Lão Công Đừng Manh Động!


Sáng hôm sau
- Tiểu Linh, mau dậy đi nếu không em sẽ trễ giờ đó.
Tiếng gọi của Cố Giai Thụy vang lên bên tai làm Chu Linh giật mình thức giấc, cô nũng nịu lăn qua lộn lại trên giường mấy vòng rồi mới từ từ ngồi dậy.

Gương mặt ngơ ngác buổi sáng sớm của Chu Linh làm Cố Giai Thụy cảm thấy vô cùng thích thú.

Anh xoa nhẹ cái má phúng phính của Chu Linh rồi nhìn vào nét mặt đáng yêu nói:
- Được rồi mèo con nhỏ, không dậy em sẽ trễ giờ thật đó! Lúc đó đừng trách em không gọi em dậy.
Chu Linh nghe vậy thì đưa hau tay lên dụi mắt, cô ngáp một cái thật dài rồi vươn vai nói:
- Em biết rồi! Nhất định sẽ không trễ.
Nói rồi Chu Linh bước xuống giường, cô đi thẳng vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong cô ra khỏi phòng tắm ngồi vào bàn trang điểm, Chu Linh điệu nghệ đánh một lớp nền rồi dặm đến lớp phấn cuối cùng kẻ mắt rồi son môi.


Bàn tay thoăn thoắt chẳng mấy chốc đã trang điểm xong khuôn mặt xinh đẹp, Chu Linh đứng dậy đi đến phòng giữ đồ lấy ra một bộ comple màu trắng.

Áo trong màu xanh khoác thêm bên ngoài một chiếc áo trắng, váy đuôi cá xòe cùng màu tôn lên vóc dáng của Chu Linh khiến cô càng thêm nổi bật.
Chuẩn bị xong xuôi Chu Linh với tay lấy chiếc túi xách đã chuẩn bị sẵn, cô nhàn nhã đi xuống lầu ngồi vào bàn ăn sáng.

Trên bàn lúc bấy giờ Cố Giai Thụy đã chờ sẵn, vừa nhìn thấy Chu Linh anh liền hỏi:
- Tiểu Linh, hôm nay em phỏng vấn để anh đưa em đến đó.
Chu Linh nghe vậy thì vừa quét mứt lên bánh mì vừa đưa lên miệng nói:
- Không cần đâu để em tự đi là được.

Anh ở công ty còn bận nhiều việc đừng để ý đến em.
- Như vậy không được, hôm nay là ngày đặc biệt của mèo nhỏ mà anh nhất định phải góp phần chứ.

Lát nữa anh sẽ đưa em đến chỗ phỏng vấn rồi đợi em phỏng vấn xong sẽ đưa em đi ăn đồ ăn ngon coi như khích lệ nhé.
- Nhưng còn công việc của anh?
- Đừng lo! Hôm nay anh cũng có công việc ở gần nơi em phỏng vấn.

Lúc em vào phỏng vấn anh sẽ tranh thủ làm việc khi nào em phỏng vấn xong thì gọi anh đến đón.
- Thật không? Vậy thì tốt rồi em đỡ phải lái xe đến đó.

A Thụy, anh lúc nào cũng là cứu tinh của cuộc đời em hết.
Nghe vậy Cố Giai Thụy khẽ mỉm cười, anh xoa nhẹ đầu Chu Linh nói:
- Được rồi không phải nịnh! Mau ăn đi!
Thật ra mấy bữa trước lúc Chu Linh về nước Cố lãi gia và Chu lão gia đã cùng nhau bàn bạc, vi muốn thúc đẩy tình cảm hai bên nhanh chóng phát triển nên Chu lão gia đã nhờ Cố Giai Thụy cho Chu Linh ở nhờ nhà.

Ông lấy lý do sắp phải đi công tác nên nhờ anh chăm sóc cô vài ngày trong lúc đó.


Cố Giai Thụy đương nhiên không để vụt mất cơ hội hiếm có này nên đã nhanh chóng đồng ý, cứ thế Chu Linh ở lại nhà anh nên mới có cục diện như hiện tại.
Sự xuất hiện của Chu Linh làm căn nhà vốn lạnh lẽo của Cố Giai Thụy như bừng sáng.

Thay vì lúc trước anh thường xuyên tăng ca làm việc tới 1 2 giờ đêm thì hiện tại 6 giờ anh đã về đến cửa.

Không những vậy Cố Giai Thụy còn rất chăm ăn sáng ở nhà, lúc trước vù bận nên anh rất thường xuyên bỏ bữa sau này khi có Chu Linh ở cùng thì bữa sáng nào cả hai cũng ăn với nhau.
Hôm qua sau khi biết Chu Linh muốn xin việc Cố Giai Thụy đã rất bất ngờ, anh lo lắng rằng Chu Linh đi làm bị ức hiếp.

Trái với sự lo lắng đó Cố Giai Thụy vô tình biết công ty mà cô muốn xin vào lại là công ty con của anh thế nên cứ thuận nước đẩy thuyền ủng hộ cô đi phỏng vấn.

Đêm qua trong lúc Chu Linh đang say giấc Cố Giai Thụy đã âm thầm sắp xếp tất cả, anh gọi điện nói chuyện với giám đốc nhân sự của công ty con rồi dặn dò ông ta đủ thứ.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa lúc bấy giờ Cố Giai Thụy mới yên tâm đi ngủ.

Vì không muốn Chu Linh biết công ty cô phòng vấn vào là công ty con của Cố thị nên anh đã bỏ ra không ít công sức.

Cố Giai Thụy âm thầm dặn dò lắp đặt camera để chính anh sẽ là người trực tiếp phỏng vấn.

Anh yêu cầu bên phía công ty con phải chuẩn bị đầy đủ tất cả mọi thứ, Cố Giai Thụy lặng lẽ trãi sẵn một đường thẳng màu hồng cho Chu Linh rồi ung dung chở cô đến nơi phỏng vấn.

Trước khi Chu Linh vào phỏng vấn cô run rẩy nắm lấy tay áo Cố Giai Thụy, nét mặt lo lắng nói:
- A Thụy, lỡ em không đậu thì sao? Em lo quá!
Thấy vậy Cố Giai Thụy khẽ nắm tay cô an ủi:
- Không sao đâu, tự tin lên! Tiểu Linh của anh bình thường rất tự tin kia mà sao lại phải sợ.

Mạnh mẽ lên nào, thoải mái thể hiện con người của em ra anh tin em nhất định sẽ trúng tuyển.
Lời nói của Cố Giai Thụy dường như có ma lực, nó tiếp thêm cho Chu Linh sức mạnh rất nhiều khiến cô tự tin hơn hẳn.

Cuối cùng trước khi đi Chu Linh ghé sát vào mặt Cô Giai Thụy hôn anh một cái, cô nàng ranh mãnh cắn một cái thật mạnh vào môi anh rồi chạy đi bỏ lại câu nói:
- Cảm ơn anh, A Thụy!
Cố Giai Thụy đưa tay sờ lên môi mình bất lực nhìn theo bóng lưng khẽ lắc đầu hết cách.

Anh cưng chiều nhìn con gấu bông Chu Linh ôm theo lẩm nhẩm:
- Cô nàng nghịch ngợm này, đúng là hết cách!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận