Kính vạn hoa - Tập 15 - Thi sĩ hạng ruồi


Chương 9
Nhỏ Diệp không chờ đợi một sự "đền ơn đáp nghĩa" tuyệt diệu như vậy. Nó loay hoay cả buổi sáng vẫn chưa giải xong mấy bài toán hóc búa về vận tốc. Đề nghị của Quý ròm trúng ngay "tâm sự" của nó.
Không chậm một giây, nó ba chân bốn cẳng chạy vù vào phòng, miệng rối rít:
- Anh đợi em một chút! Tưởng gì chứ toán khó thì lúc nào em cũng sẵn!
- Có bao nhiêu cứ lôi hết ra đây! - Quý ròm nhiệt tình - Khó đến mấy anh cũng cố giảng cho em hiểu!
Quý ròm thuộc loại người có máu bốc đồng. Miệng cao hứng nói bô bô như vậy, lại chuyển tong "anh anh em em" ngọt xớt, nhưng đến khi nhỏ Diệp lật đật đem cuốn tập toán ra và hân hoan chìa vào mắt nó thì nó bỗng sa sầm mặt:
- Trời đất! Bài toán vậy mà mày kêu khó hả?
Câu hỏi ngặt của ông anh làm tia hy vọng vừa lóe lên trong đầu nhỏ Diệp đột ngột tắt ngóm. Nó ấp úng:
- Em mày mò cả buổi vẫn không ra!
Lời phân trần yếu ớt của nhỏ em chẳng khiến Quý ròm động lòng tí ti. Giọng nó vẫn lạnh băng:
- Điều quan trọng là mày đã mò vào đâu! Nếu mày mò vào... bếp thì cả đời mày cũng đừng hòng mò ra!
Cái lối ăn nói của Quý ròm làm nhỏ Diệp bầm gan. Nhưng thấy Quý ròm đang nhíu mày đọc lại đề toán, nó không tiện trả đũa, đành ngồi im theo dỏi và chờ đợi.
Quý ròm vừa nhẩm đọc vừa gật gù: "Một người đi từ A đến B. Quảng đường AB dài 20km. Người đó đi bộ trong một giờ rồi gặp bạn đi xe đạp chở đi tiếp và tới nơi sau 1 giờ 20 phút. Biết rằng vận tốc của người đi xe đạp gấp ba lần vận tốc của người đi bộ, tính vận tốc của người đi bộ và của người đi xe đạp!". Đọc xong, nó ngẩng lên nhìn chòng chọc vào mặt nhỏ em:
- Mày không biết cách giải bài toán này thật hả?
Quý ròm làm nhỏ Diệp tự ái quá chừng. Môi nó mím lại:
- Nếu giải được em đã không nhờ anh!
Bắt gặp vẻ mặt khác lạ của nhỏ em, Quý ròm dường như kịp nhận ra câu hỏi của mình hơi "bất lịch sự", liền cười giả lả:
- Nghe tao hỏi nè! Muốn tính vận tốc mình phải làm sao?
Nhỏ Diệp nhăn nhó một hồi rồi chớp chớp mắt:
- Phải làm sao?
- Tao hỏi mày chứ không phải mày hỏi tao! - Quý ròm gắt - Ở đây tao là người hỏi, còn mày là người trả lời!
Nhỏ Diệp nuốt nước bọt:
- Nhưng em không biết!
Quý ròm nhún vai:
- Không biết thì trả lời là không biết!
Nhỏ Diệp thật thà lặp lại:
- Vậy thì em không biết!

Nào ngờ nó vừa "thành khẩn" thú nhận đã bị Quý ròm quạt cho một tràng:
- Không biết cái đầu mày! Muốn tìm vận tốc mà không biết phải làm sao thì còn học với hành cái quái gì nữa! Ở nhà đi lượm bao ni-lông quách!
Thái độ của ông anh làm nhỏ Diệp tức muốn ứa nước mắt.
Trước đây Quý ròm đã từng thề sống thề chết là sẽ không bao giờ áp dụng "phương pháp quát tháo" trong khi dạy nhỏ em học nữa, thậm chí còn nói "nếu anh còn nói nặng em một tiếng, anh sẽ tôn em lên làm chị còn anh tụt xuống làm em ngay" nhưng rốt cuộc Quý ròm chỉ giữ lời được có ba bữa. Từ bữa thứ tư trở đi, Quý ròm chứng nào vẫn tật nấy. Hễ bắt đầu giảng bài cho nhỏ Diệp là miệng mồm nó lập tức bốc khói. Cái tật đó lớn đến mức vừa mới vài phút trước đây thôi, nó cảm kích về thái độ và tình cảm của nhỏ Diệp dành cho nhà thơ Bình Minh không để đâu cho hết, vậy mà bây giờ nó đã vội vàng "lấy oán trả ơn" một cách tỉnh khô.
- Đừng có nhè ra đấy! - Quý ròm liếc gương mặt đang chảy dài của nhỏ em - Tao mắng mày không oan chút nào đâu! Học trò lớp năm mà không biết muốn tìm vận tốc phải lấy quãng đường chia thời gian thì bảo ai mà không nổi quạu cho được!
- Ơ! - Quý ròm vừa nói dứt câu, nhỏ Diệp chợt ngẩng lên - Cái đó thì em biết!
- Mày bảo mày biết cái gì cơ?
Mắt nhỏ Diệp sáng trưng:
- Thì biết cái chuyện muốn tìm vận tốc phải lấy quãng đường chia cho thời gian ấy!
Quý ròm nhướn mày:
- Sao lúc nãy tao hỏi mày lại bảo là không biết?
- Khi nãy em tưởng anh bảo em tính vận tốc của người đi bộ và người đi xe đạp trong bài kia kìa!
- Thì ra vậy! - Quý ròm gục gặc đầu - Nhưng tính vận tốc của người đi bộ và người đi xe đạp cũng áp dụng công thức đó thôi!
Nói xong, Quý ròm đưa cuốn tập lại cho nhỏ Diệp rồi "e hèm" một tiếng, thủng thẳng nói:
- Mày nhìn vào đề toán và suy nghĩ cho kỹ trước khi trả lời những câu hỏi của tao nghe chưa?
Chờ cho nhỏ Diệp chuẩn bị tinh thần đâu đó xong xuôi, Quý ròm bắt đầu hắng giọng:
- Câu thứ nhất: Người đi xe đạp chở người đi bộ tới đích trong thời gian bao lâu?
- Trong 1 giờ 20 phút! - Câu hỏi quá dễ, nhỏ Diệp đáp ngay.
Quý ròm gật đầu khen:
- Giỏi! Câu thứ hai: Vận tốc người đi xe đạp gấp mấy lần vận tốc người đi bộ?
Cũng như lần trước, nhỏ Diệp đáp nhanh như máy:
- Gấp ba lần!
Quý ròm lại gật đầu:
- Giỏi! Câu thứ ba: Thế nếu không gặp người đi xe đạp thì người đi bộ phải vượt qua quãng đường đó trong mấy giờ?
- Làm sao em biết được?
Cái câu nói "bi quan" muôn thuở của nhỏ Diệp làm Quý ròm nổi khùng:
- Mày lúc nào cũng "không biết, không biết"! Chứ cái đầu đang nằm trên cổ kia, mày để dành làm gì mà không chịu đem ra suy nghĩ?

Lần này bị ông anh nói nặng nhưng nhỏ Diệp không thấy ấm ức lắm. Đang phấn khởi vì đã đáp trúng hai câu hỏi đầu tiên, nó loay hoay tìm cách giải đáp câu hỏi thứ ba. À, phải rồi, vận tốc người đi xe đạp nhanh gấp ba lần vận tốc người đi bộ có nghĩa người đi bộ phải vượt qua quãng đường đó lâu hơn gấp ba lần so với lúc ngồi trên xe.
- Em nghĩ ra rồi! - Nhỏ Diệp hớn hở - Nếu không được bạn chở đi, người đi bộ phải vượt qua quãng đường đó trong 4 giờ!
- Giỏi! Giỏi! - Quý ròm nhịp nhịp tay xuống bàn - Mày giỏi gần bằng... một phần mười tao rồi đấy!
Không để ý đến giọng huênh hoang đùa bỡn của ông anh, nhỏ Diệp nôn nao hỏi:
- Thế câu hỏi thứ tư là gì? Đã gần ra đáp số chưa?
- Yên chí! Sắp ra đáp số rồi! Câu thứ tư: Vậy người đi bộ rốt cuộc đã vượt qua quãng đường AB trong bao nhiêu lâu?
Nhỏ Diệp lắc mái tóc:
- Tính luôn 1 giờ đầu tiên nữa là 5 giờ!
Lần này Quý ròm không gật gù "Giỏi! Giỏi!" nữa mà nheo mắt:
- Thế tới đây mày đã có thể tính ra vận tốc của người đi bộ chưa?
Mặt nhỏ Diệp tươi roi rói:
- Rồi! Lấy quãng đường 20 km chia cho thời gian 5 giờ!
- Và một khi đã tính được vận tốc của người đi bộ thì...
Lần này ông anh chưa kịp nói hết câu, nhỏ Diệp đã hí hửng reo lên:
- Thì có thể tính được vận tốc của người đi xe đạp!
- Thấy chưa! - Quý ròm thở phào - Bài toán này có khó quái gì đâu!
Nhỏ Diệp vui vẻ:
- Ừ, chả khó gì cả!
- Thế mà lúc đầu mày la khó! - Quý ròm trách.
Nhỏ Diệp nhe răng cười:
- Lúc nãy em tưởng thế! Bây giờ mới biết là không phải!
Quý ròm liếc cuốn tập trên tay nhỏ em:
- Thế bây giờ mày đã có thể giải được những bài toán còn lại chưa?
- Chưa!
Câu trả lời tỉnh rụi của nhỏ Diệp khiến Quý ròm giương mắt ếch:
- Sao lại chưa? Mày đã biết những bài toán này không phải là những bài toán khó rồi kia mà?

Nhỏ Diệp hồn nhiên:
- Chỉ khi nào anh đặt câu hỏi cho em trả lời như vừa rồi thì những bài toán mới trở thành dễ! Còn để tự em làm thì bài nào cũng khó! - Trời ơi là trời! Diệp ơi là Diệp! - Quý ròm vò đầu - Chẳng lẽ tao phải đi tò tò theo mày suốt đời để luôn mồm đặt câu hỏi cho mày trả lời hay sao?
Giọng điệu của Quý ròm đã bắt đầu lộ vẻ nóng nảy. Nhỏ Diệp cuối nhìn xuống đất:
- Nhưng những bài toán về vận tốc với thời gian này rất rắc rối! Khi thì cùng vận tốc nhưng khác quãng đường, khi thì cùng thời gian nhưng khác vận tốc, khi thì...
- Thôi, thôi, tao biết rồi! Mày đừng kể lể con cà con kê nữa!
Quý ròm hấp tấp ngắt lời rồi một tay bịt tai một tay xách cặp, nó đứng dậy ba chân bốn cẳng chạy tọt vào phòng học.
Hành động đột ngột của ông anh làm nhỏ Diệp tức muốn bể phổi. Đụng đến thơ thì xanh mặt chối bay chối biến mà đụng đến toán thì làm ra vẻ ta đây oai phong lắm! Hừ, mai mốt mình chả thèm nhờ nữa, mình sẽ nhờ chị Hạnh! Nhỏ Diệp đưa cặp mắt giận dỗi nhìn theo Quý ròm, bụng ấm ức nhủ.
Nhưng đến chiều thì nhỏ Diệp nhận ra mình đã nghĩ oan cho ông anh.
Sau giấc ngủ trưa, nó đang ngồi đằng bàn nặn óc "nghiên cứu" mấy đề toán thì thấy Quý ròm lò dò lại gần. Mặt nó liền xụ xuống một đống.
Quý ròm cười hì hì, hỏi:
- Bộ mày giận tao hả?
Nhỏ Diệp vờ như không nghe, mắt vẫn cắm vô tập.
- Mày ngước lên tao cho mày xem cái này nè! - Quý ròm lại nói.
Nhỏ Diệp vẫn không buồn nhúc nhích.
- Cái này hay lắm! - Quý ròm khụt khịt mũi - Có cái này trong tay, không cần tao phải đặt câu hỏi, mày vẫn thừa sức giải mấy bài toán này như thường!
Câu nói cuối cùng của Quý ròm khiến nhỏ Diệp không làm mặt lạnh được nữa.
Nó tò mò ngước mắt nhìn lên.
Trong tay Quý ròm là một tờ giấy. Nhỏ Diệp liếc những con chữ đang xếp hàng ngay ngắn trong đó, thấy nó giông giống những bài thơ nháp của thi sĩ Bình Minh, liền ngạc nhiên hỏi:
- Thơ hả?
- Thơ nhưng không phải là thơ!
Vừa nói Quý ròm vừa đặt tờ giấy xuống trước mặt nhỏ em.
Nhỏ Diệp cúi đầu nhẩm đọc:
Này cô em ngốc
Muốn tìm vận tốc
Ta lấy quãng đường
Chia với thời gian
Muốn tính thời gian
Cứ lấy quãng đường
Chia cho vận tốc
Nếu như bài tập
Bắt tìm quãng đường

Thì lấy thời gian
Nhân cho vận tốc
Hiểu chưa hả ngốc?
Lần đầu tiên nhỏ Diệp chả thấy tức mình tẹo nào khi bị ông anh mắng "ngốc", lại còn bật cười:
- A, bài thơ hay quá!
Quý ròm phổng mũi. Được "độc giả" khen làm thơ hay, "thi sĩ Bình Minh" mới thấy đây là lần đầu.
Nhỏ Diệp tiếp tục tán dương:
- Những công thức này em cũng biết nhưng có bài thơ của anh thì em dễ nhớ hơn! Thích ghê!
Quý ròm mỉm cười:
- Bài thơ này thật ra chả thích lắm đâu!
Quý ròm làm nhỏ Diệp chưng hửng:
- Bài thơ này mà anh bảo chả thích?
- Ừ! - Quý ròm thản nhiên gật đầu - Tao còn một bài thơ thích hơn nhiều!
Vừa nói Quý ròm vừa cho tay vào túi lôi ra bài thơ thứ hai đặt xuống bàn:
- Chính bài thơ này mới cần cho mày!
Nghe ông anh "quảng cáo", nhỏ Diệp nôn nóng chộp ngay lấy tờ giấy, trố mắt đọc:
- Hai xe chung một quãng đường
Xe Dream tới trước, xe thường tới sau
Vận tốc chậm, thời gian lâu
Xe nhanh nên nó chạy mau là thường
Hai xe vận tốc tương đương
Xe đi lâu ắt quãng đường dài ra
Thời gian nếu chẳng khác xa
Xe đi chậm sẽ tà tà phía sau...
Quý ròm khoanh tay đứng cạnh, mắt dán vào mặt nhỏ em, theo dỏi từng phản ứng.
Nó mừng thầm khi thấy càng đọc "thơ", nét mặt của nhỏ Diệp càng dãn ra, càng tươi lên và cuối cùng khi đặt bài thơ xuống, nhỏ Diệp ngẩn nhìn ông anh, giọng không giấu vẻ thán phục:
- Cực kỳ! Bài thơ này chắc chắn sẽ giúp em rất nhiều!
Rồi như không nén được, nó cảm khái nói:
- Em tưởng anh chỉ giỏi toán không ngờ anh làm thơ cũng hay ra phết!
Lần này, nhỏ Diệp không reo hò cũng không xuýt xoa. Nhưng đối với Quý ròm, lời nhận xét bất ngờ và đầy chân tình của nhỏ em khiến nó nức lòng nức dạ. Nó bèn hồ hởi nói:
- Mai mốt có bài học nào hóc búa, mày đưa tao "phổ thơ" giùm cho!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui