Khi Tôi Mười Bảy

-Này Một giọng nói quen thuộc vang lên làm khiến àn hôn nhau bị cắt đứt. Cô gái lập tức chaumà, vừa luyến tiếc vừa giận dữ, miệng lầm bầm chữi đổng, còn Dương Khôi Thần thì nhíu màyquay lại nhìn người vừa cất tiếngMột dáng người hộ pháp quen thuộc
-Xin chào hàng xóm cũDương Khôi Thần nhếch miệng cười thật tươi, không quan tâm đến khuôn mặt ngày càng tối sầm lại của người trước mặt
-Mày…Gã ta mấp máy môi, dường như nỗi tức giận đang sôi sục cả khí quản của gã khiến cho việcnói chuyện trở nên khó khăn
-Con chó của mày đâu rồi?Khôi Thần tiếp tục giữ nụ cười nửa miệng đó mà chọc tức gã
-Thằng khốnGã khổng lồ gằn giọng. Chỉ mỗi việc gặp lại hắn thôi đã khiến gã muốn điên tiết lên rồi khi phảinhớ lại chuyện lúc trước, vậy mà giờ hắn còn chọc vào nỗi đau đầy tủi nhục đó khiến gã chịu hết nổi. Gã dùng cánh tay đầy gân guốc của mình nắm lấy cổ áo Khôi Thần, điều này càng khiếnhắn cười to hơn
-Cảnh này quen quá nhỉ??Hắn nói giọng đầy giễu cợt, nhưng rất nhanh sau đó, đôi mắt đã tối sầm lại, hắn cũng đang nhớlại những kỷ niệm cũ, hắn đang nhớ đến nó, và điều đó khiến hắn không hề vui vẻ hơn gã cơ bắpnày là bao nhiêu
-…chắc mày không muốn những tình tiết sau đó lặp lại lần nữa chứ???Vẫn là chất giọng đó nhưng nghe rợn cả sống lưng. Tay gã khổng lồ hơi run, nếu chỉ có haingười thì có lẽ gã đã nín nhịn rồi, nhưng đằng này lại trước mặt nhiều người như vậy mà nhúnnhường thì hèn quá, và gã đã để cho cơn tự ái giết chết gãBốpCú đấm như trời giáng rơi thẳng vào gương mặt điển trai của chàng trai họ Dương. Khôi Thần đưa tay lên lau máu trên khóe miệng, đầu óc hắn cảm thấy choáng vàng, không phải do cú đấm, mà do số rượu hắn đã nốc trước đó. Có lẽ nhận thấy mình đang chiếm ưu thế, gã khổng lồ cười đắc ý, chút do dự trong gã đã nhanh chóng tan biến hếtBốpLại thêm một quả đấm vào sườn trái, lực có phần mạnh hơn cái đầu tiên. Mọi người trong quán bar la ầm lên, sợ hãi nhiều hơn là hưởng ứngDương Khôi Thần thầm nguyền rủa cơn say đến không đúng lúc, mặt hơi nhăn lại vì cú đấm, nếu hắn còn đủ tỉnh táo để đứng vững thì chắc chắn sẽ nện cho gã kia một trận tơi bờiTrong khi Khôi Thần nằm chịu đòn dười đất, thì tên này dường như quá hăng máu, cầm luôn cái ghế nhắm đầu hắn mà phang thẳngRầmÂm thanh kia dường như lớn đến nỗi hút hết những thứ tạp âm khác, khiến cho toàn bộ vũ trường sôi động ồn ào là thế trong phút chốc rơi vào sự im lặng đầy chết chóc, ai ai cũng mở to mắt nhìn nhân vật chính….đổ ầm xuống sàn nhà, mà ngay khi gã vừa đo ván, lúc này mới thấy một người con gái nhỏ nhắn đứng sau lưng gã, trên tay đang cầm một chiếc ghế khácTrái hẳn với vẻ mặt kinh hãi của những người xung quanh, cô gái với vẻ ngoài thanh tú vẫn giữ nguyên khuôn mặt điềm tĩnh, thậm chí là một chút bực bội. Cô đá tên khổng lồ, miệng lầm bầm chửi gì đó
-Dám đánh chồng bà hả..chỉ tao mới có quyền hành hạ hắn thôi có biết chưa hảRồi khi cô gái đó ngẩng mặt lên thì vô cùng ngạc nhiên vì cái con người mới 5 giây trước nằmquằn quại dưới sàn giờ đây đã đứng thẳng trước mặt cô vô cùng tỉnh táo, rất nhanh, hắn kéo taynó lôi ra ngoài, khi dừng lại ở một con hẻm nhỏ, trước khi nó kịp lên tiếng thì hắn lại một lầnnữanhanh như cắt ôm chặt nó vào lòng
-…em đây rồiVốn có rất nhiều điều để nói, nhưng không biết sao cố gắng lắm, Dương Khôi Thần cũng chỉ nóiđược có vỏn vẹn vài chữ, nhưng chỉ nhiêu đó thôi, mà cả ngàn tảng đá đè nặng trong lòng hắnđã hoàn toàn biến mất, giờ trong lòng hắn, trong vòng tay hắn, chỉ còn duy nhất người con gáiấyAn Hiểu Thuyên lúc đầu còn ngạc nhiên, nhưng sau đó rất nhanh nó đã òa khóc, nó siết chặt haitay qua cổ hắn, và cứ thế úp mặt vào vòm ngực rắn chắc của hắn mà khóc, khóc cho tất cảnhưng yêu thương, nhớ nhung và hơn hết, là lời xin lỗiDương Khôi Thần vuốt mái tóc nâu mềm mại của vợ, mỉm cười dịu dàng

-Được rồi, về nhà thôi Rất nhẹ nhàng, hắn ôm lấy hai chân của nó, hiểu ý, nó kẹp chặt hai chân mình vào người hắn, vàKhôi Thần bế nó lên xe trong khi nó vẫn vùi đầu vào người hắn khóc ngon lành
-Xong chưa?Dương Khôi Thần tinh nghịch hỏi An Hiểu Thuyên khi cả hai đang đứng trước cổng nhà. Nó xìmũi vào tờ khăn giấy hắn vừa đưa, gật gật đầu, Khôi Thần nhoẻn miệng cười, đưa tay đẩy cảnhcửa được trạm trổ tinh xảo ra
-OaaaaAn Hiểu Thuyên há miệng trầm trồ khi phòng khách xa hoa đập vào mắt

-Đẹp quáKhôi Thần bật cười thành tiếng, nếu người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ An Hiểu Thuyên đang khenkiểu bày trí sang trọng, nhưng hắn biết, con người vật chất như vợ hắn chỉ bị cám dỗ bởi sự xahoa kia thôi
-Trời ơi cái bình này đẹp quáAn Hiểu Thuyên nhìn chiếc bình bông cao gần đến eo của mình mà trầm trồ, không rõ nó có biếtcái bình đó có niên đại gấp 10 lần số tuổi của nó không. Dương Khôi Thần bật cười, chỉ bứctranh treo ngay giữa phòng
-Cái đó bán không được bao nhiêu đâu, bức tranh kia có giá hơn này
-Đâu đâu? Sao lúc mới cưới mình không sống ở đây nhỉ
-Để em đốt trụi à, miễn đi
-Đồ nhà giàu nhỏ mọn, chỉ là một căn nhà thôi mà
-Hai cănAn Hiểu Thuyên không đôi co nữa, chỉ bĩu môi lầm bầm gì đó mà hắn không cần nghe cũng biếtnó đang rủa xả hắn
-UiMải mê ngắm những đồ nội thất gần như vô giá trong phòng khách nên An Hiểu Thuyên vô tìnhđâm sầm vào cô gái giúp việc đang bưng nước đến, khiến cho chiếc áo trắng bị úa vàng do trà
-Em có sao không?Dương Khôi Thần bước nhanh đến hỏi bằng giọng lo lắng. Khỏi cần nói cô gái giúp việc kia mặtmày xanh nghét vì sợ hãi, cả những người giúp việc xung quanh cũng nhìn cô với vẻ lo ngại
-Tôi..tôi xin lỗi..xin lỗiTrong lòng mọi người đều nghĩ vậy là tiêu cô gái tội nghiệp kia rồi, vì không cần phải biết việctấm ảnh của cô gái kia đã được đặt trên bàn làm việc của cậu chủ suốt mười năm qua thì chỉ việcnhìn cách hắn quan tâm nó thôi cũng đủ biết nó quan trọng với hắn đến như thế nào
-Em không saoAn Hiểu Thuyên mỉm cười nhìn hắn trấn an, rồi rất tự nhiên nó liếm phần trà vừa đổ lên áo
-Trời ơi, trà thượng hạng đấy, uổng quáCô giúp việc trố mắt lên nhìn nó, cả những người xung quanh nữa, mọi người đều không tinđược hành động vừa rồi của “cô gái quan trọng nhất cuộc đời cậu chủ” của họ, chỉ có Khôi Thầnlà chậc lưỡi lắc đầu, mặc kệ Thuyên đứng đó lầm bầm, hắn…vác thẳng nó lên lầu
-Này, em vẫn chưa coi xong màaaaaa

-Để maiHắn chỉ buông câu gỏn lọn thế rồi đi một mạch mặc cho nó vẫn vùng vẫyBộp

-Không nhẹ nhàng hơn được à??An Hiểu Thuyên nhăn nhó xoa mông trong khi đã nằm vật trên giường. Khôi Thần không thèmtrả lời mà nhanh chóng bước vào phòng tắmThuyên liếc nhìn theo dáng hắn khuất sau cánh cửa, sau khi chắc chắn hắn không nghe không thấy được mình rồi, nó mới thở gấp, tay đưa lên ngực trái, không phải đau đớn gì, mà vì nó cảm thấy rất căng thẳng, hồi hộp, tim đập nhanh như hồi lúc đầu nó thích hắn, phải, chính là cảm giác đó. 10 năm rồiAn Hiểu Thuyên đứng dậy, đi qua đi lại để trấn tĩnh bản thân, rồi như nhớ ra gì đó, nó lao như bay đến cái gương trong phòng, và nó bàng hoàng. Trông nó bây giờ, mặt xanh môi tái do cơ thể vẫn còn yếu, trên người con nguyên bộ đồ bệnh nhân, tóc tai thì bù xù vì trận ẩu đả vừa rồi, thành thật mà nói, Thuyên chẳng khác gì bệnh nhân tâm thần mới trốn viện
-Hèn chi bọn trong quán bar không ình vàoHiểu Thuyên lầm bầm nhớ lại, bỗng nó a lên một tiếng, quên mất gọi điện cho ba mẹ. Chẳng là lúc mới tỉnh dậy, nó ngay lập tức được chuyển sang phòng hồi sức, trong trạng thái mơ màng, nó nghe thấp thoáng giữa những câu nói tưởng chừng không bao giờ dứt của mẹ có tên hắn, ngay lập tức, nó trở nên tỉnh táo hơn và phải kiềm chế làm mới không bật dậy mà chạy đi tìm hắn, cho đến khi ba mẹ ra khỏi phòng để nói chuyện với bác sĩ rồi nó mới nhanh chóng lẻn đi, và khi đi ngang qua quầy tiếp tân, An Hiểu Thuyên chết sững người. Một dáng người rất quen thuộc, bờ vai rộng mà nó đã tựa lên cả trăm lần, cả mái tóc màu nâu mềm mại kia. Hiểu Thuyên muốn nhìn thấy gương mặt kia biết nhường nào, nhưng đôi chân cứng đờ, nó chỉ biết đứng phía sau lưng hắn, lặng lẽ ngắm nhìn. Hắn cao hơn trước rồi, vai cũng rộng hơn, và trông thật lạ lẫm trong bộ vét màu xám, mái tóc cũng được chải gọn gàng chứ không để rối như trước, rồi nó chợt vỡ lẽ, đã 10 năm rồi, chúng nó đã không còn là những cô cậu nhóc tuổi đôi mươi nữa rồiSau khi hít một hơi thật sau, An Hiểu Thuyên bước đến định chạm vào người hắn thì đột nhiên nó nghe tiếng hắn hỏi người y tá trực quầy
-Xin hỏi, bệnh nhân phòng số 603 đâu rồi??Phòng 603, phòng 603 là thế nào. Đầu An Hiểu Thuyên lúc đó như muốn nổ banh ra vì tức giận, tên khốn này đã đến mấy lần rồi mà đến cả số phòng cũng chẳng nhớ là sao, và ngay lúc đó, vì quá mất bình tĩnh nên An Hiểu Thuyên đã chộp lấy cái khay đựng thuốc của một y tá vừa đi ngang qua và phang thẳng vào đầu hắn. Lúc bình tĩnh lại thì thấy Dương Khôi Thần đã nằm ngất xỉu dưới đất rồi, cũng may lúc đó người quản gia vừa gọi điện đến cho hắn, thế là màn kịch bắt đầuAn Hiểu Thuyên rời mắt khỏi gương, nhìn xung quanh căn phòng, rộng đấy, nhưng đồ đạc chẳng có bao nhiêu, chỉ có cái giường ngủ rộng thênh thang. Nó bước đến mở một cánh cửa, thì ra phòng này thông với phòng làm việc. Trái ngược với căn phòng ngủ trống huơ, phòng làm việc bày hàng loạt những tủ sách bằng gỗ cao chót vót, đặt biệt căn phòng này còn được thiết kế mái vòm, nhìn chẳng khác gì phòng đọc sách trong tòa lâu đài. Hiểu Thuyên bước đến chiếc bàn duy nhất trong phòng, có vẻ đây là một phòng làm việc kín, là nơi của riêng hắn, vì cũng chỉ có duy nhất một chiếc ghế. Thuyên lướt nhẹ theo mặt bàn mát rượi. Trên bàn mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, chiếc laptop được đặt ngay giữa trở nên thật lạc lõng trong căn phòng đậm vẻ cổ điển này. Và rồi nó giật mình khi ánh mắt chợt dừng lại ở một khung hình, khung hình duy nhất trong căn nhà này. Là hình cưới của hai đứa nó, tấm hình duy nhất, nó đứng cười tít mắt trong bộ đầm cưới, còn hắn thì bĩu môi, chẳng thèm nhìn vào ống kính, Mặc dù là tấm ảnh cưới duy nhất nhưng nó cũng không thể phủ nhận là trông hai đứa nó chẳng khác nào trò hề. Thuyên phì cười, bất ngờ, nó tháo khung hình ra, và quả không sai, đằng sau bức hình cưới lố bịch kia còn một tấm hình khác, chính là tấm nó lén chụp hắn, những kỷ niệm lúc xưa chợt ùa về, nhưng mọi thứ đều rất mờ nhạt. Đang mải đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình, Hiểu Thuyên giật mình vì cảm giác nóng nóng trên má. Dương Khôi Thần hôn nhanh lên đôi má bầu bĩnh của nó rồi nhe răng cười
-Anh lại chơi bẩnHắn không thèm cãi lại, cầm lấy tay nó kéo về phòng. Trái tim An Hiểu Thuyên lại đập thình thịch khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn kia. Từ phía sau nó có thể thấy được vài giọt nước từ mái tóc ướt nhiễu xuống bờ vai trần rắn chắc. Bất giác, nó nuốt nước bọt
-Được rồi, ngồi xuống
-Làm gì??Thuyên nhìn xuống chiếc giường, lo lắng hỏi, tay bắt chéo trên ngực, Dương Khôi Thần phì cười, ném cái khăn vào mặt nó
-Lau tóc cho tôiThuyên định ném lại cái khăn vào hắn nhưng rồi lại ngoan ngoãn làm theo. Dương Khôi Thần khẽ nhắm mắt, tận hưởng khoảnh khắc này, lúc nãy, hắn đã xối nước lạnh vào mặt để chắc rằng đây không phải một giấc mơ, rồi khi thấy người con gái đó ngồi trong phòng làm việc của mình, căn phòng suốt 10 năm chỉ có mình hắn, thì hắn đã thở phào nhẹ nhõm. Rồi từng cử chỉ thật nhỏ khi cơ thể hai người chạm vào nhau cũng khiến tim hắn đập loạn. Quá lâu rồi. Ngay lúc này đây, khi những ngón tay nhỏ bé chạm vào mái tóc hắn, hơi thở hắn lại trở nên mất kiểm soátDương Khôi Thần bất ngờ cầm lấy tay An Hiểu Thuyên, nó giật bắn người, tim đập lệch một nhịp. Và trong khoảnh khắc một trên phần ngàn giây ấy, không gian trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. An Hiểu Thuyên không rụt tay lại, hồi hộp chờ đợi, bàn tay có chút run. Khôi Thần cảm nhận được sự run rẩy đó, bản thân hắn cũng căng thẳng không kém, nhưng rồi, rất chậm rãi, hắn đan nhẹ bàn tay mềm mại đó vào tay mình và đặt một nụ hôn thật sâu lên đó. An Hiểu Thuyên ngồi phía sau đông cứng người lại, đôi môi nó hơi giần giật, và rồi như một cuộc hẹn trước, Dương Khôi Thần quay nhanh người lại còn An Hiểu Thuyên cũng cúi người xuống vòng tay qua cổ kéo hắn sát vào người và cả hai cùng trao nhau nụ hôn mãnh liệt. Dương Khôi Thần ôm lấy bờ eo thon nhỏ, kéo nó nằm xuống giường. Những nụ hôn vừa nồng nàn vừa vội vàng, như thể sợ mất đi cảm giác này, sợ chỉ trong nháy mắt tất cả lại vụt biến mất. Dương Khôi Thần dường như mê muội đi, hắn ôm siết thân người nhỏ bé kia và không cần biết nó có bị đau bởi sức mạnh của hắn hay không, trong đầu hắn lúc này chỉ có suy nhất một suy nghĩ là chiếm hữu nó. An Hiểu Thuyên cố gắng hít thở sau những cái hôn tới tấp, tuy bả vai đau nhức vì bị hắn đè xuống nhưng nó vẫn không mảy may kêu la. Khi Dương Khôi Thần hôn xuống cổ và hõm vai, mới có một tiếng nói khẽ khàng
-Em nhớ anh nhiều lắmKhôi Thần khựng lại, hắn ngước nhìn lên, và thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt xanh xao của nó. Hắn hôn lên những giọt nước mắt ấy và ôm nó vào lòng

-Anh cũng rất nhớ em, JoeTất cả lại rơi vào im lặng, mãi một lúc sau, An Hiểu Thuyên mới khẽ tằng hắng

-Anh..không tiếp tục à?Khôi Thần cười ma mãnh
-Chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian màThuyên cũng khẽ mỉm cười, phải rồi, bây giờ tụi nó đã có khoảng thời gian cả cuộc đời trước mắt rồi
-Mà này, chiều nay anh vào bar làm gì?
-Tìm gái
-Gì hả?
- Tìm gái
-Anh…vậy đi mà ngủ với nó điThuyên vùng vằng đạp Thần xa ra nhưng hắn nhanh chóng khóa chặt nó lại
-Thì đang nằm với nó đây
-Sao..??
-Em tưởng anh không biết đâu là thực đâu là hôn mê à, hay đâu là ngất xỉu đâu là bị đập vào đầu à??Thuyên không biết phải đáp thế nào, chỉ còn cách bĩu môi một cách cố chấp
-Thôi ngủ đi
-Không
-Đừng bướng
-Chỉ là..An Hiểu Thuyên chợt dịu giọng lại, Khôi Thần nhíu mày nhìn nó chờ đợi, nó đưa tay luồn vào tóc hắn
-Chỉ là em đã ngủ quá nhiều rồi. Hôm nay em sẽ thức canh cho anh ngủThuyên nhoẻn miệng cười, Thần cũng khẽ cười, hắn hôn nhanh lên môi nó rồi rúc sâu vào ngực nó. Hiểu Thuyên cũng ôm chặt lấy hắn, hôn lên đỉnh đầu

-Ngủ ngonVài giờ nữa bình minh sẽ đến bên ngoài khung cửa sổ kia, nhưng không như buổi bình minh nhuốm đầy sự chia ly lần trước, lần này, buổi bình minh của cuộc sống mới thực sự đến, và mặc dù An Hiểu Thuyên không còn 17 tuổi nữa, nhưng tất cả dư vị của năm 17 ngọt ngào ấy vẫn được giữ vẹn nguyên, và nó sẽ sống như thể nó vẫn 17 tuổi, luôn tràn trề sức sống và niềm tin, và nó sẽ yêu như thể năm 17 tuổi ấy, yêu hết mình và cố gắng hết mình ột ngày mai có thể không bao giờ đếnSực nhớ ra điều gì, An Hiểu Thuyên khẽ với tay lấy chiếc điện thoại, nó vẫn chưa nhắn tin cho ba mẹ. “Con đang ở nhà Khôi Thần”, suy nghĩ một chút, Thuyên xóa đi soạn lại, và nó mỉm cười khi máy báo hiện đã gửi“Con đang ở nhà”
-Joe?
-Sao?
-Nằm ở tư thế này, anh không chắc là mình có thể kiềm chế đượcDương Khôi Thần nhoẻn miệng nở nụ cười mờ ám, Hiểu Thuyên bấu mạnh vào mặt hắn
-Ngày mai em phải trông thật cool để đi gặp hai con quỷ sứ kia đấy, đừng có nhiều lời
-Chuyện đó đâu cần nói nhiều
-Gruuu
-Joe?
-Gì nữa
-Rừng phong năm nay rất đẹp
-…Tuyệt
-Đi 2 cặp hẳn là vui lắm đâyMột giọng nói phá đám quen thuộc chợt xen vàoTiếng cười giõn giã của năm 17 tuổi lại ngân vang
End.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận