Kuroko No Basket Đường Tiệm Cận Của Ánh Sáng Và Cái Bóng


“Tới rồi.” Akashi dẫn đầu xuống xe, “Đi bộ thêm một chút liền đến, ở nơi đó có một nhà trọ.”
Mọi người đi theo Akashi phía sau xuống xe.
“Woaa ~! Không tồi nha!” Kise thổi cái huýt sáo, “Cảnh sắc thật không tệ.”
Akashi chọn địa điểm hợp túc luyện tập cho bọn hắn là một nơi trên núi, phong cảnh phi thường tuyệt đẹp, hiện tại lại còn là mùa anh đào nở rộ, trong không trung đều là cành hoa anh đào nhẹ nhàng bay múa, cùng với gió xuần nhẹ nhàng lướt qua trên khuôn mặt, voi cùng sảng khoái.
“Vâng, thực đẹp.” Kuroko vươn tay, lòng bàn tay mở ra, tiếp được một cành hoa nhỏ, nhẹ nhàng nắm lại, cẩn thận mà nhìn lên.

Mà khi Kuroko đang xem anh đào rơi, Aomine tất nhiên, liền phụ trách xem Kuroko, vừa ngắm cảnh đẹp vừa nghĩ trong lòng Tetsu và hoa anh đào đặt trong một khung cảnh quả là mỹ cảnh trần gian mà!
Akashi liếc nhìn phía sau một cái, nói, “Các cậu thích thì tốt.”
Lời này thực sự không phải lời mà Akashi trong mắt bọn họ nên nói ra, bất quá ai cũng đang bận ngăm cảnh đẹp trước mắt, không ai mở miệng nói gì.
“Mau đi thôi,” Akashi nói, “Hiện tại cách bữa trưa một tiếng rưỡi, trước lúc đó các cậu đem đồ thu xếp xong, sau đó đi ăn cơm, buổi chiều tập luyện, buổi tối có thể ở chỗ này ngaam suối nước nóng.”
“Gì?!” Aomine có chút kinh hỉ, “Có suối nước nóng để ngâm mình sao?”
“A, thật tốt quá!” Người tiếp theo Kise nhấc tay vui mừng.
Một đám men theo lối đi hướng lên núi, vừa vào đến nhà trọ, Murasakibara liền nói, “À…… Hiện tại điều tớ quan tâm chính là, giữa trưa chúng ta ăn cái gì?”
Midorima không còn lời nào mà nhìn Murasakibara, nói, “Nhà trọ tự nhiên sẽ có chuẩn bị sẵn bữa ăn……”
Midorima lại một lần lời còn chưa nói hết, thì đã đem câu “Không cần ngươi quan tâm” nuốt trở lại bụng, bởi vì bên cạnh nghe Akashi thình lình nói một cậu, “Chuyện này, tớ quên nói, hôm nay chủ quán trọ vào thành phố mua những đồ vật chúng ta yêu cầu, có thể đến sáng mai mới trở về được, cho nên…… bữa trưa cùng bữa chiều lẫn bữa sáng ngày mai chúng ta phải tự mình chuẩn bị rồi.”
“Gì chứ?!!” Kise kêu to, “Chúng ta đều phải tập luyện mà, làm sao có thừoi gian để làm đồ ăn, hơn nữa…… Trong chúng ta có ai biết nấu ăn sao?”
“Phải…… Đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.” Midorima nghiêm túc tán thành.
“Haiz? Không có ăn sao.” Murasakibara miệng hơi chu ra, hiển nhiên là đang rất bất mãn, “Akachin, ban đầu cũng chưa nói qua để bọn tớ chuẩn bị nữa.”
“Vậy các cậu ai sẽ nấu ăn?” Akashi buông ba lô đặt vào góc phòng, tùy tiện ngồi xuống, nhìn mọi người.
“Haiz…… Momoicchi cũng không có tới, chúng ta một đám con trai làm thế nào mà……” Kise đáp.
“Thật ra……” Aomine hiển nhiên là không tán đồng lời Kise vừa nói, “Bảo Satsuki đến nấu ăn không bằng cậu giết tớ đi…… A, đúng rồi, Tetsu biết nấu ăn mà.”
Aomine chỉ sang người bên góc không xem ai ra gì chuyện tâm tự mình sửa soạn lại đồ đạc_Kuroko.
Kuroko nghe thấy Aomine nói đến mình, mới đứng dậy nhìn bọn hắn.
“Kuroko biết nấu cơm sao?” Midorima hỏi.
“Phải, này nha, hơn nữa còn ăn vô cùng ngon.” Aomine nói vô cùng đắc ý cười rộ lên.
“A! Vậy bữa ăn liền giao cho Kurokocchi làm đi?” Kise có chút kích động, “Tớ rất muốn nếm thử đồ ăn của Kurokocchi làm.”

“Kurochin cậu định làm món gì vậy?” Murasakibara hỏi.
“Ừm……” Kuroko sờ sờ cằm, suy nghĩ trong chốc lát, nói, “Cà ri, còn có…… Cơm chiên hải sản, cơm nắm vị rong biển cũng có thể nấu, bất quá sở trường của tớ vẫn là trứng luộc.”
“Không tồi, Tetsuya,” Akashi nói, “Như vậy bữa trưa liền do cậu phụ trách, nguyên liệu nấu ăn tớ nhớ hình như chủ quán trọ bảo trong nhà có sẵn, như vậy thì tốt, tớ cùng Midorima đi thảo luận lịch trình tập luyện, Murasakibara đi theo nhất định sẽ ăn vụng, như vậy thì sẽ chẳng còn cho chúng ta ăn đâu, cậu ấy đi với tớ đi, được…… Vậy để lại Kise và Aomine giúp cậu nấu ăn.”
“Vâng.” Kuroko gật gật đầu đồng ý
Kise như vậy nhưng thực ra rất phấn khích, lần đầu tiên nhìn thấy Kuroko nấu cơm.
Còn Aomine cũng chỉ là đơn thuần thật cao hứng, có thể cùng Kuroko ngây ngốc cùng nhau, huống hồ lúc này Aomine còn chưa có mãnh liệt ý thức được kẻ đối địch, không hề có phát hiện Kise dính ở bên cạnh Kuroko dưới đáy mắt ẩn giấu ý nghĩ gì.
Ba người sau đó rất nhanh xuất hiện ở phòng bếp, Kuroko mở tủ lạnh ra, nhìn nhìn, tìm được chút hành tây nhìn qua còn khá mới, khoai tây cùng thịt bò, lại lấy ra một đống gói bột cà ri.

Cuối cùng Kuroko còn lấy ra tới một ít rong biển cùng đậu hủ, chuẩn bị nấu canh rong biển.
(Vị tăng canh: ta cũng không biết nó là vị quỷ gì mà thấy có rong biển với đậu hủ chắc canh rong biển:v)
“Aomine, cậu biết cắt rau chứ?” Kuroko hỏi Aomine.
Aomine nghiền ngẫm thật lâu mi cũng nhăn lại, chậm rãi mở miệng, nói, “Cái này sao……”
Kuroko thở dài, quay đầu nhìn qua Kise, phát hiện Kise vẻ mặt vô tội mà nhìn laii cậu, nhún nhún vai, Kuroko lại lần nữa thở dài một hơi —— Hai người này, có lẽ đều không biết làm rồi.
Kuroko đành đem mấy củ khoai tây và một củ hành tây phân ra đưa cho Kise và Aomine, nói, “Các cậy gọt vỏ khoai tây đu, sau đó rửa sạch, hành tây cũng lột sạch vỏ được không?.”
Aomine và Kise đều gật gật đầu nhận lấy.
Kuroko vừa mới quay lưng lại đi vo gạo, liền nghe thấy phía sau vài tiếng vang lớn.
—— Nhất định là cậu nghe lầm.
(Sát thủ phòng bếp=)) ngoài Satsuki, Riko và Midorima thêm hai anh nữa thì quá khủng khiếp)
Kuroko lắc đầu lừa mình dối người tự nói trong lòng, sau đó vo thật sạch gạo bỏ vào nổi cơm nhấn nút, tiếp theo bắt đầu cắt thịt bò.
Kuroko chỉ mới cắt được một nửa thịt bò, liền nghe thấy phía sau có người kêu hắn.
“Kurokocchi, tớ đã gọt sạch vỏ khoai rồi,” nói đưa qua một củ khoai tây đưa cho Kuroko, Kuroko nhìn lên, lại phát hiện khoai tây gồ ghề lồi lõm, trên thân còn dính lại rất nhiều chỗ nhỏ chưa gọt kỹ, “Thế nào? Kỹ thuật gọt vỏ của tớ có phải rất cao siêu?”
Kise nói xong bày ra bộ mặt khen tớ đi, một bên rửa tay một bên nói, “A, ta thật là thiên tài!”
Kuroko ngơ ngác mà nhận lấy, thầm nói một chút nữa tự cậu gọt lại lần nữa vậy.
Aomine theo sau cũng đưa tới củ khoai tây được gọt sạch, quả thực là so với Kise gọt sạch sẽ hơn rất nhiều, không có lưu lại bất cứ chỗ vỏ nào.
Chính là cái này ——
Này khoai tây so ban đầu lại thiếu mất một nửa!

Kuroko lại một lần sửng sốt, loại công việc này đưa cho bọn họ làm trợ thủ là một sai lầm sai lầm cực lớn nha!
Kuroko giương mắt nhìn trước mắt một đống khoai trước mắt “A, rốt cuộc cũng làm xong, thật mệt mỏi mà, tớ rất vất vả đó” dù than vãn nhưng Aomine bộ dạng vô cùng đắc đắc ý.
“Aomine-kun……” Kuroko dừng một chút, “Vì cái gì khoai tây nhỏ đi nhiều như vậy?”
“A?” Aomine bĩu môi, “Từng chút từng chút mà gọt vỏ đi thật phiền phức, còn rất rất dễ cắt trúng tay, như vậy rất bất tiện, chi bằng một lần một dao, liền sạch sẽ, hơn nữa tốc độ cũng nhanh hơn.”
Aomine vẻ mặt khoa khoang, tiếp tục nói, “Cậu nhìn xem tớ đã cắt được bốn củ, mà Kise mới chỉ mowis được một củ.”
Aomine nhìn khoai tây hắn gọt giống như là đang xem một kiện tác phẩm nghệ thuật, một bên xem còn một bên khinh thường mà nhìn Kise đang cặm cụi gọt vỏ khoai.
Hiện tại Kuroko rất bất đắc dĩ mà đỡ đầu, trên trán còn xuất hiện thêm ba vạch hắc tuyến.
Kuroko còn định thu lại mớ khoai bị Aomine phung phí cắt bỏ để gọt vỏ sau đó lấy nấu ăn, chưa kịp cầm lấy thì đã thấy Aomine gim tất cả đem vứt đi, Kuroko lại một lần đỡ đầu, đành phải quay lại tủ lấy thêm vài củ khoai tay mới ra, rồi trước mắt Aomine và Kise biểu diễn một màn gọt vỏ ‘cao siêu’.
Hai ngừoi Kisa và Aomine chuyên chú mà nhìn chằm chằm vào thiếu niên cẩn thận trước mắt, Kuroko một tay cầm dao nhot, cũng bất đắc dĩ, vì ở đây không có dao gọt, một tay khác nhẹ nhàng cầm lên củ khoai tay, từ đầu củ khoai bắt đầu gọt vỏ, vỏ gọt ra vô cùng hoàn mỹ, trên cơ bản không hề bị xót lại phần vỏ nào, chỉ là củ khoai hình dạng lên xuống có những chỗ vỏ không thể dùng lưỡi dao cắt được, liền dùng mũi đao linh loạt xoay một vòng cắt ra.
Toàn bộ quá trình trong mắt Aomine và Kise quả thực là vô cùng thần kỳ!
“Woaa —— Tetsu cậu thật là lợi hại, vậy mà có thể gọt vỏ khoai tây mà không cắt phải tay.” Aomine nói, nói giống như hắn chưa từng cắt qua khoai tây bằng tay bao giờ, Kuroko không biết phải nói gì nhìn Aomine.
“Woa —— Kurokocchi quả nhiên lợi hại mà!” Kise vỗ tay, “Kurokocchi tớ giúp cậu rửa sạch sẽ nha.”
Kise từ trên tay nhỏ Kuroko cầm lấy củ khoai tay, bắt đầu nghiêm túc mà rửa sạch.
Aomine không tìm được việc gì để làm, cảm thấy nhàn rỗi, đành đứng một bên nhìn Kuroko nấu ăn.
Kuroko không phản ứng gì, mặc dù vẻ mặt của cậu vốn dĩ không có nhiều cảm xúc, nhưng cũng chẳng để tâm đến Aomine rảnh rỗi bên cạnh, chuyên tâm mà nấu bữa trưa.
Kise rất mau rửa sạch khoai tây đưa sang cho Kuroko, bản thân sau đó cũng giống như Aomine, rảnh rồi đứng một bên.

Kuroko nhận lấy khoai tay, nanag tay cắt xuống, khoai tây thực mau đã bị cắt thành những khối vuông nhỏ đều.
Đối với hai kẻ chẳng làm được gì kế bên, Kuroko cậu quả thực là tài giỏi!
Aomine ở một bên tấm tắc giống như nhìn hiện tượng lạ —— Tetsu quả nhiên có đầy đủ yếu tố để trở thành vợ hiền dâu thảo!
(Gì vậy anh=))?).
Kise trong lòng cungc liên tục cảm thán —— Kurokocchi thật giống hệt hình mẫu vợ hiền dâu thảo mà!
(Sặc a——, hai anh mới mười mấy thôi, tem tém lại tí)
Hai người đều không phát giác ra suy nghĩ của đối phương, nhưng là bất tri bất giác, cả hai đều ăn ý nghĩ đến một chuyện.
Kuroko mở van bình gas, đêm nguyên liệu nấu ăn đã làm sẵn bỏ vào nồi nấu, bật lên lửa ga, lại lấy thêm một nồi nhỏ khác, bỏ vào ít nước, sau đó cũng lấy rong biển và đậu hủ đã cắn nhỏ khoảng 1cm bỏ vào, thêm một chút gia vị rồi đảo đều.

Nấu nương xong xuối Kuroko tắt bếp rưa tay qua nước, cũng đưa tay qua khăn lông ở bàn bếp lau lau.
“Tetsu, nấu xong rồi sao?” Aomine hỏi.
“Ừm.” Kuroko gật gật đầu, nhẹ nhàng mà cười.
Aomine và Kise thấy vẻ mặt này của cậu, trong lòng đều là “Lộp bộp” một tiếng, đáng yêu quá!
Kise da mặt so Aomine mỏng hơn một chút, tuy rằng thường ngày hay chơi các loại thể thao tiếp xúc qua nhiều người nhưng mà lại rất mau chán nản mà rời đi, vì thế Kise rất dễ ngại ngùng, hơn nữa biểu hiện cũng vô cùng rõ ràng, một khi thẹn thùng thì mặt sẽ đỏ lên hết.
(Đoạn trên ta dịch bị lủng củng, cũng không hiểu ý bạn convert dịch qua nữa, mà lại không có bản QT để tra nên bấm loạn, mọi người thông cảm=)).)
Mà lúc này, mặt Kise quả nhiên đã hơi hơi đỏ ửng, một bàn chống bàn, một cái tay còn lại liều mạng mà quạt quạt.
“Kise-kun nóng lắm sao?” Kuroko hỏi.
“Ách…… không sao vẫn tốt,” Kise có chút xấu hổ giải thích, “À, ta đi ra bên ngoài hóng gió một chút đây!”
Dứt lời, Kise giống như bay mà chạy đi.
Kise trong lòng thất thanh nói —— Làm sao hắn đối với Kuroko lại xấu hổ?! Mặt còn vô cùng đỏ nữa! Như vậy về sau như thế nào mà theo đuổi Kurokocchi được?
—— Khoan đã? Theo đuổi Kurokocchi?
—— Tại sao hắn có thể có suy nghĩ này?
Kise có chút sửng sốt, vì cái gì hắn lại nghĩ sẽ theo đuổi Kurokocchi?
—— Từ từ!
Kise bắt đầu tu sửa lại suy nghĩ bản thân.
Đầu tiên, bản thân khi nhìn thấy Kurokocchi liền xuất hiện một loại cảm giác không thể diễn tả được cứ lắc lư trái phải ở trong lòng, nhưng mà kia không phải vì Kurokocchi quá đáng yêu sao?
Từ từ đã! Vì cái gì hắn lại cảm thấy Kurokocchi đáng yêu?
Dù vậy…… việc Kurokocchi đáng yếu là sự thực.
Ách…… Trước không nói đến chuyện này.
Sau cùng, Kurokocchi là một nam sinh mà!
Hắn muốn theo đuổi cậu…… chính là đang nói, hắn thích con trai sao?!
Không đúng, trước kia hoàn toàn không có cảm giác này với con trai mà!
Hắn trước kia vẫn luôn cùng con gái quan hệ yêu đương sao, làm thế nào lại trở thành như vậy?
Làm thế nào mà thành ra như vậy làm thế nào mà thành ra như vậy chứ?!!
Kise cảm giác bản thân càng suy nghĩ thì càng thêm hỗn loạn mất, vì thế lắc mạnh đầu, muốn đem suy nghĩ rối tung như một cuộn sợi len bị vò hư mà ném đi.
—— A, như vậy đi! Buổi tối lại chậm rãi nghĩ kỹ sau, bậy giừo mau vào xem Kurokocchi đã!
(Ume cực điểm rồi:’).)
Nghĩ như.


Ậy, Kise ở trong sân hứng một ít nước dội lên mặt.
“Kise-kun, cậu làm như vây sẽ cảm mất.”
Kise đang rửa rửa mặt, phía sau liền có một âm thanh như như gió truyền đến bên tai.
Kise vẫy vẫy nước trên tay xoay người, thì thấy Kuroko và Aomine đứng ở cửa phòng bếp nhìn mình.
“Kise-kun, mau tới phụ một tay!” Aomine bất mãn mà nhìn Kise, liền nói, “Nhanh mang cơm dọn ra bàn, đồ ăn đã làm xong!”
“Tới đây.” Kise chạy nhanh lại, từ trên tay Aomine nhận lấy một cái khay, đi theo phía sau Kuroko còn cậu thì phía trước dẫn đường.
Trên tay Kuroko là khay bưng sáu chén canh rong biển, đồ ăn còn lại trên khay của Kise và Aomine tương đối người, cũng không hề gì nhưng mà Kise có chút khó hiểu, vì cái gì trên tay hắn cùng Aomine tổng cộng có tận tám phần cà ri, liền hỏi Kuroko, “Kurokocchi này, vì sao lại làm nhiều cà ri như vậy?”
“À, Murasakibara-kun ăn một phần sẽ không đủ no đâu.” Kuroko vô cùng thuận miệng trả lời, Kise còn lại là có điểm buồn rầu gật gật đầu —— A, thì ta là như vậy.
Aomine vẻ mặt “thấy chết khôg quan tâm” nhìn hắn, bất quá Aomine ánh mắt hần lớn đều là đặt trên người Kuroko.
Ba người một trước hai sau, thực nhanh đi đến sảnh ngoài, liền thấy Akashi và Midorima đang nghiêm túc mà ở bên ngoài thảo luận, Murasakibara còn lại là vẻ mặt “Ta thật là nhàm chán, nhàn rỗi muốn mốc meo” trên miệng nhai nhai cây bánh, hai má phình phình, bất mãn kháng nghị: “Akachin, Midochin, tows đối quá!”
Murasakibara vừa mới nói xong, đã ngửi thấy một trận hương thơm của cơm và cà ri bay vào mũi.
“Oa! Kurochin ra rồi, có cơm ăn?”
“Phải,” Kuroko khom người quỳ gối xuống đệm ngồi bên cạnh bàn, đem sáu chén canh rong biển đặt ra, mới ngay ngắn ngồi xuống, “Murasakibara-kun, hôm nay sẽ ăn cà ri.”
“Tớ thực thích cà ri!” Murasakibara hét lớn, “Kurochin thật yêu cậu!”
Aomine nghe được Murasakibara nói, trong lòng có chút khó chịu —— Tetsu là của nhà ta! Làm sao có thể để cậu nói thích là thích chứ?!
Nghĩ đến đây, Aomine trên mặt hơi hiện lên sự tức giận, khay đựng đồ ăn trên tay bị động mạnh, liền nghe thấy “Lạch cạch” một tiếng, bốn chén trên khay hơi ngã nghiêng.
“Aomine-kun làm sao vậy?” Kuroko hỏi.
“À, trượt tay.” Aomine nói.
Akashi ở một bên như nghĩ đến gì đó liếc mắt nhìn Aomine, hai tròng mắt hơi nâng lên.
Kuroko đặt phần ăn của sáu người phân ra xong, mọi người nhìn chén cà ri vàng óng ánh, trong lòng không nhịn được chảy nước miếng một phen, sau đó sáu người chắp tay, “Itadakimatsu!”
Trong khi mọi người mới ăn được một nữa phần của mình Murasakibara đã giải quyết xong bữa ăn của bản thân, tất nhiên là vẫn còn rất đối bụng.
Tuy rằng bọn họ đã thấy qua Murasakibara trong bữa ăn có bao nhiêu lợi hại, có thể ăn rất nhiều, lại vẫn khoong nhịn được mà ngạc nhiên —— Murasakibara ăn cái gì cũng đều ăn thật nhiều, không có biện pháp, Murasakibara cao lớn như vậy, yêu cầu năng lượng tự nhiên cũng khác biệt so với người bình thường, hơn nữa hắn ăn cũng rất mau, nhưng mà bộ dạng khi ăn của hắn cũng không có chút nào thô lỗ cả.
Akashi tộc độ ăn cũn tính là khá, Midorima theo sát sau đó.
Aomine vốn dĩ ăn cơm luôn ăn nhanh, nhưng mà tưởng tượng đến đây là bữa ăn do Tetsu nhà hắn làm, khi ăn liền thả chậm tộc độ một chút, mà Kíe bởi vì là người mẫu nên khi ăn cái gì cũng đều theo thoi quen, ăn vô cùng ưu nhã, cho nên có chút chậm, Kuroko ăn cũng không mau, chấm tương còn nhấm nháp cũng thật lâu.
Akashi thấy những người còn lại phần lớn đều đã ăn xong, liền tuyên bố ——Ăn xong cơm trưa chúng ta nghỉ ngơi 45 phút, sau đó sẽ bắt đầu tập luyện tăng cường!
...
Hắc! View bên này tuần qua được khá nhiều, mặc dù không đều lắm nhưng mà có người đọc truyện ta cũng vô cùng mãn nguyện rồi( ◜‿◝)♡.

Vì thế tranh thủ thêm một chương mới trước khi đi học, nói chứ đi học bài tập là phụ chỉ là do ta lười là chính thôi:.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận