Không Thích Kẹo Sữa


Tuy Lục Tuế Tinh nhận được lời hẹn từ Tiêu Nhất Sùng, nhưng cậu chẳng dám rủ rê anh bao giờ.

Ngược lại thi thoảng Tiêu Nhất Sùng sẽ bắt chuyện, tán dóc đôi ba câu với cậu.

Lần nào Lục Tuế Tinh cũng đắn đo câu chữ rất lâu, sợ mình nói sai khiến Tiêu Nhất Sùng khó chịu.
Về việc chạy bộ, Tiêu Nhất Sùng thật lòng muốn hẹn Lục Tuế Tinh chứ không phải chỉ nói lời khách sáo.
Dạo trước Lục Tuế Tinh chỉ chăm chăm muốn ôn thi cao học, đã lâu rồi không vận động.

Thể lực của cậu chẳng là gì so với Tiêu Nhất Sùng cả.

Ngày đầu chạy bộ với anh, Lục Tuế Tinh chạy theo chưa được bao xa đã thở hổn hển.

Cậu duỗi hai tay chống gối, điều hòa nhịp thở trong cơn ngượng ngùng, vừa thở dốc vừa nói: “Anh… anh chạy… đi… không… không cần… chờ… em đâu… em… nghỉ ngơi… một lát…”
Tiêu Nhất Sùng đứng cạnh cậu không hề cười nhạo, điềm nhiên nói dối: “Không sao, đúng lúc tôi cũng mệt, chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi chạy tiếp.”
Dứt lời, anh khom lưng nắm cổ tay Lục Tuế Tinh qua lớp áo, kéo cậu lên: “Chúng ta đi chậm điều hòa lại, đừng đứng im.”

Thế là cổ tay Lục Tuế Tinh như tê dại suốt đêm hôm ấy, nếu chạy bộ mà không ra mồ hôi, chắc cậu còn chẳng nỡ giặt áo nữa kìa.
*
Thật ra Lục Tuế Tinh còn hơi ám ảnh với việc chạy bộ.
Sau lần bị ngã trong lúc kiểm tra, suốt ba ngày kế đó cậu ngủ chẳng ngon chút nào, mỗi đêm gần như đều có vài lần choàng tỉnh vì đau.

Ngủ cũng phải nằm thẳng, đầu gối và cùi chỏ không co lại được.

Với một người ngày nào cũng phải tắm rửa sạch sẽ như cậu thì đúng là ác mộng.

Đến ngày thứ tư, tình trạng đã ổn hơn, nào ngờ có lẽ do vệ sinh không sạch, vết thương ở đầu gối lại mưng mủ.

Cậu đến phòng y tế, bác sĩ thẳng tay xé lớp vảy khó khăn lắm mới hình thành được trên ấy rồi vệ sinh lại lần nữa.
Bác sĩ như muốn lột cả lớp da trên đầu gối cậu xuống, đổ thuốc khử trùng lên khiến Lục Tuế Tinh đau đến mức hoài nghi cuộc đời.

Kể từ đó, cậu chạy bộ rất cẩn thận.

Không bao giờ chạy nhảy lung tung nếu chưa cần luyện tập cho mấy bài kiểm tra.
Đến tận bây giờ vẫn còn sẹo.

Nhưng không phải ở cùi chỏ hay đầu gối, mà là ở trên eo cậu.

Thật ra vết thương trên eo nhẹ nhất, theo lẽ thường thì không nên có sẹo mới đúng.

Song, vết sẹo trên eo đó là do chính tay cậu làm ra.
Nhớ hôm ấy sau khi xử lý xong vết thương mưng mủ, bác sĩ căn dặn cậu rằng đừng xé lớp vảy, vì làm vậy sẽ dễ để lại sẹo.

Nào ngờ đêm đó lúc Lục Tuế Tinh tắm, thấy vảy ở eo, chẳng biết sao lại nhớ đến Tiêu Nhất Sùng – người xử lý vết thương giúp cậu hôm trước, nhớ đến dáng vẻ khi anh dùng tăm bông làm sạch nó, nhớ đến dáng vẻ khi anh an ủi mình rằng “không đau lắm đâu”.


Sự lạnh nhạt của anh khiến Lục Tuế Tinh có cảm giác dường như thế gian chẳng có chuyện gì khó với anh cả, dù việc có rối ren cách mấy, vào tay anh cũng trở nên nhỏ nhặt mà thôi.
Lục Tuế Tinh nào còn ấn tượng gì về cơn đau ở eo lúc đó, giờ ngẫm lại chỉ còn sự hốt hoảng trong lòng.
Cậu chợt thấy sợ vì sau này không thể liên lạc với Tiêu Nhất Sùng nữa, trong cơn nôn nao, cậu khát khao muốn để lại kỷ niệm gì đó, và rồi, ma xui quỷ khiến, cậu chạm trúng vết thương trên eo mình, sau đó chậm rãi xé lớp vảy trên ấy ra, một cách chậm rãi.
Đau, đau lắm, đau đến mức chẳng tài nào kiểm soát được tuyến lệ, cứ để nước mắt tràn mi.

Cậu dùng tay trái xé từng chút một, lớp da non trên miệng vết thương dần lộ ra, những giọt máu đỏ tươi cũng chảy tràn theo.

Cánh môi dưới hơi mỏng bị Lục Tuế Tinh cắn đến trắng bệch, tay phải siết chặt lại để móng đâm sâu vào thịt, muốn mượn cơn đau khác thay thế cho cơn đau đang chịu, nhưng do thói quen để móng ngắn nên cách này chẳng hiệu quả gì.
Xé vảy xong, cậu vệ sinh sạch miệng vết thương mới, cắn răng hoàn tất mọi việc, leo lên giường rồi mới sực nhận ra hành vi này của mình quá bất bình thường.
Lục Tuế Tinh – cậu chàng chưa biết tình yêu là gì trong mười tám năm qua của khi ấy vẫn còn hồn nhiên lắm, nào đâu biết cảm giác của mình với Tiêu Nhất Sùng gọi là ‘thích’.
Sau nữa, khi vết thương trên eo kết lớp vảy mới, Lục Tuế Tinh lại xé thêm một lần.

Lần này cậu cố tình để móng dài, lòng bàn tay bị đâm sắp nhỏ máu mới muộn màng nhận ra rằng, một cơn đau không thể thay thế cơn đau khác được.
Cậu chỉ xé hai lần, không biết hai lần có đủ để lại sẹo không, nhưng dù có hay không, sau khi cảm nhận cơn đau khi ấy, cậu tin chắc đã đủ để khiến cậu khắc sâu ký ức về Tiêu Nhất Sùng.
Cuối cùng, eo cậu đã có sẹo như mong muốn.
Vết sẹo không lớn, chỉ bằng móng tay cái thôi, có màu nâu rất rất nhạt, trông như một đóa mai nhỏ úa tàn trên nền da trắng nõn của Lục Tuế Tinh.
Hằng ngày, lúc thoa sữa dưỡng thể, Lục Tuế Tinh đều sẽ tránh nó đi, sợ mình bất cẩn làm nó biến mất.

Mỗi lần nhìn thấy nó, cậu đều sẽ thẫn thờ với những cảm xúc khác biệt dần theo thời gian, buồn bã, bối rối, hoang mang, trào phúng, và lúc này đây là vui vẻ.
Nhưng chưa bao giờ thấy hối hận.

Tình cảm trong suốt mười chín năm sinh mệnh của Lục Tuế Tinh đều dành trọn cho Tiêu Nhất Sùng một cách cháy bỏng, có lẽ sau này sẽ kết thúc với hai bàn tay trắng, thế nhưng những tháng ngày liều lĩnh này sẽ mãi khắc ghi trên cơ thể cậu.
Cậu bằng lòng.
*
Lục Tuế Tinh cảm thấy tình cảm của mình và Tiêu Nhất Sùng đang được hâm nóng với tốc độ chậm rãi, quan hệ cũng ngày càng thân thiết hơn.

Lần nói chuyện trước của cả hai, Lục Tuế Tinh không còn căng thẳng quá nữa, chí ít thì tay cậu đã hết run khi gõ chữ.

Tuy vẫn cân nhắc kỹ từng câu, nhưng chuyện gì cũng cần quá trình mà, không thể hấp tấp được.

Lục Tuế Tinh tự an ủi mình thế đó.
Cậu cũng sẽ thử nói đùa với Tiêu Nhất Sùng, bởi cậu lo Tiêu Nhất Sùng nghĩ mình là người nhạt nhẽo, cậu không bao giờ chủ động dừng cuộc trò chuyện với Tiêu Nhất Sùng, chỉ cần anh không chủ động nói mình bận việc gì, cậu và anh sẽ cứ tiếp tục tán gẫu với nhau.
Một buổi tối thứ Bảy của đầu tháng Tư, Tiêu Nhất Sùng chợt hỏi Lục Tuế Tinh sau này có muốn cùng đến thư viện không.

Lục Tuế Tinh suýt ném điện thoại lần nữa..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận