Khí Phi Hồ Sủng

Trong hẻm nhỏ tối đen như mực, có thể thấp thoáng nhìn thấy hai bóng đen.

“Chuyện gì?” Tiếng nói trầm thấp mang theo từ tính dễ nghe.

Ngay sau đó một âm thanh dễ nghe khác vang lên, mang theo một chút đùa cợt, “Ngươi sẽ không yêu nàng chứ?” Quan sát nam nhân giống như tiên ở trước mặt quan sát một phen, vuốt cằm cười đùa nói, “Thầy trò yêu nhau cũng không tệ!”

Nhờ ánh trăng nhàn nhạt, có thể mơ hồ thấy được nam tử trước mặt chính là sư phụ của Thuỷ Nguyệt Linh, đúng là gương mặt kết hợp giữa thần tiên và yêu ma.

Nam tử cười nhạo một tiếng, “Yêu?Làm sao có thể?”

“Vậy vì sao ngươi lại đối xử đặc biệt với người ta như vậy, nói một chút cho ta nghe?” Thậm chí ngay cả lãnh thổ cá nhân của mình cũng cho nàng vào, ngay cả hắn cũng chưa được vào suối Địa Tâm!

Nam tử nhếch miệng lên, “Ngươi không cảm thấy nàng rất thú vị hay sao? Nàng là nữ nhân duy nhất mà ta cảm thấy hứng thú!”

Trên mặt của nam tử đối diện hắn vẫn là nụ cười quái dị, tựa hồ không nói gì, dường như có chút vui sướng khi người khác gặp hoạ, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng, có chút nghiêm túc nói, “Có một số việc cần ngươi trở về xử lý!”


Nghe vậy, cặp mắt hẹp dài của nam tử híp lại, khoé miệng giơ lên một nụ cười khát máu, khí chất như tiên liền biến mất trong nháy mắt, còn dư lại là một yêu ma khát máu, “Xem ra bổn tôn quá nhân từ!”

Nam tử đối diện thấy hắn cười như vậy, khoa trương run người lên, trên mặt tràn đầy vẻ mong đợi, thấy hắn đột nhiên cau mày không nói, lại cười đùa trêu chọc nói, “Thế nào? Ngươi không bỏ được tiểu đồ đệ bảo bối à?”

Nam tử nhàn nhạt nhìn hắn, lắc mình một cái liền biến mất.zNguyệt Tiếu - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Một hồi lâu, trong hẻm nhỏ truyền ra một câu nói mang theo chút đùa cợt, “Thật muốn nhìn xem tình hình đặc biệt lúc ngươi yêu nữ nhân đó là cảnh tượng gì!” Ngay sau đó truyền đến một trận cười gian vui sướng lúc người ta gặp hoạ, tiếng cười truyền ra thật xa, người nào không cẩn thân nghe thấy, trong lòng liền tràn đầy sợ hãi.

“Thuỷ nhi...” Thuỷ Nguyệt Linh mở mắt thấy một nam tử tựa thần tiên ngồi ở mép giường, sửng sốt một chút, “Sư phụ...” Không phải hắn chỉ xuất hiện buổi tối thôi sao?

Đợi chút, hắn vừa kêu nàng là gì? Hắn biết thân phận của nàng đương nhiên không hề khó hiểu, nhưng mà đó là họ của nàng? Nhưng mà nàng không có sửa lại cho đúng, trên thực tế vốn chỉ có một chữ đó là thuộc về nàng.(Mọi người đọc tới khúc này rồi ngẫm lại cái mở đầu có đoán ra được sư phụ này là ai không? :)) :)) ).

Nam tử dịu dàng vuốt vuốt sợi tóc lộn xộn của nàng, “Ta có việc phải xử lý, về sau không thể tới nơi này, ta đã để lại lối vào suối Địa Tâm cho ngươi, ngươi lúc nào cũng có thể vào đó tu luyện!”

Thuỷ Nguyệt Linh im lặng hồi lâu, đột nhiên vươn cánh tay ôm lấy hắn, “Sư phụ, bảo trọng!”zNguyệt Tiếu - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mặc dù cho đến bây giờ nàng cũng không biết hắn là ai, hơn nữa luôn bị hắn chỉnh vô cùng thê thảm, nhưng mà hơn nữa năm làm bạn, hắn và tiểu hồ ly đối với nàng mà nói thì giống như người thân rồi!

Nam tử lặng đi một chút, vươn cánh tay ôm thân hình nhỏ nhắn của nàng, trong lòng dường như có chút cảm xúc kỳ lạ đang lên men.

Nhìn thấy bóng lưng nam tử rời đi, Thuỷ Nguyệt Linh vẫn ngây ngốc ngồi đó, cho đến khi tiểu hồ ly nhảy vào trong ngực nàng mới lấy lại tinh thần, xoa xoa bộ lông mềm mại của nó, đứng dậy làm đồ ăn cho nó ăn.

Không ngừng lăn lộn sôi nổi trong suối nước, Thuỷ Nguyệt Linh mở mắt ra, trong mắt loé lên một vẻ vui mừng, cuối cùng nàng đã đột phá tầng thứ hai! Sư phụ truyền thụ loại tâm pháp này cho nàng, uy lực mạnh vô cùng, nhưng cũng không dễ tu luyện, Cửu Huyền Thiên bí pháp, tổng cộng có chín tầng, mà khi luyện xong một tầng thì khó khăn lại gia tăng gấp mấy lần.


Đứng dậy đi ra ngoài, nhưng mà...

“Bịch...” lại thêm một tiếng, Thuỷ Nguyệt Linh đứng lên, khoé miệng co rút, chắc sư phụ sẽ không quên để lại lối ra cho nàng chứ! (Chính xác là chị bị nhốt ah~~~~ =)) )

Thuỷ Nguyệt Linh cau mày, nàng không lo lắng những thứ khác, ở suối Địa Tâm sẽ không bị đói, nhưng mà nàng có chút lo lắng cho tiểu hồ ly, thử lại vài lần, đều là thất bại, nàng bất đắc dĩ phải ở lại trong suối Địa Tâm tiếp tục tu luyện, trước mắt chỉ có thể chờ sư phụ trở về hoặc là luyện thành Cửu Huyền Thiên, phá vỡ tầng kết giới kia, ai... Hi vọng tiểu hồ ly sẽ không bị đói chết!zNguyệt Tiếu - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Có điều tiểu hồ ly khôn ngoan như vậy, chỉ cần nó đi ra ngoài, nhất định sẽ có người nhặt nó về cung cấp đồ ăn ngon cho nó, chắc...Không có sao đâu...

Bên ngoài suối Địa Tâm, bạch y nam tử thấy nàng bắt đầu tu luyện, vươn tay, mười ngón tay thon dài tung bay, bày một Tụ linh trận, nhìn nử tử trong suối một cái, mới xoay người rời đi. (ta biết ngay là bị nhốt mà =)) )

Đôi mắt sáng ngời như nước mở ra, dù là Thuỷ Nguyệt Linh cũng không nhịn được kích động trong lòng, trên mặt lộ một nụ cười thật tươi, nàng cuối cùng cũng thành công! Nàng tưởng rằng phải tốn mấy chục năm mới có thể luyện xong Cửu Huyền Thiên bí pháp, ai ngờ luyện xong nhanh như vậy, làm sao mà không kích động?

Nhưng mà nàng phát hiện được Cửu Huyền Thiên còn có thể tu luyện thêm nữa, nhưng mà mặt sau đã không còn công pháp*( chiêu thức chỉ dẫn luyện linh lực), chỉ có thể tự mình nghiên cứu.

Lần này, Thuỷ Nguyệt Linh thử dò xét đi ra ngoài, lại dễ dàng đi qua tầng kết giới kia, nàng căn bản không cần động võ, trên mặt có mấy vạch hắc tuyến -_-||| , sư phụ cơ bản là cố ý nhốt nàng ở bên trong!zNguyệt Tiếu - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mũi chân điểm nhẹ, nàng lao nhanh về phia vương phủ, nàng thật sự rất lo lắng cho tiểu hồ ly.


Vừa mới vào trong viện, ánh sáng màu bạc chợt loé, trong ngực liền có một sinh vật ấm áp, “Tiểu hồ ly...”

Tiểu hồ ly uất ức nhìn nàng, trong đôi mắt màu đỏ đều là tố cáo, Thuỷ Nguyệt Linh liền đau lòng một hồi, đem nó ôm trước mắt, hôn lên cái mắt đầy lông của tiểu hồ ly, “Thực xin lỗi...” Sau đó nghĩ tới một vấn đề: “Ngươi vẫn luôn ở đây sao?”

Tiểu hồ linh ngoan ngoãn gật đầu, Thuỷ Nguyệt Linh nhíu mày hỏi, “Vậy ngươi ăn cái gì?” Nhìn nó vô tội chớp mắt, mày nhíu càng chặt hơn, cẩn thận quan sát nó một phen, thấy nó không có việc gì, mới buông mày đang nhíu chặt ra.

Nàng ngây người ở suối Địa Tâm hơn một năm, cũng không biết ở Vương phủ có ai phát hiện nàng mất tích không?

Vì bồi thường cho tiểu hồ ly nên nàng làm một đại tiệc, ra ngoài lại phát hiện trong viện có nhiều hơn một cái giỏ đồ lớn, lúc này mới nhớ ra hình như đã tới cuối tháng, cũng khó trách tiểu nha đầu kia mỗi lần tới đều là một sắc mặt không tốt, một cô gái lúc nào cũng bị bắt mang đồ nặng, khó trách nàng khó chịu! Không biết tổng quản này muốn thế nào, cũng không chịu phái thị vệ đưa tới, không lẽ sợ nàng ở đây một mình cho nên quá cô đơn, không chịu được sự hấp dẫn của nam nhân, làm ra chuyện gì đó khó coi?

Nếu còn tiếp tục mang đồ ăn tới, khẳng định là không biết nàng mất tích, nhưng mà tại sao ở đây lại đặt mười mấy cái giỏ? Suy nghĩ một chút, nghĩ không ra, liền vứt vấn đề qua một bên.zNguyệt Tiếu - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhìn đống đồ kia một chút, vật liệu một tháng chỉ có nhiêu đây, không thể không nói rằng Lăng Vương đối với “Thuỷ Nguyệt Linh” thật sự rất hà khắc, hơn nữa nàng lại nuôi một tiểu hồ ly tham ăn, cuộc sống thật sự rất khó khăn! Xem ra đã đến lúc cải thiện cuộc sống của nàng!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận