Kuroko No Basket Đường Tiệm Cận Của Ánh Sáng Và Cái Bóng


A, thật là nhàm chán, tuy rằng hắn rất thích vận động không sai, nhưng mà cứ chơi một khoảng thời gian liền vô cùng thành thạo, sau đó lại không có đối thủ……
A, thật là nhàm chán mà, bật luận như thế nào cũng được, nhanh xuất hiện một người có thể đánh bại hắn đi!
Kise Ryouta, học sinh năm nhất Sơ trung Teikou, đồng thời kiêm chức người mẫu.

Hắn rất thích vận động, hơn nữa phi thường có tài năng thiên bẩm, thứ gì vừa thấy là có thể học được trong nháy mắt, hơn nữa còn có thể sử dụng nó, tất nhiên việc này không thể nếu thiếu thể chất khoẻ mạnh của hắn, tủ lệ cơ thể hoàn mỹ, dáng người cao gầy.

Kỳ thật đều vì Kise là một người mẫu nên cần thiết phải tập luyện, cho nên nói, trên thế giới này không có thiên tài hoàn hảo, thiên tài sở dĩ trở thành thiên tài đều là phải có một têu cầu tất yếu.
Kise đeo trên vai ba lô đi đến nơi tập luyện của Cậu lạc bộ Bóng đá.
—— A, hôm nay cũng chỉ tập luyện mấy động tác cũ đó, thật là nhàm chán.
Kise một bên suy nghĩ một bên đánh một cái ngáp đai, dùng tay xoa xoa sau gáy.

Động tác vô cùng tùy ý, nhưng mà chỉ cần một động tác tuỳ tiện của Kise liền có thể coi như là một soái khí pose (tư thế), truyền tới bên tai là vô số tiếng hét chói tai của các nữ sinh gần đó.
“Oái —— đau quá!” Kise đột nhiên kêu lên, tâm tư đang chìm trong suy nghĩ đột nhiên một vật lạ bay tới va phải làm sao không đau!
Kise động tác rất nhanh, nhanh chóng bắt được thứ đập vào đầu hắn, phát hiện là một trái bóng rổ, mà phía sau đuổi theo bóng là một thiếu niên da ngăm đen.

Người nọ chiều cao so với hắn còn muốn cao hơn, đường cong cơ bắp thực hoàn mỹ, vô cùng thuận mắt, Kise trong lúc nhất thời nhìn đến có hơi há hốc mồm.
Thiếu niên da ngăm đen kia còn ai ngoài Aomine.
“Đón lấy.” Kise tay nhanh hơn não, suy nghĩ cond chưa theo kịp đã động tay, dùng tay thuận của mình mà ném qua, một đường cong xinh đẹp xuất hiện trong không trung, Aomine đón lấy, cũng mở miệng nói lời cám ơn, “A, xin lỗi thật xin lỗi —— Cậu? Cậu ra chính là người mẫu nổi tiếng Ryouta Kise đó!”
Aomine nói xong lúc sau liền chạy chậm trở vào sân tập luyện.
—— Nghe nói Câu lạc bộ Bóng rổ Teikou rất mạnh……
Kise ma xui quỷ khiến mà theo sau tới cửa sân tập luyện của đội bóng rổ đứng cùng những học sinh khác đưa mắt vào trong xem.
—— Thật mạnh!
Kise nhịn không được tán thưởng, hình ảnh trước mắt hắn chính là Aomine vừa chạy vừa né tránh năm người, trực tiếp nhanh nhẹn đem bóng ném vào rổ.
—— Ở tốc độ như vậy mà vẫn có thể hoàn thành động tác thế kia sao? Không…… nếu là hắn có thể làm được sao?
Kise đôi mắt mở to, một đường nhìn thẳng đến ngẩn ngơ, trong lòng hiếm hoi xuất hiện cảm giác phấn kích cực kỳ mãnh liệt.
—— Quyết định rồi!
Bóng người Kise đứng ở cửa phòng tập luyện xem bọn họ, Kuroko tự nhiên cũng nhìn thấy được.
Kuroko trong lòng hơi giật mình một chút, Kise làm sao ở thời điểm này đã gia nhập Câu lạc bộ Bóng rổ?
Chuyện…… chuyện này không bình thường đi?
Kuroko nắm chặt trái bóng trong tay, đột nhiên cảm giác cái này qua đi thay đổi thập phần vi diệu, rốt cuộc là vì ảnh hưởng điều gì, qua đi đang ở một chút một chút chậm rãi thay đổi.
“Tetsuya, làm sao vậy?” Akashi giọng nói vang lên bên tai Kuroko.
“A, không có gì, chỉ là nhìn thấy người kia có chút quen mắt thôi.” Kuroko nói, một bên hơi hơi ngẩn đầu nhìn thẳng vào hai mắt Akashi.
Không biết vì sao, dù cho cả người Akashi đều tồn tại khí chất áp bách, nhưng Kuroko vẫn có thể bình thản mà nhìn vào hai mắt Akashi.
“Là…… Kise Ryouta?” Akashi trong mắt lóe lên quang mang khác thường.
“Cậu, Akashi biết cậu ấy sao?” Kuroko mang theo vài phần mơ hồ hỏi.
“Ừm…… Cậu ta sao, cũng có một chút khả năng nổi bật,” Akashi nói, “Hơn nữa, cũng giống như Haizaki một loại hình, bất quá so Haizaki có phần lợi hại hơn.

Tetsuya thấy thế nào?”
“Ừm……” Kuroko chỉ là gật gật đầu, khả năng sau này của Kise hiện tại cậu không quen biết lại nói ra có quá kỳ lạ không?
“Dù sao vẫn cần quan sát thêm.” Akashi dùng ánh mắt cao thâm khó đoán mà m nhìn sang Kuroko, sau đó xoay người về hướng phòng nghỉ.

“Akachin hình như rất chú ý đến cậu ta thì phải,” Murasakibara không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Kuroko, trước sau như một đều ôm theo một đống đồ ăn vặt, trong miệng ngậm một cây bánh umaibou, “Kurochin cậu muốn ăn thử không? Đây là vị mới ra của tháng này đó.”
Kuroko dời mắt sang Murasakibara, lấy bừa cầm lên một cây umaibou, xé vỏ ngoài, bắt đầu ăn.
“Kurochin gần đây có chút kỳ lạ làm sao ấy.” Murasakibara nói, “Trước kia Kurochin chỉ là có điểm ngây ngốc, mà thời gian gần đây, càng thêm ngốc, hơn nữa giống như cậu có tâm sự gì vậy.”
“Có sao?” Kuroko đáp, vẫn có chút thất thần.
“Phải, là vậy, giống như hiện tại vậy,” Murasakibara đổi sang ăn bịch bánh snack khoai tây, nói tiếp, “Kurochin cậu có tâm sự gì sao? Nếu có gì muốn nói, cậu đi tìm Akachin để nói qua đi.”
“Tìm Akashi-kun…… Sao?” Kuroko có chút khó hiểu.
“Akachin rất lợi hại, cậu ấy cái gì cũng biết cả.”
Murasakibara dứt lời, ngừng lại động tác ăn bánh, duỗi tay xoa xoa đầu Kuroko, còn xoa đến vui vẻ.
“Không cần xoa loạn đâu, Murasakibara-kun,” Kuroko kháng nghị nói, “Sẽ rối mất.”
Kuroko nghe Murasakibara nói xong, cảm thấy quả thật có một só chuyện nên tìm qua Akashi hỏi ý thử xem…… Kuroko ngẩng đầu nhìn qua Aomine cả người đều say sưa trong bóng rổ, tự mình an ủi một chút, liền đứng dậy đi về hướng phòng nghỉ chuyên dụng.
“A, Kurochin muốn đi tìm Akachin sao?” Murasakibara cũng đứng dậy, chùy chùy eo.
“Ừm, Murasakibara-kun, cảm ơn cậu.” Kuroko cười nói.
“Không có gì, chỉ cần Kurochin mua đồ ăn vặt cho tớ là được.” Murasakibara nói, sau đó quay lưng về phía Kuroko cởi bỏ lớp áo phông trắng bên trong là đồng phục tập luyện, “Tớ cũng phải luyện tập một chút, nếu không Akachin lại nói tới lui nữa.”
Kuroko nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng nghỉ.
“Mời vào, cửa không khoá.” Bên trong truyền ra là âm thanh của Akashi.
Kuroko đẩy cửa ra sau xoay người đóng cửa, đưa lưng về phía Akashi.
“Làm sao vậy, Tetsuya.” Akashi duỗi tay giữ lại quả banh trên tay, hướng Kuroko nói.

“Ừm, có một số việc muốn tìm Akashi-kun hỏi qua.” Kuroko nói, cố điều chỉnh âm thanh bình thản nhất để che giấu sự lo lắng, dù vậy vẫn không giấu được chút gợn sóng.
“Có phải vì…… ừm, việc của Aomine đúng chứ?” Akashi nghiêng người dựa vào tường, con ngươi dị sắc hiện lên một tia khôn khéo, màu mắt vàng hơi léo sáng.
Kuroko há miệng thở dốc, hơi hơi giật mình.

Mặc dù biết trước không việc gì giấu được Akashi, nhưng vẫn không nhịn được cảm thấy kinh ngạc.
“Tetsuya, ngồi đi.” Akashi chỉ cái ghế đối diện mình, mặc dù hắn vẫn dựa vào tường không có ý định ngồi xuống.
“A.” Kuroko gật đầu, kéo ghế dựa ra ngồi xuống.
“Tetsuya, cậu vì sao lại chơi bóng rổ? Cậu muốn đạt được điều gì?” Akashi đột nhiên nói.
“Vì tớ thích bóng rổ……” Kuroko nói.
“Còn gì nữa không?” Akashi thanh âm hơi mang chút đùa giỡn, “Là vì điều gì mà cậu vẫn mãi theo đuổi đến hiện tại? Bao gồm việc có được Misdirection, cậu nói thử đi.”
(Bản convert là ‘nghiền ngẫm’: suy nghĩ một việc gì đó xa vời
Còn bản QT lại là ‘玩味‘: đùa nghịch, chơi đùa.
Ta xin theo bản gốc nhé, xin lỗi convert nhé:.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận