Luôn Có Tình Địch Muốn Công Lược Ta 2

Bên trong quan tài to lớn là tro ngay cả một khớp xương hoàn chỉnh cũng không có.

Mùi khét còn lại sau khi bị Nghiệp Hỏa thiêu đốt cũng nhanh chóng tràn ngập trong không khí.

"Cổ Lăng Chiêu, hài cốt tổ tiên Cổ gia đều ở đây, ngươi có thể lấy. Chỉ có điều..." Lê Hi hơi dừng lại một chút mới nói tiếp:"Trong đó cũng có người thuộc Thiên Cương Môn bọn ta, ngươi nhất định phải lưu lại, một chút cũng không thể mang đi!"

"Sao lại như thế này!" Mọi người ồn ào.

Nhớ tới trước đó khi nhắc tới mở quan tài, chưởng môn Thiên Cương Môn lộ vẻ khó xử, vẻ mặt âm u. Lê Hi cũng nhất quyết không muốn, cộng thêm ấn tượng ban đầu của mọi người, đều cho là trong lòng bọn họ có ý xấu nhưng không nghĩ tới lại là có ẩn tình.

Lúc này bọn họ có phần hoài nghi Cổ Lăng Chiêu. Cổ gia gặp nạn, Cổ Lăng Chiêu nhất định giúp an táng phụ mẫu nhưng nhìn bộ dáng của gã lại giống như không biết chuyện?

Gã thực sự không biết.

Cổ Lăng Chiêu sắc mặt trắng bệch, lúng túng, một chữ cũng không phun ra được.

Năm đó Cổ gia gặp nạn, gã được môn chủ Thiên Cương môn cứu về, sau đó vì chuyện Bạch Cảnh Mục từ hôn mà lòng sinh khoảng cách, căn bản không tham dự việc hạ táng.

Muốn lấy lại hài cốt phụ mẫu chẳng qua là mượn cớ báo thù năm đó bị mất mặt. Lại không nghĩ tới, lý do quang minh chính đại lại biến thành trò đùa.

Đều không phải hài cốt sao có thể trả?

"A, nhìn cái này!" Lê Hi giọng đầy trào phúng ném khối đá Ký Lục tới trước mặt mọi người.

Leng keng một tiếng, đá Ký Lục nhận Chân Nguyên lực mở ra. Một cảnh tượng thê thảm xuất hiện rõ ràng trong đầu mọi người, đó chính là tình cảnh lúc đó của Cổ gia.


Khi đó bại cục của Cổ gia đã định. Dù cho có Thiên Cương Môn giúp đỡ nhưng trước mặt khí thế to lớn của Ma Tu cũng chỉ là như muối bỏ biển.

Nghiệp Hỏa nóng rực thiêu đốt suốt 9 ngày 9 đêm, Cổ gia trở thành biển lửa như địa ngục trần gian.

Những thi thể bỏ mạng trong chiến trường đều bị đốt thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng bị thiêu đốt, không thể đầu thai.

Nhưng vào giờ khắc đó, Trúc Vận công tử Cổ Lăng Chiêu được ca ngợi trong Tu Chân giới, còn đang ôm gã sai vặt dung mạo xinh đẹp trốn trong mật thất Cổ gia. Rượu ngon lạc khoái, không biết trời trăng gì.

Gia tộc đang đối đầu với khó khăn, tộc nhân tắm máu chiến đấu, vì bảo vệ cơ nghiệp gia tộc mà ngay cả mạng cũng không cần. Thậm chí ngay cả đứa bé không cầm nổi kiếm cũng liều mạng. Càng miễn bàn tới những tu sĩ Thiên Cương Môn thề cùng đồng sinh cộng tử.

Lê Hi hít sâu một hơi, giọng nói nặng nề đè nén sự run rẩy:"Hai mươi năm trước Thiên Cương Môn gặp nạn chỉ có ẩn cư ở tiểu Nam Thiên mới an ổn. Sau đó Cổ gia bị tập kích không người xuất thủ, phụ thân không đành lòng khoanh tay đứng nhìn dốc hết lực lượng toàn môn ra tay cứu viện. Cuối cùng nếu không phải phụ thân và mấy vị trưởng lão liều mạng, Cổ Lăng Chiêu sao còn có thể đứng ở đây? Không ăn năn vì bản thân bất trung bất hiếu do sợ chết cũng không sao. Lại còn bởi vì tư dục của bản thân muốn bức tử ân nhân cứu mạng, Cổ Lăng Chiêu, lương tâm ngươi đều đút cho chó ăn sao?"

"Ngươi đây là vu oan!" Cố Lăng Chiêu buột miệng phản bác.

"Vu oan?" Lê Hi giễu cợt cười ra tiếng:"Toàn bộ tiểu Nam Thiên không người không biết không người không hiểu, đá Ký Lục này chính là từ tán tu đi cứu viện tìm được trong phế tích Cổ gia sau trận chiến! Nếu không tại sao ngươi triệu tập người lục giới thay ngươi đòi lại công đạo, vì cái gì lại không có người ở tiểu Nam Thiên? Những thứ này không bàn tới, ở chỗ này, ngay trước hài cốt tổ tiên Cổ Gia, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi dám quỳ gối trước mặt bọn họ phát thệ nói là ta cố tình vu oan cho ngươi?"

".."

Tất cả đều là sự thật.

Sắc mặt Cổ Lăng Chiêu trắng bệch, một chữ cũng không thể nói. Lạc Vọng Ngôn bên cạnh gã ánh mắt lập lòe, vẻ mặt u ám không rõ.

Thực ra gã biết nhưng không thèm để ý. Thậm chí vì không muốn sảy ra sai sót còn phái người đánh lén người ở tiểu Nam Thiên khiến họ bị thương nặng.

Bởi vì gã thấy, tiểu nhân Bạch Cảnh Mặc đã từng làm nhục Cổ Lăng Chiêu căn bản không xứng tiếp tục tồn tại.


"A, xem ra Lạc môn chủ cũng không phải là hoàn toàn không biết, đây chính là cố tình hãm hại." Lê Hi cười như không cười nhìn mọi người:"Cho nên chân tướng cũng đã vạch trần, không biết ước hẹn lúc nãy có còn được tính?"

Một mảnh tĩnh lặng.

Thiếu niên thân hình mảnh khảnh thon dài như cây trúc xanh biếc, gương mặt mang theo nụ cười cũng là tuyệt diễm có một không hai. Đuôi lông mày đều tràn đầy khoái ý phẫn uất chất vấn cùng châm chọc, nhưng dưới bầu không khí bi thương lại nặng nề làm cho người ta hít thở không thông.

Thế giao phản bội, tông môn tan nát, trách nhiệm nặng nề, từng việc từng việc đè nặng trên lưng hắn. Cái loại tâm tình bi phẫn, ở dưới lăng mộ vỡ vụn càng làm nổi bậc, bi thương đến cực điểm.

Hết thảy những điều này đều do chính tay bọn họ tạo thành.

"Tự nhiên tuân thủ, đây là sai lầm của chúng ta." Lão tổ Phật Tu mở miệng trước, giọng mang cay đắng. Sau đó những người khác cũng sôi nổi nói theo.

Lòng ôm hổ thẹn, những hiền giả đại năng từng người đi tới trước tông miếu, mặt đỏ lên thành kính quỳ lạy.

Tin vào sự giả dối, phớt lờ sự thật, dùng vũ lực áp chế, lại thiếu chút nữa ép một môn phái trọng tình trọng nghĩa vào chỗ chết.

Nghe Lê Hi gọi từng tên từng tên tiễn khách, biểu tình trên mặt những tôn giả cũng vô cùng phức tạp. Những tôn xưng hiền đức vô song không còn là tượng trưng cho địa vị vẻ vang, ngược lại mạnh mẽ tát vào mặt bọn họ, khiến cho bọn họ ngồi cũng khó khăn. Sau khi qua loa cáo từ, bọn họ đi như chạy trốn rời khỏi Thiên Cương Môn.

Về phần hai tên đầu sỏ gây tội Cổ Lăng Chiêu và Lạc Vọng Ngôn, càng là bị lão tổ Phật Tu đè nặng, quỳ trước tông miếu đủ ba ngày ba đêm mới cho phép về tông môn.

Mà sau khi trở về chờ bọn họ là nghiêm phạt từ tông môn và chửi rủa từ khắp nơi.

Những hiền đức tu sĩ mất mặt tại Thiên Cương Môn, khi trở về tông môn đều tường thuật rõ ràng, thậm chí còn có tông môn đi đưa lễ vật bái thiếp xin lỗi.


Đồng thời người tại tiểu Nam Thiên cũng vừa vặn tỉnh lại, sau khi biết chuyện ở Thiên Cương Môn, họ trực tiếp đứng ra mắng chửi hai người Cố Lăng Chiêu. Thuận tiện cũng nói ra bởi vì Cổ Lăng Chiêu là một người bất hiếu nhân phẩm đáng lo ngại nên Lê Hi mới trực tiếp từ hôn trước mặt mọi người.

Chân tướng vạch trần trước mặt thiên hạ, bộ mặt tiểu nhân Cổ Lăng Chiêu và Lạc Vọng Ngôn triệt để bị vạch trần.

Một người ỷ vào bản thân quyền cao chức trọng tu vi cao thâm quan báo tư thù ( lợi dụng việc công để trả thù cá nhân), ức hiếp môn phái nhỏ yếu vô tội, vì trút giận vì tiểu tình nhân nhà mình không để ý thiên lý nhân tâm.

Tên còn lại càng là một tên bất hiếu, vong ân phụ nghĩa đến mức tận cùng, toàn gia bị diệt còn có thể uống rượu mua vui, thậm chí vì muốn chôn vùi hắc lịch sử của bản thân còn muốn hại chết ân nhân cứu mạng.

Uy tín của Lạc Vọng Ngôn xuống dốc không phanh, chẳng những bị lột bỏ quyền hạn trong lục giới, ngay cả chức vị môn chủ tông môn cũng bị lấy đi, bị giam trong cấm chế sau núi ngồi chuộc tội tới chết. Nếu không phải có danh hòa đệ nhất cao thủ tông môn chống, sợ rằng cũng sẽ ngay lập tức bị tông môn gạch tên.

Tình cảnh Cổ Lăng Chiêu càng tệ hơn, nguyên bản địa vị của gã trong tông môn Đệ Nhất là dựa vào Lạc Vọng Ngôn mà có, hiện tại Lạc Vọng Ngôn thất thế, gã giống như chó nhà có tang, người người bỏ đá xuống giếng, trực tiếp bức gã đến mức không thể không rời khỏi tông môn Đệ Nhất, tìm đường lui khác.

- --------------

"Bạch Cảnh Mặc chết tiệt!" Bên trong khách điếm, Cổ Lăng Chiêu tứ giận đập nát cái ly trong tay, ánh mắt tức giận đến đỏ lên.

Từ nhỏ gã được nuông chiều, lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, dù gặp phải khốn cảnh cũng có thể giải quyết nhanh chóng, hai lần bị ngăn trở đều tới từ một Bạch Cảnh Mặc.

Mà lần này càng là xấu mặt trước mọi người, mất chỗ dựa không nói, ngay cả mỹ danh tích lũy nhiều năm cũng bị hủy hoại trong phúc chốc. Đối với Cổ Lăng Chiêu luôn hưởng thụ cảm giác được mọi người truy phủng mà nói, so với giết gã có khiến gã khó chịu hơn.

"Không đáng tức giận như vậy." Thanh âm khàn khàn vang lên, một thân ảnh cao lớn lặng yên không tiếng động xuất hiện ở phía sau Cổ Lăng Chiêu.

"Có ý gì?" trong lòng Cổ Lăng Chiêu khẽ đọng, sinh chút chờ mong.

"Bạch Cảnh Mặc rất nhanh sẽ chết."

Nam nhân nói chuyện chính là Ma tôn Kính Mẫn cứu sớm nhất, thái độ làm người của Kính Mẫn âm ngoan độc ác, không chừa đường lui, lại vẫn một mực cùng Cổ Lăng Chiêu đã cứu gã vừa gặp đã thương. Không chỉ muốn dâng lên toàn bộ sự ôn nhu, thậm chí vì gã, Kĩnh Mẫn sẵn sàng chịu đựng và chia sẻ với người khác. (chung 'chồng' với Lạc Vọng Ngôn)


Tiên Ma bất lưỡng lập.

Trước đó khi Cổ Lăng Chiêu đi tới Thiên Cương môn, trong đội ngũ lại có Phật Tu lão tổ, Kính Mẫn sợ bị nhìn ra thân phận mới không đi theo. Sau đó biết được mọi chuyện từ đầu đến cuối, cố ý đi tới Thiên Cương Môn, muốn vì tiểu tình nhân mà báo thù.

Chỉ tiếc hộ tông đại trận vô cùng kiên cố, chỉ có thể tiếc nuối buông tha. Chỉ có điều cũng bị gã phát hiện ra chút đầu mối.

"Làm sao sẽ?" Cổ Lăng Chiêu ngạc nhiên. Ngày đó giằng co gã nhìn thấy rõ ràng, tuy dựa vào thần thú cùng hộ tông đại trận, Bạch Cảnh Mặc mới miễn cưỡng có cơ hội giải thích trước mặt mọi người. Nhưng mãi đến khi bọn họ rời đi, Bạch Cảnh Mặc thật tốt mà đứng ở nơi đó, không chút nào yếu đuối. Dù có nhiều tổn thương cũng không bị đả thương tới gốc rễ.

"Đương nhiên là thật." Kính Mẫn khẳng định nói:" Nhạc Trạc chính là thần điểu, mặc dù tàn hồn cũng không phải người thường có thể khống chế. Tu vi của Bạch Cảnh Mặc muốn thức tỉnh thần điểu nhất định là dùng phương pháp huyết tế, lấy chân nguyên lực của bản thân tu bổ hồn thần điểu, dùng tiểu thọ đổi linh thức thần điểu. Chân nguyên bị hao tổn đến không cách nào nghịch chuyển, hiện nay trong Lục giới chỉ có Y Tiên mới có chút biện pháp nhưng mặc dù là Y Tiên, cũng không thể nào nghịch thiên."

"Thì ra là vậy!" Cổ Lăng Chiêu kinh ngạc trên mặt chậm rãi thối lui, trong mắt cùng nhiều thêm phần hưng phấn. Gã nhắm mắt trầm tư, sau đó có tính toán đối với Ma Tôn bên tai nói:"Kia Mẫn ca huynh thay đệ làm một chuyện."

Sau khi Kính Mẫn nghe xong, trầm mặc nhìn gã rồi gật đầu đồng ý.

- ----

Thiên Cương Môn mới vừa trải qua đại kiếp nạn cũng tạm thời khôi phục lại bình tĩnh. Chỉ là phần này bình tĩnh, tới thật sự là quá gian nan.

Yêu thú thu nhỏ lại ngồi trên thạch trụ bị gẫy.

"Đáng giá không?" Nó nghiêng đầu hỏi Lê Hi đang nhìn mọi người tu sửa tông môn.

"Đáng." Lê Hi cười khẽ, sống lưng thẳng tắp.

Khuôn mặt của hắn vẫn kiêu ngạo chói sáng như trước, nhưng mái tóc đen như mực dài tới gối đã sớm biến thành màu tuyết trắng.

"Đụng tới Thiên Cương Môn, nhất định giết!" Thanh âm sạch sẽ du dương của thiếu niên còn pha lẫn chút vui vẻ, nhưng mũi nhọn giấu trong đó lại sắc sảo khiến người ta không dám đụng.

"..." Nhạc Trạc trầm mặc, một loại cảm xúc khó hiểu từ đáy lòng của nó sinh sôi vô tận:"Trong vòng năm năm, nếu không thể phá đan thành anh, dù cho tiên quân hạ phàm cũng không thể cứu được ngươi. Đừng quên, trừ thiên phú luyện khí, ngươi chẳng qua chỉ là một phế vật tứ linh căn!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận