Lão Bà Ngươi Thật Bổng FULL


Editor: BlackObs
------------------
"Viên Viên tỷ, chị thật lợi hại, có thể đọc hiểu tiếng Anh".

Phương Nhan cũng không biểu hiện ra bối rối, nàng mở sang một trang khác, đáp lại: "Dù sao mơ ước lớn nhất của chị chính là sống ở nước ngoài".

"Vậy Viên Viên tỷ, chị muốn đi nước nào?".

Phương Nhan chần chờ một chút, cuối cùng nói ra một cái tên.

"Đức".

"Chờ em tốt nghiệp ra trường tìm được việc làm, có dư tiền em dẫn chị đi du lịch nhé!".

Phương Nhan nở nụ cười nhìn người bên cạnh.

Giang Tê Ngô đọc được sự lưỡng lự của nàng, cô bất mãn nói: "Làm sao, không tin em có năng lực đó à, mặc dù em không cách nào giúp chị thoát khỏi chồng chị, nhưng đi du lịch thì em có thể gánh vác đó nha".

"Không phải, chẳng qua là cảm thấy Giang Tê Ngô em thật đáng yêu".

Phương Nhan nhìn cô bé đơn thuần thiện lương trước mắt, nàng tiến lại gần cô, Giang Tê Ngô sợ đến muốn ngừng thở, cô còn tưởng Phương Nhan định hôn mình.

Nhưng thực tế Phương Nhan chỉ là giúp cô chỉnh lại mái tóc, trong nụ cười mang theo một tia ưu thương.

Giang Tê Ngô theo bản năng muốn nắm bắt nguồn cơn cảm xúc của mình, nhưng Phương Nhan thì rất biết cách khống chế, chỉ qua vài giây, nàng đã có thể làm nhạt đi thứ tình cảm đó.

Cũng ở lúc này Giang Tê Ngô nhận ra bản thân không hề thích hợp theo chuyên ngành tâm lý, bởi vì cho đến bây giờ cô vẫn không đọc hiểu được nét ưu sầu thi thoảng chợt loé lên trong mắt Phương Nhan.

Nhưng cô luôn nỗ lực tiếp cận Phương Nhan, muốn thấu hiểu nội tâm của nàng.

Thấy Giang Tê Ngô có vẻ lại muốn tìm tòi nội tâm của mình, Phương Nhan hời hợt tránh đi, "Được rồi, ngủ thôi".
Giang Tê Ngô gật đầu, thấy Phương Nhan đã rúc vào trong chăn, cô vươn tay tắt ngọn đèn ngủ ở mép giường.

Khi ngọn đèn tắt ngấm, không còn ai thấy mặt ai, tuy nhiên trong bóng tối, kích thích từ các giác quan lại càng mạnh mẽ hơn.

Da thịt Giang Tê Ngô lơ đãng ma sát cùng Phương Nhan, vào thời khắc ấy, Giang Tê Ngô không phản ứng được gì ngoài cứng đờ thân thể.


Rung cảm này hoàn toàn bất đồng so với thời điểm Chung Vĩ Triết đụng chạm, cô vừa khẩn trương vừa xấu hổ, trên hết lại rất chờ mong loại tiếp xúc tay chân vô thức này.

Phương Nhan không có để ý, nàng đang bận nghĩ tới lời đề nghị đáng yêu vừa rồi từ Giang Tê Ngô.

Cô gái này quả nhiên là quá thuần khiết, người bình thường làm sao lại muốn dẫn bạn bè mới quen đi du lịch chứ.

Thâm tâm nàng rất hổ thẹn với Giang Tê Ngô, nàng suy tư không biết có nên đâm thủng lời nói dối của Chung Vĩ Triết hay không.

Nếu như vậy, Chung Vĩ Triết sẽ bị đá văng, nhưng người tố cáo là nàng, tựa hồ cũng vô pháp tiếp tục làm bạn cùng Giang Tê Ngô.

Còn nếu không nói ra thân phận, Giang Tê Ngô sẽ hiểu lầm là nàng khích bác ly gián, đây là điều mà Phương Nhan khinh thường nhất.

Nàng tình nguyện lưỡng bại câu thương chứ không muốn dùng loại thủ đoạn này.

Hai người đều không buồn ngủ, trầm mặc nhìn trần nhà.

Đang lúc Phương Nhan suy nghĩ phương pháp hợp lý nhất, thì một cánh tay lặng lẽ duỗi tới bên cạnh nàng, dường như tìm kiếm thứ gì đó.

Phương Nhan thắc mắc không biết Giang Tê Ngô làm rơi vật gì trong chăn, cùng lúc lại cảm giác tay Giang Tê Ngô đang lần về phía vai nàng.

Giờ khắc này, Phương Nhan liền hiểu Giang Tê Ngô mong muốn cái gì.

Nàng hơi nhấc tay lên, làm cho Giang Tê Ngô thuận lợi nắm tay mình, hai cánh tay tự nhiên đan lấy nhau, sau đó mười ngón tay tương khấu.

Giang Tê Ngô nhẹ thở ra, cảm thấy may mắn vì Phương Nhan không bài xích sự thân mật này.
Lúc cô cho rằng mình có thể nắm tay Phương Nhan mà êm đềm ngủ thì Phương Nhan lại dò hỏi: "Mấy ngày vừa rồi em đều trải qua như thế sao?".

Giang Tê Ngô đỏ mặt, hoàn hảo gian phòng đã tối đen, Phương Nhan không nhìn thấy vẻ chột dạ của cô.

Giang Tê Ngô ngẫm một lúc, lên tiếng: "Chị nói về phương diện gì?".

Phương Nhan nghe hỏi ngược lại sửng sốt, nàng đáp: "Về tâm sinh lý...!Dù sao, buổi tối hôm đó đúng là rất đáng sợ".

Nàng nghĩ bởi vì còn ám ảnh chuyện lần trước cho nên Giang Tê Ngô mới bất an nắm lấy tay mình, căn bản không nghĩ tới ý đồ chân chính của Giang Tê Ngô.

"Uhm, gần đây ngày nào em cũng gặp ác mộng...lại không dám nói cho mẹ nghe, may là hôm nay có thể ngủ chung với chị".


Mặt Giang Tê Ngô nóng lên, cảm giác ý niệm không trong sáng của mình bị lòng tốt của Phương Nhan lý giải nhầm thành một việc vô cùng tự nhiên.

Bất quá cũng nhờ cách nói chuyện này của Phương Nhan mà Giang Tê Ngô ý thức được, thật ra cô không cần quá mức cẩn thận như vậy.

"Thật xin lỗi, để cho em gặp phải chuyện đáng sợ kia".

Phương Nhan tiếp tục xin lỗi, xoay người về phía Giang Tê Ngô, tay còn lại đặt nhẹ trên hông cô, tựa hồ muốn dùng cử chỉ này làm Giang Tê Ngô yên tâm hơn.

Cử động ngoài ý muốn làm cho thân thể Giang Tê Ngô thoáng run lên, đáng nói là cô phát hiện mình còn tham lam hơn cả trong tưởng tượng.

Mười ngón tay siết chặt cơ bản không đủ cấp cho cô ấm áp, cô muốn Phương Nhan ôm mình, muốn gần gũi với Phương Nhan, thậm chí, cô hy vọng....!
Giang Tê Ngô bị ý nghĩ ngày càng điên cuồng của mình làm cho sợ hãi, nhưng bản năng cơ thể không cách nào chống cự được.

Đầu cô nghiêng sang người Phương Nhan, để mặc cơ thể không thành thực nhích tới gần Phương Nhan.

"Không sao rồi, không sao rồi...".

Phương Nhan nhè nhẹ vỗ lưng cô, cảm giác vóc người Giang Tê Ngô tinh tế hơn nàng nghĩ.

Giang Tê Ngô vùi vào lòng Phương Nhan, cho dù loại hành vi làm nũng này đối với cô gái đã hai mươi hai tuổi như cô khá là gượng gạo, nhưng đêm nay cô chỉ thầm nghĩ muốn ở trong lòng chị gái này cảm thụ được ấm áp.

Giang Tê Ngô bỗng nhiên có loại xúc động muốn khóc, có lẽ là vì đêm tối ảnh hưởng tâm trạng, cũng có lẽ vì hơi ấm của Phương Nhan.

"Tê Ngô, em thật gầy...".

Phương Nhan không nhận ra thủ pháp xoa lưng của nàng không được thuần khiết cho lắm, nàng chỉ cảm khái sự tinh tế mềm mại của Giang Tê Ngô, da thịt trơn láng để cho nàng xoa đến nghiện, đến khi Phương Nhan ý thức thì các nàng đã dán chặt vào nhau.

Giang Tê Ngô bắt đầu không tự chủ run rẩy, cơ thể cô đang sản sinh phản ứng sinh lý mãnh liệt, thế nhưng Phương Nhan chỉ cho rằng Giang Tê Ngô đang sợ, không hay biết Giang Tê Ngô đã rung động vì nàng.

Dù cho lúc này Phương Nhan có đột nhiên hôn môi cô đi nữa, Giang Tê Ngô cảm giác mình hoàn toàn có thể tiếp thụ.

Chẳng qua Phương Nhan không làm gì cả, Giang Tê Ngô muốn lấy dũng khí tiến tới, nhưng Phương Nhan chợt ngừng động tác, ngay sau đó là hô hấp vững vàng.

Ngay lúc Giang Tê Ngô chuẩn bị liều mình làm chút chuyện thì nàng lại ngủ...Thấy Phương Nhan đã ngủ, Giang Tê Ngô thở dài một hơi, cuối cùng cũng nhắm mắt theo.


Hai người nằm bên nhau đi vào giấc mộng, vượt qua một buổi tối xinh đẹp.

Buổi tối hôm ấy, không có thi thể, không có phạm tội, chỉ có hai trái tim bị hấp dẫn lẫn nhau.

Mà cũng bởi vì giấc ngủ quá đỗi ngọt ngào, Phương Nhan nghênh đón lần đầu tiên đi làm trễ trong đời...!
Trễ lúc nào không trễ, lại nhầm lúc bị đội trưởng đội hình cảnh, tổ trưởng tổ trọng án Mai Thanh Vận tóm được.

"Phương Nhan, làm sao mà cô như vậy được hả, để cho cô nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau cô lại đến muộn".

Mai Thanh Vận lấy cớ phát tác, chuyện tệ nhất là sớm hôm nay, đội phó mến yêu Lý Bân Bân lại từ chối bữa sáng của nàng.

"Xin lỗi, ngủ quên".

Phương Nhan đã quen bị Mai Thanh Vận xỉa xói, nàng trực tiếp đi vào chỗ ngồi, đồ ăn sáng đã có sẵn ở đó như mọi lần.

Bữa sáng này vẫn duy trì liên tục kể từ ngày đầu tiên nàng đi làm, mà Phương Nhan cũng biết đây chính là nguyên nhân làm Mai Thanh Vận luôn gây phiền toái cho mình.

Có điều dạ dày nàng không tốt, nên không thể bỏ ăn sáng.

Mai Thanh Vận nói vài câu rồi rời đi, trông coi Phương Nhan đang cố gắng giải quyết bữa sáng, một người đồng nghiệp đến gần hỏi, "Tiểu Dao, ngày hôm qua em đi đâu vậy?".

Ánh mắt hắn có chút ám muội, giống như đã dựa vào quần áo Phương Nhan, đoán được hôm qua nàng không về nhà.

"Ha, anh là cẩu tử* hay là cảnh sát...!Hỏi rõ ràng như vậy làm gì".

Đuôi lông mày Phương Nhan nhíu lại, cảm thấy rất khó chịu.

Nàng không thích người khác quản chuyện riêng của mình, nhất là một người căn bản không biết gì về nàng.

Nam đồng nghiệp xấu hổ, cũng nhìn ra Phương Nhan không vui, vội vàng giải thích: "Chuyện là vầy, ngày hôm qua chồng em gọi đến phòng làm việc, hỏi em muốn ăn cái gì".

Nghĩ tới hôm qua mượn cớ làm thêm giờ, trong lòng Phương Nhan bất giác vang lên tiếng chuông báo động.

"Rồi anh trả lời thế nào?".

"Nói em đi ra ngoài phá án...Thế nào, có phải anh rất cơ trí hay không?".

Đồng nghiệp dương dương đắc ý đáp lại, như là khoe khoang hắn đã che giấu giúp nàng.

Phương Nhan không lộ ra chút thần sắc vui mừng nào, nàng xem lịch sử cuộc gọi trong điện thoại di động, không có cuộc gọi đến từ Chung Vĩ Triết.


Nàng biết Chung Vĩ Triết bởi vì bản thân mèo mỡ mà có tật giật mình, đã bắt đầu hoài nghi đến nàng.

Tuy Phương Nhan chẳng hề làm gì, còn cùng tiểu tam trở thành bạn bè, nhưng nghĩ tới thái độ 'đã ăn cắp còn la làng' của Chung Vĩ Triết, trong lòng Phương Nhan vẫn không nén được tức giận.

Điện thoại di động vào lúc này đột nhiên vang lên, Phương Nhan cúi đầu nhìn, phát hiện là tin nhắn gửi tới số điện thoại Viên Viên.

Số sim này, ngoại trừ 10086* và Giang Tê Ngô thì không có bất kỳ người nào liên hệ.

Bây giờ dĩ nhiên người gửi tin chính là Giang Tê Ngô.

[ tin nhắn ] Giang Tê Ngô: Viên Viên tỷ, chị vẫn ổn chứ, lúc nãy đi gấp như vậy.

[ tin nhắn ] Viên Viên tỷ: Ừ, chẳng qua là gấp gáp về nhà, giờ thì tốt rồi, không có ai ở nhà.

[ tin nhắn ] Giang Tê Ngô: Chị nhớ cẩn thận một chút đó nha.

[ tin nhắn ] Viên Viên tỷ: Chị biết rồi, em thì sao, có bị muộn không?
[ tin nhắn ] Giang Tê Ngô: Bạn trai em đang ở trên bục giảng trừng mắt nhìn em, Viên Viên tỷ, bảo trọng nhé.

Đối thoại tới đây gián đoạn, Phương Nhan cảm giác mình lại bị ân ái ngập mặt rồi, làm nàng càng thêm tức giận.

Nàng bỏ qua kế hoạch tự thú ngu xuẩn ngày hôm qua, quyết định đưa ra một cái khiêu chiến với độ khó cao.

Đúng vậy, nàng không chỉ muốn chia rẽ Chung Vĩ Triết cùng tiểu tam Giang Tê Ngô, mà còn muốn cho Chung Vĩ Triết một bài học nhớ đời, để cho cái gã chuyên gia tình ái luôn tự cho là đúng này cảm thụ được nỗi đau khắc cốt ghi tâm.

Có điều nên làm thế nào? Làm thế nào có thể không tổn thương Giang Tê Ngô, đồng thời lại khiến cho Chung Vĩ Triết nếm được vị đắng đây?
- ------
Editor:
Hhhh hôm bữa đang edit chương 19, list nhạc chuyển tới bài Practical Joke, cảm thấy bài đó khá là hợp với Giang Tê Ngô.

Mình lười tính kiếm video có sẵn, mà không có cái nào vừa ý, nên định tới chương 20 làm một clip đơn giản sub theo kiểu bách hợp.

Coi như theme song cho Giang Tê Ngô trong mấy chương từ đầu đến giờ.

????
Các bạn có hứng thú thì nghe heng.

????‍❤️‍????
[Không nên có GIF hoặc video ở đây.

Cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để xem nó.].


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận