Khi Ảnh Đế Xuyên Thành Nữ Minh Tinh Bình Hoa FULL


Edit: Anh
_____________
Cố Nam Ngạn cảm thấy rất phản cảm khi tiếp xúc thân thể với người khác, trừ quay phim, anh còn tránh đụng chạm với người khác.
Anh nhìn xuống và thấy bàn tay đang ôm chặt lấy anh, là bàn tay thuộc về anh.
Anh lại ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Cao Phỉ, như đang suy nghĩ điều gì, rốt cuộc cũng không hất tay cô ra.
Cố Nam Ngạn: "Chuyện như thế nào?"
Cao Phỉ cụp mắt xuống và nói: "Tôi lớn lên cùng bố và bố tôi bị tật chân tay.

Ông ấy đã làm một số đồ thủ công mỹ nghệ để có tiền cho tôi đi học."
Cố Nam Ngạn: "Vậy còn mẹ của cô?"
Cao Phỉ đột nhiên trầm mặc xuống, sau đó dường như tự giễu cười một tiếng, dùng mu bàn tay lau lau mắt.
"Cha tôi từng là một tài xế xe tải.


Lúc tôi sáu tuổi, ông ấy gặp tai nạn xe rất nghiêm trọng ."
"Sau đó ...!mẹ tôi bỏ đi"
Cố Nam Ngạn: "Bỏ đi?"
Cao Phỉ cúi đầu: "Chính là bỏ đi, một đi không trở lại."
Cao Phỉ không nhớ rõ tình cảnh năm đó, chỉ nhớ bố trước khi ra cửa, ông đã hứa với cô khi trở về sẽ mua cho cô một con búp bê Barbie mới, sau đó thì thấy ông cả người cắm đầy ống dẫn khí, ông thở nằm trên băng ca lạnh băng ở bệnh viện.
Bác sĩ đứng trước phòng bệnh nói bệnh nhân bị cắt cụt cả hai chân, cắt bỏ lá lách, xương sườn đâm xuyên qua phổi, phải ngồi xe lăn suốt đời, không bao giờ làm được việc gì nặng được nữa, khả năng miễn dịch và sức khỏe của ông trong tương lai sẽ suy giảm.
Lúc đó cô không biết những lời này có ý nghĩa gì, nghe xong liền nắm lấy tay mẹ, nhưng mẹ cô vẻ mặt phức tạp bỏ mặc cô một bên.
Rồi một ngày sau khi bố cô bị tai nạn, buổi sáng cô tỉnh dậy và bất ngờ thấy mẹ mình đã biến mất, bà mang quần áo cùng nhẫn vàng trong tủ đi mất.

Cô cứ tưởng bà đi đồ, ngoan ngoãn đợi bà về mà không khóc cũng không nháo, đợi từ sáng đến tối mịt, nhưng không bao giờ đợi bà trở về nhà.
Ngày qua ngày, cô nhìn về hướng cửa và cuối cùng nhận ra rằng mẹ cô sẽ không quay về nữa.
Thời gian sau, hai cha con nương tựa vào nhau, cha cô bắt đầu học cách làm nan tre để đổi lấy tiền, trong thời gian kỳ nghỉ , cô đến nhà hàng làm những công việc lặt vặt, tuy vất vả nhưng vẫn yên ổn mà sống.
Thẳng đến một ngày nào đó, trên đường cô đi học về thì bất ngờ bị một người trùm đầu bắt cóc, khi tỉnh dậy thì bị một nhóm người hung hãn yêu cầu cô đưa tiền.
Cô vùng vẫy la lên, tôi không quen biết các người cũng không nợ tiền các người, nhưng đại ca trong nhóm nói cô không nợ bọn họ, nhưng mẹ cô nợ.
Cô nghe xong thì ngây ngẩn cả người, không ngờ người đã biến mất nhiều năm lúc được nhắc đến trong cuộc đời cô lại theo cách thức như vậy.
Người đàn bà đó nhiều năm nay tái hôn rồi ly hôn, cuối cùng nghiện ngập ma túy và nợ bọn cho vay nặng lãi 100 vạn.

Bà ta bị ma túy tra tấn đến thân thể tiều tụy, bà ta không có tiền trả cho bọn cho vay nhưng lại nói chính mình còn có một đứa con gái.
Cao Phỉ nhớ lại lúc đó liều mạng giãy giụa trong tuyệt vọng, nói rằng bọn họ đã không liên lạc hơn mười năm và đã cắt đứt quan hệ mẹ con, muốn trả nợ cũng không thể tìm cô, nhưng bọn cho vay không nói lý lẽ, nhéo mặt cô, nói chỉ cần cô là con gái do người đàn bà đó sinh ra, cô phải là người trả, nếu không sẽ phế cô.
Người đàn ông nhéo mặt cô, nhìn một lúc đột nhiên cười, sau đó xoa ngực cô nói, nếu không muốn bị phế thì có thể dùng cách khác, mặt đẹp như thế này mà bán đi giá sẽ rất cao.

Họ cho cô xem video cảnh các cô gái bị bịt mắt và vũ nhục trong sòng bạc ngầm, bọn họ nói như vậy cô sẽ trả tiền cho họ càng sớm càng tốt.
Cô báo công an thì cảnh sát nói cho vay nặng lãi thuộc về án kinh tế dân sự không thuộc phạm vi thụ lý của họ, cô nói rằng những người đó muốn bắt cô, họ nói không phải bây giờ cô vẫn còn đứng đây sao.
Sau đó, khi bước đường cùng, cô gặp được Thang Thục Tiệp.
Khi đó, Thang Thục Tiệp đối với cô như chúa cứu thế, về phần hợp đồng kia, là cô yêu cầu Thang Thục Tiệp ký kết, bởi vì Thang Thục Tiệp nói, chỉ cần cô ký xuống liền có tiền, về sau cô còn có thể kiếm được tiền..
Cố Nam Ngạn yên lặng lắng nghe Cao Phỉ nói.
Anh muốn nói điều gì đó, nhưng anh không biết phải nói gì.
Anh biết Cao Phỉ lúc đó chỉ 17-18 tuổi, vào một buổi chiều sau khi tan học, đột nhiên bị bịt mắt đưa đi.
Cố Nam Ngạn cuối cùng cũng nắm lại tay Cao Phỉ.

Hiện tại anh đang dùng thân thể của Cao Phỉ, anh phát hiện tay Cao Phỉ so với mình nhỏ hơn rất nhiều, hoàn toàn bị bao phủ trong lòng bàn tay anh.
Cao Phỉ sửng sốt, nhìn bàn tay chồng lên nhau của hai người, hỏi: "Tôi cùng Thang Thục Tiệp chấm dứt hợp đồng, anh cũng cho rằng tôi vong ơn phụ nghĩa sao?"
Cố Nam Ngạn hít một hơi và nói, "Đây không phải là lỗi của cô."
"Trong hoàn cảnh đó, cô chỉ cần đưa ra lựa chọn mà bất kỳ ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ đưa ra."
"Thang Thục Tiệp nói tốt là giúp đỡ, còn nói trắng ra là nhân lúc nhà cháy mà đi hôi của."
"Số tiền cô kiếm được cho cô ta trong bốn năm qua đã vượt qua 100 vạn kia.


Dù muốn trả, cô cũng đã trả hết.

Hiện tại việc nào ra việc đó."
Cao Phỉ dường như vô cùng xúc động, cô thì thầm, xúc động và biết ơn: "Chưa từng có ai nói những điều này với tôi.
Cố Nam Ngạn nhìn cô: "tôi hiện tại không phải nói cho cô nghe sao."
"Tiếp tục chuẩn bị chấm dứt hợp đồng."
Cao Phi lắc đầu, nhịn xuống chua sót, biết Cố Nam Ngạn không thích cô dùng thân thể anh mà khóc: "Tôi thật sự là không biết cảm ơn anh như thế nào."
Cố Nam Ngạn nhếch môi cười, bất quá tình huống này làm anh chợt nhớ tới việc người phụ nữ này có số dư thẻ ngân hàng là "5201314" để tỏ tình với anh, mấy ngày nay cô ấy đã thay đổi cách nấu nướng, thậm chí là rán trứng hình trái tim vào buổi sáng.
Vì vậy, Cố Nam Ngạn từ tay Cao Phỉ rút tay mình ra:” Chỉ cần không phải lấy thân báo đáp, tất cả đều có thể...”
Cao Phỉ nghe xong sửng sốt sau một lúc lâu, vốn dĩ còn đang muốn giải thích điều gì đó, cuối cùng: “………… Ồ.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận