Không Khép Được Chân A Phì A


CHƯƠNG 8: Ở TRƯỚC MẶT ANH NGỒI XỔM XUỐNG CỞI QUẦN ANH: ANH TRÌNH, EM NGẬM CÂM THỊT CHO ANHTác giả: A Phì AEditor: Hà YMua đồ vật này không có túi nilong đựng, ông chủ lấy giấy gói bọc cho bọn họ, Qúy Trình mua ba gói băng vệ sinh, ông chủ nói muốn 6 đồng.Từ Nhuyễn bị 6 đồng này làm cho hoảng sợ, sao lại đắt như thế, cô lôi tay Qúy Trình nói: "Anh Trình, quá đắt, 6 đồng đấy, không mua nữa, em dùng cái kia được rồi, không sao, đều có tác dụng như nhau."Mỗi tháng tiền lương 70 đồng của anh còn phải đưa cho gia đình, rồi cộng thêm tiền mua rau, tiền nấu nướng, cũng phải tiết kiệm một khoản, bản thân còn phải giữ lại chút tiền, nếu cứ tiêu 6 đồng trong một ngày thì tiền tiêu trong tháng còn lại bao nhiêu chứ, 6 đồng tiền đau xót chết nha, đầu năm nay một hào cũng có thể mua được nhiều thứ.Qúy Trình móc tiền từ túi ra đưa cho ông chủ: "Không có việc gì, em dùng cái kia không sạch sẽ, dùng đồ này tương đối tốt, anh thấy trong bộ đội có người anh em, vợ cậu ấy là giáo viên, cô ấy dùng cái này, ở trong thành phố anh xem qua thấy cô ấy đến hợp tác xã cung tiêu mua thứ này, vợ cậu ấy nói phụ nữ nên dùng đồ này, em dùng cái này, không việc gì, thứ này ở đây khan hiếm, đắt là điều bình thường, tiền tiêu anh vẫn còn đủ."Từ Nhuyễn xấu hổ cũng không còn cách nào khác, hai người lôi lôi kéo kéo, rốt cục vẫn mua, mọi người đi ngang qua đều tò mò nhìn hai bọn họ, cho nên Từ Nhuyễn vẫn là phải lấy xuống, tự mình bỏ vào bên trong giỏ rau.Sau đó, Từ Nhuyễn cùng với Qúy Trình rời đi, lúc đi chợ mua một ít thịt mang về nhà, làm đồ ăn đêm, Từ Nhuyễn vô cùng xấu hổ, trước đây cô cũng kiếm được ít tiền từ công việc bán thời gian, nhưng lại dùng số tiền đó để cưới vợ cho em trai và sửa lại tầng trệt ở nhà, cho nên tiền tích cóp gì đó cô không còn.Về đến nhà Từ Nhuyễn thay băng vệ sinh, đời trước mỗi khi Từ Nhuyễn đến kinh nguyệt đều trốn Qúy Trình, anh cũng không biết, cho nên không mua cho cô thứ này, kiếp trước sau khi băng vệ sinh được phổ biến trên diện rộng cô mới được dùng loại rẻ nhất.Hiện tại được quay về mọi thứ đã thay đổi, đi vào nhà vệ sinh lộ thiên bên kia thay, nhà vệ sinh ở đây đều là loại lộ thiên, bên ngoài đó có một phòng nhỏ, sau đó kéo một vải mành lên thành nhà vệ sinh.Cô thấy dùng khá tốt, so với vải bông kia thoải mái hơn nhiều, trở về phòng, Qúy Trình đưa túi tiền cho cô, cô thấy trước mặt có nhiều tiền, nghi hoặc hỏi anh: "Đây là gì?"Qúy Trình đưa tiền đặt vào tay cô nói: "Tiền lương tháng này của anh chưa có, đây là tiền tiêu vặt còn dư lại cộng với tiền anh tích cóp được, anh mỗi tháng đều đưa cho gia đình 20 đồng, ừm, một phần dành dụm được đều đưa cho nhà mẹ đẻ em làm lễ hỏi, chỉ còn lại từng này, về sau tiền lương hàng tháng đều đưa cho em."Từ Nhuyễn nghe lời này cảm thấy xấu hổ, không muốn lấy, đưa tiền lại cho anh: "Không, anh đưa em quá nhiều, anh cầm lấy đi, đưa em một chút tiền ở nhà là được, em ở đây, cũng không cần tiêu nhiều, anh ở thành phố mới cần dùng nhiều."Nghe vậy, Qúy Trình nghĩ đến điều gì, đưa tiền đặt trong túi cô nói: "Bây giờ em là nàng dâu đã gả cho anh, quản tiền của anh là điều hiển nhiên, tiền đưa hết cho em, anh lấy tiền ở chỗ em cũng như thế.


Phải rồi, em có muốn đi tùy quân với anh không? Nếu em muốn đi tùy quân cùng anh, anh trở về quân ngũ sẽ làm báo cáo, chờ báo cáo được phê duyệt lập tức có thể cùng anh vào trong thành, chúng ta xin ở gia chúc viện, thế nào?"[Gia chúc viện (家属院): gia chúc (家属) là người nhà, viện (院)là nơi, chỗ.

Theo ý mình hiểu thì đây chắc là nơi ở cho người nhà trong quân đội.

Ai biết thì giúp mình chỗ này nha]Thời gian kiếp trước và hiện tại Qúy Trình nói với cô cũng không sai biệt lắm, có nói muốn cùng anh đến gia chúc viện, để cô tùy quân, nhưng cô không muốn rời xa gia đình, cũng không phải là không muốn đến địa phương của quan lớn, nhưng cảm giác không có bạn bè, cho nên không muốn đi, ở thôn chỗ này còn có chị em, cho nên từ chối.Nhưng bây giờ Từ Nhuyễn ước mỗi ngày đều dính lấy anh, nghe tùy quân lập tức gật đầu đáp ứng: "Đi, anh Trình, anh đến đó đầu tiên nhanh chóng báo lại, làm một bản báo cáo, nếu nói có thể đi, em lập tức cùng anh đến gia chúc viện, em tùy quân, mọi người không phải thường nói lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó à, em gả cho anh, anh đi đến đâu em theo anh đi đến đó.


Nhưng mà, anh Trình, anh chừng nào quay lại quân ngũ?"Qúy Trình không nghĩ Từ Nhuyễn nguyện ý cùng anh tùy quân làm anh rất đỗi kinh hỷ, nghe được lời này mặt có chút không vui đen xuống, mang theo vài phần khó chịu nói: "Ngày mai, bởi vì trong quân đội thời gian nghỉ phép ít, anh làm báo cáo với đội chỉ có 3 ngày, trở về kết hôn 3 ngày sau đó phải đi ngay, vậy nên ngày mai anh phải quay về quân đội."Cái này cũng thật xui xẻo cho anh, làm báo cáo ba ngày, trở về kết hôn động phòng gì đó, đều cho rằng có thể làm xong, kết quả không nghĩ đến nàng dâu của anh đến kì kinh nguyệt.Từ Nhuyễn nghe ngày mai muốn đi, có chút không vui, vừa mới tân hôn yến nhĩ đó [1], còn chưa làm đủ đâu, giờ đã phải đi, hơn nữa đến giờ còn chưa động phòng thì kinh nguyệt đến.Nhưng không còn cách nào khác, việc này không hề có cách giải quyết.[1] Tân hôn yến nhĩ (新婚燕尔): vốn để chỉ người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, oán trách chồng lấy vợ mới cùng nhau vui vẻ.


Về sau dùng làm từ chúc mừng tân hôn, hình dung thời gian tân hôn vui vẻ.Buổi tối Qúy Trình từ bên ngoài tắm rửa về, Từ Nhuyễn đang gấp quần áo cho anh, chuẩn bị cho anh ngày mai lên đường, rốt cuộc anh vẫn phải trở về quân ngũ, không biết đến bao giờ mới có thời gian về nhà, cho nên rất khó chịu.Qúy Trình cũng có chút luyến tiếc, đành phải rời xa nàng dâu nhỏ vừa mới cưới về, Qúy Trình nhìn Từ Nhuyễn khó chịu, cho nên đi đến phía sau ôm cô nói: "Từ Nhuyễn, anh quay về đó sẽ nhanh chóng làm báo cáo, em yên tâm, nếu có thể anh lập tức đưa em đến gia chúc viện."Từ Nhuyễn cũng không nói chuyện, nghĩ đến anh mấy ngày nay cũng nghẹn đến khó chịu, chưa từng làm tình với phụ nữ, một dạng khí huyết đàn ông cương cương xem chừng sắp bị nghẹn chết, lúc này thay đổi vị trí chuyển đến trước mặt anh, đi đến phần bụng dưới của anh, cúi đầu ngồi xổm xuống.Qúy Trình chưa phản ứng được nàng dâu nhỏ muốn làm gì, giây tiếp theo Từ Nhuyễn trực tiếp cởi quần anh, quần lót liên quan cũng cởi xuống, Từ Nhuyễn ngẩng đầu nhìn anh: "Anh Trình, em ngậm côn thịt cho anh, kinh nguyệt em đến, không thể hầu hạ anh thoải mái, chúng ta còn chưa động phòng, em sợ anh nghẹn đến khó chịu, cho nên em dùng miệng làm anh bắn ra."Qúy Trình nghe được lời này hai mắt sáng ngời, vô cùng kinh hỷ, phía dưới nghe được muốn cắm vào miệng cô đã ngẩng đầu ngóc dậy.Từ Nhuyễn nói xong trực tiếp duỗi tay cầm lấy côn thịt anh sờ soạng, vốn đang mềm ở dưới tay cô lập tức dựng thẳng, tay cô cầm lấy căn đồ này sờ soạng vuốt ve, căn đồ của anh thật sự đáng yêu, màu sắc trắng trắng, trắng đen trộn lẫn, rất xấu rất dữ tợn, nhưng lại đáng yêu.Cô sờ soạng một chút, vuốt ve đi lên khắp nơi, cô cầm lấy đỉnh căn, tay ấn vài cái.Qúy Trình bị sợ hít vào một ngụm khí lạnh, cảm giác chính mình muốn lên đỉnh, giây tiếp theo, Từ Nhuyễn trực tiếp há miệng, đầu lưỡi duỗi ra, liếm láp trên đỉnh vòng, đầu lưỡi phấn hồng mềm mại như bông, phạm vi liếm của đầu lưỡi ngày càng lớn liếm hết cả căn thân gậy, nước miếng theo đó đi lên, Qúy Trình cứ như vậy cúi đầu nhìn đầu lưỡi cô sắc tình liếm côn thịt anh, giống hệt như được ăn mỹ vị.Qúy Trình thoải mái hít một ngụm khí lạnh, toàn thân đều nhuốm đỏ..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận