Lạc Vương Phi

“Thế nào, ta nói đúng rồi đi, Mai Vũ Đình nghĩ muốn thiết kế ta.” Cả thư phòng chỉ còn hai người Lạc Mộng Khê và Lãnh Tuyệt Tình, Lạc Mộng Khê không hề che dấu nói:“Hữu hộ pháp đã trở lạivào đây đi.”

“Bổn tọa đã sớm trở lại.” Hữu hộ pháp toàn thân hắc y, còn mang cái thai giả xuất hiện trong thư phòng, đột nhiên nhìn thấy, trong phòng có đến hai Lạc Mộng Khê:

Hữu hộ pháp đem mặt nạ da người trên mặt xé ra, hé ra gương mặt nữ nhân trung niên:“Thiếu chủ, Thánh nữ nói đúng, Mai Vũ Đình lợi dụng nhược điểm nàng không quen địa hình Tuyệt Tình cung, cùng với cung quy Tuyệt Tình cung, giả vờ giúp nàng ra cung, kì thực, là muốn hãm hại nàng.”

May làThánh nữ thông minh, nếu không, chắc chắn đã bị Mai Vũ Đình làm hại một xác hai mạng, chết không toàn thây.

Hữu hộ pháp theo nàng đitheo Mai Lệ Nhi ra khỏi phòng ngủ, đến đài cao trong rừng cây, từ đầu chí cuối đều bẩm báo cho Lãnh Tuyệt Tình, đến phút cuối cùng hữu hộ pháp mới xuất hiệncùng bụng bầu giả của mình.

“Mai Lệ Nhi kia, tự cho là thông minh, lại quên gừng càng già càng cay, nàng chỉ là con nhóc mới ra đời, làm sao là đối thủ củaBổn tọa......”

Xem ra Tuyệt Tình cung cần chỉnh đốn một lần nữa! mẫu thân Lạc Mộng Khê tuy là người của Mai thị bộ tộc, nhưng Lạc Mộng Khê chưa bao giờ ở Mai tộc ngốc qua ngày nào, cho nên, Mộng Khê làThánh nữ, Mai tộc có nhiều người không phục.

Mai Lệ Nhi chỉ là một gã nha hoàn, võ công cũng không cao, không có khả năng không một tiếng động xông vào rừng cây mà không bị phát hiện, nàng xuất hiện ở đài cao, nhất định là có người an bài trước, các trưởng lão cũng nghĩ đến điểm này, hơn nữa còn đoán được người hợp tác với nàng ta, tất cả đều làm bộ hồ đồ, không lộ ra.

“Mộng Khê, đêm đã khuya, ngươi về nghỉ ngơi trước đi.” Mộng Khê tuy là Thánh nữ, khôngở Tuyệt Tình cung lớn lên, muốn phục chúng, còn cần một đoạn thời gian, chỉ cần cung nhân hiểu biết nàng, nhất định sẽ thích.

Mai thị bộ tộc, thật sự cần chỉnh đốn thật tốt, nhất là Mai Vũ Đình, sự tình giống hôm nay, ta không hy vọng lại phát sinh lần thứ hai.

Giản trưởng lão chỗ ở

“Sư huynh, thế nào, các trưởng lão có cho sư đệ đáp ứng mượn thánh thạch hay không?”

Sau khi biết Lạc Mộng Khê ở đây, Phùng Thiên Cương nóimình với Lạc Mộng Khê có chút hiểu lầm, đểGiản trưởng lão không cần tìm Lãnh Tuyệt Tình, chỉ lén hỏi ý kiến Lục Đại trưởng lão.

Lạc Mộng Khê cùng Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong như là kẻ thù, nếu Lạc Mộng Khê biết hai người bọn họ ở đây muốn mượn thánh thạch, bọn họ hai người khả năng sống sót đi ra ngoài cũng không lớn.

Tuyệt Tình cung giống như thế ngoại đào nguyên, hoàn toàn ngăn cách, thư của Hạ Hầu Thần không vào được Tuyệt Tình cung, Phùng Thiên Cương không biết rõ tình hình chiến sự của Tây Lương thế nào, thầm nghĩ nhanh lấy được thánh thạch, trở về đối phó Nam Cung Quyết.

“Nếu các ngươi khôngcó hiểu lầm với Thánh nữ thì tốt rồi, muốn thuyết phục thiếu chủ chỉ cần trực tiếp lên tiếng, các ngươi liền lấy được thánh thạch, nhưng là bây giờ......” Giản trưởng lão bất đắc dĩ thở dài: Sự tình có chút phiền phức, cũng có chút phức tạp.

“Vài ngày gần đây, vi huynh sẽ thử một chút, muốn gạt thiếu chủ lấy thánh thạch cũng không khó, Lục Đại trưởng lão, Mai thị là chủ, chỉ cần Mai trưởng lão đồng ý cho mượn thánh thạch, các trưởng lão khác sẽ không có ý kiến gì......”

“Mai trưởng lão yêu thích cái gì, hoặc thiên vị ai?” Tìm được nhược điểm của hắn, đúng bệnh hốt thuốc, không sợ sự tình không thành công.

“Mai trưởng lão của Mai thị bộ tộc, không có đặc biệt yêu thích cái gì, nhưng là, hắn rất thương yêu đích trưởng nữ, Mai Vũ Đình, chỉ cầnMai Vũ Đình lên tiếng, Mai trưởng lão nhất định sẽ không cự tuyệt mà cho mượn thánh thạch......”

Nói tới đây, Giản trưởng lão chuyển ánh mắt lên Nam Cung Phong đứng ở một bên: Cảnh vương gia cùng Mai Vũ Đình tuổi cũng xấp xỉ, người trẻ tuổi dễ có tiếng nói chung, chuyện Mai Vũ Đình, liền giao cho Cảnh vương gia.

Đêm xác thực rất dài, Lạc Mộng Khê vác bụng bầu đứng nguyên một ngày, đã sớm mệt mỏi, từ biệt Lãnh Tuyệt Tình cùng hữu hộ pháp, cùng đám người Tiểu Vũ đi xuống, chậm rãi hướng phòng ngủ, trong đầu hồi tưởng lại sơ hở trong lời nói của Mai Vũ Đình.

Mai Vũ Đình lơ đãng nhắc tới qua, mỗi một triều đại, thánh thạch sở tuyển thánh nữ đã chết, mới có thể lại tuyển một người khác, cũng là nói, Lạc Mộng Khê phải đã chết, thánh thạch mới có thể lại tuyển Thánh nữ......

Tuy rằng Mai Vũ Đình giải thích mọi cách, chỉ cần Lạc Mộng Khê đi rồi, Thánh thạch liền trọng tuyển Thánh nữ, nhưng Lạc Mộng Khê cũng không phải là kẻ ngốc, thời gian nàng đến Tuyệt Tình cung mặc dù không lâu, người quen biết cũng không nhiều, nhưng nàng lại thích đọc sách.

lịch sử Tuyệt Tình cung, cấm kỵ, quy củ, nàng đều sớm biết nhất thanh nhị sở, hơn nữa bên người lại có Tiểu Vũ này cung nhân Tuyệt Tìnhcungchính tông, Mai Vũ Đình nghĩ lừa nàng, thật là người ngu nói mơ.

Lạc Mộng Khê là người có cừu tất báo, nàng cùng Mai Vũ Đình không oán không thù, Mai Vũ Đình lại muốnhại chết nàng, Lạc Mộng Khê tự nhiên sẽ không mặc kệ.

Đem sự tình nói cho Lãnh Tuyệt Tình, cũng làm cho hữu hộ pháp hỗ trợ, đánh trả lại Mai Vũ Đình một quân, làm cho nàng tự tay giết đắc lực nhất, tín nhiệm nhất tỳ nữ, chính là cho nàng cái giáo huấn nho nhỏ, xem về sau Mai Vũ Đình còn dám đánh chủ ý lên Lạc Mộng Khê nàng hay không.

Đương nhiên, cho dù Mai Vũ Đình không có giếtMai Lệ Nhi diệt khẩu, Mai Vũ Đình cũng sẽ không bị định tội chết, bởi vì nàng là đích trưởng nữ Mai thị, thân phận kia còn đó, cho dù nhân phẩm không được tốt lắm, cũng được mọi người kính trọng, thảm nhất cũng chỉ bị biếm làm nha hoàn, từ đượcngười hầu hạ, biến thành hầu hạ người khác.

“Mai đại tiểu thư.” Đang nghĩ ngợi, đám người Tiểu Vũ đột nhiên dừng bước, thi lễ với Mai Vũ Đình cách đó không xa, kéo Lạc Mộng Khê hồi thần:

Mai Lệ Nhi đã chết, cũng đem tất cả hành vi phạm tội vào quan tài, Mai Vũ Đình chưa chịu một chút liên lụy, nàng vẫn là Mai thị đại tiểu thư, được hạ nhân tôn trọng.

Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn về phía Mai Vũ Đình, đáy mắt trong trẻo lạnh lùng lóe ra nồng đậm trào phúng cùng khiêu khích, Mai Vũ Đình hai tròng mắt đầy lửa giận cũng là nhìn phía nàng không chớp mắt.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, không khí chung quanh bị đông lại trong nháy mắt, sát ý rất nhanh tràn ra, đám người Tiểu Vũ đều bị khí thế sắc bén của Lạc Mộng Khê làm kinh ngạc trợn mắt há mồm.

“Vũ Đình, làm sao ngươi còn ở đây, đêm đã khuya, trở về nghỉ ngơi đi.” Mai trưởng lão bống xuất hiện ở phía trước, khuyên giải Mai Vũ Đình.

Mai Vũ Đình là thiên chi kiêu nữ, cao ngạo tự tin, khí thế sắc bén, mọi người không nghĩ tới, Lạc Mộng Khê sinh ở ngoài cung, thế nhưng cũng có sắc bén khí thế như vậy.

“Thánh nữ, Vũ Đình cáo lui.” Mai Vũ Đình thu hồi ánh mắt, đem toàn bộ tâm tư che dấu, cực không tình nguyện cúi người với Lạc Mộng Khê, xoay người, bước nhanh đếnMai trưởng lão:“Đêm đã khuya, gia gia sao còn chưa ngủ......”

“Ngươi tiểu nha đầu này tâm tình không tốt, gia gia ngủ thế nào......” Mai Vũ Đình cùng Mai trưởng lão vừa tán gẫu vừa đi, càng lúc càng xa.

Lạc Mộng Khê trong lòng hừ lạnh: Mai trưởng lão rõ ràng đã sớm chờ ở phía trước, vừa rồi sở dĩ gọiMai Vũ Đình trở về, đơn giản là vì ta cùng Mai Vũ Đình khí thế sắc bén như nhau, bên người lại có đám người Tiểu Vũ, trong thời gian ngắn, không phân thắng bại.

Nếu đổi lạilà người có khí thế yếu hơn, Lão già họ Mai kianhất định sẽ một mình quay đầu chạy lấy người, để cho Mai Vũ Đình đem người khi dễ.

Mai trưởng lão quả nhiên hướng về người trong nhà, bắt nạt kẻ yếu, lúc gần đinhìn ánh mắt tức giận của Mai Vũ Đình là có thể đoán được: Sự tình còn chưa xong, kế hoạch của Mai Vũ Đình không thành, còn có thể lập kế khác, không lật đổ ta, nàng tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.

Không quan hệ, ngươi có Trương Lương kế, ta có qua trường thê *, có âm mưu quỷ kế gì, đả kích ngấm ngầm hay công khai cứ việc phóng ngựa lại đây, ta Lạc Mộng Khê binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cuối cùng khi thất bại thảm hại, đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt.

* ngươi có Trương Lương kế, ta có qua trường thê: Trương Lương phụ tas Lưu Bang, hầu hết kế sách của Trương Lương đều thành công thần kỳ, cho nên có thể nói câu này ví von là ngươi có kế sách Trương Lương vững như tường ta cũng có thang bắc qua tường.

“Gia gia, vì sao vừa rồi không để ta giáo huấn Lạc Mộng Khê?” Tuy rằng đám người Tiểu Vũ ở đó, nhưng bọn chúng tuyệt đối không dám động thủ với ta.

“Vũ Đình, chuyện Lệ Nhi, ngươi đã đuối lý, các trưởng lão tuy nói không truy vấn việc này, nhưng đều là trong lòng hiểu rõ, Lạc Mộng Khê vẫn là Thánh nữ, nếu nàng xảy ra chuyện, Tuyệt Tình cung cũng hủy diệt theo, ngươi sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.”

“Muốn lấy mạng Lạc Mộng Khê, cũng không phải không thể, trước tiên phải xác định thân phận Thánh nữ của ngươi mới được.” Vẫn là gừng càng già càng cay, Mai trưởng lão đem tất cả sự tình đều an bày thỏa đáng.


Tuyệt Tình cung cung quy, Thánh nữ cùng Thiếu chủ đồng mệnh, môt bên tổn hại thì cùng tổn hại, một bên vinh thì cùng vinh, trừ phi là thánh nữ đầu tiêntử vong ngoài ý muốn, vì bảo đảm Tuyệt Tình cung có người nối dõi, công lực của Thiếu chủ giảm đi phân nửa, tật bệnh quấn thân, Thánh thạch sẽ tuyển ra Thánh nữ thứ hai, sau khi sinh hạ Cung chủ đời kế tiếp, Thiếu chủ cùng Thánh nữ sẽ đồng quy vô tận.

Mai Vũ Đình thiết kế Lạc Mộng Khê, cũng tăng nhanh thời gian tử vong của bản thân, nguyên bản kế hoạch của nàng là, trước khi đứa con của Lạc Mộng Khê đứa nhỏ xuất thế, trừ bỏ Lạc Mộng Khê.

Kể từ đó, Lãnh Tuyệt Tình sẽ bị trọng thương, cũng không ảnh hưởng đến mạng sống, đến lúc đó, Mai Vũ Đình nàng lấy thân phận Thánh nữ gả cho Lãnh Tuyệt Tình, hai người đều còn trẻ, trễ vài năm lại có đứa nhỏ, chờ sau khi đứa nhỏ xuất thế, bọn họ mang theo ký ức hạnh phúc vui vẻ, cùng chết, chết cũng không hối tiếc.

Phùng Thiên Cương sửa mệnh cho đám người Lạc Mộng Khê, Lãnh Tuyệt Tình, Mai Vũ Đình cũng không biết được, Cung quy viết, thánh nữ có mang cốt nhục của ngoại nhân, Tuyệt Tình cung sẽ hủy diệt, Mai Vũ Đình cũng tin tưởng đứa nhỏ trong bụng Lạc Mộng Khê chính là của Lãnh Tuyệt Tình:

Ta thực ngốc, lúc Lạc Mộng Khê không phủ nhận đứa nhỏ là của người khác, ta nên đoán được sự tình không đúng, đều do ta, rất tự tin, nhất thời sơ ý, rơi vào bẫy của Lạc Mộng Khê.

Lạc Mộng Khê, xem như ngươi lợi hại, một ván này ngươi thắng, kế sách của ngươi cao minh, làm ta tự tay giết chết chính mình nha hoàn đắc lựcnhất:

Mỗi khi nghĩ đến Mai Lệ Nhi trước khi chếtkhông cam lòng, mắt trợn lên, Mai Vũ Đình luôn luôn không sợ trời không sợ đất, thế nhưng bỗng dưng dâng lên một trận sợ hãi: Lệ nhi, hại chết ngươi là Lạc Mộng Khê, ngươi yên tâm, một ngày nào đó, Mai Vũ Đình ta chắc chắn tự mình giết Lạc Mộng Khê báo thù cho ngươi.

“Đại tiểu thư, Cảnh vương gia cầu kiến.” Vừa mới trở lại Đình uyển, nha hoàn bước nhanh lên bẩm báo.

“Cảnh vương gia, Cảnh vương gia nào?” Tuy rằng Mai Vũ Đình cả ngày ở Tuyệt Tình cung, nhưng đối với chuyện bên ngoài, ít nhiều vẫn biết một ít.

Giống Thanh Tiêu, Kì Thiên, Tây Lương tam đại cường quốc, cùng với Nam Cung Quyết, Lãnh Tuyệt Tình, Lăng Khinh Trần, Hạ Hầu Thần tuyệt thế tứ công tử loại này, nàng thực rõ ràng, các quốc gia hoàng đế là vị nào, nàng cũng biết.

Nhưng các quốc gia có hoàng tử nào, Vương gia, tên gọi là gì linh tinh, nàng cũng không biết.

“Là Thanh Tiêu Cảnh vương gia.” Nha hoàn bổ sung: Thanh Tiêu Cảnh vương gia lợi hại hay không tiểu nha hoàn cũng không biết, bất quá, là Giản trưởng lão lệnh nàng bẩm báo, hẳn là cũng không tệ lắm.

“Thanh Tiêu.” Mai Vũ Đình trầm tư suy nghĩ: hình như là Thiếu chủ từ Thanh Tiêu đem Lạc Mộng Khê về, Thanh Tiêu Cảnh vương gia tới đây, có thể cùng Lạc Mộng Khê có liên quan hay không.

“Mời hắn vào đi.” Mặc kệ Cảnh vương gia này cùng Lạc Mộng Khê có quan hệ hay không, trước tiên tìm hiểurồi tính, đang lo tìm không thấy lý do chèn ép Lạc Mộng Khê đây.

“Đại tiểu thư, Cảnh vương gia đến.” Mai Vũ Đình chỉnh đốn trang phục một lần nữa, nha hoàn dẫn Nam Cung Phong đi đến, Mai Vũ Đình khoát tay áo, tiểu nha hoàn hơi phúc thân, bước nhanh rời đi.

“Mai đại tiểu thư.” Nam Cung Phong vàMai Vũ Đình tuổi xấp xỉ, nàng là đích trưởng nữ Mai thị, hắn là Thanh Tiêu Vương gia, thân phận cũng là tương đương, ai cũng không cần hành lễ cho ai.

“Cảnh vương gia mời ngồi.” Mai Vũ Đình buông cây lược gỗ trong tay, chậm rãi đi tới ngoại thất, khuôn mặt xinh đẹp không mấy người trên đời có được, bất quá, Nam Cung Phong đã gặp qua dung nhan khuynh thế của Lạc Mộng Khê, đối với dung mạo của Mai Vũ Đình, không có phản ứng gì lớn.

Nam Cung Phong vàNam Cung Quyết là cùng cha khác mẹ, tướng mạo cũngcó ba phần giống Nam Cung Quyết, tướng mạo cũng không kém, nhưng cùng Lãnh Tuyệt Tình, Nam Cung Quyết so sánh, vẫn là kém một chút: Không thể tưởng được nam tử ngoài cung cũng tuấn mỹ như vậy, mặc dù so ra vẫn kém thiếu chủ, nhưng cũng không quá kém.

“Không biết Cảnh vương gia tới chơi, là có chuyện gì sao?” Mai Vũ Đình vàNam Cung Phong cũng không có quen biết, hôm nay Nam Cung Phong mạo muội đến, khẳng định là có việc muốn nhờ.

“Bổn vương muốn mượn thánh thạch quý cung dùng một chút, mong Đại tiểu thư thành toàn.” Nếu không phải Giản trưởng lão phân phó, Nam Cung Phong mới không ăn nói khép nép đến cầu Mai Vũ Đình.

“Mượn thánh thạch, Cảnh vương gia có thể trực tiếp tìm Thiếu chủ, chỉ cần hắn lên tiếng, Cảnh vương gia liền đem thánh thạch mang đi.” Cần gì tìm ta phiền toái như vậy.

“Thật không dám dấu diếm, Bổn vương cùng Thiếu chủ, có chút hiểu lầm.” Nam Cung Phong cùng Lãnh Tuyệt Tình trong lúc đó không có xung đột gì trước mặt chủ yếu là kiêng kị Lạc Mộng Khê.

Thông qua nha hoàn bên người của Lạc Mộng Khê mà Giản thị bộ tộc phái theo, Lạc Mộng Khê cũng không biết Nam Cung Phong đến Tuyệt Tình cung, Lãnh Tuyệt Tình đối với Lạc Mộng Khê che chở cẩn thận cũng truyền vào tai Nam Cung Phong.

Lãnh Tuyệt Tình làm chủ toàn bộ chuyện lớn của Tuyệt Tình cung, việc nhỏ, đều cho các trưởng lão xử lý, mượn thánh thạch là đại sự, nếu Nam Cung Phong trực tiếp mượn Lãnh Tuyệt Tình, Lạc Mộng Khê sẽ biết việc này.

Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Phong như nước với lửa, sau khi biết mục đích hắn đến Tuyệt Tình cung, không cho hắn mượn Thánh thạch là việc nhỏ, không chỉnh chết hắn cùng Phùng Thiên Cương, Lạc Mộng Khê tuyệt không từ bỏ ý đồ.

Biện pháp tốt nhất, chính là lúc Lãnh Tuyệt Tình không biết rõ tình huống, làm Lục Đại trưởng lão hỗ trợ, lặng lẽ đem thánh thạch lấy đi, trong bốn mươi chín ngàyđem trở lại.

“Như vậy a......” Mai Vũ Đình chớp mắt: Thiếu chủ luôn luôn lãnh tâm lãnh tình, rất ít kết thù kết oán với người, nhìn Nam Cung Phong cũng không tà ác, hắn cùng với Thiếu chủ, làm sao lại có ân oán, chẳng lẽ là bởi vì Lạc Mộng Khê.

Mai Vũ Đình đối vớidung mạo chính mình phi thường tự tin, không nam tử nào nhìn thấy nàng màmắt không lộ ra thần sắc kinh diễm, trừ phi nam tử kia trước đó đã gặp qua nữ tử đẹp hơn so với nàng, cho tới nay, nữ tử duy nhất đẹp hơn nàng, cũng chỉ có một mìnhLạc Mộng Khê.

Khi Nam Cung Phong đang nhìn dung mạo Mai Vũ Đình nàng, khuôn mặt, ánh mắt bình tĩnh, xem ra hắn là gặp qua Lạc Mộng Khê.

“Cảnh vương gia, Vũ Đình mạo muội hỏi một câu, ngươi nhận thức Lạc Mộng Khê sao?”

Nam Cung Phong đầu tiên là sửng sốt, ngay lập tức phản ứng lại:“Ở Thanh Tiêu từng gặp qua vài lần, không biết Mai Đại tiểu thư vì sao lại hỏi cái này?” Giản trưởng lão từng nói qua, Mai Vũ Đình thông minh lanh lợi, ở nàng trước mặt, ít làm ra vẻ một chút.

“Cảnh vương gia cùng Lạc Mộng Khê, quan hệ không tốt?” Nếu không, hắn có thể đi cầu Lạc Mộng Khê, trực tiếp hướng Thiếu chủ mượnThánh thạch, mà không phải chạy tới nơi này cầu nàng.

“Bổn vương cùng Lạc Mộng Khê có chút hiểu lầm, cho nên......” Thường xuyên vung đao kiếm.

“Thánh thạch là trấn cung chi bảo của Tuyệt Tình cung, không thể cho người ngoài mượn, nếu không, Tuyệt Tình cung sẽ gặp chuyện không may......” Mai Vũ Đình cố tình làm ra vẻ khó xử, trong lòng lại tính toán.

“Mai đại tiểu thư, bổn vương cam đoan, trong vòng bốn mươi chín ngày sẽ đem thánh thạch trả về, sẽ không làm Tuyệt Tình cung gặp chuyện không may......” Nam Cung Phong thận trọng cam đoan, đáy mắt ẩn ẩn một tia lo lắng.

“Này......” Mai Vũ Đình do dự.

“Nếu Mai đại tiểu thư lo lắng, Bổn vương xin thề độc, nếu Nam Cung Phong ta trong vòngbảy bảy bốn mươi chín ngàykhông có đem thánh thạch trả lại Tuyệt Tình cung sẽ bị thiên lôi đánh chết, ngũ mã phanh thây, chết cũng không toàn thây......”

“Cảnh vương gia không cần phải như thế, Vũ Đình tin con người Cảnh vương gia.” Nam Cung Phong lời thề đều đã nói xong, Mai Vũ Đình mới ngăn lại: Dối trá, nữ nhân giả mù sa mưa.

“Vũ Đình có thể giúp Cảnh vương gia mượnThánh thạch, bất quá, Cảnh vương gia cũng phải đáp ứng một điều kiện của Vũ Đình.” Nam Cung Phong là người ngoài cung, không có nhiều giao tình với nàng, cho dù chết, cũng không quan hệ gì với nàng.

“Điều kiện gì?” Lần đầu tiên tiếp xúc với Mai Vũ Đình, Nam Cung Phong đã biết: Nàng là nữ nhân tâm cơ rất sâu, hơn nữa, tâm địa rất xấu.

Cùng loại này nữ nhân giao thiệp, nhất định phải thật cẩn thận, nếu không, hơi bất cẩn, nàng sẽ ở sau lưng cho ngươi một đao, cho ngươi đội một cái tội danh lớn, còn chết không toàn thây.

Từ nhỏ cha mẹ Lãnh Tuyệt Tình đều qua đời, chuyện lớn nhỏ Tuyệt Tình cung đều do Lục Đại trưởng lão xử lý, sau khi trưởng thành, vừa mới tiếp nhận Tuyệt Tình cung, lại đến Thanh Tiêu tìm Lạc Mộng Khê.


Lần này hồi cung, hắn mới thật sự bắt đầu xử lý các chuyện lớn nhỏ trong cung, chậm rãi thu hồi quyền lực trong tay các trưởng lão:

Vì bảo hộ Lạc Mộng Khê, hắn phải làm như vậy, nếu không, quyền lực của Mai thị bộ tộc quá lớn, không áp chế, Mai Vũ Đình sẽ càng ngày càng quá mực, Lạc Mộng Khê bị uy hiếp, cũng sẽ càng lúc càng lớn.

Mai Vũ Đình bên kia yên lặng bất động, Lạc Mộng Khê không chút hoang mang, ngồi ghế nằm, phơi nắng, an tâm dưỡng thai: Địch bất động, ta bất động, nếu địch động, ta cũng bất động, lấy tịnh chế động, mới là thượng sách.

Lạc Mộng Khê ở Tuyệt Tình cung không có thế lực tốt, cũng người để tín nhiệm, mọi việc, nàng đành phải thương lượng cùng Lãnh Tuyệt Tình, chuyện Nam Cung Phong và Phùng Thiên Cương đi vào Tuyệt Tình cung, nàng nói cho Lãnh Tuyệt Tình, Lãnh Tuyệt Tình suy nghĩ một chút, sai người đi thăm dò, nói vậy rất nhanh sẽ có kết quả.

“Ô ô ô!” Thanh âm ô ô quen thuộc thanh truyền vào trong tai, bên chân truyền đến xúc cảm nhồn nhột của lông mao, ô ô Lạc Mộng Khê x cả kinh, đột nhiên cúi đầu nhìn lại, một mảnh lửa đỏ đập vào mắt, mắt đen lúng liếng đáng thương hề hề nhìn Lạc Mộng Khê, giống như đang nói: Chủ nhân, ngươi làm cho tiểu hồ ly tìmthật lâu.

“Tiểu hồ ly, làm sao ngươi lạiở đây?” Lạc Mộng Khê một tay bế tiểu hồ ly lên: Nơi này là Tuyệt Tình cung, người bình thường vào không được, cũng ra không được, ta cũng bị giam giữở chỗ này.

Chẳng lẽ tiểu hồ ly là linh mẫn hồ, đi lại không hình không bóng, cho nên người Tuyệt Tình cung chưa phát hiện ra nó.

“Ô ô ô!” Tiểu hồ ly vui vẻ kêu, giống như khoe khoang: tiểu hồ ly ta thông minh, tìm được chủ nhân.

Hiện tại chính là buổi chiều, Lạc Mộng Khê thích nằm lười phơi nắng, những người khác đều ở sau viện, không có người nào nhìn thấy tiểu hồ ly xuất hiện.

Lạc Mộng Khê nhìn khắp nơi không người, nhỏ giọng phân phó:“Tiểu hồ ly, ngươi đã có thể tìm được ta, cũng có thể tìm được Nam Cung Quyết, đi thông tri Nam Cung Quyết, làm cho hắn tới nơi này tìm ta.”

“Ô ô ô!” Lạc Mộng Khê phân phó xong, tiểu hồ ly giống như nghe hiểu, đối thận trọng gật đầu với Lạc Mộng Khê, từtrên người Lạc Mộng Khê nhảy xuống, nhìn Lạc Mộng Khê thật sâu rồi vung cái đuôi, bóng dáng lửa đỏ nháy mắt đi xađến mười thước......

Tiểu hồ ly, ngươi nhất định phải tìm được Nam Cung Quyết, làm hắn tới nơi này tìm mẫu tử bọn ta, một nhà đoàn tụ. Lạc Mộng Khê nhẹ nhàng vỗ về cái bụng càng lúc càng lớn củamình: còn có hai tháng, tiểu bảo bảo sẽ ra đời.

“Thánh nữ, ngài có thiếp mời!” bóng dáng lửa đỏ của tiểu hồ ly vừa mới biến mất, Tiểu Vũ cầm thiếp mời đi vào tiểu viện.

“Ai đưa thiếp mời?” Ta ở Tuyệt Tình cung không thân chẳng quen người nào, ai sẽ đưa thiếp mời cho ta.

Tiểu Vũ mở thiếp mời ra, xem đại khái một lần:“BẩmThánh nữ, là Phong trưởng lão đưa tới.”

“Phong trưởng lão.” Không phải là trưởng lão trẻ tuổi nhất kia sao, chỉ có hai mươi tuổi.

“Thánh nữ, muốn đi dự tiệc hay không?” chỗ Phong trưởng lão cách nơi này cũng không xa, bất quá, Thánh nữ mang thai tám tháng, đi đứng không tiện......

“Mỗi ngày buồn ở trong này cũng không có chuyện gì, đi ra ngoài đi một chút cũng không sao, là đêm nay khai yến sao.” Phong trưởng lão tuổi trẻ, tính cách cũng ngay thẳng, vui vẻ, cùng các trưởng lão lớn tuổi bất đồng, chính là không biết hắn mời ta đến dự tiệc là có chuyện gì.

Đêm, Lạc Mộng Khê trang điểm nhẹ, mang theo Tiểu Vũ, cùng với nha hoàn Lục Đại thị tộc ra khỏi Tuyệt Tìnhcư, đi dự tiệc, nguyên bản Tiểu Vũ là muônđể cho Lạc Mộng Khê ngồi kiệu, mà Lạc Mộng Khê nói ngồi thời gian quá lâu, muốn đi lại, hoạt động gân cốt một chút, đoàn người liền đi bộ đếnPhong cư.

Dọc theo đường đi đều im ắng, không nhìn thấy những người khác, trong lòng Lạc Mộng Khê nghi hoặc:“Hiện tại thời gian không trễ, sao một đường đi cũng không thấy được người khác?”

“Đúng vậy, lúc này,không phải thời gian cung nhân nghỉ ngơi a.” Mặc dù Tiểu Vũ trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.

Lạc Mộng Khê hạ mí mắt, cẩn thận nghe động tĩnh bốn phía, gió lặng, cây lặng, chim chóc cũng im lặng: Tối nay, im lặngđến kỳ lạ.

Tiếng bước chân nhỏ vội vang lên, Lạc Mộng Khê nâng mí mắt lên: Quả nhiên không ngoài sở liệu, sự tình không đơn giản.

Rất nhiều thị vệ từ bốn phương tám hướng ào ra, vây quanh đám người Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê bình tĩnh, không chút hoảng hốt.

Sáu nha hoàn đem Lạc Mộng Khê bảo hộ ở bên trong, gương mặt như gặpkẻ địch lớn, thị vệ khuôn mặt lạnh băng, giống như sát thủ huấn luyện ra, Tiểu Vũ lạnh giọng hỏi:“Các ngươi là người thị tộc nào, cũng biết vị này là Thánh nữ?”

“Huynh đệ bọn ta đến, chính là muốn mời thánh nữ đi một chuyến!” Thị vệ giọng điệu lạnh băng, không có chút cảm tình, căn bản không nhìn đám người Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ còn muốn răn dạy vài câu, lại bị Lạc Mộng Khê ngăn lại:“Mời các vị đại ca dẫn đường.” Khi Lạc Mộng Khê ở Thanh Tiêu, từng gặp qua mấy người giả dạng giống như thị vệ trước mắt, biết đám thị vệ này không phải người Tuyệt Tình cung, mà là thị vệ Tây Lương quốc.

Mời nàng đi một chuyến, không phải trưởng lão Tuyệt Tình cung, mà là Nam Cung Phong và Phùng Thiên Cương.

Lạc Mộng Khê đáp ứng đi, đám người Tiểu Vũ đương nhiên sẽ không nói cái gì, trong sự giám sátnghiêm mật của bọn thị vệ, đi theo Lạc Mộng Khê.

Nói cũng khéo, hôm nay Lãnh Tuyệt Tình vừa xử lý xong tất cả sự tình, chuẩn bị cùng Lạc Mộng Khê dùng bữa tối, bồi dưỡng cảm tình, nhưng là khi hắn trở lại Tuyệt Tình cư, được báo lại là Lạc Mộng Khê được Phong trưởng lão mời đi dự tiệc.

Phong trưởng lão mời Mộng Khê dự tiệc, làm sao lại không thông tri Bản cung, trong lòng Lãnh Tuyệt Tình nghi hoặc, không trì hoãn, nhanh tiến đến Phong cư.

Đi đến nửa đường, lơ đãng nhấc chân:‘leng keng” tiếng vang thanh thúy, một trâm cài tóc lăn đến cách đó không xa, Lãnh Tuyệt Tình đột nhiên dừng bước chân: Đây là...... trâm gài tóc của Mộng Khê......

Lạc Mộng Khê thích búi tóc đơn giản, Lãnh Tuyệt Tình liền sai người tạo ra trâm gài tóc các màu xinh đẹp cho nàng, hồng, lam, vàng, lục, các loại màu sắc đều có, nhiều loại hoa văn, Tuyệt Tình cung tạo ra giống như chủy thủ Lạc vương phủ đúc, mặt trên có kí hiệu độc đáo.

Hơn nữa, Lạc Mộng Khê trâm cài tóc đều là Lãnh Tuyệt Tình tự mình chọn lựa cho nàng.

Mộng Khê đã xảy ra chuyện! Lãnh Tuyệt Tình nhặt lên trâm gài tóc, nhìn khắp mọi nơi một chút, hướng đến đi: Lạc Mộng Khê lưu lại trâm gài tóc, trên đó có mùi hương để đặc biệt, Lãnh Tuyệt Tình dựa theo mùi hương này tìm kiếm chỗ của Lạc Mộng Khê.

Lúc này, đám người Lạc Mộng Khê cùng thị vệ tiến đến không phải nơi nào khác, mà là Diêm điện, nói mà lần trước Mai Vũ Đình nghĩ muốn đẩy Lạc Mộng Khê vào chỗ chết.

Ở cửa Diêm điện, đám người Tiểu Vũ bị áp giải tới nơi khác, chỉ đểmột mình Lạc Mộng Khê vào điện.

chờ ở trong Diêm điện, không phải Lục Đại trưởng lão, mà là Mai Vũ Đình, Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, nhìn thấy Lạc Mộng Khê tiến vào, Mai Vũ Đình như trước đưa lưng về phía nàng, mặt hướng vào vách tường bất động.

Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong lạnh lùng chăm chú nhìn vào bụng bầucủa Lạc Mộng Khê, nếu có chút đăm chiêu.

cái thai của Lạc Mộng Khê đã gần tám tháng, nhưng nàng trừ bỏ bụng lớnra, dáng người vẫn không biến dạng, khuôn mặt nhỏ nhắn càng xinh đẹp mê người so với trước kia, toàn thân tản ra mẫu tính, làm cho người ta vừa nhìn cũng khó quên.

Mai Vũ Đình và Nam Cung Phong trao đổi điều kiện là: Nam Cung Phong giúp Mai Vũ Đình bắt Lạc Mộng Khê, Mai Vũ Đình phụ trách khuyên bảo Lục Đại trưởng lão, mượn thánh thạch cho Nam Cung Phong.


“Không thể tưởng được Mai đại tiểu thư có quyền lực lớn như vậy, một mình một người cũng tiến vào Diêm điện, xử phạt Thánh nữ Tuyệt Tình cung.” khi nhìn thấy Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương, Lạc Mộng Khê cơ bản đã hiểurõ chân tướng sự tình: Mượn đao giết người, Mai Vũ Đình, ngươi thật thông minh.

“Cảnh vương gia, Phùng quốc sư, đã lâu không gặp, nhìn khí sắc hai vị, gần đây đường làm quan thật rộng mở, mặt thật hồng hào.” Lợi dụng nữ nhân đạt mục đích của chính mình, hai người các ngươi làm, thật là làm người ta không dám khen tặng.

Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong không nói gì, Mai Vũ Đình hừ lạnh một tiếng, chầm chập xoay người:“Lạc Mộng Khê, chỉ bằng ngươi hoài đứa nhỏ của Nam Cung Quyết, còn vọng tưởng gả Thiếu chủ làm vợ,tội danh này liền đủ cho ngươi chết một trăm lần cũng không hết......”

“Lạc Mộng Khê ta chưa từng nghĩ muốngả cho Lãnh Tuyệt Tình làm vợ, lần này đến Tuyệt Tình cung, chính là muốn nói rõ ràng với hắn, để cho hắn trọng tuyển phu nhân......

“Lạc Mộng Khê, ngươi cho là hiện tại ngươi nói những lời này, ta sẽ lại tin tưởng sao?” Chối tội để bảo toàn mạng sống mà thôi, nếu không, khi ngươi vui vẻ sống tốt tại sao không nói vậy.

“Tin hay không tùy ngươi. Lạc Mộng Khê ta không phải là ở Tuyệt Tình cung lớn lên, đối nơi này không có lưu luyến!” Ta thích là Nam Cung Quyết, sẽ không mang theo con của hắn gả cho Lãnh Tuyệt Tình.

Mai Vũ Đìnhtừng mắc bẫy trước đó của Lạc Mộng Khê, bây giờ vô luận nàng nói gì, Mai Vũ Đình cũng không dám tin tưởng dễ dàng.

Bất quá, hiện tại mạng nhỏ của Lạc Mộng Khê nằm trong tay Mai Vũ Đình nàng, nàng cũng không nóng lòng giết Lạc Mộng Khê, khóe miệng giơ lên một tia đắc ý, Mai Vũ Đình ánh mắt nhìn về phương xa, giống như đang nhớ lại

“Ta Mai Vũ Đình là đích trưởng nữ Mai thị, từ nhỏ đến lớn, ta đều là ưu tú nhất, trưởng bối trong tộc cũng khen ta thông minh, xinh đẹp, tương lai khẳng định sẽ đượcThánh thạch tuyển làmThánh nữ, gả cho Thiếu chủ làm vợ.”

“Cho tới nay, ta đã ở lấy điều kiện của Thánh nữ, nghiêm khắc yêu cầu chính mình làm tốt chuẩn bị gả cho Thiếu chủ làm vợ, nhưng là......”

Mai Vũ Đình biến sắc, khuôn mặt xinh đẹp có chút dữ tợn:“Ngay ngàyThánh thạch tuyển thánh nữ, tài tình của ta, mỹ mạo của ta đều uổng phí, bởi vì, Thánh thạch tuyển Thánh nữ là ngươi Lạc Mộng Khê, không phải ta Mai Vũ Đình!”

“Khi ta nhìn đến trên Thánh thạch xuất hiện ba chữ Lạc Mộng Khê, từ đám mây trên cao, trong nháy mắt té xuống mặt đăt, té tan xương nát thịt, chết không toàn thây, loại tư vị này, ngươi có hưởng qua không có?”

“Mai Vũ Đình, ta ở ngoài cung có thể thảm so với ngươi!” Lạc Mộng Khê lạnh lùng liếc mắt Nam Cung Phong đứng ở một bên không nói một lời:

“trước kia ta cũng không giống hiện tại dung mạo khuynh thế, mà là mang gương mặt của quỷ, người khác gặp mặt, sẽ dọa đến mỗi ngày ngủ cũng không yên.” Còn bị người khác hiểu lầm, cười nhạo, so sánh với xuống, ngươi may mắn hơn nhiều......

“Lạc Mộng Khê, không cần nói những chuyện đó với ta, đối với chuyện của ngươi, Mai Vũ Đình ta không có hứng thú!” Mai Vũ Đình chậm rãi tới gần Lạc Mộng Khê, khóe miệng cười lạnh lẽo:

“đứa nhỏ trong bụng ngươi là dã chủng, cho dù ta không ra tay, ngươi cũng không thoát khỏi cái chết......” Mang theo đứa nhỏ của Nam Cung Quyết, tiến đến Tuyệt Tình cung gả cho Thiếu chủ, Lạc Mộng Khê, của ngươi tính toán thực không sai.

“Ngươi muốn giết ta!” Nàng đã mang thai gần tám tháng, hành động rất không tiện, võ công Mai Vũ Đình hẳn là không sai, hơn nữa Nam Cung Phong vàPhùng Thiên Cương, nàng căn bản không phải đối thủ của bọn họ, sự tình đối với nàngngày càng bất lợi.

“Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, nhưng ta sẽ để cho các trưởng lão đến xử phạt ngươi!” Lạc Mộng Khê, lúc này đây, cho dù Thiếu chủ che chở ngươi, ngươi cũng mơ tưởng sống mà rời đi Diêm điện.

“Ta đã sai người thông tri các trưởng lão đến, chờ các trưởng lão đến, ta sẽ hảo hảo chiêu đãi ngươi.”

Mai Vũ Đình khóe miệng cầm lạnh lẽo ý cười, chậm rãi bước tới gần Lạc Mộng Khê:“Lần trước ngươi hại ta tự tay giết chết Lệ Nhi, lúc này đây, ta lấy đứa nhỏ trong bụng ngươi đền mạng cho nàng.”

“Mai Vũ Đình, đứa bé là vô tội, ngươi làm vậy, không sợ trời trừng phạt sao.” Mai Vũ Đình từng bước ép sát, Lạc Mộng Khê chậm rãi lui về phía sau, nhìn giống như Lạc Mộng Khê bị ép trốn đi, kì thực, nàng có tính toán khác.

Mai Vũ Đình hừ lạnh một tiếng, giọng điệu khinh thường:“Trời phạt, Lạc Mộng Khê, người nên bị trừng phạt là ngươi, lòng tham không đáy, hoài đứa nhỏ người khác, còn vọng tưởng làm Cung chủ Phu nhân, muốn chết!”

Xuất chưởng, Mai Vũ Đình dùng mười phần công lực đánh Lạc Mộng Khê, này một chưởng xuất ra, Lạc Mộng Khê tuyệt đối sẽ trọng thương, đứa nhỏ trong bụng cũng khó giữ được: Dù sao cũng không phải đứa nhỏ của Thiếu chủ, chết cũng rất tốt.

Lạc Mộng Khê động tác chậm chạp, không dám cùng Mai Vũ Đình đánh, bất quá, trốn tránh, vẫn không thành vấn đề.

Mai Vũ Đình liên tục xuất ngoan chiêu, đều bị Lạc Mộng Khê tránh thoát, có chút không nhịn được:“Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương, giúp ta giết Lạc Mộng Khê, Thánh thạch sẽ cho các ngươi!”

Nam Cung Phong do dự một lát:“Được!” Xuất chưởng từphía sau đánh lén Lạc Mộng Khê.

“Nam Cung Phong, ngươi cũng chỉ biết đánh lén sau lưng một nữ tử bụng mang dạ chửa sao? Khó trách ngươi thua trong tayNam Cung Quyết, lòng dạ hẹp hòi, khó thành đại nghiệp.” Lạc Mộng Khê hai mặt lâm địch, khẳng định cố hết sức ứng phó.

“Lạc Mộng Khê, chuyện của Bổn vương, không tới phiên ngươi nói!” tốc độ ra chiêu, ngày càng nhanh lên. Nam Cung Phong ghét nhất bị người khác khinh thường, tuy rằng hắn là thật sự không làm được việc gì.

Lạc Mộng Khê vừa đánh vừa lui: Không thể cứ như vậy, nếu không, ta cùng cục cưng nhất định phải chết, Lạc Mộng Khê trốn tránh Mai Vũ Đình cùng Nam Cung Phong công kích, tìm kiếm đường chạy trốn.

Lạc Mộng Khê từng xem qua sơ lược vềTuyệt Tình cung, Diêm điện kết cấu đại khái cũng biết một ít, không thể trách Lạc Mộng Khê đọc sách mà không tiếp thu được, mà là kia trên sách không viết lại gì.

Đột nhiên, ánh mắt Lạc Mộng Khê dừng trên một bức họa, đáy mắt hiện lên một tia hiểu rõ, làm bộ không địch lại chậm rãi hướng đến bức họa, Mai Vũ Đình, Nam Cung Phong không biết là kế, nghĩ thể lực Lạc Mộng Khê hết chống đỡ nổi, bất tri bất giác tốc độ cũng nhanh hơn.

Mắt thấy hai bóng dáng sẽ liều mạng lao vào, trong lòng Lạc Mộng Khê vui vẻ, đang muốn dùng hết toàn lực đem đẩyNam Cung Phong, Mai Vũ Đình ra, lúc này một đạo bóng trắng tiến vào Diêm điện:“Mộng Khê!”

Trong nháy mắt bóng trắng đi đếntrước mặt Lạc Mộng Khê, xuất chưởng đem Mai Vũ Đình,Nam Cung Phong đẩy ra, chưởng lực mang theo gió lớn, làm cho chân Lạc Mộng Khê có chút lảo đảo, nhất thời Lạc Mộng Khê đứng thẳng không được, dựa vào bức họa phía sau.

“A!” thân thể Lạc Mộng Khê vừa chạm vào hình ảnh, cả người liền bị một lực vô hình hút đi vào.

Lãnh Tuyệt Tình quay đầu, thấy hơn phân nửa thân thể Lạc Mộng Khê đã vào trong bức họa, giấy vẽ tranh sơn dầu tản ra nhiều ánh sáng bạc:“Mộng Khê!” Lãnh Tuyệt Tình muốn kéo Lạc Mộng Khê, chẳng những không có thể kéo nàng trở về, mà lại bị Lạc Mộng Khê kéo vào trong họa.

Ánh sáng bạc chói mắt hiện lên, Lãnh Tuyệt Tình, Lạc Mộng Khê đi vào trong họa biến mất không thấy, các trưởng lão cũng đi tớiDiêm điện.

“Mạt tướng tham kiến Thái tử Điện hạ!” Một nam tử trung niên bước vào phòng, quỳ một gối xuống.

“Mã tướng quân mau mau đứng lên!” Hạ Hầu Thần bước nhanh, nâng Mã tướng quân dậy, đáy mắt hiện lên một tia mong đợi:“Mã tướng quân, sự tình làm thế nào rồi?”

“BẩmThái tử Điện hạ, tất cả đều thuận lợi, mạt tướng đã mang về người Thái tử Điện hạ muốn.”

“Tốt lắm, vất vả cho Mã tướng quân!” đôi mắt Hạ Hầu Thần từ thất bại chuyển thànhtràn đầy tự tin:“Người đâu, thay quần áo cho Bản cung, Bản cung muốn đích thân lên tường thành, gặp Nam Cung Quyết.” Nguyên bản Hạ Hầu Thần tính cùng Hoàng đế Tây Lương trốn khỏiHoàng cung, hiện tại, hắn không cần chạy trốn.

Có người này ở trong tay Bản cung, không sợ Nam Cung Quyết dám chống đối, muốn giang sơn của Bản cung, chỉ sợ Nam Cung Quyết ngươi còn không có bản sự lớn như vậy.

Cửa thành, Nam Cung Quyết, Lăng Khinh Trần, Bắc Đường dực tụ tập ở một chỗ, phía sau là vạn đại quân như hổ rình mồi nhìn cửa thành đóng chặt, trên tường dầy đặc cung thủ, nhưng tướng sĩ chiến trườngsao lại sợ nho nhỏ cung tiễn này.

“Nam Cung Quyết, trong thành quá tĩnh lặng, không thích hợp lắm.” Bắc Đường Diệp trầm giọng nhắc nhở, trước kia, hắn đi theo Nam Cung Quyết chém chém giết giết, nhiều nhất là đánh nhau với hơn trăm người.

Nhưng là lúc này, vạn ngườichiến đấu, Bắc Đường Diệp mới hiểu cái gì gọi là sa trường chân chính, cái gì gọi là khí thế, cái gì gọi là hào hùng, cuối cùng nửa năm chiến trận, làm Bắc Đường Diệp thành thục hơn rất nhiều, khí khái nam tử phát ra càng nồng đậm, lo lắng sự tình cũng càng thêm chu toàn so với trước.

“Toàn bộ kinh thành Tây Lương đều đã bị người Thanh Tiêu, Kì Thiên, Lăng phủ bao vây, ngay cả con chim đều không bay ra được, Hạ Hầu Thần muốn chơi đùa cũng không làm được cái gì.” Bình tĩnh một chút đừng nôn nóng, yên lặng xem xét.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh lam với những đámmây trắng, suy nghĩ của Nam Cung Quyết tung bay: Mộng Khê, ta đã sắp đi vào Kinh thành Tây Lương quốc, sắp giết Hạ Hầu Thần báo thù cho nàng, nàngvà cục cưng thấy được không?

“Nam Cung Quyết, đã lâu không gặp!” Giọng nói trêu chọc,Hạ Hầu Thần mặc chiến giáp cùng vài tướng sĩ chậm rãi đi lên tường thành, từ trên cao nhìn xuống nhìn trên ngựa chiến, một thân ngân giáp chiến đấu Nam Cung Quyết.

Nam Cung Quyết tuấn mỹ vô trù, mặc chiến y vào, tư thế oai hùng bừng bừng, dáng người tiêu sái, giống như chiến thần, chòm râu mới nhú trên cằm làm hắn tăng thêm một chút tang thương, cả người càng thêm thành thục, ổn trọng.

“Hạ Hầu Thần, không làm rùa đen rút đầu nữa sao, ngươi thiết kế Bổn vương, hại chết Mộng Khê, hôm nay chúng ta thanh toán luôn một lần!” Bổn vương chờ đợi ngày này đã nửa năm, hôm nay, bổn vương nhất định phải tự tay báo thù cho Mộng Khê và tiểu bảo bảo.


Nam Cung Quyết, Bắc Đường dực, Lăng Khinh Trần mang theo đại quân đủ để san bằng Tây Lương kinh thành, theo lý, Hạ Hầu Thần nghe Nam Cung Quyết tuyên bố xong, hẳn là sẽ khẩn trương, sợ hãi, lo lắng vong quốc.

Ai ngờ, hắn lại không cho là đúng nói:“Nam Cung Quyết, trước khithanh toán cùng Bản cung, Bản cung sẽ cho ngươi gặp một người!”

Hạ Hầu Thần vừa dứt lời, nữ tử mặc y phục vàngcổ tay bị trói được áp giải lên tường thành:“Quyết, cứu ta!”

Nữ tử có khuôn mặt xinh đẹp làm cho người ta vừa thấy là khó quên, hai mắt điềm đạm đáng yêu đẫm lệ, làm người ta nhịn không được mà mềm lòng, người này đúng là Sườn phi của Nam Cung Quyết Tinh Tâm Công chúa.

Làm đám người Nam Cung Quyết, Bắc Đường Diệp không ngờ được là, bụng Tinh Tâm Công chúa đã thật to, rõ ràng là có thai:“Quyết, thiếp là Tinh Tâm, thiếp...... đãcó gần mang thai gần sáu tháng......”

Thấy Nam Cung Quyết hơi hơi kinh ngạc khi nhìn thấy Tinh Tâm Công chúa, Hạ Hầu Thần cười lạnh lùng:“Nam Cung Quyết, thê nhi của ngươi ở trong tay Bản cung, sinh tử của bọn họ được quyết định bởi quyết định của ngươi......”

Cùng thê nhi sinh ly tử biệt, trải qua một lần đã đủ, Hạ Hầu Thần định liệu là Nam Cung Quyết sẽ không muốn trải qua một lần nữa, hắn nhất định sẽ vì Tinh Tâm cùng đứa nhỏ trong bụng nàng, mà nhượng bộ.

Nhưng là Nam Cung Quyết không có giống như Hạ Hầu Thần đoán trước, rống giận hỏi điều kiện của hắn, mà cười lạnh lùng:“Hạ Hầu Thái tử xác định đây là thê nhi của Bổn vương?”

Hạ Hầu Thần sửng sốt: Sao lại thế này, chẳng lẽ bắt sai rồi, nhìnbiểu tình của Nam Cung Quyết, đối vớiTinh Tâm Công chúa, không chút để ý, là thật không thèm để ý, hay là cố ý diễn trò lừa Bổn vương......

“Quyết, chàngsao vậy? Thiếp là Tinh Tâm, đứa nhỏ trong bụng thiếp, là cốt nhục của chúng ta......” Tinh Tâm Công chúacuống cuồng hô, trong đôi mắt đẹp đầy nước mắt:“Chúng ta chỉ có nửa năm không gặp, làm sao chàng có thể quên mất thiếp......”

“Tinh Tâm Công chúa, thu hồi nước mắt của ngươi đi, không cần ở trước mặt bổn vương giả vờ kêu khóc!” thanh âm Nam Cung Quyết lạnh như băng không có chút độ ấm, đáy mắt thâm thúy lóe lênchán ghét nồng đậm:

“Ngươi cho là ngươi dịch dung, Bổn vương sẽkhông nhận ra ngươi sao, Tinh Tâm, là ‘Tỉ mỉ’, tất cả, chỉ là âm mưu ngươi an bài tỉ mỉ mà thôi, mục đích, chính là hại chết Mộng Khê, gả Bổn vương làm phi, đúng không, Lâm Huyền Sương!”

Cái gì? Lâm Huyền Sương, Tinh Tâm Công chúa là Lâm Huyền Sương?

Không chỉ đám người Bắc Đường Diệp, liền Hạ Hầu Thần trên tường thành cũng giật mình lập, nửa ngày cũng chưa lấy lại tinh thần?

“Ngươi, thật là Lâm Huyền Sương?” Hạ Hầu Thần khó tin nhìn nữ tử ở trên tường thành.

“Quyết, thiếp là Tinh Tâm, không phải Lâm Huyền Sương......”

“Không cần lại nói dối, Bổn vương không cần nhìn dung mạo, Lâm Huyền Sương là thầy thuốc, trên người luôn có mùi thuốc, hơn nữa, ánh mắt của ngươi giống nàng, nhìn giống như dịu ngoan kì thực là lạnh lùng......”

“Cho dù ta là Lâm Huyền Sương, ta cũng là thê tử của ngươi, hiện tại ta còn có con của ngươi......” Sự tình bị vạch trần, Lâm Huyền Sương cũng không giấu diếm nữa, nếu không, Nam Cung Quyết chắc chắn cho nàng là người dối trá.

“đứa nhỏ ngươi trong bụng không phải của bổn vương!” Nam Cung Quyết châm biếm:“ nam tử hàng đêm ân ái cùng ngươi, chính là thế thân của Bổn vương mà thôi......”

“Ngươi nói, đều là sự thật?” Lâm Huyền Sương vạn vạn không muốn tin lời nói của Nam Cung Quyết, nhưng Nam Cung Quyết đối với nàng Tuyệt Tình, cùng với hiểu biết của nàng đối với Nam Cung Quyết, nàng không thể không hoài nghi.

“Bổn vương không thích nói dối!”

“Ngươi làm sao có thể đối với ta như vậy? Ta thích ngươi, muốn gả ngươi có gì sai sao?” Lâm Huyền Sương giống như bà điên kêu gàovới Nam Cung Quyết:“Ngươi không thích ta, có thể trực tiếp cự tuyệt, vì sao đối với ta như vậy......”

“Lâm Huyền Sương, ngươi không có tư cách chất vấn bổn vương!” Nam Cung Quyết bị làm tức giận, tính nóng nảy bị khơi dậy, làm người ta nhìn thấy mà sợ:“Ngươi cho là Bổn vương không biết, lúc trước người đẩy Mộng Khê xuống vách núi đen không phải Vân Bích Lạc, mà là ngươi Lâm Huyền Sương.”

Chuyện này chỉ có nàng cùng với Lạc Mộng Khê đã chết là biếtrõ, Nam Cung Quyết làm sao lại biết được?

Đúng vậy, lúc trước ở bên ngoài Lạc vương phủ dựng trận, đem Lạc Mộng Khê đến vách núi đen chính là Lâm Huyền Sương nàng, đẩy Lạc Mộng Khê xuốngvách núi đen, cùng hãm hại Lạc Thải Vân và Vân Bích Lạc cũng là nàng.

Thậm chí còn, đem tất cả chứng cớ chứng minh Vân Bích Lạc là hung thủ, cũng là một tay nàng an bài, mục đích, chính là làm cho cái chết của Lạc Mộng Khê sớm tra ra manh mối, chờ sự tình lộ ra thì nàng cũng sớm gả cho Nam Cung Quyết.

Mà nàng làm sao cũng không nghĩ tới, Nam Cung Quyết lại điều tra ra tất cả sự thật, nàng hao tổn tâm cơ bố trí tất cả đều là vô ích.

Không nhìn ánh mắt khiếp sợ của Lâm Huyền Sương, Nam Cung Quyết nói:“Nếu không có ngươi, Bổn vương cùng Mộng Khê còn đang sống trong hạnh phúc, vui vẻ sinh hoạt cùng nhau, tiểu bảo bảo của chúng ta cũng sắp ra đời, một nhà ba người, hoà thuận vui vẻ.”

Ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén của Nam Cung Quyết giống nhưđâm thủng Lâm Huyền Sương:“Màngươi xuất hiện, hủy diệt tất cả, ngươi hại chết Mộng Khê, hại chết cốt nhục của Bổn vương, chỉ còn một mình Bổn vương cô đơn sống sót trên đời này, hạnh phúc của Bổn vương bị ngươi bị hủy, ngươi có tư cách gì mà muốnBổn vương cho ngươi hạnh phúc!”

Quay đầu, Nam Cung Quyết chuyển ánh mắt hướng lên Hạ Hầu Thần trên tường thành:“Hạ Hầu Thái tử, kỳ thật ngươi hẳn là cảm tạ Bổn vương, lúc trước ở Kì Thiên, ngươi phái người ở tiểu viện bố trí hỏa dược, muốnnổ chếtBổn vương, mà lại có ngườimật báo cho Mộng Khê, Bổn vương mới bình yên vô sự.”

“Lúc trước, phản đồ của ngươi, chính là Lâm Huyền Sương, không thể nghĩ được hai người các ngươi cũng hợp tác với nhau!”

bên miệng Nam Cung Quyết vẫn lộ ý cười trào phúng:“Mộng Khê mất, Lâm Huyền Sương cũng biến mất không thấy, nhưng nha hoàn bên người nàng lại bị Điện hạ thu phòng, Điện hạ biết rất nhiều chuyện đều là Lâm Huyền Sương đang giở trò quỷ, phái ra một lượng lớn ám vệ thị vệ cũng không tìm được chỗ nàng ta rơi xuống.”

Lúc trước, cũng là nha hoàn của Lâm Huyền Sương làm hỏng xe ngựa, Mộng Khê mới có thể chạy đến tiểu viện thông tri bổn vương chỗ đó có hỏa dược, xem ra tiểu nha đầu kia đối với Điện hạ rất là ái mộ.

“phản đồ này, Hạ Hầu thái tử có thể xử trí!” Ngụ ý là, Lâm Huyền Sương cùng Nam Cung Quyết ta không có quan hệ gì, muốn giết muốn chết, tùy ngươi.

“Nam Cung Quyết, cho dù ta là Lâm Huyền Sương, ta cũng lấy thân phận Kính quốc công chúa gả cho ngươi, nếu Kính Hoàng biết ngươi đối với ta như vậy, hắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Lâm Huyền Sương không chịu thua, đi vào ngõ cụt còn vọng tưởng lấy thân phận Kính quốc Công chúa ra áp chế, làm cho Nam Cung Quyết cứu nàng.

“Lâm Huyền Sương, trên đường đến Tây Lương, Kính quốc đã bị Bổn vương ‘Thuận tiện’ dọn dẹp, không cần lại ở trước mặt Bổn vương nói ngươi là Kính quốc Công chúa cao cao tại thượng!” thanh âm Nam Cung Quyết trầm bổng, đối với khuôn mặt đầy khiếp sợ của Lâm Huyền Sương làm như không thấy:

“Kính hoàng hoang dâm vô độ, bị bệnh hoa liễu, Lâm Huyền Sương ngươi có thể chữa trị thân thể hắn, lại cứu không được quốc gia của hắn, Bổn vương làm như vậy, cũng là giải cứu lê dân bách tínhtrong biển lửa......”

Một thanh trường kiếm đặttrên cổ Lâm Huyền Sương, thanh âm nhắc nhở Hạ Hầu Thần vang lên:“Nam Cung Quyết, bớt nói sàm đi, ngươi là muốn lui binh, hay là vẫn tiến công!”

Lâm Huyền Sương từng cùng Hạ Hầu Thần làm đồng minh, cùng đối phó với Nam Cung Quyết, nhưng là nửađường, nàng lạibác bỏ lời thề, phá hỏng kế hoạch của chính mình cứu Nam Cung Quyết, Hạ Hầu Thần hận không thể lập tức đem nàng bầm thây vạn đoạn.

Bất quá, hiện tại quốc gia quan trọng hơn, không phải thời điểm hành động theo cảm tính, muốn dùng Lâm Huyền Sương kiềm chế Nam Cung Quyết, không thể không nén giận.

Lâm Huyền Sương là ân nhân cứu mạng của ngươi, hiện tại lại Sườn phi của ngươi, Lạc vương gia Thanh Tiêu là người trọng tình trọng nghĩa, Bản cung không tin ngươi sẽgiận màkhông để ý đến nàng ta, vừa rồi, hai người các ngươi, là cố ý khắc khẩu, làm Bản cung thả lỏng cảnh giác.

Lâm Huyền Sương không có nói nữa, nước mắt trong đôi mắt đẹp chảy ra, nhìn về phía Nam Cung Quyết trong mắt tràn ngập khẩn cầu, giống như đang nói:“Cứu ta, ta không muốn chết!”

Đáy mắt thâm thúy củaNam Cung Quyết hiện lên ý cười nồng đậm trào phúng: Ngươi không muốn chết, lúc trước thời điểm ngươi đẩyMộng Khê xuống vách núi đen, có từng nghĩ đến nàng cũng không muốn chết.

“Công thành!” hai chữ lạnh như băng không hề có cảm tình phun ra từ miệng Nam Cung Quyết, đáy mắt Lâm Huyền Sương hiện lên nồng đậm khiếp sợ, lập tức dây thừng trên tay bị nhân cắt đứt, bóng dáng màu vàng của Lâm Huyền Sương từ trên tường thành ngã xuống mặt đất trong nháy mắt......

Vạn mã nhảy chồm lênthân thể thân thể màu vàng củathân thể vội chạy qua, cửa thành bị phá, đại quân Thanh Tiêu, Kì Thiên tiến vào kinh thành, thẳng đến Hoàng cung Tây Lương, Hạ Hầu Thần bại liên tiếp bị đánh lui, binh lính Tây Lương che chở hắn nhân dịp loạn lạc mà chạy trốn, vô luận là đào binh, hay là tướng sĩ thắng lợi, không có người xuống ngựa liếc mắt bóng dáng màu vàng một cái......

Tây Lương chiến bại, Hạ Hầu Thần cởi cẩm y, thay một thân quần áo rách nát, đem đám thủ hạ trung tâm phân tán, xen lẫn vào trong đám người, nay Tây Lương kinh thành thực loạn, giục ngựa chạy đikhông tướng sĩ nào không chú ý đến Hạ Hầu Thần.

Đi tới một góc không người, nhìn khắp nơi không thấy người, Hạ Hầu Thần đang thở ra, một bàn tay chụp lênvai hắn, mâu quang Hạ Hầu Thần phát lạnh, nhìn cũng không nhìn, xuất chưởng đánh về hướng người tới.

“Thái tử điện hạ, là ta, Vân Bích Lạc!” Người tới tránh thoát công kích của Hạ Hầu Thần nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận