Kuroko No Basket Đường Tiệm Cận Của Ánh Sáng Và Cái Bóng


Ánh mắt của Kuroko vẫn luôn căng thẳng quan sát Akashi, toàn bộ chú ý đều đặt lên người hắn, cho nên cậu không hề nhận ra cũng có một ánh mắt khác đang nhìn mình, đôi mắt mang theo hoài nghi, xen lẫn cảm xúc gì đó phức tạp.

Aomine cau mày, có một cảm giác kỳ lạ nào đó đang ở trong lòng hắn hung hăng đâm mạnh, là đồng đội, hắn tất nhiên sẽ quan tâm Akashi, nhưng khi thấy vẻ quan tâm lo lắng của Kuroko dành cho cậu ấy thì hắn lại cảm thấy khó chịu, như có một thảng đá lớn đang đè nặng trong lòng…… Tiến không được mà lùi cũng không xong.

Đột nhiên Aomine nhớ lại khoảng thời gian mình đã từng xao động với Kuroko, có lẽ là cảm xúc bồng bột của thời thanh xuân, dù là gì, đó đều là những việc thật sự đã từng diễn ra, mặc kệ ra sao, muốn quên cũng không thể quên được.

Hắn cảm thấy mình nhất định đã bệnh nặng lắm rồi, chỉ có bệnh mới tự dưng nghĩ nhiều thứ kỳ lạ như vậy, bản thân, có nên tìm một chỗ nào đó yên tĩnh để ổn định suy nghĩ không, hay là…… tìm nơi nào đó tốt một chút để trút bầu tâm sự?
Suy nghĩ hồi lâu, với bản năng của thú hoang thì Aomine đã lựa chọn phương án thứ hai.

Cùng lúc đó, Akashi vất vả mà nói, “Thời gian còn lại đành nhờ các cậu, có các cậu ở đây…… chúng ta nhất định sẽ thắng.


Hai mày cau lại của Akashi dần giãn ra, mí mắt cũng nặng nề khép lại, giống như tiến vào trạng thái ngủ đông, ngữ điệu rất nhẹ nhưng vẫn mang theo một sự kiên quyết không bỏ, sự cố chấp này bao phủ toàn bộ hai mắt đỏ của hắn, khiến cho người khác cũng ảnh hưởng theo, một cảm giác đau lòng ùn ùn kéo tới.

“Được rồi, các cậu nhanh chóng vào sân đi, tiếp tục kéo dài cũng không tốt.

” Momoi giúp Akashi đuổi mọi người ra sân, “Ở đây có tớ là được rồi, Akashi  – kun nhất định không xảy ra chuyện gì đâu~”
Thấy Kuroko vẫn cứ bồn chồn, Momoi liền cười với cậu ý bảo sẽ không sao.

Bọn họ thở một hơi dàu, đồng bộ quay đầu về phía người đã “lỡ tay” hay “vô tình” khiến Akashi trở nên như này, ánh mắt nhìn qua hắn ta trở nên sắc bén và hung tàn, giống hết đôi mắt của một con thú đã bị bỏ đối lâu ngày, như có thể thấy được chiếc ranh năng bén nhọn đang dần lộ ra.


Đám người Sơ trung Tokyo vừa lên sân đấu liền run lạnh, toàn bộ sân bóng như bị đông lạnh lại, một luồng gió lạnh lẽo u ám thổi qua, ngay cả trọng tài và những khán giả ngồi gần sân đấu cũng có thể thấy rõ được sự ác ý mãnh liệt này.

Những người cảm nhận được đều co lại thành một đống quây quần sưởi ấm cho nhau —— Thế hệ kỳ tích, đúng là đáng sợ mà!
Phần còn lại của trận thứ ba chỉ có thể dùng từ sóng to biển động để hình dung, Thế hệ kỳ tích không thèm giữ sức nữa mà phô trương toàn bộ khả năng, làm người xem phải choáng ngợp.

Đùa! Dám động vào Akashi, trước tiên phải qua bọn họ đã chứ!
Vốn dĩ khả năng riêng của mỗi người không có như vậy, cùng lắm có thể coi như có tiềm năng, tất nhiên, so với đám người này nhất định mạnh hơn.

Nhờ Akashi, mới có thể khai mở hoàn toàn năng lực của bọn họ, hơn nữa còn có tập luyện, cuối cùng đã cho mỗi người có được năng lực mạnh nhất!
Đội trường Sơ trung Tokyo vậy mà không bị bọn họ doạ sợ, ngược lại còn nhìn Kuroko cười một cách đầy ý tứ.

Teikou vội vàng che chắn phía trước Kuroko, cậu cũng là đối tượng được mọi người quan tâm cao, trong các trận trước Kuroko luôn là người bị đối thủ nhắm đến để chơi xấu.

Đương nhiên, lý do là vì Kuroko dáng người nhỏ con lại yếu ớt.

Kise nhăn mặt nhìn anh ta, lòng nghĩ, mày là ai chứ, vậy mà dám động vào Kuroko?! Gan to quá rồi đúng không?! Thấy Akashi không ở đây liền muốn giở trò mà!!
Midorima cũng dùng thái độ thù địch nhìn qua, có cách nào đặc biệt để tấn công hậu vệ dẫn bóng không nhỉ?
Cả người cao to của Murasakibara đứng đó không lộ ra thái độ gì, phải, không có một biểu cảm gì cả chỉ trưng ra vẻ mặt hờ hững, như vậy mới là điều đáng sợ!
Còn Aomine thì như hổ không ngừng quan sát con mồi, nhe ra răng nanh, như con thú chuẩn bị vồ tới miếng mồi ngon.


Người trên khán đàu đều háo hức trông chờ trận đấu.

“Woa woa wow, xem ra Sơ trung Tokyo sắp không xong rồi,” người xem A bình luận, “Teikou đã ba năm liên tục giành chức vô địch, tôi còn tưởng năm nay sẽ có màn tranh đấu gì……”
“Sơ trung Tokyo quả thực năm nay có vấn đề mà……” Người xem B cũng nói, “Vậy mà lại chơi mấy trò bẩn sau lưng như vậy, làm bị thương đội trưởng Teikou, chậc chậc, nhìn qua cũng biết bọn họ tới số rồi.


“Đúng vậy, ngoài Teikou ra, mấy năm qua thì Tokyo thực sự là Hoàng đế.

” Người xem C thở dài, “Nhưng Sơ trung Teikou năm nay ăn chắc vô địch rồi, Thế hệ kỳ tích chỉ mới năm hai thôi, có lẽ, năm sau quán quân cũng là Teikou, vậy chẳng phải 5 năm vô địch liên tục sao?”
“Chứ còn gì nữa, gần đây làm gì có Sơ trung nào tìm được mấy cầu thủ có triển vọng như vậy được.

” Người xem A tán thành với C, gật gật đầu.

“Ừ, Sơ trung Teikou mạnh nhất hiện tại rồi.

” Người xem B cũng gật đầu.

Chỗ này trên khán đài gần với vị trí Akashi đang nằm nghỉ ngơi nhất, hắn tất nhiên nghe được mấy người này bàn tán thảo luận…… Cũng từng là Hoàng đế sao.

Trong lòng không nhịn được cảm thấy hài hước, Akashi lẩm bẩm, “Yên ngủ đi, Hoàng đế của tôi.



Cũng chẳng biết những lời này Akashi nói là với Sơ trung Tokyo, hay là…… với người kia?
Quay trở lại trận đấu.

Không biết vì lý do gì Sơ trung Tokyo hoàn toàn không còn quan tâm tới điểm số nữa, chỉ luôn chăm chăm nhìn Kuroko, dùng toàn bộ chủ lực để phòng bị Kuroko, chỉ cần bóng vừa đến tay cậu, lập tức sẽ có ba người chắn quanh.

Hành vi này của Sơ trung Tokyo thực sự làm cho Thế hệ kỳ tích bùng nổ hoàn toàn bất mãn trong lòng!
Trận thứ ba kết thúc.

“Mẹ nó*, đám người bên kia làm gì vậy?” Aomine tức giận nói.

(*Gốc là 我去 | [Wǒ qù]: tôi đi
Câu nói của giới trẻ Trung, như từ cảm thán, dùng được trong nhiều trường hợp lắm.

Ở đây có thể hiểu là tức giận.

Từ này cũng đồng nghĩa với 我靠 | [wǒ kào]: tôi dựa
Mấy từ chửi thề í, (chết tiệt, mẹ kiếp,…), nói chung cũng kiểu bất ngờ hay tức giận.

Có thể là nói láy nhau tại hai từ có một chữ giống nhau.

)
“Phải đó!” Kise nahnw mày mà nhìn đám kia người, “Làm gì cứ nhìn Kurokocchi hoài vậy!”

“Kuro – chi có bị gì không?” Murasakibara trực tiếp khoác vai Kuroko, “Bọn chúng có động tay động chân cậu không?”
“Ừm, không có,” Kuroko nói, “Murasakibara – kun, cảm ơn đã quan tâm tớ.


Đuôi mắt Murasakibara hơi cong lên, nhẹ cười, cũng không giấu được chán ghét sâu sắc và hung ác ở đáy mắt với đám người bên kia.

Ánh mắt Midorima thì như có thêm một lớp sương mù, âm u, cũng lộ ra sát khí từ đôi mắt màu xanh lục kia.

“Kuroko, trận cuối rồi cậu nhớ cẩn thận.

” Midorima nói, “Đám người này dám làm như vậy với Akashi, thì nhất định chuyện gì cũng dám làm!”
“Phải đó phải đó, Kurokocchi!” Kise thình lình phóng qua áp mặt vào Kuroko, “Hức hức ~ Kurokocchi, trận còn lại tớ nhất định theo sát cậu, cậu cứ yên tâm! Tên nào dám làm gì với cậu tớ sẽ %#@*&@#¥……”
“Tớ thấy cậu mới là tên nguy hiểm nhất ở đây!” Aomine một chân đá thẳng Kise đang dính trên người Kuroko xuống, thực sự nổi nóng, “Yên tâm, Tetsu – kun, tớ sẽ bảo vệ cậu thật tốt.


Nhìn ánh mắt triều mến của Aomine, Kuroko không đồng ý cũng không phủ nhận chỉ nói, “Tớ muốn…… Trận này, có thể truyền bóng cho tớ không?”
“Hả?!!!!!” Mọi người giật mình.

Nhìn bọn họ phản ứng mạnh như vậy, Kuroko chỉ nhàn nhạt nói, “Thù của Akashi – kun, tớ muốn báo giúp cậu ấy, coi như……” Coi như báo đáp Akashi đưa tớ trở về cùng mọi người lần nữa trải qua quãng thời gian vui vẻ này!
Trong mắt Kuroko hiện lên vẻ kiên quyết khó có thể chuyển dời, sự cứng rắn từ sâu trong thâm tâm của một thiếu niên luôn mềm mỏng lộ rõ ra bên ngoài.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận