Ma Phi Khó Tán Tỉnh


Trong mắt Tô Linh Phong hiện lên một tia tán thưởng, nàng không đỡ cô gái kia, để mặc cô chậm rãi vất vả đứng lên.
Một lúc lâu sau, cô gái kia cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, nhưng lại đối mặt với Tô Linh Phong, cô gái khom người hành lễ, nghiêm túc nói: “Hứa Nặc cảm ơn tiểu thư đã cứu mạng, sau này, Hứa Nặc sẽ đi theo tiểu thư!”
Cô không thể hiện sự cảm động đến mức rơi nước mắt, cũng không nói tới việc làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình, nhưng giọng và biểu hiện của cô khiến người ta không thể nghi ngờ sự nghiêm túc và kiên định của cô.
“Đứng lên đi.” Tô Linh Phong gật đầu, từ trong nhẫn không gian lấy ra một bộ quần áo của mình, đưa cho Hứa Nặc: “Trước tiên mặc vào đi.”
"Cảm ơn tiểu thư." Hứa Nặc không khách sáo, vươn tay cầm lấy áo khoác, một tay bảo vệ quả cầu lông màu tím trong tay, một tay dùng sức cầm quần áo khoác ở trên lưng.
Mọi người nhìn thấy Tô Linh Phong bỗng dưng lấy ra một bộ quần áo, thì biết trên người nàng mang theo trang bị không gian quý giá, trong mắt đều lộ ra vẻ ngạc nhiên và hâm mộ, càng cảm thấy nàng không phải người đơn giản.
Vốn dĩ nhìn thấy Tô Linh Phong đánh ngất cô gái mặc đồ đỏ, mấy người lo lắng cho nàng cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Một người có hộ vệ mạnh mẽ đi theo bảo vệ, lại còn có thể sử dụng nhẫn không gian, thì xuất thân của cô gái này chắc chắn không hề đơn giản!
Sau khi Tô Linh Phong đánh cho cô gái kia một chưởng khiến cô ta choáng váng, thì cũng không quay lại xem cô ta như nào.

Nàng quay người đi ra khỏi đám đông.


Những người xem náo nhiệt ở xung quanh đều tự động nhường đường cho nàng.
Tá Dịch im lặng đi theo sau lưng Tô Linh Phong, Hứa Nặc cũng cố gắng bước đi, cố gắng theo kịp bước chân của Tô Linh Phong.
Trong phòng riêng trên tầng ba của tòa nhà dành cho khách.
Tô Linh Phong để người phục vụ trước mặt mang đến một chậu nước, cho Hứa Nặc rửa tay, rửa mặt.
Khi người hầu nhìn thấy Tô Linh Phong và Tá Dịch ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, khí chất không tầm thường, lại mang theo một cô gái cả người đầy máu, trông như ăn mày vào trong căn phòng đẳng cấp, thì trong lòng cảm thấy rất kỳ quái.

Biểu tình trên mặt có hơi do dự, suy nghĩ không biết có nên đi nói với ông chủ một tiếng không…
Tá Dịch nhìn thấy ánh mắt hơi thay đổi của người hầu kia, không ngừng nhìn chằm chằm vào Hứa Nặc, liền tập tức lấy ra một đồng tiền vàng từ trong ngực đưa cho hắn, trầm giọng nói: "Còn không mau đi!"
"Này! Được rồi, ba vị khách quan xin chờ một lát..." Người hầu thấy tiền, thì mặt mày hớn hở nhanh chóng chạy xuống lầu, rất nhanh đã bưng tới một chậu nước ấp, còn cẩn thận chuẩn bị xà phòng khăn lau tay, lược và các vật dụng khác.
"Tắm rửa xong rồi ăn cơm." Tô Linh Phong ngắn gọn ra lệnh.
Hứa Nặc do dự một lát, cuối cùng cũng chịu đem quả cầu lông màu tím trên tay đặt lên trên chiếc ghế bên cạnh.
Đó là một con chồn lông màu tím, nhìn dáng người nhỏ bé kia thì chắc chỉ là một con non.

Sau khi nó rời khỏi cái ôm của Hứa Nặc, lập tức dùng hai chân trước ôm lấy cái đầu nhỏ của mình nằm ở trên ghế, thân hình nhỏ bé run rẩy không ngừng.
Hứa Nặc vội vàng đưa tay ra vỗ nhẹ lên cơ thể con chồn lông tím, con chồn lông tím dần dần bình tĩnh lại, nhưng một đôi móng vuốt nhỏ vẫn ôm lấy cái đầu nhỏ không dám ngẩng lên.
Tiểu Bạch nghiêng đầu rồng nhìn con chồn lông tím, sau đó bĩu cái miệng nhỏ nhắn khinh thường nói: “Chậc chậc, lại là một con ma thú cấp thấp nhỏ bé yếu ớt, chậc chậc, nhìn dáng vẻ nhát gan của ngươi này, ấm ức chết..."
Đoàn Tử nhô ra khỏi ngực Tô Linh Phong, chớp chớp đôi mắt nho nhỏ, tò mò nhìn con chồn lông tím, cuối cùng nhận xét: "Mẹ, thật không dễ thương bằng con..."
"..."
Tô Linh Phong cũng lười để ý đến hai con vật nhỏ kiêu ngạo và tự yêu bản thân kia, cầm thực đơn lên bắt đầu gọi đồ ăn.
Khi người hầu nhìn thấy hình dạng kỳ lạ của Đoàn Tử, không khỏi chăm chú nhìn thêm, nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều.

Hắn cũng chỉ coi cô gái này nuôi ma thú cấp thấp đáng yêu này để chơi thôi.
Tô Linh Phong hoàn toàn không có ý tiết kiệm tiền cho Tá Dịch, gọi một bàn toàn thức ăn ngon, người hầu kia vui mừng cười híp mắt chỉ để lộ hai hàm răng trắng, chào hỏi: “Khách quan chờ một lát, đồ sẽ lập tức lên ngay.” Lại hí ha hí hửng chạy xuống lâu.

Hứa Nặc rửa mặt và tay sạch sẽ, tóc tai rối tung cũng được cô nghiêm túc chải ra sau đầu, lộ ra khuôn mặt thanh tú nhìn mười lăm mười sáu tuổi, đáng tiếc là cô quá gầy, hầu như không có thịt ở trên má, chiếc cằm nhọn như cái dùi.

Nếu như béo hơn một ít thì trông sẽ đẹp hơn.
“Ngồi đi.” Tô Linh Phong nói.
Hứa Nặc hơi do dự, cô đã coi mình trở thành người hầu của Tô Linh Phong, ngồi chung một bàn với chủ nhân, trong lòng cảm thấy không thích hợp, nhưng lời Tô Linh Phong nói, cô cảm thấy không thể cãi lại…
“Tiểu thư bảo cô ngồi, thì cô ngồi đi, không cần giữ lễ.” Tá Dịch ở bên cạnh nói xen vào.
Hứa Nặc nhìn thấy một người hộ vệ như Tá Dịch cũng ngồi trên bàn, trên mặt không có tí gì là mất tự nhiên, thì lập tức gật đầu, ôm lấy con chồn lông tím, ngồi xuống.
Đồ ăn nhanh chóng được dọn ra, người hầu gật đầu cười nói: “Ba vị khách quan từ từ dùng bữa, có việc gì cần cứ việc gọi tiểu đệ, tiểu đệ sẽ đợi ở ngoài cửa.” Nói xong, liền rời khỏi phòng riêng, cẩn thận đóng cửa lại.
Hứa Nặc thấy người hầu này đi ra ngoài, đột nhiên thấp giọng niệm chú, trong phòng dựng lên hàng rào cách âm!
Tô Linh Phong và Tá Dịch thấy vậy, cả hai đều rất ngạc nhiên nhìn về phía Hứa Nặc, cô lại là một Linh thuật sĩ!
"Tiểu thư, hôm nay người vì ta mà đắc tội với con gái độc nhất của Chu Hải Vinh thành chủ Gia Thành, là Chu Mị Nhi.

Ta e rằng cô ta sẽ không từ bỏ ý định, tiểu thư nên cẩn thận hơn, phải đề phòng mới được.”
Tô Linh Phong không khỏi kinh ngạc về thân phận của cô gái mặc đồ đỏ, dám kiêu ngạo như vậy ở Gia Thành, thì chắc thân phận của cô ta cũng không thấp.

Nàng dám ra tay cứu Hứa Nặc, thì cũng đã chuẩn bị tâm lý chọc phải phiền phức.

Ngược lại là cô gái Hứa Nặc này, khiến Tô Linh Phong cảm thêm tò mò.

Nếu cô là một linh thuật sĩ, hơn nữa còn có thể thi triển kết giới cách âm, thì cấp bậc của cũng không thấp! Vậy làm sao lại bị Chu Mị Nhi ức hiếp thậm tệ như vậy mà cũng không đánh trả? Lúc trước nhìn ánh mắt quật cường đầy căm ghét không chút sợ hãi nào của cô, nàng thấy cô không phải là người sẽ nhẫn nhịn vì thân phận của đối phương.
“Ngươi là linh thuật sĩ hệ gì?” Tô Linh Phong hỏi.
Hứa Nặc nhìn thấu sự nghi ngờ ở trong mắt Tô Linh Phong cười khổ nói: “Ta chỉ là một linh thuật sĩ dị khứu, mặc dù là một linh thuật sĩ cao cấp, nhưng không có một ít lực tấn công nào, chẳng qua là khứu giác nhạy bén hơn so với người bình thường một ít mà thôi…”
“Linh thuật sĩ dị khứu?” Tô Linh Phong hơi nhướng mày: “Thì ra là như vậy...”
Đây là lần đầu tiên nàng nghe tới linh thuật sĩ hệ này.

Linh thuật sĩ quả nhiên là nghề thay đổi nhiều nhất và thần kỳ nhất.
Hứa Nặc lại giơ con chồn lông tím ở trong tay lên, trên mặt nở nụ cười trẻ thơ hiếm thấy, rồi giới thiệu với Tô Linh Phong: “Đây là Tiểu Tử, đây là tên mà ta lén đặt cho nó, nó là bạn tốt nhất của ta, vốn dĩ là sủng vật của Chu Mị Nhi, nhưng cô ta thường xuyên ngược đãi Tiểu Tử.

Cô ta không hề biết rằng Tiểu Tử thật ra là một con ma thú biến dị…”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận