Không Uổng FULL


Đạp trên mưa rơi ẩm ướt, trở về sân, thấy Ngu Đào đang đứng dưới hiên nhìn cành hoa héo úa, lẩm bẩm bài thơ vừa mới học xong cách đây mấy ngày.
“Mưa gió trong đêm, hoa rụng đầy thềm...”
Ngu Tiểu Mãn cũng học theo đọc lại một lần, rồi ngẩng mặt, để nước mưa tùy ý xối ướt, xả thẫm tóc mai, khiến cho chất lỏng mặn đắng chảy ra nơi khóe mắt cũng trở nên lạnh toát.
Cơn mưa này không kéo dài quá lâu, chỉ đến giữa trưa rồi ngừng hẳn.
Chỉ là màn trời chậm chạp không sáng, hoa rụng đầy đất hút đẫy nước mưa không buồn cử động, Ngu Đào vừa chật vật quét dọn vừa oán trách ông trời, thi thoảng lại phải chạy vào ngó Ngu Tiểu Mãn, thấy cậu ngồi ngoan ngoãn bên giường thêu áo, lòng mới thoáng yên ổn lại.
“Cái biệt viện gì kia, em đi với tiểu thư.” Buổi chiều dọn hành trang, Ngu Đào cũng xếp cả phần của mình, “Nếu không cho em đi em cứ trộm đi, dù sao khế ước bán thân của em không ở Lục phủ, họ thì có thể làm gì em?”
Ngu Tiểu Mãn đã nói với nàng chuyện ba ngày sau rời phủ, tuy Ngu Đào không hiểu tại sao người mới hôm qua còn nằng nặc đòi ở lại bồi Lục Kích, hôm nay đã đột ngột nghĩ thông, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ hy vọng Ngu Tiểu Mãn sinh hoạt vui vẻ.

Lại nói lúc này toàn bộ Lục phủ đều biết Ngu Tiểu Mãn là người gả hộ, cũng không phải Ngu Mộng Liễu chân chính, nếu Ngu Đào xem như một trong những ‘đồng lõa’ mà còn không đứng về phía cậu, thì cậu quả là tứ cố vô thân, đơn độc một mình.
Ai ngờ sau khi Ngu Tiểu Mãn suy nghĩ cẩn thận, lại nhỏ giọng bảo nàng nán lại: “Biệt viện kia sợ rằng hẻo lánh ít người, nhỡ đâu ăn không đủ no mặc không đủ ấm, chẳng phải là phải chịu tội cùng ta?”
Tất nhiên Ngu Đào không sợ chịu khổ: “Không có đồ ăn thì hai ta trồng đồ ăn ngay trong sân, không có chỗ ngủ thì hai ta chất cỏ khô ủ ấm, còn sợ gì không sống được qua ngày?”
Đại khái là cảm thấy không nói lại nàng, Ngu Tiểu Mãn suy nghĩ một hồi, đoạn nói: “Nhưng ta là đàn ông, một cô gái như em ở chung với ta, sẽ bị hủy hoại danh tiếng.”
Dùng giọng điệu bình tĩnh nói lời giật gân, là sở trưởng Ngu Tiểu Mãn mới học được dạo này.
Ngu Đào nghe bí mật động trời mà trợn mắt há mồm hết tận nửa giờ, sau đó chạy thoắt khỏi phòng như chuột, đến tối cũng không bước vào phòng chủ thêm một lần nào nữa.
Ngu Tiểu Mãn đã đoán được phản ứng này của nàng, làm tốt chuẩn bị thì cũng không mất mát quá nhiều, dẫu sao chính cậu mới là người đi lừa dối.
Đến bữa ăn tối, Ngu Tiểu Mãn bưng đồ ăn đến gõ cửa, hồi lâu không người ra mở, liền đặt thức ăn trước ngưỡng cửa, nói: “Cơm vẫn cần phải ăn, tức giận hại thân, không đáng giá.” Dừng một lát, lại nói, “Hôm nay có bánh hạt dẻ em thích nhất, để lâu sẽ nguội.”
Ngu Tiểu Mãn chỉ có thể làm hết sức mình, cuối cùng cũng không biết Ngu Đào có ăn hay không, chỉ thấy sáng sớm hôm sau nàng đã ra khỏi phòng, cầm chổi phủi đông quét tây, làm cho lá rụng bay là là trên mặt đất.
Thấy Ngu Tiểu Mãn nàng cũng không xoay mình chạy thẳng, mà chỉ liếc cậu một cái đầy ai oán, phụng mặt như là chưa hết giận.
Qua được hai ngày, đủ loại tin tức truyền ra, đủ cho địa vị của Ngu Tiểu Mãn trong phủ biến hóa long trời lở đất.
Bữa trưa hôm đó đồ ăn mãi không được đưa tới, sai người đi giục, phòng bếp mời lằng nhằng mang ra một bát cơm trắng và một phần canh đậu phụ lạnh tanh.
Ngu Đào mất kiên nhẫn, mắng bà vú đưa canh ngay tại chỗ: “Mấy thứ cơm thừa canh cặn còn kém hơn đồ ăn của người làm này, là để cho chủ nhân ăn đấy hả?”
Bà vú đưa cơm cũng không phải loại vừa, liếc xéo Ngu Tiểu Mãn, hừ lạnh: “Ả làm gì phải chủ nhân nữa, chưa bị túm cổ tố giác với quan phủ ả treo đầu dê bán thịt chó đã là lão gia nhà chúng ta nhân từ lắm rồi, đừng có kén cá chọn canh, ăn tạm ăn bợ đi thôi.”

Ngu Đào giận điếng người, muốn tiến lên cãi cọ một trận, bị Ngu Tiểu Mãn ngăn lại.
“Sắp đi rồi, một hai bữa này có hay không không quan trọng.”
Ngu Tiểu Mãn vừa nói vừa ngồi xuống, nâng bát và một miếng cơm trắng lớn.
Bất thình lình nhớ tới Vân La, hồi đó nàng ta nói một khi mất đi sự che chở của Lục Kích, cậu sẽ chỉ có thể chật vật sống trong phủ này.
Thì ra không phải hù dọa cậu.
Cơm cũng nguội ngắt, cứng như đá, Ngu Tiểu Mãn nhai mấy miếng mà cổ họng phát nghẹn, Ngu Đào múc cho cậu hai thìa canh, vành mắt lặng lẽ đỏ bừng.
“Hôm qua ta mất ngủ cả đêm, suy nghĩ chuyện này cho thật kỹ.” Ngu Đào căng cổ, “Ta là nha hoàn hồi môn của ngươi, bất kể ngươi là nam hay nữ, là heo hay là chó, ta cũng chỉ nhận một mình ngươi làm chủ.”
Ngu Tiểu Mãn nghẹn một chút, nghĩ bụng ta không phải heo cũng không phải chó, mà là một con cá.
Nhưng rất nhanh thôi sẽ không còn là cá nữa.
Có lẽ cũng tự ý thức được ví dụ không ổn, Ngu Đào quay mặt, còn chút giận dữ chưa xả đi đâu được, dữ dằn nói: “Dù thế nào thì ta cũng theo ngươi, đừng hòng vứt bỏ được ta!”
Trước ngày ly biệt thời gian chạy vội, buổi sáng Ngu Tiểu Mãn đứng bên hồ nước ngẩn người, ban đêm làm đồ thủ công, bất tri bất giác đã đến buổi chiều cuối cùng trước phút rời đi.
Buổi trưa Đoàn Hành bị Lục Kích sai tới chuyển lời, bảo ngày mai khi mặt trời mọc là có thể lên đường, sau khi hắn rời đi Ngu Tiểu Mãn lại ngồi ngơ ngẩn hồi lâu trước bàn, Ngu Đào tiến lên nói chuyện cậu mới hoàn hồn, gắng gượng nặn ra nụ cười: “Mai đi rồi, chẳng bằng thừa cơ rảnh rỗi cùng đi dạo trên đường một chút, xem xem có đồ gì cần sắm sửa thêm không.”
Hai người tản bộ ra ngoài.
Đường phố kinh đô vẫn luôn ngựa xe như nước, dân chúng ồn ào.

Ngày xưa Ngu Tiểu Mãn thích chốn đông vui, thấy trò gì hay đều tò mò nán lại xem trộm một lát, hiện giờ không còn hứng thú, bước thẳng về phía trước, ánh mắt trống rỗng, không ghé lại bất cứ nơi nào.
Ngu Đào thì trái ngược với cậu, lo lắng nơi biệt viện kia không tiện vào thành, nhìn cái gì cũng muốn tích trữ, vải vóc ôm liền mấy cuộn, giấy cói mua hai bó, phấn tích vài hộp, lúc trả tiền mới nhớ Ngu Tiểu Mãn là đàn ông, không cần mấy thứ này, lại phải rối rít trả về một nửa.
Ngu Tiểu Mãn phụ trách cầm đồ, đi dạo một vòng thấm mệt, thấy Ngu Đào chần chừ cả ngày trước một hàng bán đồ trang sức, liền tìm chỗ ngồi tại quán trà đối diện, tựa bên cửa sổ, vừa được nghỉ chân, vừa trông thấy bên ngoài.
Mặc dù người trên đài không còn kể chuyện Đại tướng quân Phiêu Kị, nhưng Ngu Tiểu Mãn vẫn nghe đến xuất thần.
Tiểu nhị bưng trà luồn tới luồn lui giữa những lối đi chật chội, va phải hết người này đến người khác, nghiêng mình tránh né lại lỡ đụng vào vai Ngu Tiểu Mãn, vội cúi người cười xòa tạ tội.
Ngu Tiểu Mãn phản ứng chậm, đợi đến khi quay đầu, tiểu nhị đó đã đi xa, nhưng vị khách mà tiểu nhị vừa tránh lại nhìn về phía Ngu Tiểu Mãn, bỗng chốc bật cười: “Thật khéo quá.”
Trước mặt Thẩm Mộ Tuyết, Ngu Tiểu Mãn luôn luôn rơi vào thế yếu.

Dù mới đây thôi chuyện hòa ly cùng Hầu thế tử Ninh Quốc còn đang làm mưa làm gió ầm ĩ cả thành, nhưng Thẩm Mộ Tuyết vẫn bình tĩnh như thường, không hề có vẻ mệt mỏi hay suy sụp, ngồi ngay ngắn trước bàn, không quan tâm ánh mắt soi mói và lời lẽ bàn tán của mọi người xung quanh.
Trà được đưa ra, nàng rót cho mình một chén, rồi đặt bình trà đến trước mặt Ngu Tiểu Mãn, tỏ ý để cậu tự dùng, Ngu Tiểu Mãn nhìn một cái, hai tay đặt trên đầu gối, không nhúc nhích.
Thẩm Mộ Tuyết cười nói: “Thật là không hiểu huynh ấy vừa ý ngươi điểm nào.”
Ngu Tiểu Mãn không hiểu ý nàng, suy nghĩ chốc lát, trả lời: “Thẩm tiểu thư nghĩ sai rồi, người huynh ấy thích vẫn luôn là ngươi, khi trước làm vậy cũng chỉ vì bảo vệ ngươi.”
Thẩm Mộ Tuyết nhướng mày, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Nhấp một ngụm trà, chung quy vẫn không vạch trần, chỉ hỏi một câu đầy hàm ý: “Thật không?”
“Thật, không lúc nào huynh ấy không nhớ đến ngươi.”
Hai tay nắm chặt vạt áo, Ngu Tiểu Mãn thầm nghĩ, đây là lần cuối, không còn cơ hội khác nữa, ta phải giúp huynh ấy.
“Ngày mai ta sẽ rời đi, chân của Lục...!Lục Đại thiếu gia cũng sẽ mau chóng hồi phục, nếu Thẩm tiểu thư còn có tình với huynh ấy, không ngại...” Ngu Tiểu Mãn hít sâu một hơi, gắng sức khiến mình trông thật chân thành, “Không ngại chuyện cũ, thì hãy nối lại duyên xưa cùng huynh ấy.”
Buổi tối trở về Lục phủ, Ngu Đào bận rộn sắp xếp đồ mới mua, chỗ này một bó chỗ kia một bó, chất thành ngọn núi nhỏ, trông như muốn dời cả nhà đi.
Ngu Tiểu Mãn cầm theo vài bộ quần áo, còn có gì khác không thì Ngu Đào không thấy rõ,chỉ biết nói chung không mang đồ đáng tiền, nhẹ tâng một bọc quần áo khoác trên tay.
“Nói thế nào cũng làm ấm giường nửa năm cho hắn, còn thay hắn chịu một đao...” Ngu Đào cực kỳ không phục, “Sao hắn tuyệt tình hay vậy, mùa đông rét mướt, mà chỉ cho ngươi mang theo hai bộ quần áo?”
Thật ra ngay cả quần áo Ngu Tiểu Mãn cũng không muốn mang theo, bởi vì không cần thiết.
Một câu “sống không có đến chết không mang” chảy đến mép bị nuốt trở vào, Ngu Tiểu Mãn nói: “Lạnh thêm một hồi, mùa xuân lại đến.”
Canh tư giờ sửu, bầu trời le lói vài ngôi sao lạnh.
Ngu Tiểu Mãn một mình băng qua rừng trúc, vượt qua cánh cổng hình vòm, bị Đoàn Hành giữ cửa cản lại cũng không bố rối, nhỏ giọng nói: “Ta tới đưa ít đồ.”
Đoàn Hành đi theo Lục Kích mấy năm, cũng chứng kiến một số chuyện, ấn tượng đối với vị phu nhân này đang dần chuyển tốt, thế nên cực kỳ khó hiểu với quyết tâm đưa người ra ngoài của Lục Kích.
Chẳng qua ngại lằn ranh chủ tớ, Đoàn Hành không có gan hỏi dò.

Lúc này thấy Ngu Tiểu Mãn ngày càng tiều tụy, ít bữa không gặp đã gầy hẳn một vòng, dường như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể quật ngã, lại thấy tay cậu cầm một phong thư đóng chặt, hẳn là đến giã từ, Đoàn Hành không tránh khỏi mềm lòng, thu tay lại, để cậu đi.

Hiếm có ngày Lục Kích ngủ lại nhà, Ngu Tiểu Mãn suy đoán hắn sợ mình ăn vạ không chịu rời đi, muốn tận mắt chứng kiến mình lên xe mới có thể an lòng.
Rón rén bước vào thư phòng, khép cửa xoay người lại, bên bàn không có người, nhìn về hướng cửa sổ, mới thấy Lục Kích đã nằm ngủ trên ghế quý phi.
Tuy rằng tình cảnh hiện giờ vừa khéo miễn cho rất nhiều phiền phức, nhưng Ngu Tiểu Mãn vẫn tiến tới, lấy ra một chiếc lọ sứ, quơ quơ trước mũi Lục Kích, lại đợi một hồi, xác nhận hắn đã ngủ sâu, mới cất lọ sứ, đứng thẳng người.
Nến trên bàn chưa cháy hết, khó khăn lắm mới nhìn rõ chữ.

Ngu Tiểu Mãn đi đến trước bàn, rút tờ giấy đỏ ra ngoài phong thư, mở rộng, hai chữ ‘hưu thư’ bắt mắt bên tay phải, suýt thì đốt cháy tầm mắt cậu.
Tờ hưu thư này là do buổi chiều Ngu Tiểu Mãn nhân lúc Ngu Đào không để ý, rẽ vào con hẻm tìm một người viết hộ chắp bút thay mình.
Ngu Tiểu Mãn ngại chữ mình xấu xí, cũng không biết nguyên tắc viết thứ này, dứt khoát tìm người ngoài lo giúp.

Người viết hộ kia là một người đàn ông trung niên ăn mặc theo lối thư sinh, nghe nói cậu muốn viết hưu thư, bèn ngẩng đầu quan sát cậu một hồi, lẩm bẩm trong lòng sao giờ lại có người vợ sáng suốt như vậy, tự mình chuẩn bị hưu thư cho chồng mình.
Lạ thì lạ, chứ chung quy vẫn là việc làm ăn, người viết hộ nhấc tay viết theo yêu cầu của Ngu Tiểu Mãn.

Nhìn những dòng chữ lạnh băng nào là ‘về sau mỗi người dựng vợ gả chồng’, ‘không bao giờ dính dáng’, ‘sợ về sau không còn chứng cứ’, Ngu Tiểu Mãn vẫn không khỏi thảng thốt trong lòng.
Thế rồi kéo miệng, lặng lẽ nở nụ cười.
Cậu cười mình ngu xuẩn, người kết duyên cùng Lục Kích rõ ràng không phải Ngu Tiểu Mãn cậu, từ đầu tới cuối cậu cũng chỉ là kẻ thế thân, việc đến nước này, lại còn không chịu biết điều, ở đây hy vọng trong hưu thư có viết tên mình?
Quả là không biết xấu hổ, quả là càn quấy ngang tàng, chẳng trách Lục Kích chán ghét cậu, muốn đưa cậu đi thật xa, đời này không muốn gặp lại cậu nữa.
Nở nụ cười, mà hốc mắt lại đau, nhịp thở và trái tim đều bị quấy rối, Ngu Tiểu Mãn đặt bức hưu thư xuống, ôm lấy ngực trái, cảm giác bong tróc lại tấn công lần nữa, mãnh liệt hơn bất kể lần nào.
Cậu biết thời cơ sắp đến rồi.
Trong cơ thể mỗi một giao nhân đều có một viên nguyên đan, tích trữ năng lượng từ biển cả, là nơi nguyên thần giao nhân trú ngụ, là khởi nguồn của sinh mạng, cũng là vật quý giá nhất trên người giao nhân.
Nó nằm ở vị trí cận tim, trước kia thông qua lời nhắn của chị Bích Nguyệt, hiểu rằng chỉ đến khi tâm tử thần diệt, mới có thể bức nguyên đan ra khỏi bản thân.
Trước kia, cậu cơ bản không hiểu cái gì gọi là tâm tử thần diệt, cậu chỉ biết nguyên đan có thể trị chân cho Lục Kích, giúp hắn đứng lên một lần nữa.
Ngu Tiểu Mãn thở gấp mấy hơi, một tay chống bàn ổn định cơ thể, đau đớn như bị xé rách xuất phát từ tim, dọc theo gân mạch tràn khắp tay chân xương cốt.
Thì ra tâm tử thần diệt đau như vậy, đau đến mức tầm mắt tối sầm, nghiến răng nghiến lợi cấu xé tay chân cũng không thể di dời sự chú ý.
Nhưng vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ đau đớn.
Ngu Tiểu Mãn nhắm chặt hai mắt, vốn muốn cưỡng bách bản thân nhớ lại thời điểm Lục Kích không đối tốt với cậu.


Nhưng không biết vì sao, trước mắt lại hiện lên áo choàng chắn mưa và chiếc ô trên đỉnh đầu, thanh kiếm hắn rút ra vì cứu cậu, cánh tay kiên cố bảo vệ cậu trong lòng, rồi đến những tiếng gọi ‘phu nhân’ đầy dịu dàng lưu luyến, và cả khuôn mặt lạnh lùng vì cậu mà rách ra nụ cười.
Những thứ này...!đều không dành cho cậu.
Toàn bộ đều không thuộc về Ngu Tiểu Mãn.
Cơn đau xé toạc bùng nổ từ bên trong cơ thể, như bị chặt gân cắt cốt, nghiền mài thể xác, máu tươi đầm đìa, Ngu Tiểu Mãn không thở nổi, cảm giác nhịp tim không còn tồn tại nữa, chỉ biết cuộn tròn nằm trên mặt đất, như một con thú bị mổ tim móc gan, không còn sự sống.
Nước mắt từng dòng chảy dọc theo gò má, nhỏ xuống mặt đất lại nảy bật lên, âm thanh thanh thúy hỗn loạn, như hạt châu rơi bàn ngọc.
Nỗ lực mở mắt, nhìn thấy nguyên đan tách khỏi lồng ngực lấp lửng giữa không trung, tản ra ánh sáng trong suốt, xung quanh nó là trân chân ngả đầy đất, chẳng khác nào chúng tinh phủng nguyệt, xứng đáng là vua của hết thảy ngọc ngà châu báu trên đời.
Giao nhân chỉ có một nguyên đan, cũng như cả đời chỉ có một cơ hội nước mắt thành châu.
Trước kia Ngu Tiểu Mãn không nghĩ ra mối liên hệ giữa hai vế câu này, hiện giờ đã hoàn toàn hiểu được, cái gọi là ‘tận lòng mà khóc, nước mắt thành châu’, ‘tận lòng’ ở đây cũng có thể hiểu là chỉ đến khi trái tim đi đến tận cùng của tuyệt vọng, hạt châu và nguyên đan tượng trưng cho sinh mạng mới tách khỏi cơ thể cùng nhau.
Ngu Tiểu Mãn vừa khóc vừa cười, âm thanh yếu ớt rất nhanh đã bị tiếng gió ngoài cửa sổ giấu đi.
Cậu kiệt sức đến độ không động nổi một ngón tay, nhưng vẫn liều mạng mở mắt, nhìn về phía Lục Kích còn ngủ say trên ghế.
Lần đầu tim loạn nhịp là bởi vì hắn.
Lần cuối sầu triền miên cũng để lại cho người.
Ngày ấy lập đông, hoa tàn rung động, lá đỏ bay theo gió.
Lục Kích bừng tỉnh từ trong giấc mộng, lau mồ hôi lạnh đầy trán, chỉ còn dư lại một nét thê lương.
Xe ngựa được sắp xếp chu toàn không đón được người khi mặt trời mới mọc, Ngu Đào đã nói sẽ đi cùng cũng chẳng thể lần theo, khắp phủ huyên náo suốt một ngày, vẫn không thể tìm thấy người bốc hơi vô căn cứ.
Thực ra cũng không phải không để lại chút manh mối nào, câu chuyện hai chân tàn phế nhiều năm của Lục Đại thiếu gia bỗng dưng hồi phục, nội trong một ngày đã có thể bỏ chiếc xe lăn đứng dậy bước đi, càng làm tăng vẻ thần bí truyền kỳ cho vị phu nhân gả thay đột nhiên mất tích.
Lời đồn xôn xao, có người nói vị phu nhân này là danh y lánh đời mà Lục phủ mời tới, vì muốn giấu danh tính nên mới giả làm cô dâu vào phủ, chữa bệnh cho Lục Đại thiếu gia.
Cũng có người nói vị phu nhân này là yêu quái tu luyện thành tinh, bởi phải lòng Đại thiếu gia, nên mới cam tâm hóa thành người bầu bạn bên chàng, về sau có lẽ là bị phát hiện, trong lúc cuống cuồng chạy trốn bất cẩn làm rơi pháp bảo, Lục Đại thiếu gia nhặt được, tình cờ chữa khỏi đôi chân.
Những mẩu chuyện vu vơ này đều không lan được đến tai Lục Kích.
Đêm khuya, hắn nhốt bản thân trong thư phòng, cửa sổ đóng chặt, tựa như muốn lưu lại chút hơi thở cuối cùng thuộc về người nọ.
Trừ hai chân khỏe mạnh, và một chiếc lạc tử đựng đầy trân châu, Ngu Tiểu Mãn còn để lại cho hắn một phong thư, bên trong chứa mọi bằng chứng buộc tội liên quan đến việc họ nhà Phùng Mạn Oánh cấu kết làm bậy, còn tỉ mỉ toàn diện hơn những thứ Lục Kích hao tâm tổn sức thu gom được.
Mà phong thư hưu thê còn lại, là do một buổi tối nọ hắn nằm trước bàn vô tình đá phải, giấy đỏ nhăn nhúm, mở ra nhìn, chữ bên trên bị nhòe sạch sẽ, chỉ dư lại hai chữ ‘hưu thư’ thoáng có thể phân biệt rõ ràng.
Đến khi cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy dúm dó dính đầy nước mắt đã khô, mở đến cuối cùng, thay cho câu chữ lạnh lùng hành văn kiểu cách, là một hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, không thể coi là duyên dáng.
------ Bên người một đoạn, chẳng uổng một đời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận