Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Sau khi rửa bát và dọn dẹp nhà bếp xong, tôi và Tiểu
Văn rề rà lê bước ra phòng khách, tôi ngồi xuống cầm cốc trà uống từng ngụm
nhỏ, lén lút quan sát bố mẹ Tiểu Văn ngồi đối diện.

“Lại Bảo này, cô chú đã bàn bạc một số chuyện.” Mẹ
Tiểu Văn tươi cười vui vẻ nó, “Đó là chuyện kết hôn của cháu và Tiểu Văn, cô
chú chuẩn bị…”

Chuông cửa vang lên. Tạ ơn Jesus, tạ ơn Thượng đế, tạ
ơn Phật tổ, tạ ơn Bồ tát, tạ ơn Thánh mẫu Maria…

Tôi cười tỏ ý xin lỗi với bố mẹ Tiểu Văn rồi đứng dậy
mở cửa, cửa vừa mở ra liền tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: “Ơ? Sao mấy ông tới vậy?”

Thịt Chó, Tiểu Phấn, lão Phó, lão Đường đứng nháy mắt
nháy mũi cười đểu với tôi.

Lão Đường còn ghé đầu lại thì thào: “Diễn hơi lố…”

Tiểu Phấn đứng đằng sau lập tức cho cậu ta ăn đấm.

Tiểu Văn ở trong phòng khách thò đầu ra hỏi: “Bảo, ai
tới thế anh?”

“Binh tôm tướng cá.” Tôi cười quay đầu lại đáp, nhìn
thấy vẻ hơi ngạc nhiên trên mặt bố mẹ Tiểu Văn.

Mọi người xách đồ bước vào nhà, vào phòng khách lễ
phép tươi cười chào hỏi bố mẹ Tiểu Văn. Những tiếng “Cháu chào cô”, “Cháu chào
chú” ngọt ngào vang lên ầm ĩ, cũng làm cho bố mẹ Tiểu Văn không thể từ chối,
hai người đều đứng dậy tươi cười chào đón dù hơi bất ngờ.

Mấy tên này rất được, ai cũng mang theo quà cáp, hơn
nữa trông có vẻ không phải là đồ rẻ. Thịt Chó thay mặt mọi người bày tỏ sự hối
lỗi về việc hôm qua quá gấp rút, quá thất lễ với bố mẹ Tiểu Văn, hôm nay tới là
để thăm cô chú, có chút quà mọn để bày tỏ tấm lòng. Lúc này tuy bố mẹ Tiểu Văn
hơi khó chịu vì cuộc nói chuyện bị phá hoại nhưng đều tươi cười nói cảm ơn và
mời cả bọn ngồi xuống.

Mọi người đều ngồi xuống, thực lực hai bên địch ta bắt
đầu xuất hiện sự chênh lệch, phía địch tuy kinh nghiệm phong phú, chiến thuật
già dặn, nhưng phía ta binh hùng tướng mạnh, lấy nhiều đánh ít, dường như đã
nắm phần thắng trong tay.

“Lại Bảo à, các bạn cháu tới cũng tốt.” Mẹ Tiểu Văn
cười, bảo Tiểu Văn rót trà cho mọi người sau đó tựa lưng vào thành ghế nhìn
xung quanh một lượt, “Hôm nay cô chú vốn định bàn bạc về chuyện kết hôn của
cháu và Tiểu Văn, các bạn cháu cũng cho ý kiến luôn thể.”

Tiểu Văn rót trà xong ngồi xuống cạnh tôi, điệu bộ rất
hiền thục dịu dàng.

“Văn này, con muốn cưới Lại Bảo là lựa chọn của con,
bố mẹ sẽ không can dự vào.” Mẹ Tiểu Văn nhìn bố cô
ấy, “Nhưng bây giờ con có em bé rồi, sau khi kết hôn con định ở lại trong nước,
hay là…”

Rõ ràng là bố mẹ Tiểu Văn rất vui mừng và hạnh phúc
khi làm hòa và đoàn tụ với con gái, nhưng họ càng hy vọng con gái có thể luôn ở
bên họ.

Không ai nói gì, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tiểu Văn.

Tiểu Văn sững ra, quay sang nhìn tôi. Bố mẹ TIểu Văn
cũng nhìn theo. Bảo tôi làm thế nào? Bảo tôi quyết định chắc? Bảo tôi quyết
định tương lai của Tiểu Văn sao? Hình như trò đùa này hơi quá rồi?

Mẹ Tiểu Văn cười nói: “Lại Bảo, ý cháu thế nào? Cháu
cũng biết đấy, cô chú mấy năm nay sinh sống và làm việc ở nước ngoài, hơn nữa…
không có ý định về nước, vậy cháu…”

Tôi cười gượng: “Cô chú, cháu hiểu ý cô chú, cháu cũng
hy vọng sau khi kết hôn chúng ta có thể sống cùng nhau, nhưng trình độ tiếng
Anh của cháu rất tệ, sợ ở nước ngoài không thích ứng được.”

Bố Tiểu Văn cười: “Tiếng Anh không tốt có thể học mà,
trước khi ra nước ngoài, hai cô chú chẳng nói được câu nào ấy chứ.”

Tôi tiếp tục cười: “Không phải ạ, thưa chú, chú cũng
biết là bố mẹ cháu đều ở trong nước, người Trung Quốc ta coi chữ hiếu là hàng
đầu, cháu… nói thực, cháu cũng không muốn ở xa bố mẹ quá, không thể tận hiếu,
không thể chăm sóc bố mẹ.”

Mẹ Tiểu Văn cười: “Cháu thật là một đứa con ngoan,
chuyện đó cô chú đã tính rồi, đây không phải là vấn đề gì lớn, nếu cháu đồng ý,
sau khi cháu ổn định ở bên kia chúng ta có thể đón bố mẹ cháu sang an hưởng
tuổi già bên đó.”

Tôi tiếp tục cười, vừa cười vừa ra vẻ suy nghĩ, vừa ra
vẻ suy nghĩ vừa dùng ánh mắt cầu cứu một vòng. Nhưng mấy tên này chỉ cần chạm
đến ánh mắt của tôi liền giả bộ nhìn đi chỗ khác, hoàn toàn không chịu giúp đỡ,
cái lũ cầm thú thấy chết không cứu này…

Nhận ra khó xử của tôi, mẹ Tiểu Văn tươi cười xua tay:
“Lại Bảo, cô chú không ép cháu, chỉ là đưa ra một cách để cháu suy
nghĩ, cháu cũng biết đấy, cô chú không được ở bên Tiểu Văn nhiều năm rồi, bây
giờ có thể được đoàn tụ cô chú thực sự không muốn bỏ lỡ.”

Tôi nghiêm túc cười gật đầu, bụng nghĩ: Các người đoàn
tụ kệ các người, kéo tôi theo làm gì?

Tiểu Văn ngồi cạnh khoác tay tôi rất chặt.

Mẹ Tiểu Văn nhìn xung quanh: “Các cháu thấy thế nào?”

Thịt Chó, Tiểu Phấn, lão Phó, lão Đường đều ngớ người
ra, sau đó ánh mắt bắt đầu láo liên.

“Chuyện này…”

“Ừm…”

“Cháu thấy…”

“Hình như…”

Giờ phút quan trọng thế mà toàn một lũ vô dụng.

Đúng lúc này, di động của tôi báo có tin nhắn, tôi
cười tỏ ý xin lỗi rồi rút di động ra.

“Ông xã, anh đang ở đâu?” Là số của Mạt Mạt. Nhưng câu
hỏi này lạ quá, sao vô duyên vô cớ lại gọi tôi là ông xã thân mật dữ vậy?

Tôi trả lời: “Ở nhà.”

Tiểu Văn ngồi cạnh tôi nên cũng nhìn thấy tin nhắn,
càng nhìn thấy tên người nhắn tôi lưu là: Mạt. Bàn tay đang khoác tay tôi đột
nhiên buông lỏng.

Tiếng báo có tin nhắn không vang lên nữa, tôi không có
cớ phân tán sự chú ý của mình nữa, đành phải cắn răng chịu đựng ánh mắt của bố
mẹ Tiểu Văn, nghe hai người bắt đầu phân tích lợi hại thiệt hơn, mở tương lai
ra trước mắt, tư tưởng trung tâm chính là nếu tôi có thể ra nước ngoài không
chỉ là có trách nhiệm với Tiểu Văn mà cũng rất có lợi cho tiền đồ của tôi.

Cứu binh tôi gọi đến lúc này chẳng tên nào giúp được
gì, ánh mắt bố mẹ Tiểu Văn chiếu đến ai, người đó liền gật đầu lia lịa, mỉm
cười thưa phải. Tôi hiểu mấy tên phản đồ này cũng rối óc, cũng cảm thấy họ
không thể tùy tiện nêu ý kiến, ra quyết định trong
truyện này.


Đúng vào lúc bố mẹ Tiểu Văn nói lí nói lẽ, nói đến nỗi
tôi bắt đầu thấy váng đầu hoa mắt, hơi dao động thì chuông cửa vang lên.

Tôi ngẩn ra rồi ngẩng phắt đầu lên.

Thịt Chó, Tiểu Phấn, lão Phó, lão Đường cũng đều ngạc
nhiên ngẩng đầu lên nhìn nhau, sau đó đều lộ ra vẻ không hiểu – người đến đủ cả
rồi mà!

Tôi đứng dậy mở cửa, cửa vừa mở ra tôi còn chưa kịp
kinh ngạc thì một giọng nói lanh lảnh đầy vẻ mừng rỡ đã vang lên với một tần số
rất cao: “Ông xã!”

Bên ngoài cửa là Mạt Mạt đang mỉm cười vô cùng ngọt
ngào.

Sau lưng cô ấy còn có hai người đàn ông tầm ba, bốn
mươi tuổi, họ nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng và nghi ngờ.

Mạt Mạt hớn hở nghiêng đầu, đứng lùi sang một bên giới
thiệu với tôi: “Ông xã, đây là ông Lí, đây là ông Trương. Họ từ Thẩm Dương
tới.”

Sau một phần nghìn ngạc nhiên, tôi chợt vỡ lẽ - vở kịch
bên này cũng mở màn rồi, vai nam chính của tôi trong vở kịch của Mạt Mạt cũng
chính thức lên sân khấu.

Mạt Mạt mở miệng là gọi “ông xã” ngọt xớt đã làm cho
tất cả mọi người trong phòng khách đứng cả dậy, ai nấy
mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía này.

Chỉ có Tiểu Văn ngoài vẻ ngạc nhiên, nét mặt còn rất
phức tạp.

Cô ấy hiểu, tôi cũng biết quả này thú vị rồi đây.

Tôi trợn mắt nhìn phòng khách rồi quay lại nhìn ra
cửa, sau đó lại quay đầu lại nhìn phòng khách rồi lại quay lại nhìn ra cửa.

Cảm giác này như mơ vậy!

Cầu xin Thượng đế, nếu đây là mơ hãy là con tỉnh lại
đi!

Mạt Mạt đã đưa hai người đàn ông đó vào trong, tất cả
mọi người trong phòng khách cũng bắt đầu vừa kinh ngạc vừa bước lại gần phía
tôi.

Tôi lùi lại vài bước, ngó sang hai bên, đột nhiên cảm
thấy căn hộ mình mua trả góp là địa ngục, hơn nữa căn phòng khách hình chữ nhật
rộng mười mấy mét vuông này trong giây phút này trở nên sao mà vừa trống trải
lại vừa chật chội đến thế.

Tôi bật cười.

Tôi không thể ngừng cười, tôi biết tình huống trước
mắt không ổn, càng biết rằng tình huống bây giờ rất tệ. Bây giờ tôi chính là
miếng thịt gà kẹp trong sandwich, hai bên đồng thời kẹp chặt lấy tôi, kẹp chặt
hết sức, ha ha, thú vị quá, thú vị dã man…

“Ông xã, anh cười gì thế?” Mạt Mạt hơi hoảng, có lẽ vì
tôi cười quá bất thường, hơn nữa càng cười càng khoa trương.

Mạt Mạt kinh ngạc nhìn tôi rồi đột ngột ngoảnh lại
nhìn hàng loạt bóng người đứng một bên.

Trong số đó cô ấy biết Thịt Chó, Tiểu Phấn, lão Phó,
lão Đường, và còn… người khác nữa.

“Các người…” Mạt Mạt ngẩn ra, chỉ vào họ, quay sang
hỏi tôi: “Ông xã, họ là…”

Tôi cười, nhìn đăm đăm vào mắt Mạt Mạt, tôi hiểu, ý cô
ấy là cô ấy không quen những người đó.

Tôi không nói gì, chỉ tiếp tục cười, vừa cười vừa vỗ
tay.

Tôi còn có thể nói gì được? Em muốn tôi nói gì?

Cả hai bên, tôi làm sao mà giải thích rõ ràng được?

Tôi vừa cười vừa chầm chậm lắc đầu, vừa vỗ tay, có
đánh chết tôi cũng không nói…

Bạn phải tin rằng, khi con người quá bất lực có thể
phá ra cười, ví như tôi lúc này, ngoài cười ra tôi còn có thể làm gì?

Bạn phải tin rằng, thực ra tôi là một diễn viên. Bây
giờ tôi đứng giữa hai nhóm người, một bên là vở kịch của Mạt Mạt, một bên là vở
kịch của Tiểu Văn. Cả hai bên tôi đều không thể nói gì, cả hai bên tôi đều
không thể để lộ tẩy…

Bạn phải tin rằng, tôi thực sự muốn cười từ tận đáy
lòng, tôi thực sự cảm thấy chuyện này rất thú vị, tôi biết trời sập rồi, tôi
biết ngày tận thế tới rồi, tôi biết mình đã rơi vào hố sâu không sao thoát ra
khỏi rồi.



Tiểu Văn đứng cách tôi vài mét chăm chăm nhìn tôi, ánh
mắt đầy hàm ý.

Tôi cười, cố gắng kìm nén cảm giác muốn bật khóc,
trong phút chốc đã chú ý thấy điều đó.

Tiểu Văn đang ra ám hiệu cho tôi.

A đúng rồi, trong tất cả mọi người có mặt, chỉ có Tiểu
Văn là biết rõ chân tướng, chỉ có Tiểu Văn biết chuyện của tôi và Mạt Mạt.

Vậy cô ấy muốn làm gì? Vẫn diễn kịch tiếp ư?

Cô ấy chăm chăm nhìn tôi một lúc rồi trong khi mọi
người vẫn còn đang kinh ngạc bàng hoàng, Tiểu Văn trợn mắt lao tới trước mặt
tôi, trừng mắt nhìn tôi rồi chỉ Mạt Mạt: “Cô ta là ai?”

Vẫn diễn sao? Anh chịu thôi Tiểu Văn, kĩ thuật diễn
của anh có hạn…

“Cô ta là ai?”“Tiểu Văn lại thét lên lần nữa, cô ấy
trợn mắt nhìn tôi.

Tôi lờ mờ hiểu ý cô ấy nhưng không biết tôi hiểu có
đúng không. Tôi chỉ Mạt Mạt, nói: “Cô ấy…”, vừa nói tôi vừa quay lại nhìn Mạt
Mạt.

Khi nhìn thấy ánh mắt cô ấy, tôi giật nảy mình!

Ánh mắt Mạt Mạt cực kì hung dữ, nhìn tôi lạnh lùng như
băng tuyết, trông không giống đang diễn, cô ấy thực sự giận dữ!

“Ông xã, cô ta là ai?”

Giọng Mạt Mạt lạnh lùng và bình tĩnh.

“Ông xã á?” Tiểu Văn thét lên, “Lại Bảo! Cô ta gọi anh
là ông xã á? Anh nói xem, cô ta là ai? Thế này là thế nào?”


Xung quanh im phăng phắc, tất cả mọi người đều trợn
mắt há mồm kinh ngạc, cả hai người Mạt Mạt đưa tới giờ cũng trợn mắt đứng nhìn.

Tôi vẫn không nói gì, cũng chẳng có gì để nói.

Nói thật, giờ này phút này tôi chỉ muốn đẩy hết mọi
người ra, lao ra khỏi cửa, tới bến tàu, tới sân bay, rời khỏi thành phố này, đi
Macao, đi Xishuangbanna, đi Tây Tạng, sau đó tới Mauritius, tới Turkmenistan,
tới Ethiopia… tóm lại là rời khỏi đây, không bao giờ trở về nữa…

Mạt Mạt lạnh lẽo nhìn tôi, mắt trái băng giá, mắt phải
rực lửa, sau đó từ từ di chuyển ánh mắt về phía Tiểu Văn.

“Cô là ai?”

Giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy.

Tiểu Văn hơi sững lại, ánh mắt chấn động như vừa hạ
quyết tâm, cô ấy nhìn thẳng vào Mạt Mạt: “Cô hỏi tôi á? Tôi là vợ chưa cưới của
Lại Bảo.”

Mạt Mạt bật cười: “Ha ha, vợ chưa cưới à? Vợ chưa cưới
là vợ sao?”

“Ý cô là sao?” Tiểu Văn thét lên.

Mạt Mạt cười nhạt, nhẹ nhàng khoát tay tôi: “Tôi là vợ
của Lại Bảo, vợ hợp pháp, cô cần xem giấy đăng kí kết hôn không?”

Nói thực, tôi nhìn Mạt Mạt, cảm thấy rất lạnh lẽo,
lạnh lẽo vô cùng, vì ánh mắt và vẻ mặt của cô ấy đều rất chân thực, cô ấy không
biết vở kịch của tôi và Tiểu Văn, biểu hiện của cô ấy hoàn toàn là thật, cô ấy
đang tự bảo vệ mình, cô ấy đang tranh giành tôi.

Nhưng hai người đều không quan tâm đến sự sống chết
của tôi sao?

Tiểu Văn chau mày, chằm chằm nhìn Mạt Mạt mấy giây rồi
nước mắt tuôn lã chã, quay phắt sang nhìn tôi: “Bảo, cô ta nói thật không? Thật
không?”

Không giấu các vị, trong cả quá trình, mãi cho đến khi
Tiểu Văn quay sang hỏi tôi, tôi vẫn đang cười. Không biết tại sao tôi chỉ muốn
cười, vừa cười vừa sợ; vừa cười vừa cảm thấy đau lòng kinh khủng.

“Lại Bảo! Anh… anh kết hôn rồi sao?”

Tiểu Văn khóc thật rồi, tôi thấy bất ngờ, đó là diễn
xuất ư? Diễn xuất tốt vậy ư? Không, cô ấy đang khóc thật, tại sao? Nhớ lại
chuyện cũ? Hay là đau lòng thật?

“Lại Bảo, cô ta là ai?” Mạt Mạt kéo tay tôi ngẩng đầu
cười hỏi. Tuy đang cười nhưng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười đáp lại, đột nhiên
cánh tay còn lại của tôi bị giật mạnh, tôi loạng choạng quay đầu sang.

Tiểu Văn giàn giụa nước mắt ngẩng đầu lên nhìn tôi:
“Lại Bảo! Anh kết hôn thật rồi ư? Cô ta nói thật ư? Anh nói đi!”

Tôi cười, nhìn Tiểu Văn, nhún vai rồi gật đầu.

Mắt Tiểu Văn đột ngột trợn trừng, cô ấy lùi lại một
bước, chầm chậm lắc đầu, nhìn tôi đăm đăm. Trong khoảnh khắc tôi nhìn thấy một
ánh mắt thương xót, không sai, ánh mắt Tiểu Văn như đang thương xót nói với
tôi: “Không còn cách nào khác, xin lỗi nhé.”

“Bốp!”

Nhanh như một tia chớp, Tiểu Văn lấy hết sức bình sinh
giơ tay lên cho tôi một cái tát thật mạnh!

“Lại Bảo! Anh không phải là người! Tôi hận anh! Tôi
không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Tiểu Văn vừa khóc vừa gào lên, vừa lắc đầu, nước mắt
bay tung tóe, sau đó chạy ra cửa, đẩy mạnh hai người đàn ông đi cùng Mạt Mạt
ra, lúc chạy tới cửa cô ấy còn quay lại nhìn tôi với ánh mắt vô cùng oán hận
sau đó ôm miệng chạy mất.

Ngoài cửa, cùng với tiếng bước chân chạy xuống cầu
thang thoát hiểm, tiếng khóc nức nở cũng càng lúc càng xa.

Mặt tôi đau rát, tôi đang định đưa tay lên xoa thì…

“Bốp!” Shit! Lại ai nữa đây!

Tôi quay sang nhìn, mẹ Tiểu Văn cũng đang khóc, ánh
mắt đầy thù hận khiến tôi gần như sụp đổ.

“Lại Bảo, cậu là đồ súc sinh!”

Hét câu đó xong, mẹ Tiểu Văn đuổi theo con gái.

Được rồi, tôi đáng đánh…

“Bốp!”

Mặt tôi lệch hẳn sang một bên, trước mắt tôi sầm.

Tôi quay lại nhìn, lần này người đánh là Tiểu Phấn.

Tiểu Phấn cũng vô cùng phẫn nộ, nhập vai quá hả bà
chị? Bà chị không biết tôi và Tiểu Văn đang diễn kịch sao?

“Lại Bảo, tôi đã nhìn nhầm anh rồi!”

“Bốp!” Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, mặt đã lại bị
đánh lệch về một bên.

“Lại Bảo, ông quá đáng quá!” Là giọng của Thịt Chó.

Ha ha, đánh đi, đánh đi, tôi tê dại rồi.

“Bốp!” Quả là vẫn còn.

“Lại Bảo! Là anh em nhiều năm như vậy, ông khiến tôi
thật khinh bỉ!”

Ok, là lão Phó.

“Bốp!” Tôi vừa quay mặt đi định cười thì lại bị tát
cái nữa, mũi có gì đó nong nóng chảy ra.

“Đã!” Một câu nói rất nhỏ, mẹ nó chứ, lão Đường!

Tôi vừa cười vừa lắc đầu, giơ tay lau máu mũi không
ngừng chảy ra, lè lưỡi liếm chỗ đã bị đánh rách môi, nhổ một bãi xuống đất, sau
đó đơ dại nhìn sang phía còn lại.

“Còn ai nữa?”


Chờ đón tôi là một ánh mắt vô cùng thù hận, và bố Tiểu
Văn bị Thịt Chó và lão Phó chặn sau lưng, sắc mặt chú ấy trắng bệch, môi tím
ngắt, vai không ngừng run lên.

“Chú, chúng ta đi thôi!” Lão Phó quay lại, cùng Thịt
Chó đỡ vai bố Tiểu Văn, trừng mắt nhìn tôi, “Loại súc sinh khốn nạn thế này
nhìn nhiều bẩn mắt!”

Bố Tiểu Văn thở hổn hển, mắt trợn lên đỏ ngầu, cứ như
thế bị Thịt Chó và lão Phó vừa đỡ vừa kéo đưa ra khỏi nhà tôi. Tiểu Phấn và lão
Đường đang cố nín cười đi theo sau, khi đi qua trước mặt tôi Tiểu Phấn còn nhổ
một bãi về phía tôi. Sau đó một loạt tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng cửa
thang máy đóng lại, ngoài cửa tất cả trở nên yên tĩnh.

Lúc này, trong phòng chỉ còn bốn người chúng tôi, tôi,
Mạt Mạt và hai người đàn ông đó.

Trong quá trình tôi bị ăn liên hoàn tát, Mạt Mạt không
nói gì, cũng không ngăn cản, bây giờ không còn ai khác, cánh tay đang khoác tay
tôi của cô ấy giật mạnh ra, cô ấy nhảy đến trước mặt tôi: “Lại Bảo, anh nói cho
em biết, cô gái đó là ai?”

Giọng nói vẫn lạnh lùng, ánh mắt vẫn như đang cắn xé
tôi.

Tôi chầm chậm giơ tay lên, vuốt bên má bị đánh đến tê
dại bỏng rát đã sưng vù lên, không bận tâm đến Mạt Mạt, quay người đi vào phòng
khách.

“Anh đứng lại! Nói rõ ràng xem nào!” Mạt Mạt đứng sau
lưng tôi gào lên.

Tôi đứng lại nhưng không quay đầu lại, thở dài khàn
giọng nói: “Mạt Mạt, bây giờ anh không còn chút hơi sức nào nữa, hoặc là em
giết anh, hoặc là tha cho anh đi.”

Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp rút, sau đó tôi
bị một bàn tay giữ lại, xoay vai ép tôi quay lại.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Ánh mắt Mạt Mạt xao động
chằm chằm nhìn vào mắt tôi, giọng nói có vẻ xúc động.

“Cho anh nghỉ một chút, nghỉ một chút rồi nói, anh xin
em đấy.” Tôi thực sự không còn chút hơi sức nào, một nỗi giận dữ càng ngày càng
lớn điên cuồng gào thét trong người tôi, tôi giống như một cái thùng chứa đầy
dầu, chỉ một tia lửa nhỏ là có thể khiến tôi bùng nổ trong khoảnh khắc.

Mạt Mạt nhìn tôi thật kĩ, sau đó quay đi: “Ông Lí, ông
Trương, tôi xin lỗi, không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này, hôm nay… nếu có
chuyện gì, ngày mai chúng ta bàn tiếp được không?”

Hai người đàn ông nãy giờ vẫn đúng ở cửa xem kịch sững
ra một chút rồi cùng gật đầu, quay người bước ra cửa. Khi ra đến cửa, người đàn
ông trẻ hơn được gọi là ông Trương lắc đầu cười: “Cô Ngải, đây là chồng cô sao?
Sao cô lại chọn một người đàn ông như vậy, ha ha.”

Tia lửa, tôi nhìn thấy tia lửa.

Đầu óc hoàn toàn không suy nghĩ, cơ thể đã lao mạnh về
phía trước, đấm ông Trương đó một cú thật mạnh vào mặt.

Ông ta ngã lăn ra đất.

Tôi điên rồi!

Tôi vung nắm đấm đánh người còn lại, sau đó giơ chân
bắt đầu đạp mạnh hai cơ thể ngã dưới đất.

Tôi không nói một lời nào, sâu trong cổ họng phát ra
những tiếng gầm gào nho nhỏ của thú dữ.

Hai người đàn ông đó bị tôi đánh bất ngờ đều ngớ ra,
khi phản ứng lại đều bắt đầu đánh trả, tôi bị đánh ngã liền lập tức đứng dậy,
toàn thân tôi tê dại, nắm đấm của họ đánh lên người tôi nhưng tôi không hề cảm
thấy đau.

Mũi lại ăn hai cú đấm, máu nóng lại trào ra.

Ba người quấn nhau đấm đá túi bụi.

Mạt Mạt sau vài phút ngạc nhiên ngắn ngủi liền chạy
tới vừa hét “Đừng đánh nữa” vừa kéo bên này lôi bên kia, cuối cùng cũng đẩy
được tôi ra và đứng chắn trước mặt hai người đó.

Tôi thở dốc nhìn họ, trong đầu có một ý nghĩ muốn giết
người.

Vừa rồi bị ăn bao nhiêu cái tát như thế trong lòng đã
ấm ức không thể nói ra, shit.

Bên tai toàn tiếng ù ù, tôi thấy Mạt Mạt đang nói gì
đó với họ, lại nhìn thấy hai người đàn ông đó trợn mắt nhìn tôi, chỉ tôi hét
cái gì đó, cuối cùng họ lại nói gì đó với Mạt Mạt, giận dữ bỏ đi.

Tôi không nghe thấy gì hết, chỉ nghe thấy tiếng tim
mình đập.

Mạt Mạt đóng cửa, quay lại nhìn tôi rồi bước tới kéo
tôi vào phòng khách, đẩy tôi ngồi xuống ghế sofa rồi lại đi mất, cô ấy nhanh
chóng cầm khăn mặt quay lại lau máu, lau mặt cho tôi.

“Đau không?”

Đây là âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy trong mười mấy
phút vừa qua.

Tôi thở dốc, nhìn rõ gương mặt vừa lo lắng vừa giận dữ
của Mạt Mạt.

Tư duy bắt đầu hồi phục, thần trí cũng bắt đầu tỉnh
táo.

Mẹ nó chứ! Mẹ nó chứ! Lúc nãy đã xảy ra chuyện gì? Sao
mặt tôi lại sưng? Tại sao? Không phải người ta nói thiện có thiện báo sao? Tôi
đang giúp người mà! Thế này gọi là gì? Thiện có ác báo à?

Tôi ấm ức… vô cùng ấm ức.

Tôi uống mấy cốc trà, hơi thở trở nên đều đặn. Rã rời
nằm trên sofa, tôi hơi ngẩng đầu gối lên thành ghế, mắt mở to, không nói gì.

Mạt Mạt ngồi bên cạnh cứ nhìn tôi chằm chằm.

“Bảo, nói đi, chuyện gì vậy?”

“Cái gì?” tôi ngẩng đầu, ậm ừ nói.

“Cô gái đó!”

“Liên quan đến em à?”

Mạt Mạt bật dậy: “Lại Bảo! Anh có biết bây giờ hai
chúng ta là vợ chồng không?”

“Giả.” Tôi cười ảm đạm.

Mạt Mạt điên tiết, quay lại lấy chiếc túi, rút một
cuốn sổ đỏ đập mạnh lên người tôi: “Giả ư? Anh bảo giả ư? Chúng ta kết hôn rồi,
Lại Bảo! Dù sau này thế nào, bây giờ anh không thể không có trách nhiệm! Anh
không thể làm bừa! Anh không thể!”

Tôi bật cười cúi đầu nhìn cô ấy: “Mạt Mạt, hôn nhân
thỏa thuận, hiểu không? Em logic chút đi, được không?”

Mạt Mạt đờ đẫn nhìn tôi, chỉ chớp mắt một cái nước mắt
đã rơi xuống.

“Lại Bảo, anh nghĩ thế ư? Vì em giấu anh, vì em lừa
anh, nên anh nghĩ như vậy ư? Chỉ là thỏa thuận ư? Chỉ là giúp em thôi ư?”

“Không thì là gì?” Tôi nhìn cô ấy, đồng thời tự nói
với mình: Không thể mềm lòng.

Mạt Mạt từ từ ngồi xuống, khẽ khàng kéo tay tôi: “Bảo,
em không ép buộc anh điều gì, cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ có hai tháng, anh
hận em, em chịu, nhưng em rất muốn rất muốn trong hai tháng đó, chúng ta có thể
thật lòng, chúng ta thật lòng, chúng ta… rất nghiêm túc, ý em là, em thật sự
muốn chúng ta có cảm giác yêu nhau trong hai tháng đó, thật đấy, Bảo, cuộc hôn
nhân này là cuộc hôn nhân duy nhất trong đời em, sau khi chúng ta li hôn, em sẽ
không lấy ai nữa, thật đấy, thật đấy…”

Mạt Mạt vừa nói vừa cúi đầu, khóc nấc lên.


Tôi đơ dại. Thật lòng ư? Yêu nhau ư? Hai tháng? Hôn
nhân?

Khi Mạt Mạt bình tĩnh lại, tôi cũng hoàn toàn trở nên
bình tĩnh.

Khi Mạt Mạt đi rửa mặt vì khóc sưng cả mắt, di động
của tôi đổ chuông, là lão Phó gọi đến.

“A lô?” Lão Phó dè dặt nói.

“Xéo!” Tôi đập lại luôn.

“Hê hê, bị ăn đòn chắc tức lắm hả?” Lão Phó nói, bên
cạnh còn có tiếng cười, tôi nghe ra là Thịt Chó.

“Hai người đang ở đâu?” Tôi hỏi.

“Tôi ở nhà Thịt Chó, lão Đường về nhà tâm tình qua
mạng với Tiểu Uyển rồi.”

“Hai ông là đồ súc sinh! Sao lại đánh tôi hả?” Tôi gào
lên.

Lão Phó vẫn cười: “Ông bị ngu hả? Lúc đó nếu tôi và
Thịt chó không đánh ông, bố Tiểu Văn chắc sẽ giết ông đó. Ông không thấy bố cô
ấy giận đến mức nào sao?”

Tôi nhớ lại, đúng là thế thật.

“Vậy hai ông đánh tôi, tôi còn phải cảm ơn nữa hả?”

“Không phải khách sáo!” Lão Phó cười, sau đó giọng
Thịt Chó vang lên: “Này Bảo, vở kịch hôm nay có cao trào ghê nhỉ?”

Tôi phát hỏa: “Con chó ngu kia! Ông mắng Tiểu Phấn cho
tôi! Cô ấy giận cái con khỉ gì? Sao lại đánh mạnh thế hả!”

“Thôi bỏ đi!” Thịt Chó cười, “Tiểu Phấn giận thật đấy!
Trên đường về còn chửi ông không phải là người đấy!”

“Shit! Dựa vào cái khỉ gì chứ!” Tôi cáu, “Cô ấy không
biết là đang diễn kịch sao?”

“Quá nhập vai, quá nhập vai đó mà.” Thịt Chó hí hửng
nói, “Tôi cho ông biết, thật đấy, hình như Tiểu Phấn coi chuyện này là thật
đấy, trong lòng cô ấy cảm thấy ông và Tiểu Văn có thể thành đôi thật! Cho nên
mới làm cô ấy giận thế!”

“Chuyện này là thế nào, mẹ nó!” Tôi gào, “Ông gọi Tiểu
Phấn lại đâu, tôi muốn nói chuyện với cô ấy.

“Cô ấy không có nhà. Giờ đang ở
khách sạn cùng Tiểu Văn và bố mẹ cô ấy.”

“Cái gì? Cô ấy coi là thật đấy à?”

Đầu bên kia điện thoại hơi ngừng lại một chút, giọng
Thịt Chó trầm xuống: “Này, Bảo nói thật nhé, tôi cũng không biết chuyện này là
thế nào, nhưng tôi cam thấy Tiểu Văn hình như thực sự rất đau lòng, sau khi ra
khỏi nhà ông cứ khóc mãi.”

Lòng tôi khẽ nhói đau.

“… Mọi người đi ra… sau đó thế nào?” Tôi ngập ngừng
hỏi.

“Chẳng có gì, đi ra xong mọi người tiếp tục diễn kịch,
đều chửi ông, Tiểu Văn thì cứ khóc, mẹ cô ấy cũng khóc theo, sau đó bọn tôi mới
bàn bạc, Tiểu Văn cùng bố mẹ về khách sạn thuê thêm một phòng nữa, lão Phó lái
xe đưa họ về, tôi và Tiểu Phấn, lão Đường bắt xe đi theo. Sau khi đến khách sạn
làm xong hết thủ tục, Tiểu Phấn thấy Tiểu Văn vẫn đau lòng khóc mãi như thế
liền nói tối nay ở lại với Tiểu Văn, bảo bọn tôi về trước. Ra khỏi khách sạn là
lão Đường cũng về luôn, lão Phó đến chỗ tôi, chuẩn bị nói về chuyện này.”

Tôi nghe không sót một chữ, lòng lại thấy đau xót,
nghe câu cuối cùng liền truy hỏi: “Nói chuyện này á? Nói cái gì?”

Thịt Chó thở dài: “Haizz… Bảo này, ông nói xem Tiểu
Văn có coi chuyện này là thật không? Khóc đau đớn như thế, tôi cũng không chịu
được, tự dưng có lúc thật sự có cảm giác thấy hận ông.”

“Không sai.” Đầu dây bên kia vang lên tiếng phụ họa
của lão Phó.

“Không thể nào! Tiểu Văn biết là diễn kịch mà, trước
khi tát tôi cô ấy còn ra hiệu với tôi nữa.” Tôi vội vàng giải thích, không biết
là giải thích cho Thịt Chó hay là giải thích cho chính mình nghe.

“Thế thì tốt, có điều quả này bố mẹ Tiểu Văn hận ông
đến tận xương tủy rồi, ha ha.” Thịt Chó cười, “Họ còn cho rằng đứa bé trong
bụng Tiểu Văn là của ông nữa, không biết họ có ép Tiểu Văn bỏ đứa bé không.”

Tôi lắc đầu: “Không đâu, Tiểu Văn không thể nào đồng ý
làm vậy được.”

“Này, Bảo, ông với cái cô Mạt Mạt đó là thế nào đấy?”
Thịt Chó đột ngột hỏi.

Tôi thở dài: “Haizz… thôi bỏ đi, một hai câu không thể
nói rõ được, hôm nào có thời gian tôi kể hai ông nghe, tình hình cũng tương tự
như tôi với Tiểu Văn thôi.”

Cúp máy xong, tôi ngồi đờ đẫn một lúc, ừm, bây giờ thế
này cũng tốt, ít nhất Tiểu Văn có đầy đủ lí do đi cùng bố mẹ rồi, tốt thì tốt
thật nhưng trong lòng tôi sao lại cảm thấy hụt hẫng thế này?

Lúc này Mạt Mạt từ nhà vệ sinh đi ra, cô ấy đứng tại
chỗ nhìn tôi một lúc rồi bước tới.

Tôi nghĩ cô ấy bình tĩnh lại rồi.

“Bảo, em xin lỗi, vừa rồi em hơi xúc động.” Ánh mắt
Mạt Mạt đầy vẻ xin lỗi.

Tôi cười cười, lắc đầu.

“Cô gái đó… là vợ chưa cưới của anh thật sao?” Mạt Mạt
hỏi, “Nếu là thật, Bảo, ngày mai em có thể giải thích trước mặt cô ấy, em không
muốn…”

Tôi xua tay ngắt lời cô ấy: “Không cần, không cần, đó
cũng là diễn kịch thôi.”

“Cái gì?” Mạt Mạt sững sờ hỏi.

Tôi thở dài, châm một điếu thuốc, kể sơ qua chuyện
giữa tôi và Tiểu Văn cho Mạt Mạt nghe.

Mạt Mạt nghe xong cúi đầu nghĩ một lúc rồi nói: “Em
không tin.”

“Shit! Anh có cần lừa em không?” Tôi trợn mắt.

“Nếu là kịch thì sao lão Phó, Tiểu Phấn, Thịt Chó và
lão Đường đều giận dữ như vậy, lại còn đánh anh nữa?” Mạt Mạt nghi ngờ hỏi.

Tôi không buồn giải thích nữa, đứng dậy vươn vai: “Tin
hay không tùy em! Đi ngủ!”

Dứt lời tôi đi về phía phòng làm việc.

Phòng ngủ á? Không cần hỏi, chắc chắn là Mạt Mạt ngủ
rồi.

Khi tôi bước tới cửa phòng làm việc, đằng sau vang lên
giọng Mạt Mạt: “Bảo, ngày mai anh có thể cùng em đi gặp vài người được không?”

Tôi đứng lại một lúc, không nói gì, mở cửa vào phòng,
đóng cửa lại, đâm đầu vào chiếc nệm…




Tôi
luôn tự hỏi thần linh rốt cuộc tạo ra phụ nữ cho đàn ông sử dụng, hay là tạo ra
đàn ông cho phụ nữ sử dụng? Khi được biết Nữ Oa nương nương, vị thần tạo ra thế
giới là nữ thì đã hiểu ra tất cả. Kết hợp với những gì bản thân đã trải qua,
tôi buồn rầu nghĩ: Thần sáng thế đã là nữ thì đàn ông làm sao mà sống cho nổi?

Ngày 17 tháng 7. Mưa lớn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận