Khế Ước Nhân Duyên FULL


Minh Thần Duệ hiện giờ đang ngồi trên giường, thần trí mơ màng.

Rõ ràng bản thân không phân biệt thật hay mơ.

Cũng không biết vì sao lại nằm ở trên giường.

Tất nhiên cũng không biết mình và Nguyệt Cung Sương có xảy ra chuyện gì không? Chỉ là muốn giơ tay tự tát vào cái bản mặt của mình và nói - Điên!
Đang suy nghĩ dồn dập, cửa liền bị đẩy ra, Tiểu Xiên que đi trước mở cửa.

Theo sau là Nguyệt Cung Sương vẫn xinh đẹp rạng ngời.

Trên tay Mai - Lan là thức ăn và nước ấm.

Minh Thần Duệ đoán vậy thôi, chứ bản thân ngủ sắp lẫn ra rồi, có còn phân biệt gì đâu.

Trong đầu thật ra rất nhiều câu hỏi xảy đến, nhưng ngại nhiều người chưa mở miệng được.

Lại không ngờ Nguyệt Cung Sương lên tiếng trước.

"Mọi người có thể lui ra"
Một tiếng dạ đồng loạt, cánh cửa đóng sập lại, thế là không gian yên lặng chỉ còn của hai người.

Nguyệt Cung Sương dùng khăn giặt vào nước ấm, mà phía sau Minh Thần Duệ bắt đầu...........!
"Đêm qua...đêm qua chúng ta?"

Nguyệt Cung Sương đã giặt xong khăn quay trở lại ngồi trên giường, mà Minh Thần Duệ vẫn còn vật lộn với câu hỏi chưa hoàn thành.

Nguyệt Cung Sương định dùng khăn lau mặt cho Minh Thần Duệ, Nhưng Duệ lúc này bối rối, liền chợp lấy cái khăn đắp lên mặt, một cảm giác ấm nóng bao trùm.

"Thần Duệ nói đêm qua chúng ta thế nào?"
Như mở cờ trong bụng, Minh Thần Duệ tỉnh hẳn, liền cười.

"Đêm qua, có phải chúng ta ở bên hồ đã...".

Minh Thần Duệ tiếp tục nuốt nước bọt.

Nguyệt Cung Sương dạo này hay cười, đoạt lấy khăn trong tay Minh Thần Duệ xoay người, ai biết lúc này mặt nàng đã hồng thấu, nhưng rất tiếc Duệ không được nhìn thấy rồi.

'Đêm qua Thần Duệ uống say đứng bên hồ, ta lo Thần Duệ sẽ bị cảm lạnh nên lôi kéo vào phòng ngủ'
Thần Duệ thật sự rất mất mát a, cũng không hy vọng là mơ, nhưng mà giờ này bản thân không nhớ rõ, Nguyệt Cung Sương lại chính miệng xác nhận sự việc thì thôi bản thân bớt cái trạng thái mơ mộng đi.

Bực bội dồn vào chiếc chăn đang quấn trên người, ném sang một bên, đi rửa mặt, thay đồ, ngồi vào bàn ăn.

Một loạt hành động này đều rơi vào mắt Nguyệt Cung Sương. 
"Thần Duệ ngốc" - Nguyệt Cung Sương làm sao thừa nhận chuyện này chứ.

- ------------
Nói nhiều, nói mãi cũng không quên vụ việc Minh Thần Duệ vì Nguyệt gia mà bôn ba ngoài thành mấy tháng trời.

Trong buổi tiệc cuối năm - ở hiện đại chúng ta còn nói là tiệc tất niên - mà khởi sướng cái tiệc này là từ Minh Thần Duệ.

Sau khi trình bày mong muốn của mình với Nguyệt Phu PHụ và Nguyệt Cung Sương thì đã được thông qua.

Một bữa tiệc cuối năm thật lớn được tổ chức tại khuôn viên của Nguyệt Tưởu lâu, mời hết tất cả các trưởng quầy, tất cả mọi người đã vì Nguyệt gia phục vụ bao nhiêu năm qua ăn uống no say.

Mọi người thay nhau phát biểu cảm nghĩ, nguyệt vọng, mong ước của mình trong năm mới...!
Mà trên sân khấu lúc này đây, Nguyệt lão gia đang kể về những gì Minh Thần Duệ đã làm cho tất cả mọi người nghe một lượt, mọi người không khỏi trầm trồ khả năng tài hoa của hiền tế Nguyệt Tửu lâu.

- ------
Trong phòng, tầng cao nhất dành cho Nguyệt Cung Sương
Do hai nữ nhân nhà này không chịu được mùi men say và chốn đông người, nên Nguyệt phu nhân cùng Nguyệt Cung Sương đóng cửa tâm sự.

Đúng là không ai hiểu nhi nữ bằng mẫu thân, Nguyệt phu nhân tay với lấy tách trà, uống một ngụm rồi nói.

"Nguyệt Nhi có lời muốn nói với mẫu thân?"
Nguyệt Cung Sương chớp mắt, đứng dậy mở toang cửa sổ phòng.

Hôm nay là là những ngày cận kề năm mới, đúng hơn là còn 2 ngày nữa sẽ chính thức bước sang năm mới.


Nắng gió chen vào phòng, không khí tươi mát thật làm cho con người ta tràn đầy năng lượng.

Trở lại bàn ngồi xuống, vẫn không biết mở lời từ đâu, thật ra từ trước đến giờ, nàng cũng chưa từng tâm sự lời nào cùng mẫu thân cả.

"Nguyệt Nhi có tâm sự đừng giữ trong lòng, nói cùng mẫu thân
Nàng lựa chọn hôm nay sẽ nói, bởi vì nàng tin tưởng mẫu thân sẽ thấu hiểu cho nàng.

Nàng không biết có được trọn vẹn hưởng cái Tết này hay không?
Hít một hơi thật sâu, nàng nhẹ giọng êm ái.........!
"Sương nhi thật có lỗi với cha, nương"
"Thật ra, Sương nhi và Thần Duệ chỉ thành thân trên danh nghĩa.

Cuối năm nay, Sương nhi và Thần Duệ sẽ làm thủ tục 'Tu Thê'"
Nguyệt Cung Sương nhìn sắc mặt của mẫu thân, đúng như nàng đoán, mẫu thân của nàng vẫn bình tĩnh, trên gương mặt vẫn chưa xuất hiện điều gì bất thường. 
"Tình cảm vẫn có thể phát sinh và nuôi dưỡng từng ngày, Sương nhi thấy có đúng không?"
Nguyệt Cung Sương chưa trả lời, Nguyệt mẫu lại tiếp tục?
"Hay là Duệ nhi có người khác? Hay Nguyệt nhi không thích Duệ nhi? Hay là...?"
"Mẫu thân, người nghe Sương nhi nói"
...........!
Dưới sảnh, Nguyệt lão gia và Minh Thần Duệ người một ly ta một ly, mọi người không còn thấy lối về nữa rồi.

Mai - Lan - Cúc - Trúc - Xiên que theo danh sách phát lì xì năm mới cho mọi người, ai muốn về nhà thì về, ai không về được thì có thể ở lại ngủ đến khi tỉnh.

Không gian từ từ yên ắng, Minh Thần Duệ và Nguyệt lão gia ngồi đó.

Nguyệt lão gia bắt đầu rưng rưng.

Ối, Minh Thần Duệ muốn nhảy dựng, trong lòng thầm mắng.

"Không phải chứ? Lão nhân gia say cũng khóc sao?"

"Duệ Nhi, ta, ta không biết nói gì để đa tạ ân đức của con"
"Phụ thân, người nói quá rồi, Duệ nhi chỉ là dốc hết lòng của mình vì mọi người thôi"
"Ta biết, ta biết con đã vì Sương nhi, vì mọi người của Nguyệt gia mà cố gắng, ta có được một hiền tế như con quả là ân đức trời ban.

Ta có thể yên tâm mà nhắm mắt rồi"
"Phụ thân đừng nói những lời không hay vào năm mới, người sẽ sống hơn trăm tuổi, phải đợi tôn tử của người chào đời chứ"
"Haha, đúng, đúng.

haha, ta phải đợi tôn tử của ta chào đời, tôn tử, tôn tử...."
Rồi, lại gục ngã........!Minh Thần Duệ xem ra vẫn còn sức gượng dậy.

Phân phó gia nô đưa Nguyệt lão gia vào phòng chăm sóc, bản thân mình cũng đi rửa mặt cho tỉnh táo.

- -------------
Tiếp tục về câu chuyện của Nguyệt Cung Sương
Nguyệt mẫu sau khi nghe Nguyệt Cung Sương kể sự thật về thân phận của Minh Thần Duệ, cũng không có phản ứng lớn lắm, đúng là Nguyệt Cung Sương thừa hưởng nét kiên cương này từ người mẹ của nàng.

"Hôn nhân của con Hoàng thượng và Hoàng hậu đều ngự giá, nếu việc này bị phát hiện, ta e rằng không tốt cho danh dự của con"
"Sương nhi biết"
"Sương nhi nói cho mẫu thân nghe không phải vì sợ phát hiện, bởi vì nếu Sương nhi không nói, đến cuối năm hai đứa hết giao ước, mỗi người một nơi thì mẫu thân cũng không cản nổi a
"Nói đi, có phải Sương nhi tình trong như đã mặt ngoài còn e với Duệ nhi không?"
- ---------?
Ơ................


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận