Lãng Tử Xinh Đẹp

Sương tan đi.

Trời dần dần sáng.

Chân trời phía đông nơi giao nhau giữa ngày sáng và đêm tối có một ngôi sao sáng ngời lấp lánh.

Phòng của anh có thể nhìn thấy biển.

Cô tỉnh lại từ giấc mơ, cảm thấy người đàn ông khoan khoái sau lưng cô, ôm cô, hơi thở chậm rãi, tim đập có quy luật. Chân anh dài cường tráng áp lên đùi cô, cánh tay ngăm đen một tay trên một tay dưới vắt ngang gáy và eo cô, bàn tay to thì đặt trong lòng cô.

Thật ấm áp.

Mới đầu cô không thể hiểu được vì sao mình có cảm giác như lềnh bềnh trong nước, sau đấy cô biết anh đã tỉnh rồi, có lẽ luôn luôn tỉnh.

Tâm hồn anh cứ mở ra mà không hề phòng bị, dịu dàng vây quanh cô, bảo vệ cô.

Đã rất lâu rồi cô chưa được ngủ ngon như vậy, sâu như vậy, thả lỏng như vậy. Khi anh ở bên cô, cô chỉ cảm nhận được anh, chỉ để ý đến anh. Mà tâm hồn người đàn ông này, mạnh mẽ lại xinh đẹp, chống đỡ tất cả cho cô, để cô cảm thấy bình tĩnh.

Anh nhìn nắng sớm xa xa trên biển, nhìn cảnh vật thay đổi, đám mây trôi lững lờ.

Anh và cô cùng chìm vào biển sâu ấm áp, để cô cùng bồng bềnh giữa đám mây mềm mại, để cô cùng cảm nhận sự tự do và yên tĩnh sâu trong nội tâm của anh.

Cô bất giác phủ lên bàn tay to của anh, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay anh. Anh nắm tay lại, cùng ngón tay cô giao nhau.

Cô phát hiện ra phía trên có vết sẹo cũ đã nhạt, sau đấy cô nhìn thấy trong trận tuyết ở châu Úc, có người đàn ông lấy dao đâm anh bị thương.

Anh không che giấu. Anh để cô xem tất cả những gì đã trải qua, không hề giấu giếm.

Cô bất giác xoay người vào lòng anh, nhìn đôi mắt đen sâu âm u của anh.

Trên cơ thể người đàn ông này có rất nhiều sẹo, cũ, mới, to, nhỏ, vết dao, bỏng lửa, vết đạn. Mỗi khi cô khẽ vuốt qua những vết thương kia, cô có thể nhìn thấy.

Anh ở Paris, ở Ai Cập, ở Newyork. . . . . . Ở Scotland, ở Nhật Bản, ở Thái Lan. . . . . . Anh đã từng đi qua sa mạc, xuyên qua đầm lầy, leo lên núi cao, tiến vào biển lớn, thậm chí đã từng đến Nam Cực. . . . . .


Anh đi đến những nơi cô chưa bao giờ nghĩ đến; anh gặp được những chuyện cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.

Vì không thể cứu mẹ, cho nên anh đi cứu người khác. Hết lần này đến lần khác lấy sinh mạng bảo vệ chính nghĩa.

Từng vết thương trên người anh đều khiến cô đau nhói. Cho dù đã khỏi hẳn, đã qua rất nhiều năm, vẫn khiến cô cảm thấy đau lòng.

Vết sẹo mới nhất trên bụng anh trước kia cô đã nhìn thấy.

Cô đã thấy cuộc chiến đấu kia, thấy cô gái nhỏ kia, thấy người tấn công họ, thấy anh làm chuyện gì.

A Lãng để cô xem, sau đấy chờ, nín thở chờ.

Lòng Như Nhân co chặt lại. Cô hiểu vì sao anh để cô xem. Anh e cô sẽ ghét anh, gần như là sợ hãi. Nhưng anh muốn biết, nếu thấy được sự thật rồi cô còn có thể yêu anh hay không.

Anh không tin sẽ có người yêu anh.

Người đàn ông này cần cam đoan, rất nhiều cam đoan.

Vỗ nhẹ lên vết sẹo, Như Nhân ngẩng đầu nhìn người đàn ông vẫn đang cảm thấy mờ mịt kia, vô cùng đau lòng dịu dàng hôn môi anh, vuốt ve bờ môi anh nói nhỏ: “Anh thật khờ. . . . . . Khi anh thà làm bẩn mình cũng muốn tiếp tục cứu người, sao em lại có thể không yêu anh được? Anh không giống ông ta, cũng không giống họ.”

“Anh không phải là bạch mã hoàng tử.” Anh khàn giọng nói.

“Quả thật anh không phải.” Như Nhân nhìn anh chăm chú, vuốt ve khuôn mặt căng thẳng của anh, nói: “Bạch mã hoàng tử đâu có giống như anh, cho dù hai tay bẩn, tư thế khó coi, bị đánh cho mặt mũi bầm dập, cũng vẫn đứng lên từ bùn đất, bảo vệ người khác? Bạch mã hoàng tử là phải ngồi trên lưng ngựa, đội vương miện châu báu, mặc áo giáp sáng ngời, vung bảo kiếm kim quang lấp lánh, quần áo luôn luôn được giữ sạch sẽ, trang phục đẹp đẽ, tư thái tao nhã, không thực tế, thoát ly khỏi hiện thực ngu ngốc.”

Hình dung của cô làm khóe miệng anh cong lên mỉm cười.

Nụ cười của anh khiến cô cũng mỉm cười.

“Anh không phải là bạch mã hoàng tử, đương nhiên không phải.” Cô lấy ngón tay miêu tả mặt mày của anh, vuốt môi anh, sau đấy bàn tay nhỏ bé trượt xuống, áp vào lòng anh, nhìn vào mắt anh, nghiêm túc tuyên bố.

“Anh là anh hùng.”


Anh sững sờ, đồng tử đen co rụt lại, tim đập thình thịch.

Cô không ngừng dịu dàng nhìn anh, chậm rãi nói: “Có lẽ có hơi bẩn, trên người có vài vết thương, nhưng anh vẫn là anh hùng trong lòng họ. Một anh hùng nhếch nhác, lấm lem, mặt mũi bầm dập, nhưng chắc chắn sẽ đứng ở phía trước bảo vệ họ.”

Từng chữ cô nói nhẹ nhàng gõ vào lòng anh.

Cô gái trước mắt nở nụ cười dịu dàng, “Anh là anh hùng của em.”

Anh vẫn cho rằng cô rất ngây thơ, nhưng cô không ngây thơ. Thế giới của cô không phải màu hồng. Cô nhìn thấu hiện thực, cô biết đời người tàn khốc đến mức nào. Nhưng ngay cả khi như vậy, cô vẫn nguyện ý yêu anh.

Cô cảm thấy anh là anh hùng.

Tình cảm khó diễn tả bằng lời, lấp đầy lồng ngực.

A Lãng vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ đắm chìm trong nắng mai của cô, nghẹn ngào nói: “Em thật kỳ diệu.”

Mắt Như Nhân hơi ẩm, đau lòng nói: “Kỳ diệu chính là anh.”

Cô biết rõ khi làm những việc này anh mệt biết bao nhiêu, đau đớn biết bao nhiêu. Mỗi lần bất đắc dĩ phải ra tay dùng bạo lực đều tạo thành những vết thương đầm đìa máu tươi trong lòng anh, một nhát lại một nhát, hết lần này đến lần khác. Nhưng chưa bao giờ vì thế mà anh lùi bước, anh cũng không để mình quên đi.

Anh rất ít khi trở về, vì phần lớn thời gian anh đều ở nơi nguy hiểm nhất. Trước giờ, anh vẫn luôn nhận nhiệm vụ nằm vùng của Hồng Nhãn, để bản thân trở thành mục tiêu rõ ràng nhất, hấp dẫn sự chú ý của kẻ địch, để đồng bạn anh có đủ thời gian hoàn thành nhiệm vụ, giải quyết vấn đề.

Cô rất muốn khuyên anh đừng tiếp tục nữa, nhưng cô biết không thể được.

Anh cần làm việc này, anh cần cứu vớt người khác, mới có thể cứu vớt linh hồn anh.

Đã nhiều năm như vậy, thật ra anh có rất nhiều cơ hội để đồi bại. Gặp phải loại chuyện này thì dù cho anh có sa đọa cũng rất đương nhiên. Nhưng anh chưa bao giờ đi lệch khỏi hướng đúng, không một chút nào.

Anh không chọn đường tắt dễ đi. Anh chọn một đường khó đi nhất.


Anh lựa chọn không trở nên giống cha anh. Anh lựa chọn trở thành một người bảo vệ, mà không phải là kẻ phạm tội.

Anh chọn trở thành người đàn ông thương tích đầy mình như bây giờ.

Cổ họng cô co rút, trong lòng tràn đầy thương tiếc. Như Nhân vỗ về ngực anh, nói với anh: “Có lẽ anh không có áo giáp mới tinh sáng bóng, nhưng trái tim anh tỏa sáng lấp lánh, mà em sẽ vĩnh viễn yêu anh.”

Đó là một lời thề, một lời hứa hẹn.

Anh không thể mở miệng, chỉ không thể nhịn được co cánh tay dài, ôm chặt cô vào trong ngực.

“Mắt của thần Horus là thiên nhãn.”

Khi mặt trời mọc, anh ôm cô đến phòng tắm tắm rửa.

Sau khi hai người tắm rửa sạch sẽ, cô đứng trước gương, anh thì ở sau lưng cô, cởi vòng bạc trên cổ anh xuống, đeo vào cho cô.

“Thật lâu trước kia, lần đầu tiên anh đến Cairo nhận nhiệm vụ, có một ông già cho anh vòng cổ này. Ông ấy nói với anh, đây là mắt thần, mắt Horus có thể nhìn thấy rõ tất cả thế gian. Nó sẽ giúp anh phân biệt được đúng sai, luôn luôn bảo vệ anh. Sau này anh trở lại công ty, anh Võ thích ý nghĩa của nó, mọi người cũng đều thích nó, cho nên mới lấy nó làm ký hiệu trở thành phù hiệu của công ty.”

Mắt Như Nhân nhìn vòng bạc rơi xuống ngực cô, có chút giật mình nhìn người đàn ông kia.

Vòng cổ này có ý nghĩa quan trọng với anh. Cô biết anh luôn luôn đeo nó, chưa bao giờ rời khỏi người.

Mà lúc này, anh muốn cho cô thứ này?

A Lãng nhìn cô trong gương, ngón cái sờ vòng cổ trong lòng cô, nói: “Nhưng nói thật, anh nghĩ đó chỉ là thần thoại, một truyền thuyết. Anh nghĩ rằng mắt Horus ông già kia nói là chỉ vòng cổ này, đến tận khi anh gặp em.”

Nghe vậy, trong lòng cô run lên.

“Đến khi anh gặp em, anh mới biết được, ông già kia chỉ chính là em.” Anh nhìn trong gương cô trắng noãn và mình ngăm đen, nâng tay vòng quanh cô, nhìn thẳng vào mắt cô, hôn lên tóc cô, giọng khàn khàn dịu dàng nói: “Em là thiên nhãn của anh, người bảo vệ trái tim anh.”

Cô cảm giác mình được tình cảm nồng nhiệt của anh vây lấy, ấm áp lại mãnh liệt như thế.

Như Nhân không dám tin, dường như sợ hãi, sợ mình quá khát vọng cho nên sinh ra ảo giác, nhưng tiếp theo anh đã mở miệng.

“Anh yêu em.”


Cô thở gấp một hơi, bịt lấy môi, tim đập nhanh.

A Lãng nhìn cô, cảm giác ngực siết lại thật chặt, giống bị cái gì tóm chặt vậy.

Đàm Như Nhân thật sự là cô gái tốt, cuộc sống của cô đáng lẽ nên rất tốt, có đối tượng tốt, mà không phải là người đàn ông như anh.

Nhưng anh không thể buông tay, cánh tay dài của anh ôm cô lại thật chặt.

“Anh có một giấc mơ, một giấc mơ nho nhỏ. Anh cứ nghĩ anh đã quên, đã sớm từ bỏ, nhưng anh không. . . . . .”

Anh thâm tình nhìn cô, tiếng nói khàn khàn quanh quẩn bên tai cô, con ngươi tối tăm xuyên qua gương nhìn thẳng vào đôi mắt cô.

“Anh hi vọng có gia đình của mình. Anh thề anh sẽ không đánh người phụ nữ của anh, sẽ không đánh con anh. . . . . .”

Cô không nhịn được run rẩy, nhìn người đàn ông đang ôm cô nói ra khát vọng sâu trong nội tâm anh, sâu nhất.

“Anh muốn có một gia đình.”

Anh lặng lẽ nói, rất nhỏ, rất nhỏ, khiến lòng cô cũng run rẩy.

“Anh thề, anh sẽ yêu em, đến ngày thế giới này diệt vong.”

Giữa nắng sớm vàng óng ánh, gương mặt anh như phủ thêm một lớp vàng.

“Nhân Nhân, xin em hãy gả cho anh.”

Đó là lời khẩn cầu, không phải hỏi. Anh không hỏi, bởi vì anh không muốn nghe thấy đáp án khác.

“Xin em.” Anh nói.

Giọng anh vô cùng khàn khàn, có chút không thấp thỏm.

Cô nắm cánh tay anh đang ôm lấy mình, cảm nhận tim anh đập thình thịch, sự căng thẳng và bất an của anh trộn lẫn sâu bên trong tình yêu. Hai mắt Như Nhân đẫm lệ xoay người trong lòng anh, ngửa đầu nhìn người đàn ông kia, nở nụ cười.”Anh không cần xin em, gả cho anh luôn là mộng đẹp mà em không dám với tới. Chỉ cần anh muốn, em sẽ cùng anh đi đến chân trời góc biển, đi với anh đến tận cùng thế giới.”

Con ngươi đen của anh ánh lên ánh sáng lấp lánh.

Niềm vui sướng vô hạn điên cuồng trào dâng, anh cúi đầu hôn môi cô gái trong lòng. Cô vừa khóc vừa bật cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận