Kính Vị Tình Thương


Bên trong thiên điện Cam Tuyền cung, Thượng thư Hộ bộ như đang đi trên lớp băng mỏng, cả quá trình hắn hiếm khi nào mở miệng.

Ngoại trừ Hình Kinh Phú, Công Dương Hòe và Thị lang Binh bộ dự bị Tần Đức xuất thân từ Tấn Châu ra, thần sắc của các vị đại nhân khác đều có chút mất tự nhiên.

Lúc trước, bọn họ ít nhiều gì cũng có qua lại với Nam Cung Đạt, vốn tưởng rằng có thể một bước thăng làm công thần của tân triều, nhưng dè đâu rơi vào kết cục này.

May mà Nam Cung Đạt đã chết, chỉ cần triều đình không miệt mài truy cứu thì chuyện này cũng sẽ trôi qua.
Nhưng bọn họ đều không hiểu, rõ ràng là Nam Cung Đạt đã nắm chắc thắng lợi, vì sao hắn còn phải làm ra chuyện ngu xuẩn như thế? Chẳng lẽ kiên nhẫn chờ đợi, hoàn thành di chiếu của tiên hoàng, sau đó lại thuận lợi đăng cơ không tốt hơn sao?
Công Dương Hòe tất nhiên biết được nguyên nhân Nam Cung Đạt mưu phản, lúc này hắn vô cùng cảm kích Tề Nhan.

Nếu không phải đối phương nhiều lần nhắc nhở và khổ tâm khuyên nhủ hắn, có lẽ tình cảnh của Công Dương phủ hiện giờ không tốt hơn các vị đại nhân này là bao.
Mà Trung thư lệnh Hình Kinh Phú cũng dần hiểu ra, vì sao Nam Cung Đạt sẽ mưu phản? E là chuyện này không thể không liên quan đến di chiếu của tiên đế, Nam Cung Đạt còn có nhiều quyền lực hơn cả hắn, hẳn là đối phương đã nhận ra cái gì đó bất lợi cho mình nên đành phải liều chết.

Chỉ là đối thủ của Nam Cung Đạt, hoặc nói đúng hơn là tập đoàn thế lực kia thật đúng là có thủ đoạn cao minh, nhất định là Nam Cung Đạt mới nhìn ra manh mối dạo gần đây, hoặc là nói hắn cũng không có chứng cứ xác thực, cho nên mới mất tiên cơ, bố trí qua loa khiến mình thua hết cả bàn cờ.
Hình Kinh Phú cảm thấy, chuyện này đối với Nam Cung Đạt mà nói không có gì đáng tiếc.

Từ xưa đến nay thắng làm vua thua làm giặc, chết trên đường giành ngôi vị hoàng đế là số mệnh của một hoàng tử.
Nhưng Hình Kinh Phú thật sự nghĩ không ra, người được chọn trong di chiếu của tiên hoàng sẽ là ai? Ngoại trừ Nam Cung Đạt thì còn ai vào đây? Thất hoàng tử quái gở, Bát hoàng tử chưa tới hai mươi tuổi, tuy Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử có năng lực xuất chúng nhưng từng bị cuốn vào yểm thuật, ngay cả sinh mẫu Tuệ Quý phi đều bị liên lụy, bọn họ tuyệt đối không thể kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Hình Kinh Phú căn bản không nghĩ đến công chúa.

Từ xưa đến nay chưa có nữ tử nào đăng cơ xưng đế, huống chi tiên đế có chín nhi tử, làm thế nào cũng không tới phiên công chúa.
Hình bóng Tề Nhan hiện lên trong tâm trí Hình Kinh Phú, vị phò mã sâu không lường được ấy có liên hệ với chuyện này lớn đến cỡ nào?
Đối với Tề Nhan, Hình Kinh Phú vừa thống hận vừa kiêng kị...
Dựa theo cung lễ, nữ tử không được ở linh đường sau giờ tý, ba vị công chúa và các lương đệ lần lượt cáo từ, chỉ để bốn vị hoàng tử canh giữ ở trước linh cữu.
Hôm nay Nam Cung Xu Nữ không thể ở lại nội đình, nàng phải mang di thể Lục Trọng Hành quay về thái úy phủ, cùng rời đi còn có Tả Bộc xạ Lục Bá Ngôn, mà những thị vệ vội về chịu tang đã đi đến đất phong của Trấn Quốc Công trước.
Nam Cung Tố Nữ và Nam Cung Tĩnh Nữ quay về Vị Ương cung, hai người đi vào cung điện của Nam Cung Tố Nữ để thương lượng đối sách.

Cái chết của Lục Trọng Hành làm con đường đăng cơ vốn sáng sủa lâm vào hắc ám, khiến cho hai người không kịp trở tay.


Võ quan không thể so với quan văn, trong tay bọn họ có binh quyền, nếu bức tới mức bọn họ khởi nghĩa thì giang sơn xã tắc cũng sẽ xong rồi.
Nam Cung Tố Nữ: "Hiện tại nên lập tức truyền Trần Truyện Tự mang tín vật của bản cung đến kinh kỳ, mời phò mã vào kinh làm chủ.

Trấn Bắc tướng quân phủ đã truyền thừa hơn trăm năm, tiếng nói của chúng ta cũng có sức nặng đối với võ quan."
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Vậy thì cứ làm theo lời Đại tỷ."
Nam Cung Tố Nữ nhìn kỹ tiểu muội, cảm khái: Khó được tiểu muội tín nhiệm ta như thế, thậm chí còn không có chút nào nghi kỵ Trấn Bắc tướng quân phủ.

Nhưng Nam Cung Tố Nữ dám làm như thế là bởi vì nàng hiểu phò mã nhà mình, đối phương chỉ muốn có quyền thừa kế võng thế, vĩnh viễn trấn giữ U Châu, cũng không có hai lòng.
Nam Cung Tố Nữ: "Vấn đề hiện tại là...phải nhanh chóng chọn ra một vị thái uý khác, để thái úy trấn an cảm xúc của võ quan, như vậy cũng có thể giảm bớt áp lực cho triều đình.

Nhưng mà..." Trong thời gian ngắn, Nam Cung Tố Nữ thật sự không biết nên chọn ai.

Hơn nữa, thái uý đứng đầu võ quan, vì thế cần phải được hoàng đế chỉ định.

Đây cũng là điểm mấu chốt của vấn đề: Không có thái uý tọa trấn, nữ đế chưa chắc có thể thuận lợi đăng cơ, nhưng nữ đế không đăng cơ thì sao có thể chọn ra thái uý mới?
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Lúc trước Tề Nhan đề cử với ta một người, đó là Nhị công tử của Công Dương phủ, Thượng thư Lễ bộ Công Dương Hòe."
Nam Cung Tố Nữ: "Là người của phủ Tông Chính tự?"
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Không sai."
Nam Cung Tố Nữ: "Ừ...Công Dương Hòe là một lựa chọn tốt.

Tông Chính tự phủ là một trong những sĩ tộc lâu đời nhất, nếu hắn đảm nhiệm chức vị thái uý thì có thể khiến sĩ tộc bớt phản đối, chỉ là...!Ta nhớ Công Dương Hòe là Bảng Nhãn kim khoa năm Cảnh Gia thứ tám đúng không? Từ trước đến nay chưa có tiền lệ quan văn làm thái uý."
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Lúc trước cũng không có nữ đế, mọi việc đều cần có tiền lệ."
Nam Cung Tố Nữ: "Không bằng mời Đại công tử Lục phủ Lục Bá Ngôn đảm nhiệm chức vị thái úy? Luận về nhân mạch và căn cơ đối với võ quan, Lục gia luôn mạnh hơn Công Dương gia một chút."
Nam Cung Tĩnh Nữ lại lắc đầu: "Tề Nhan dốc hết sức mới chia thái úy phủ ra làm ba, Lục Bá Ngôn là đích trưởng tử của Lục phủ, nếu hắn đảm nhiệm chức vị thái úy thì chẳng phải những nỗ lực trước kia đều uổng phí sao?"
Nam Cung Tố Nữ: "Nhưng tiếp theo chúng ta nên làm thế nào đây?"
Nam Cung Tĩnh Nữ nghĩ tới chuyện thỉnh giáo Tề Nhan đầu tiên, nhưng nàng bỗng ngẫm lại: Tuy nàng và Tề Nhan sẽ sống bên nhau cả đời, nhưng mà nàng không thể để Tề Nhan phải nhọc lòng hết mọi chuyện được, nàng cũng phải nhanh chóng trưởng thành.

Nếu nàng có đủ năng lực, nhận ra tâm tư của Nam Cung Đạt sớm hơn thì hôm nay Tề Nhan cũng sẽ không rơi vào nguy hiểm.
Nghĩ thông suốt chuyện này, Nam Cung Tĩnh Nữ không còn ý niệm thỉnh giáo Tề Nhan nữa, nhưng nàng vẫn nhớ lại những gì mấy năm nay Tề Nhan dạy nàng, thử dùng cách của Tề Nhan để suy nghĩ đối sách.
Thật lâu sau, Nam Cung Tĩnh Nữ mới mở miệng đáp: "Đầu tiên phải chờ Đại tỷ phu dẫn binh vào kinh, có binh quyền thì sẽ có quyền lên tiếng.


Tiểu thất và lão Bát vẫn phải tuân theo di chỉ của phụ hoàng, đến tổ lăng tiếp quan cữu của mẫu hậu về kinh, một đi một về nhanh nhất cũng phải hơn một tháng, chúng ta sẽ có thêm chút thời gian.

Ta nghĩ..."
Nam Cung Tố Nữ: "Ngươi muốn tuyên đọc di chỉ của phụ hoàng trong lúc lão Thất và lão Bát không ở kinh thành?"
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Không sai, tuy thế cục hiện tại không phải là lý tưởng nhất, nhưng để lâu thì sẽ có biến, nếu cứ kéo dài thì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra, Ngũ ca chính là ví dụ điển hình.

Dù triều thần và bá tánh có nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì di chiếu của phụ hoàng đã được viết rành mạch, bản cung mới là người danh chính ngôn thuận đăng cơ.

Đây chính là bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính [1], một ngày không bước lên đế vị thì ta vẫn luôn bị thân phận công chúa cản tay, cũng không thể xử lý những chuyện còn lại."
[1] Bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính: Không ở trên vị trí đó, thì không được xem xét sự việc của vị trí đó.
Nam Cung Tố Nữ: "Nhưng...ta còn có chút lo lắng, một khi chuyện này bị loạn thì triều đình, thậm chí là toàn bộ thiên hạ đều sẽ đảo điên."
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Ta hiểu, nhưng ta thật sự không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn, chúng ta cứ đánh cuộc một phen đi."
Nam Cung Tố Nữ: "Được, phò mã còn chưa biết ngươi mới là người được chọn làm trữ quân, chờ hắn vào kinh ta sẽ nói tỉ mỉ cho hắn, tạm thời ngươi cứ từ từ."
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Đại tỷ...đại ân này, không lời nào cảm tạ hết được."
Nam Cung Tố Nữ: "Ngươi ta tỷ muội đồng tâm, nói mấy lời khách khí này làm gì? Bản cung cũng không phải là vô dục vô cầu, đã đánh cuộc thì tất nhiên phải đi cùng ngươi tới phút cuối cùng."
- --
Nam Cung Tĩnh Nữ kéo lê thân thể mệt mỏi về tẩm điện.

Vào thời điểm này, theo lý thì nàng nên kiêng dè một chút, nhưng hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, mà nàng vừa mới đưa ra một quyết định sinh tử, vì thế nàng muốn gặp Tề Nhan ngay lập tức.

Tựa như chỉ khi nào nhìn thấy Tề Nhan, cõi lòng nàng mới có thể bình tĩnh trở lại.
Tề Ngọc Tiêu đã ngủ, Tề Nhan đang chuẩn bị trải nệm nằm dưới giường.

Tuy Tề Nhan cũng là nữ tử, nhưng dẫu sao nàng đã dùng thân phận nam tử hành tẩu nơi hậu thế, nàng không hy vọng Ngọc Tiêu sẽ bối rối khi trưởng thành.
Nam Cung Tĩnh Nữ thấy, hỏi: "Ngươi làm gì vậy?"
Tề Nhan đưa ngón trỏ lên bên môi: "Ngọc Tiêu mới ngủ, điện hạ nhẹ giọng một chút."
Lúc này Nam Cung Tĩnh Nữ mới nhìn thấy đứa nhỏ đang nằm trên giường Bạt Bộ, khuôn mặt Tề Ngọc Tiêu ửng hồng trong lúc ngủ say.

Tề Nhan: "Hôm nay Ngọc Tiêu bị kinh hách, buổi tối mơ thấy ác mộng, cung tì dỗ mãi không được nên dẫn tới tìm người.

Điện hạ không có mặt, nên ta làm chủ giữ Ngọc Tiêu lại."
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Thiên điện không có địa long, ngươi ngủ trên mặt đất thì sẽ cảm lạnh mất.

Tối nay ta sẽ ngủ cùng Ngọc Tiêu, lát nữa ta sẽ phái người đưa ngươi đến chủ điện ngủ."
Tề Nhan đứng dậy phủ thêm quần áo vào và ngồi cùng bàn với Nam Cung Tĩnh Nữ: "Điện hạ còn đau đầu không? Sao người đến đây muộn vậy?"
Nam Cung Tĩnh Nữ thở dài, thấp giọng nói: "Lục Trọng Hành đã chết, hôm nay trong lúc đi mời viện binh, hắn bị Ngự Lâm quân chặn đường.

Hắn và Lưu Tử Du không địch lại, tình trạng của Lưu Tử Du cũng đang ngàn cân treo sợi tóc."
Tề Nhan nhíu mày, chậc lưỡi một tiếng.
Nam Cung Tĩnh Nữ biết Tề Nhan hiểu những gì nàng muốn nói, nàng đi thẳng vào vấn đề, hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Tề Nhan dùng ngón trỏ và ngón cái gõ lên mặt bàn: "Để thần ngẫm lại."
Màn đêm đen kịt, trong tẩm điện yên tĩnh.
Tề Ngọc Tiêu ngủ rất say, trên bàn tròn là một cây đèn dầu, ánh nến có kích thước tương đương một hạt đậu chiếu sáng một góc tẩm điện, cũng phủ một vầng sáng mờ nhạt lên đồ vật trong phòng.
Nam Cung Tĩnh Nữ và Tề Nhan ngồi đối diện với nhau, trong điện rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng Tề Ngọc Tiêu nói mớ.
Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn chằm chằm Tề Nhan, trong mắt tràn đầy tin cậy.

Nàng kiên nhẫn chờ đợi, cũng mong Tề Nhan có thể nói ra đáp án giống như nàng.
Trong ban đêm yên tĩnh, hiếm thấy hai người bận rộn này có được khoảng thời gian ở bên nhau.

Mặc dù ngày mai có thể sẽ đối mặt với núi đao biển lửa, nhưng giờ này khắc này, các nàng đều cảm thấy thật an nhàn.
Tề Nhan không suy nghĩ nữa, nàng thấp giọng chỉ để hai người có thể nghe được: "Hiện tại Thượng Quan tướng quân đang ở đâu?"
Biểu tình Nam Cung Tĩnh Nữ thay đổi, mặc dù chỉ là mở đầu, nhưng cũng phần nào xác minh suy nghĩ của nàng Tề Nhan không mưu mà hợp!
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Hắn đang ở kinh kỳ, ta đã phái người đi mời."
Tề Nhan gật đầu: "Ngày mai, điện hạ hãy mời Tứ Cửu công công ra mặt, dù có thế nào thì cũng phải tống cổ hai vị điện hạ tuân di chỉ ra kinh, sau đó mời Thượng Quan tướng quân xuất hiện ổn định cục diện, sau đó bàn tiếp."
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Còn bàn tiếp?"
Tề Nhan đã xem thấu tâm tư của Nam Cung Tĩnh Nữ, hỏi: "Chẳng lẽ điện hạ muốn đăng cơ trước?"
Nam Cung Tĩnh Nữ gật đầu.
Tề Nhan: "Cũng không phải không được...điện hạ chỉ mới suy xét tới võ quan, nhưng liệu người đã nghĩ tới quan văn chưa?"
Nam Cung Tĩnh Nữ đỏ mặt: "Thời gian cấp bách...ta định đăng cơ xong thì sẽ danh chính ngôn thuận mưu tính."
Tề Nhan: "Nếu điện hạ tin thì cứ giao cho thần tới thử một lần, như vậy có được không?"
Nam Cung Tĩnh Nữ: "Ta tất nhiên tin ngươi, nhưng mà ngươi định làm gì?"
Tề Nhan: "Điện hạ yên tâm, thần đều có biện pháp."

Trong tay Tề Nhan còn có lão mẫu và đích tử của Hình Kinh Phú, nàng vốn định đợi thời cơ chín muồi, lợi dụng bọn họ bức Hình Kinh Phú đi vào khuôn khổ, diệt trừ kẻ thù này, nhưng hôm nay...Tề Nhan quyết định giao tài nguyên này cho Nam Cung Tĩnh Nữ.
Nhưng thủ đoạn của nàng đê tiện và dơ bẩn như thế, Tề Nhan không muốn để Nam Cung Tĩnh Nữ biết.
Hai người lại nói chút chuyện riêng tư, sau đó Tề Nhan đi đến chính điện ngủ.
Sáng sớm hôm sau, mới tờ mờ sáng Tề Nhan đã nghe cung tì tới bẩm: "Lệ phi nương nương tới chơi."
Lệ phi là sinh mẫu của Bát hoàng tử Nam Cung Bảo, nghe nói người này có vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, được ban phong hào "Lệ".

Nhưng mà, vị nương nương này xưa nay biết điều, cung yến bình thường có thể miễn được là đều miễn, ít khi nào lộ diện.

Tề Nhan và Nam Cung Tĩnh Nữ đã thành thân tám năm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Tề Nhan gặp nàng.
Tề Nhan đã sớm tỉnh, chỉnh y quan xong mới mời Lệ phi vào điện.
Lệ phi bước vào, nhìn thấy Tề Nhan liền giật mình.

Tề Nhan hiểu ý, chủ động giải thích: "Tham kiến Lệ phi nương nương, đêm qua Yến Dương quận chúa mơ thấy ác mộng nên đến thiên điện tìm thần, Trăn Trăn điện hạ và quận chúa đang ở thiên điện, vì thế thần mới đến chủ điện ngủ."
Sắc mặt Lệ phi hơi nguôi ngoai, nàng trả lời: "Bản cung cũng nghe nói việc hôm qua, nghe nói Trăn Trăn điện hạ bị thương, cho nên đặc biệt tới thăm.

Có lẽ là cung tì không biết hai vị đã đổi tẩm điện nên mới mời bản cung tới đây."
Tề Nhan: "Đa tạ Lệ phi nương nương quan tâm, thần sẽ mời điện hạ đến ngay."
Lệ phi hơi gật đầu, không cần phải nhiều lời nữa, nàng ngồi xuống thủ vị.
Tề Nhan bước vào thiên điện, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, nàng không kìm được mà mỉm cười, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Tề Ngọc Tiêu đang đứng trên giường Bạt Bộ, Nam Cung Tĩnh Nữ thì đang mặc quần áo cho Ngọc Tiêu.

Ánh mắt Tề Ngọc Tiêu sáng ngời, ngọt ngào gọi: "Phụ thân!"
Tề Nhan đi tới, nàng đứng ở mép giường, mỉm cười và quan sát Nam Cung Tĩnh Nữ.

Nam Cung Tĩnh Nữ đỏ mặt, nàng có chút ngượng ngùng, ngay cả Thu Cúc đứng phía sau cũng mỉm cười hiểu ý.

Cảnh này cực kỳ giống một nhà ba người ở dân gian, nhiều năm như vậy, cuối cùng điện hạ và phò mã gia cũng...
Tề Ngọc Tiêu bĩu môi oán giận: "Cha nói dối, vừa tỉnh đã không thấy người đâu."
Nam Cung Tĩnh Nữ dịu dàng nói giúp Tề Nhan: "Có mẫu thân ngủ với ngươi còn chưa đủ sao?"
Tề Ngọc Tiêu cười hai tiếng, Tề Nhan quay đầu lại nhìn Thu Cúc, người sau lập tức ôm Tề Ngọc Tiêu ra ngoài.
Tề Nhan thấp giọng nói: "Trời vừa sáng Lệ phi nương nương đã tới."
Nam Cung Tĩnh Nữ cau mày: "Nàng tới làm gì?"
Tề Nhan: "Nói là tới thăm người, nhưng e là không có ý tốt.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận