Lần nữa lại yêu

Chương 5: Bước đến.
Trước đây, Tiểu Nguyễn đã từng đọc được ở đâu đó rằng: “Có những lúc sự dịu dàng của đàn ông còn có sức công phá mạnh hơn của phụ nữ.” Nhưng đến hôm nay thì cô mới có cơ hội để khẳng định câu nói ấy hoàn toàn là sự thật! Không phải cô không hiểu con người Phillip thế nào, nhưng thật sự bộ dạng anh lúc này khiến cô chỉ còn nước chưa ói máu mà chết! Phillip chú ý đến từng tiểu tiết nhỏ nhất trong bữa cơm, ngay đến cả Hoàng, bình thường, anh không ưa nhưng hôm nay cũng rất nhiệt tình chủ động bắt chuyện và gắp thức ăn. Tất nhiên, cô biết mục đích của Phillip nhằm vào người đàn ông trẻ hơn đang ngồi kế bên. Bữa cơm mới chỉ bắt đầu thì Bim Bim đã nũng nịu lên tiếng:
“Mẹ. Con có thể mang đĩa mì ra sofa được không? Sắp đến giờ chiếu Bạch Tuyết mà con thích!”
Nhìn con đầy dịu dàng, cô khẽ gật đầu đồng ý. Hoàng thấy vậy chỉ khẽ nói:
“ Em vẫn chiều con như vậy sao? Vừa ăn, vừa xem sẽ bị đau dạ dày!”
“ Đôi khi nên để con thoải mái. Anh đừng lôi kỷ luật quân đội ra áp dụng vào gia đình. Em không nghĩ là nó sẽ hiệu quả!”
Phillip quan sát hai người họ rồi nhìn Hoàng đầy dò hỏi:
“ Không biết....khi nào thì anh tái hôn?”
Khuôn mặt Hoàng sa sầm lại, vẫn giữ được lịch sự, anh nói:
“ Một lần với tôi là quá đủ rồi.”
Tiểu Nguyễn thấy không khí có phần căng thẳng, cô liền gắp thức ăn cho hai người đàn ông trước mặt rồi quay sang chồng:
“ Anh hỏi vô duyên thế hả Phillip? Thế nếu ai đó hỏi bao giờ anh ly hôn với em thì anh sẽ trả lời thế nào?”
Văn thấy vậy cũng thêm vào:
“ Phải đấy, khi nào hai người ly hôn nhớ thông báo trước nhá. Tổ chức họp báo luôn đi cho hoành tráng.”
Hoàng khẽ đá chân em trai nhắc nhở:
“ Chuyện đấy mà cũng lôi ra đùa được à?” 
Sau rồi anh lại trầm ngâm sư tuy điều gì đó! Tiểu Nguyễn nhìn Văn cười đầy ngọt ngào rồi chuyển chủ đề 
“ Văn này. Em có một chuyện rất muốn biết..... Liệu anh có phải là....Gay không? Em có một người bạn thân thiết làm cùng bệnh viện, anh ấy rất tốt nhưng gần đây mới thất tình. Nếu như.......”
Văn chậm rãi nhấp từng ngụm vang, nhưng chỉ vài giây sau đó, anh không giữ được phong độ mà phun sạch rượu vào khuôn mặt đẹp trai của Phillip đang ngồi đối diện. Mọi người nhìn nhau đầy ái ngại, Phillip xin phép đứng dậy. Còn Văn chỉ biết xin lỗi và nhìn vợ chồng họ đầy xấu hổ. Chờ tới khi bước chân Phillip xa dần, Văn không ngần ngại lấy chiếc đũa bạc gõ lên đầu Tiểu Nguyễn rồi trách cứ:
“ Lần sau em có thể hỏi một câu hỏi có tính sáng tạo hơn được không? Giờ anh biết ăn nói thế nào với ông chồng Việt Kiều của em?”
“ Em chỉ nói thật lòng thôi mà. Cơ mà em nhìn cũng thấy anh cũng có nét mà...”

“ Tiểu Nguyễn...”
Hoàng khẽ nhếch môi cười khẩy, anh châm chọc Tiểu Nguyễn:
“ Anh thấy chồng em cũng có tư chất không kém gì chú ấy đâu!”
Bàn tay đang gắp thức ăn của cô khẽ sựng lại, cô nghiêng đầu nhìn Hoàng với ánh mắt dò hỏi, cô nói:
“ Em nghe nói chỉ những người cùng một loại mới nhận ra nhau dễ dàng. Anh nói chồng em thế, vậy không biết, anh có phải.....?”
Chậm rãi nuốt từng ngụm vang đỏ, môi anh khẽ cong lên đáp lại cái nhìn của cô:
“ Em nghĩ anh có thể sao? Em đã quên nhưng anh chưa bao giờ quên!”
Câu nói của anh bất giác làm cô rùng mình ớn lạnh!
..........................................
Ra khỏi nhà Tiểu Nguyễn mới có 8h tối, khởi động xe được vài phút Bim Bim đã nằm ngủ ngon lành trong lòng Văn. Hoàng nhìn con cười rồi lại tập trung vào tay lái! Văn trầm giọng hỏi anh:
“ Anh có nghĩ vợ chồng họ có vấn đề không?”
“ Sao chú hỏi thế? Anh đâu phải là người thích quan tâm đến đời tư người khác.”
“ Thôi, gỡ cái bộ mặt đạo đức giả xuống hộ em cái. Cả bữa ăn anh trầm ngâm như đang tính toán điều gì đó, không nói đừng tưởng em không biết. Mà thằng cha đó tên tiếng Việt là gì thế? Phillip, Phillip phát âm mỏi nhừ cả lưỡi!”
Bật cười, Hoàng đáp lời:
“ Anh thấy bảo anh ta được sinh ra ở Philipin nên mới có tên là Phillip.”
“ Tức là người Philipin gốc Việt?”
“ Không. Thấy bảo gia đình đều là thành phần máu mặt trong bộ y tế, còn vì sao lại được sinh ở bên đấy thì chịu.”
Thái Văn nhún vai rồi ồ một tiếng, cả hai người đàn ông đều chạy theo những dòng suy nghĩ khác nhau! Hoàng hiểu rất rõ, Tiểu Nguyễn không phải là người làm việc không có mục đích, ví dụ bữa cơm hôm nay. Nếu nói rằng để anh thấy cuộc sống ngọt ngào của vợ chồng cô thì anh dường như không thấy gì cả, ngay đến ảnh cưới vốn được những cặp vợ chồng trẻ trưng diện tại phòng khách nhưng nhà cô....tìm một bức ảnh chụp riêng thân mật của hai vợ chồng còn không có! Còn nếu thực sự cô muốn vịn cớ để mời Thái Văn dùng cơm thì càng không phải! Tiểu Nguyễn anh biết không phải là người thích câu nệ lễ nghi như thế. Có linh cảm rất rõ ràng về vấn đề tồn tại trong cuộc hôn nhân của cô nhưng anh không hề thấy cô có biểu hiện của một người đang không hạnh phúc!
Tiểu Nguyễn hít hà mùi hương cafe đang toả khói. Phillip xị mặt nhìn cô buồn rầu:
“ Nguyễn, cậu ấy là người anh thích!”
Cô cười khổ nhìn anh:

“ Phillip, không phải em không muốn giúp anh, nhưng là không có khả năng. Anh ấy có thái độ thế nào anh cũng biết rồi đấy.”
Phillip giận dỗi đứng dậy về phòng. Một lát sau, anh kéo vali xuống, Tiểu Nguyễn thấy vậy liền lên tiếng:
“ Anh đi đâu? Anh còn chỗ nào để đi nữa sao? Đừng quên đây là nhà anh.”
“ Anh sẽ đi Pháp....Anh buồn lắm. Em chưa bị ai bỏ rơi nên sẽ không hiểu cảm giác ấy đau khổ thế nào đâu!”
Nói rồi anh sải chân bước ra ngoài, Tiểu Nguyễn thất thần vội chạy theo anh. Vì chạy nhanh quá nên cô vấp phải thềm cửa ngã xuống nhưng Phillip đã lên xe đi thẳng. Trong bóng đèn đường mờ nhạt, Tiểu Nguyễn thấy lòng mình trùng xuống, đành ngậm ngùi tập tễnh bước vào nhà....
............................................
Khẽ buông bỏ bàn tay vẫn đang thọc sâu trong túi quần, chần chừ cuối cùng Thái Văn cũng đưa tay ra bấm chuông cửa nhà hàng xóm. Gia Hiên mở cửa, trên tay cô vẫn là nửa chiếc bánh bao. Mi Mi thấy Văn liền vẫy đuôi rồi sủa nhặng xị. Hắng giọng, anh nói:
“ Cảm ơn em đã giúp anh trông con chó cả chiều nay. Để anh mang nó về, phiền cho em quá!”
Cô mỉm cười, chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi anh:
“ Anh có muốn mang một ít bánh bao nóng về để ăn đêm không? Hôm nay em có làm rất nhiều.”
Không tiện từ chối, anh khẽ gật đầu. Chạy vội về phía phòng bếp, cô trở ra đưa đĩa bánh cho anh rồi cúi xuống vuốt ve Mi Mi:
“ Mi Mi ngoan, về với bố nhé. Bao giờ rảnh lại sang chơi với chị!”
Mặt Văn đen xì lại, ánh mắt anh trố ra ngạc nhiên trước câu nói hết sức tự nhiên của Hiên. Anh quên mất cả cảm ơn cô nhanh chóng bước về phía nhà mình rồi đóng cửa. Như một đứa trẻ dỗi hờn, anh gọi cho anh trai mình:
“ Mai anh sang vác con chó của anh về đi. Em không trông đâu.”
Hoàng bật cười:
“ Nó cắn cái gì của chú à? Không phải nó tha quần nhỏ của chú chạy khắp nơi chứ...?”
“ Anh biến thái vừa thôi. Người ta còn gọi em là bố nó đấy. Anh thử không mang nó về xem. Em không tin là mình không đủ nhẫn tâm để ném nó đi!”
Kết quả chiều hôm sau Hoàng vừa tan làm phải qua đón anh bạn nhỏ về thật. Lúc bế Mi mi xuống dưới nhà, con chó khẽ sủa vài tiếng rồi nhẩy phốc khỏi tay anh chạy về phía một cô gái đang đi tới. Gia Hiên tranh thủ lúc cuối chiều tạt xuống siêu thị mua đồ. Thấy con chó nhà hàng xóm cô liền vuốt ve và bế lên:
“ Bố mày đâu? Sao lại có một mình thế này?”
Hoàng nhanh chân bước tới gần khẽ mỉm cười. Anh trầm giọng:

“ Xin lỗi cô là...?”
“ Vậy xin hỏi anh là ai?”
“ Tôi là chủ nhân của con chó cô đang ôm.”
Thoáng ngạc nhiên, Gia Hiên dịu giọng:
“ Thật xin lỗi, con chó của anh giống con chó của anh hàng xóm nhà tôi. Không biết... Thật xin lỗi.”
Cô đang định đưa Mi Mi trả lại cho Hoàng thì anh lên tiếng:
“ Vậy cô là hàng xóm nhà Văn phải không?”
Khẽ gật đầu với anh, cô im lặng chờ anh nói tiếp.
“ Con gái tôi đang bị ho nên không thể nuôi nó đành phải gửi ở nhà chú ấy. Chỉ là chú ấy bị dị ứng với nó nên tôi lại phải đến đón về.”
Anh thở dài, Hiên thấy vậy liền chủ động ngỏ ý:
“ Vậy anh có thể để tôi nuôi giúp anh được không? Con chó cũng khá là thân với tôi. Anh đừng lo.....đợi con gái anh khỏi bệnh, tôi có thể nhờ anh Văn mang nó gửi lại cho anh. Được chứ?”
Khoé miệng Hoàng khẽ cười.
“ Vậy thì tốt quá. Phiền cô vậy!”
Tạm biệt Hiên rồi anh ra lấy xe về thẳng nhà. Hôm nay Tiểu Nguyễn sẽ đón con nên anh không biết đi đâu nữa. Tiếng nhạc nhẹ nhàng đang phát trong xe khiến tinh thần anh thấy vô cùng dễ chịu. Một khúc dương cầm quen thuộc, bản River flows in you của Yiruma mà Hoàng rất thích! Bất chợt tiếng chuông điện thoại xé ngang không gian du dương ấy:
“ Tiểu Nguyễn à. Anh đây!”
“ Ừm. Anh đón con giúp em được không?”
“ Giọng em sao thế? Em không khoẻ à?”
“ Ừm. Anh nhớ đón con nhé!”
Chưa đợi anh nói hết thì bên kia đã tắt máy. Hoàng quặt tay lái ngược lại về phía trường mầm non của con. Thấy anh, Bim Bim hơi ngạc nhiên:
“ Con tưởng hôm nay mẹ đón Bim? Sao ba lại tới?”
“ Chúng ta về nhà đã. Mẹ con bị ốm.”
Nghe anh nói vậy ánh mắt con bé không giấu được lo lắng, cả quãng đường không ngừng hỏi anh:
“ Mẹ là bác sĩ tại sao lại bị ốm? Mẹ có làm sao không ba?”
Xoa đầu con rồi anh lại nhìn về phía trước, dỗ dành con gái anh dịu dàng nói:

“ Sẽ không sao. Chắc là mẹ cũng bị ho như Bim thôi. Sắp về tới nhà rồi, con đừng hỏi ba nữa!”
Tiếng chuông cửa réo liên hồi, mãi lúc lâu sau đó Tiểu Nguyễn mới có thể ra mở cửa. Hoàng nhìn cô xót xa:
“ Em sao vậy? Phillip đâu?”
“ Anh ấy đi Pháp. Em bị ngã thôi, lại thay đổi thời tiết nên đêm qua bị sốt.”
Hoàng đưa tay lên trán cô, anh giật mình:
“ Trời ạ. Em làm bác sĩ kiểu gì vậy? Trán nóng thế này còn không đi viện. Em đi thay quần áo đi rồi anh đưa em tới viện.”
Cô hắt xì mấy tiếng rồi nhìn con gái:
“ Bim Bim đang ốm nên tránh xa mẹ ra nhá! Không lại càng nặng đấy.”
Rồi cô nhìn sang anh:
“ Em không đi đâu. Anh có lòng tốt thì nấu hộ em nồi cháo. Tự nhiên em thèm ăn cháo trứng gà quá nhưng nhà hết trứng. Anh nhớ cho con ăn uống cẩn thận. Em mệt quá chỉ muốn về phòng nằm thôi.”
Nói rồi cô tập tễnh bước lên phía phòng ngủ. Hoàng sốt sắng quay sang con:
“ Bim ngoan, lên phòng chơi đồ chơi. Để ba đi mua đồ về nấu cháo cho mẹ. Nhớ chưa?”
Gật đầu, con bé khệ nệ kéo theo chiếc bao lô lên phòng. Hoàng tranh thủ tiện đường ghé về nhà mang luôn laptop và tài liệu sau đó mới trở lại nhà Tiểu Nguyễn. Lúc anh về đã thấy cô đang nằm trên sofa. Tự nhiên, anh nhớ.....Anh nhớ Tiểu Nguyễn của ngày xưa cũng y như lúc này đây anh đang nhìn thấy. Cảm giác thời gian xa cách chưa bao giờ tồn tại. Anh vẫn chẳng thể nào quên những lúc đi làm về thấy cô nằm vắt vẻo trên sofa xem TV và gặm táo. Chỉ là Tiểu Nguyễn bây giờ đã trở thành của người khác chứ không còn là của anh. Khẽ ho khan, anh trầm giọng:
“ Em mệt sao không ngủ đi? ”
“ Em ngủ cả ngày rồi. Cảm thấy đầu hơi đau nên chẳng thể nào ngủ tiếp. Lâu rồi mới có cảm giác khó chịu thế này.”
Anh đặt chiếc cặp cùng túi tài liệu xuống, nháy mắt với cô, anh khẽ nói:
“ Chồng em đi vắng, anh ở lại nhà em không sao chứ?”
Tiểu Nguyễn bật cười:
“ Vậy anh ngủ với con. Phòng dành cho khách, lâu rồi chẳng có ai sử dụng chắc là bụi bám đầy! Chồng em là người cao thượng chẳng để ý được điều anh lo lắng đâu!”
“ À ra vậy!”
Anh nhanh chóng xắn tay rồi bước về bếp. Tiểu Nguyễn nheo mắt nhìn theo bóng anh khuất dần. Tự nhiên cô có cảm giác ấm áp khó nói mà rất rất lâu rồi mới thấy. Đã bao lâu rồi cô mới có thể tự nhiên với anh được như vậy nhỉ? Có lẽ sáu năm. Một năm trước, khi vừa trở về cô đã luôn dằn lòng không thể chen chân vào cuộc sống của anh như trước nữa nhưng vô tình Bim Bim đã thành sợi dây nối để họ bị buộc vào với nhau. Chồng cô? Cô biết, Phillip đã rất nhiều lần đề nghị ly hôn vì đây là Việt Nam chứ không phải ở Úc. Ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt tới Tiểu Nguyễn cũng như ai rồi cũng có một con đường đi khác cho mình. Nhưng cứ chần chừ cuối cùng cô và anh vẫn cố đóng trọn vai vở kịch vợ chồng ân ái để che mắt người thân hai bên gia đình. Lắc đầu cười, có lẽ Phillip đã tới Pháp và tìm được một chàng nhân tình nào đó rồi cũng nên! Còn cô thì đang ngồi ôm cái chân sưng tấy và không ngừng nguyền rủa tên thối tha đó! Từ sâu đáy lòng, cô thầm cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Dù anh là ai, dù xã hội có quay lưng lại kỳ thị anh thì anh cũng đã là người dang tay ra che chở cho cô trong suốt sáu năm qua. Cũng chính Phillip đã luôn là người làm cho Tiểu Nguyễn ngạc nhiên và xúc động! Cả đời này cô nợ anh...
( Còn tiếp). 
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận