Book

Chương 521: Gài Bẫy Cha Vợ Một Phen

Phù Sinh
Tùy chỉnh

Chương 521: Gài Bẫy Cha Vợ Một Phen

Trời đang mưa to. An Hinh lao vào trong mưa, An Minh đuổi theo ra ngoài. "Hinh Hinh, Hinh Hinh." An Minh nắm lấy cổ tay An Hinh, An Hinh giơ tay kia lên, không chút nghĩ ngợi lập tức đánh xuống. Cái tát thật kêu. An Minh nhận lấy cái tát này, An Hinh lạnh lùng nhìn An Minh, ánh mắt đầy sự hận thù, cô ấy tát mấy cái, An Minh vẫn không hề ngăn lại, để mặc An Hinh tát mình. An Hinh càng đánh càng thấy sướng. An Minh nhìn An Hinh, quai hàm anh ta run rẩy: "Chỉ cần có thể trút giận, dù em có cầm dao đâm anh cũng được." “Tôi hận anh, tôi hận nhà họ An.” Trái tim An Hinh tan nát, những lời nói đó đã hoàn toàn nghiền nát cô: “Tại sao anh lại làm như vậy với tôi…” An Hinh đau đớn rên rỉ. "Anh biết, anh biết trong lòng em rất căm hận, Hinh Hinh, thực sự xin lỗi, anh không cố ý hại em, vì anh yêu em, sợ em sẽ rời xa anh, cho nên mới làm ra chuyện tổn thương em, chúng ta rời khỏi đây đi, đến một nơi không ai biết chúng ta là ai, gia đình ba người chúng ta sẽ sống tốt và quên tất cả những chuyện này. " An Minh xúc động ôm lấy An Hinh. An Hinh giãy giụa gầm lên: “Buông tôi ra, tôi không đi với anh, trong mắt tôi, mẹ anh là sát nhân, An Chí Thanh là đồng lõa, anh là tên tội phạm cưỡng hiếp phụ nữ, tôi hận anh, tôi không nhìn thấy anh nữa." An Hinh đẩy An Minh ra, đây là lần đầu tiên cô gọi thẳng tên An Chí Thanh. “Hinh Hinh.” Anh mẳ An Minh hiện lên vẻ âm trầm và thống khổ, anh ta biết lần này nếu như không cứu vãn được mọi chuyện thì sẽ thật sự chấm dứt. "Đêm đó là lỗi của anh, anh bị chúng bạn lừa uống phải thứ gì đó trong rượu, anh thừa nhận mình có dùng thuốc kích thích tăng hưng phấn, nhưng anh thật sự yêu em, vì em, anh có thể từ bỏ cả tính mạng mình, Hinh Hinh, em tin anh đi, bao nhiêu năm qua, anh đã chống lại em vì anh muốn quên và đẩy em ra xa, nhưng càng đẩy em ra, anh càng đau đớn khi nhìn thấy bạn và Lệ Uyển bên nhau , anh rất ghen tị, rất căm ghét..." “Đừng nói nữa.” An Hinh bịt tai, nước mắt lưng tròng nhìn An Minh: “Anh làm tôi phát ốm, đừng bám theo tôi nữa, nếu không, tôi sẽ khiến anh phải hối hận cả đời.” An Hinh lùi lại từng bước rồi chạy đi. An Minh không dám đuổi theo nữa, trên đường có rất nhiều xe chạy qua, anh sợ An Hinh xảy ra chuyện. An Minh nhìn bóng lưng An Hinh rời đi, rồi hai chân anh ta khuỵu xuống, quỳ dưới mưa, hai tay chống trên mặt đất, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra, toàn thân co quắp rồi ngã xuống đất. Sau cơn mưa lại là một ngày nắng. Tô Yên tỉnh dậy và thấy xung quanh không có ai, An Hinh cũng không có ở đó, cô đi dép lê ra ngoài tìm người: "Mẹ, mẹ có thấy Hinh Hinh không?" Lệ Uyển sáng sớm dậy nấu cháo cho bọn nhỏ, vốn dĩ bảo mẫu có thể làm những việc này, nhưng Lệ Uyển kiên quyết muốn tự mình làm. "Mẹ không thấy, không phải con bé ở cùng phòng với con sao?" "Lúc tỉnh dậy, con đã không thấy có ai cả, để con gọi điện thoại kiểm tra." Tô Yên gọi điện thoại, nhưng không liên lạc được, điện thoại đã tắt. Có vẻ như người đã rời đi rồi. Tô Yên dựa vào lan can, đang muốn gọi điện thoại đến bệnh viện hỏi chuyện, khi cô vừa ngước mắt lên, suýt chút nữa lại rớt nước miếng. Cô nhìn thấy thấy, Lục Cận Phong đang cởi trần, ở tầng dưới...!đang tập Thái Cực Quyền. Thân hình anh vạm vỡ, ngực nở eo thon, có thể khiến người ta chảy nước miếng. Đột nhiên cô hiểu được hạnh phúc của Lâu Doanh. Mấy cậu trai non choẹt làm gì hấp dẫn thế này, đây mới là tốt nhất. Cơ bắp vừa phải, toát ra khí chất cường tráng, ngũ quan có chiều sâu, sợi tóc mảnh trên trán bị gió thổi tung, Lục Cận Phong đứng đó, tắm mình dưới ánh nắng ban mai, trông anh vô cùng quyến rũ. Tô Yên không nhịn được mà huýt sáo: "Anh yêu, dáng người của anh rất đẹp." Lục Cận Phong ngẩng đầu nhìn thấy Tô Yên, anh lập tức mỉm cười rạng rỡ: "Chào buổi sáng, bà xã." Lục Cận Phong sẽ không nói với Tô Yên rằng anh ấy chọn nơi này để tập Thái cực quyền, chỉ để Tô Yên xem. Nhân tiện còn khoe chút vóc dáng của cơ thể. Anh thấy dạo này vợ ít để ý đến mình nên nghĩ ra chiêu này. Vạn Nhất gần đây đang tập thể dục, có vẻ như những phụ nữ gần ba mươi tuổi đều thích những người đàn ông trưởng thành và hấp dẫn, cho nên anh ta phải thể hiện.

Tần Chấn Lâm chạy một vòng trong sân và trở lại, lau mồ hôi trên trán: “Hai người đừng khoe khoang nữa, dáng người này thì lấy gì làm tự hào chứ, năm đó dáng người của cha so với thế này còn tốt hơn nhiều, thế mà cha còn chưa đắc ý như con. Thời buổi bây giờ có ai tập Thái Cực Quyền còn cởi áo ra chứ, mau mặc vào đi." Tô Yên ở ban công tầng trên thấy thế thì cười tủm tỉm: "Đồng chí Tần, cha ghen tị à, cha cũng sắp sáu mươi rồi, ghen tị cũng vô dụng." Lục Cận Phong chậm rãi mặc quần áo vào, nói: "Cha có biết tại sao mẹ vợ con luôn lạnh lùng với cha không?" Tần Chấn Lâm nhướng mắt, có hứng thú: "Vì sao?" Lục Cận Phong liếc nhìn Tần Chấn Lâm từ trên xuống dưới một lượt, khẽ nói chỉ đủ cho hai người bọn họ nghe thấy: “Bởi vì nhỏ quá đó ạ.’’ Tần Chấn Lâm nghi hoặc: "Cha cũng đã từng này tuổi, mẹ vợ con cũng cùng tuổi, lẽ nào còn để ý cái đó?" “Không tin, buổi tối cha thử xem đi.” Lục Cận Phong như hai huynh đệ ôm lấy Tần Chấn Lâm, nói: “Con đã mua tòa nhà bên cạnh tặng cho cha và mẹ vợ, hai người có thể chuyển đến bất cứ lúc nào, sống trong thế giới riêng tư của hai người." Tần Chấn Lâm nghe tới chỗ “thế giới riêng tư của hai người” , không khỏi có chút xúc động. Kể từ khi Tần Chấn Lâm tái hợp với Lệ Uyển, Thương Quan Ân luôn ở bên cạnh bà ấy, hơn nữa Tô Đình Nghiêm cũng quanh quẩn không buông, thực sự không có không gian riêng cho hai người họ. Tần Chấn Lâm đau lòng nói: "Cái thằng Thương Quan Ân cứ như âm hồn bất tán, mẹ vợ con khả năng sẽ không đồng ý cùng cha dọn đến ở bên cạnh đâu." "Dễ xử lý thôi, cha cứ giao mẹ vợ lại cho Yên Yên, chắc chắn không thành vấn đề." Lục Cận Phong nói: "Về phần Thương Quan Ân, con sẽ tìm lý do đuổi anh ta đi, như vậy chẳng phải cha và mẹ vợ có thế sống trong thế giới chỉ còn hai người sao?" "Cha thấy được đó." Tần Chấn Lâm lăm le, sốt ruột không thể chờ đợi: "Con mua căn nhà bên cạnh hết bao nhiêu? Con là con rể của cha, cha không thể lợi dụng con, cứ ra giá tùy thích." Tần Chấn Lâm nói năng rất khách sáo, nhưng lòng lại nghĩ có con rể nhà nào lại đi đòi tiền bố vợ? Nhưng khi hình như ngoại trừ Lục Cận Phong. Tần Chấn Lâm vừa dứt lời, Lục Cận Phong liền nói: "Không nhiều lắm, có một trăm năm mươi triệu thôi ạ, nếu như cha khách sáo như vậy, vậy con cũng không vòng vo nữa, chuyển khoản nhé cha." Tần Chấn Lâm: "..." Cẩu thả rồi. Tần Chấn Lâm tự hỏi liệu có phải Lục Cận Phong biết ông ta có bao nhiêu tiền để dành không, nếu không thì tại sao không nhiều không ít, nói ra chính xác con số một trăm năm mươi triệu vậy? Khi đó ông ta có một số tiền, Tô Yên không muốn lấy, ông ta mới đưa nó cho Tần Nhã Hân, Tần Nhã Hân không biết cách quản lý Địa Sát, vì vậy ông ta đã giao cho Chu An quản lý, và số tiền đó gần như đã bị tiêu hết trong khoảng thời gian ngắn. Sau khi Tần Chấn Lâm giải tán Địa Sát, ông ta còn lại trong người đúng một trăm năm mươi triệu. "Con rể, cha cảm thấy chúng ta đều là người một nhà, số tiền này. . ." “Mẹ, bữa sáng hôm nay mẹ ăn gì?” Lục Cận Phong giả vờ như không nghe thấy, vừa đi vào phòng vừa làm bộ lau lau mồ hôi. Lệ Uyển cười nói: "Cháo tôm, sủi cảo, bánh bao..." Lục Cận Phong không nhìn bà ấy nữa, Tần Chấn Lâm không đưa tiền cũng phải đưa, mấu chốt là 150 triệu thì ông ta và vợ mới có thể sống ở thế giới của hai người. Sau khi tập thể dục buổi sáng xong không tránh khỏi đổ mồ hôi đầy người, Lục Cận Phong trở lại phòng và tắm trước, nói với Tô Yên: "Em yêu, lát nữa chúng ta sẽ nhận được 150 triệu, cha vợ chuyển tiền, em hãy chú ý kiểm ra giao dịch nhé.” “Sao đồng chí Tần đột nhiên cho anh nhiều tiền như vậy?” Tô Yên kinh ngạc, vừa rồi cô chỉ thấy hai người nói chuyện dưới tầng, lại không biết bọn họ đang nói cái gì. "Anh đã bán căn nhà bên cạnh cho cha em." "Căn nhà kia không phải chỉ có 130 triệu thôi sao?" Tô Yên chợt ý thức được, không nhịn được cười nói: "Chồng, anh còn lừa tiền của cha em, quả nhiên là dân làm ăn mà."

/ 523
BookmarkBook-reading