Lang Vương Sủng Thiếp

” Ha ha.” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên bắt đầu cười một cách điên cuồng, hai tròng mắt màu hổ phách giờ phút này tản ra ánh sáng hung ác, chăm chú nhìn
nàng chằm chằm:

“Vũ
Khuynh Thành, ngươi nghĩ ngươi giả ngốc ta sẽ buông tha ngươi sao? Nói
cho ngươi biết, ta sẽ không bao giờ buông tha cho Vũ gia của ngươi, một
người cũng không.”

” Tùy ý ngươi.” Nguyễn Nhược Khê từ tương lại đến, Vũ gia có liên quan gì đến nàng chứ.

” Không hổ là người của Vũ gia, toàn là những kẻ máu lạnh.” Tây Môn Lãnh Liệt đáp trả một cách lạnh lùng, châm biếm.

” Hãy bớt nói nhảm đi, một khi đã bị ngươi bắt được, muốn giết thì giết, muốn làm gì tùy ngươi, thoả mãn chưa?” Tuy nhiên trên người hắn phát ra hàn ý, làm nàng run sợ. Nhưng Nguyễn
Nhược Khê lại làm ra vẻ trấn định, làm như không để ý đến.

” Vũ Khuynh Thành, ngươi nghĩ đúng rồi, ta sẽ không giết ngươi. Ta đây nói
cho ngươi biết, ta sẽ không giết ngươi, nhưng là ta có thể tra tấn
ngươi, cho ngươi sống không bằng chết.” Tây Môn Lãnh Liệt, ánh

mắt phát ra hào quang nguy hiểm. Nàng cự nhiên dám lấy cái chết uy hiếp
hắn, thật sự là quá ngây thơ rồi. Hắn là cần huyết nô, nhưng hắn sẽ
không để cho nàng sống nhẹ nhàng quá như vậy.

” Ngươi muốn làm gì?” Ánh mắt Nguyễn Nhược Khê hiện lên một tia hoảng sợ, nói không sợ đó là
giả dối, dù sao ở thời cổ đại này, là nơi không nói tới luật pháp.

” Làm gì?” Môi Tây Môn Lãnh Liệt nhếch lên, cười một cách quỷ dị, đưa tay nâng cằm của nàng lên, lấy tay chạm vào đôi môi màu hồng nhạt của nàng bắt đầu
vân vê.

“Rẹt…….” Không đợi cho nàng kịp phản ứng, vạt áo trên người nàng cùng lúc bị hắn xé bỏ, bên trong lộ ra một cái yếm màu hồng phấn xinh đẹp. Sau đó, lại
tiếp tục xé bỏ, thứ duy nhất che lại cơ thể nàng, cái yếm cũng bay nhanh xuống đất.

Hai bầu ngực mềm mại vun tròn, hai đầu nhũ hoa bung ra ngạo nghễ trong không khí.

Cho đến cảm giác được mát mẻ, Nguyễn Nhược Khê mới đưa tay che lấy trước ngực, tức giận trừng mắt nhìn hắn quát:

“ Vô sỉ.”


” Vô sỉ? Ngươi biết có bao nhiêu nữ nhân mong chờ được leo lên giường của ta không? Ngươi cho dù có tưởng tượng, cũng không có tư cách đó.” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên nói một cách lạnh lùng, tay lập tức bỏ ra
cánh tay nàng, đưa đến nơi mềm mại trước ngực nàng bóp mạnh.

” A……” Đột nhiên ngực truyền đến một trận đau đớn làm cho Nguyễn Nhược Khê nhịn không được phát ra âm thanh rên rỉ.

” Đau, vậy la lớn tiếng một chút.” Tay Tây Môn Lãnh Liệt lại tăng thêm chút lực, hung hăng bóp lấy ngực nàng, hắn chính là muốn làm cho nàng đau đớn.

” Tên biến thái, buông tay.” Nguyễn Nhược Khê giãy dụa, nàng đưa tay muốn đánh hắn, hắn lập tức đem
nàng kéo vào, giam cầm trong lòng ngực mình, ác độc, hung hăng nói:

“ Ta là tên biến thái, cũng không giống như Vũ gia ngươi đều là tiện nhân.”

” Vũ gia, Vũ gia, cái gì mà Vũ gia, ta không phải Vũ Khuynh Thành, ta cùng Vũ gia không có quan hệ gì hết.” Nguyễn Nhược Khê nhịn không được hét lớn lên, không biết tại sao lại xuyên qua, không biết tại sao lại gặp tên biến thái này.

” Nếu ngươi không phải Vũ Khuynh Thành, ngươi nghĩ ngươi còn có thể sống đến bây giờ sao? Đầu đã sớm dời thân rồi.” Tây Môn Lãnh Liệt giương mắt nhìn nàng, nếu nàng không phải Vũ Khuynh
Thành, lần trước hắn hút máu của nàng chỉ sợ đã không còn toàn mạng đứng ở trong này.

” Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì? Ngươi không phải hận nàng sao? Vì sao lại không giết nàng?” Nguyễn Nhược Khê thực sự sắp điên rồi.

” Bởi vì ngươi không thể chết được.” Lý do này thật sự rất đầy đủ, bởi vì hắn cần máu tươi của nàng để duy trì sinh mệnh.

“ Rẹt……” Vừa nói, tiết khố cũng theo đó mà bị cởi ra, nàng hiện tại hoàn toàn loã thể đứng trước mặt hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận