng cắn răng: “Tôi sẽ không... Tôi có chết cũng không hướng về phía người đem sinh mệnh cha tôi ra uy hiếp để khuất phục!”

Nàng rõ ràng tràn đầy hận ý, trong nháy mắt làm tổn thương hắn!

Lửa giận đã lên đến đỉnh điểm, Thượng Quan Hạo đột nhiên hung hăng đẩy thân thể mềm mại trong ngực ra, khuôn mặt tái nhợt.

Tần Mộc Ngữ ngã lên bức tường, bóng dáng nhỏ bé và yếu ớt run rẩy, dùng cổ tay thiếu sức sống chống đỡ, mỏng manh mà thở hổn hển.

“Đừng để tôi nhìn thấy cô... Bằng không tôi sẽ trực tiếp bóp chết cô!” Thượng Quan Hạo ngu muội nói ra mấy chữ, khuôn mặt tuấn tú xanh đen, nới rộng cà vạt, đau lòng hòa cùng lửa giận, xoay người đi ra ngoài.

Phổi hắn gần như muốn nổ tung, cô gái chết tiệt này, hận không thể đem đầu óc của nàng móc ra rửa sạch một lần! Hắn là điên rồi, điên rồi mới có thể không từ thủ đoạn như vậy cũng muốn đem nàng trói buộc bên người!

************************************

Nhân viên y tế dẫn xuống dưới, Tần Mộc Ngữ rốt cục đi tới chỗ phòng bệnh của ba.

Một hồi chua xót, tập kích vào trong tâm trí.

“Ba!” Nàng kêu một tiếng chạy vào, thân thiết mà nắm chặt lấy cánh tay ông, nhìn ông mê man, nước mắt mờ nhạt cả hai mắt. Khuôn mặt nàng một trắng bạch, nước mắt trong khóe mắt rung động dâng lên, nhìn thoáng qua xung quanh, bình dưỡng khí vẫn còn, còn đang truyền dịch, máy kiểm tra nhịp tim cũng không có đình chỉ...


Cái này...

“Tần tiểu thư, tình hình của ba cô thực sự thật không tốt, bệnh viện bình thường không thể tiếp nhận, chỉ có thể chuyển tới phòng giám sát đặc biệt này, bình dưỡng khí không duy trì được bao lâu nữa, chúng tôi chỉ có thể cầu nguyện cho bệnh nhân sớm tỉnh lại...”

Tần Mộc Ngữ nhìn qua bốn phía, một thoáng ngẩn ngơ, cũng một thoáng ngờ vực.

“Không phải nói bỏ hết sao?” Nàng quay qua, nhìn nhân viên y tế trước mặt “Không phải nói thuốc và thiết bị hỗ trợ cho ba tôi đều bị ngừng sao? Bây giờ làm sao lại...”

“A!” Nhân viên y tế có chút hiểu ý “Là hai ngày trước đúng không? Thuốc cùng dụng cụ cũ kia cũng không phải tốt lắm, hiện tại đã được thay mới toàn bộ, dĩ nhiên là Thượng Quan tiên sinh phân phó, Tần tiểu thư có vấn đề gì không?”

Tần Mộc Ngữ giật mình, gương mặt càng ngày càng trắng.

Nàng nhớ lại lời nói của Thượng Quan Hạo trong đoạn tin nhắn uy hiếp kia, từng lời thực dọa người, còn có lời nói qua điện thoại từ bệnh viên kia, nàng tưởng rằng...

Đôi tay nhỏ bé cầm bàn tay ba, Tần Mộc Ngữ cắn môi, nhìn ông nhợt nhạt suy yếu, run giọng nói: “Không có khả năng... Ba tôi vì cái gì lại thế này? Ông ấy vì cái gì lại như vậy, tại sao giống như già đi hai mươi tuổi, vì sao giống như là ba tôi sắp chết đến nơi rồi!”

Nước mắt thoáng qua, chất vấn bác sĩ.

Nhân viên y tế nét mặt cũng rất yên tĩnh “Tần tiểu thư, cô cũng biết, không ăn uống được, chỉ bằng thuốc duy trì thân thể nên thành ra như vậy cũng là tất nhiên. Xin tin tưởng, Tần lão tiên sinh đã xem như là không có khác nhiều lắm rồi.”

Hô hấp Tần Mộc Ngữ yếu ớt, ánh mắt mập mờ, nhìn thấu khuôn mặt rõ ràng có một phiến phức tạp.

“Anh nói Thượng Quan Hạo căn bản là không có làm chuyện gì với ba tôi, có đúng không?”


Nhân viên y tế ngẩn ra, cười nói: “Tần tiểu thư, tôi nghĩ Thượng Quang tổng giám đốc đối với Tần tiên sinh làm đều là chuyện tốt.”

Một tia ngạc nhiên sửng sốt, nghi hoặc càng ngày càng ngưng trọng trong đầu Tần Mộc Ngữ.

Nàng cắn môi, nâng tay ba lên, chỉ là trong lòng cái âm thanh kia cũng dồn ép không được nữa...

Thượng Quan Hạo, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

************************************

“Vì sao?” Vài ngày sau, Tần Mộc Ngữ nhìn trưởng phòng quản lí nhân sự trước mặt, nghi hoặc nói, “Tại sao lại điều động tôi đến làm trợ lý tổng giám đốc hành chính?”

Quản lí nhân sự nhìn biểu cảm của nàng, ưu nhã cười cười: “Tần tiểu thư, mặc dù tôi không thể nói, thế nhưng cô cũng có thể hiểu rõ đây là chủ ý của ai, điểm này đừng làm khó chúng tôi, cô nói đúng không?”

Ngón tay run lên, Tần Mộc Ngữ trong nháy mắt đã hiểu rõ ý tứ của hắn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lúc đỏ lúc trắng.

“... Anh có thể nói với ngài ấy một tiếng không? Tôi ở chỗ này tốt lắm, không cần phải... Đổi lại vị trí.” Nàng cắn môi, đáy mắt hiện lên một chút vô lực.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận