Mãi Nhớ


"Anh vừa xong việc à?"
Bởi vì quá đột ngột nên cô hoàn toàn không nhớ ra việc mời anh vào nhà.
Anh hơi xấu hổ ho một tiếng: "Ban nãy anh vốn ở dưới nhà, nhận được điện thoại của em nên lên luôn." Nói xong, lại thấy Tư Niệm vẫn nhìn mình, anh bèn khẽ nâng cằm, ý chỉ liệu mình có thể vào nhà trước được hay không...
Tư Niệm giờ mới nhận ra, vội vội vàng vàng đứng sang một bên.
"Mấy hôm trước em đưa Sprite đến cửa hàng tắm rửa, không chừng họ quên không sấy." Giờ chủ nhân đã đến rồi, thành thật nhận lỗi vẫn tốt hơn, "Mấy hôm nay em bận quá, không ngờ lại nghiêm trọng như vậy."
Sprite rất biết phối hợp, ho hai tiếng, khiến cô càng ngượng hơn.
Trình Thần ngồi xuống ghế sô pha: "Không sao đâu, cứ đến mùa thu nó sẽ bị ốm thôi, anh quen rồi."
"Quán tính à?" Tư Niệm lại nhớ đến cơ thể Coca, "Mèo nhà em cũng thế, cũng hay bị ốm, là vì ngày xưa nó từng bị thương nặng nên giờ mới thành bệnh kinh niên như vậy."
Trình Thần uống một ngụm nước, nghe cô nói xong bèn hỏi lại: "Thương nặng?"
Tư Niệm ậm ừ, ôm Coca đang cọ cọ bên chân vào lòng: "Em có một người bạn là phóng viên, mấy năm trước nó làm một chương trình về chủ đề ngược đãi động vật, hôm ấy em với nó cùng đi đến bệnh viện thú y phỏng vấn, đúng lúc có người bảo con mèo này gãy quá nhiều xương rồi, không chữa được nữa." Coca hóp mắt lại, thích thú nằm trong ngực cô, lông xù lên rất đáng yêu, chẳng có gì giống với thảm trạng khi đó.
"Lúc ấy bạn em chụp ảnh nó, em thấy mắt nó ngấn nước, cứ như đang khóc ấy, cảm thấy rất đáng thương nên làm thủ tục nhận nuôi. Sau này phải bỏ ra bảy tám ngàn, chăm suốt mấy tháng, thế mới giữ được mạng nó đấy."
Trình Thần lặng lẽ nhìn con mèo rõ ràng rất nghịch ngợm kia, sau đó ánh mắt từ từ chuyển sang cô.
Tư Niệm vốn còn muốn tiếp tục lên án mấy kẻ ngược đại thú nuôi kia, lại thấy anh nhìn mình như vậy, lập tức im lặng, đành kết luận: "Cho nên anh đừng trách nó cào anh, ngày xưa chắc nó bị hành hạ kinh lắm nên giờ không có cảm giác an toàn thôi. Giờ đã đỡ nhiều rồi đấy, lúc đầu ngoài em ra thì ai tới gần nó cũng phát điên, cực kỳ đáng sợ."
Khi đó thật sự không biết hỏng bao nhiêu cái ga giường nữa...
Anh đặt cốc lên bàn, chuyển ánh mắt sang nơi khác, dường như đang nói chuyện với không khí: "Em vẫn thế, hình như chẳng thay đổi gì hết."
Cô cười gượng, không dám tiếp chuyện.
Hơn một giờ đêm, cô nam quả nữ ở trong cùng một phòng, dù là nói về chuyện thú nuôi cũng vẫn có chút mờ ám.

Tư Niệm không biết bao giờ anh đi, cũng ngại hỏi, muốn hỏi anh có muốn xem phim gì không, nhưng nửa đêm nửa hôm mà mời người ta xem phim trong nhà mình... Thật sự không nói ra nổi.
Bối rối một lúc, cô đành dò hỏi: "Anh vừa xuống máy bay à? Có muốn ăn gì không?"
Trình Thần nhíu mày theo thói quen: "Cũng hơi hơi."
Tư Niệm đã tìm được cái cớ, lập tức bảo để em đi nấu mì cho anh, sau đó chạy ngay vào bếp.
Ăn uống no say rồi, chắc anh sẽ về nhà chứ?
Không ngờ khi cô bưng một bát mì nóng hổi ra thì Trình Thần đã dựa vào ghế sô pha mà ngủ rồi. Anh khoác áo ngoài lên thành ghế, chỉ mặc độc chiếc áo cộc tay nằm ở đó, mái tóc rủ xuống trán, che vài phần khuôn mặt anh đi.
Sprite lặng lẽ nằm trước người anh, một người một chó nhìn rất hài hòa.
Tư Niệm dở khóc dở cười bưng bát, đến khi tay đã bị bỏng mới nhe răng trợn mắt tắt đèn phòng, nhẹ nhàng bưng bát về bếp.
Giờ phải làm sao đây?
Còn có thể làm sao được chứ. Dù sao cũng quen biết nhau lâu rồi, để người ta ngủ ở phòng khách cũng coi như là bình thường. Trước kia lúc họp mặt chắc phải còn có một đống thằng con trai ngủ ngoài phòng khách à?
Cô ngồi trong bếp ăn mì, bát mì nấu cho Trình Thần cuối cùng lại làm cô no bụng.
Sau đó chạy vào phòng ngủ, ôm chăn gối ra ngoài.
Bàn trà đặt rất gần ghế sô pha, cô quan sát cơ thể Trình Thần, sợ khi anh trở mình sẽ bị đập đầu vào bàn trà, lại cẩn thận dời bàn ra một đoạn.
Sau đó xoay người lại, nhẹ nhàng mở chăn ra khoác lên người anh. Sprite giật mình, đột nhiên mở mắt ra, lúc thấy là cô mới ngoan ngoãn nhắm mắt lại, tiếp tục nằm xuống dưới Trình Thần, bình yên chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau khi cô tỉnh dậy thì phòng khách đã chẳng còn ai.
Trên bàn có một tờ giấy gấp chỉnh tề, bên trên có dòng chữ viết rất đẹp có màu mực xanh da trời, nội dung như sau: Hôm nay anh có việc bận, phải đi trước, sẽ liên lạc sau. Cô xem xong bèn gập giấy lại, tiện tay bỏ vào ngăn kéo tủ TV.
Suốt cả ngày Coca đều có vẻ không có tinh thần.

Trước đây nó chưa từng ra ngoài, cũng không có bạn bè gì, Sprite đột nhiên xuất hiện, không chừng đã cho nó cảm giác ngọt ngào khi có bạn, giờ lại phải quay về quãng thời gian ăn mình uống mình, chắc là rất khó chịu.
Cô cũng không biết làm thế nào để Coca vui lên, bèn dứt khoát cho nó vào túi xách, đến nhà Thẩm Úy Giác ăn chực.
Trong bếp có tiếng xì xèo của việc xào nấu, Thẩm Úy Giác bật ống thông khí lên, sau đó thò đầu ra hỏi cô: "A, nói tiếp đi chứ, mối tình đầu của cậu đi quay quảng cáo với cậu rồi sao nữa?"
Tư Niệm ngồi trên ghế sa lon, khoanh chân ôm máy tính: "Sau đó chó của anh ấy trú tại nhà tớ một tuần."
"Úi chà, quả là không khách khí." Thẩm Úy Giác lắc đầu, "Rồi sao nữa?"
"Rồi sao à... Hôm qua anh ấy về liền ngủ tại nhà tớ." Tư Niệm nhìn mặt Thẩm Úy Giác chuyển thành màu xanh, vội vàng bổ sung, "Ngủ trên ghế sô pha, anh ấy đi xa về quá mệt nên ngủ quên trên đó. Mà thức ăn sắp cháy rồi kìa..."
Thẩm Úy Giác vung cái muôi gỗ lên: "Đợi lát nữa tớ sẽ dạy lại cậu."
Nói xong liền lui vào bếp, tiếp tục xào rau.
Cô ngơ ngẩn trước máy tính một lát, cảm thấy không có gì không ổn, lại lướt web tiếp.
Hôm nay là liên hoan phim Thượng Hải, nếu là ngày xưa cô chắc đã đi mua vé rồi, ở những nơi như vậy chỉ có hai loại người, hoặc là thần tượng được vạn người theo dõi muốn đi trên thảm đỏ để tăng thêm độ nổi tiếng, hoặc là những người hâm mộ sung sướng vây xem.
Còn những biên kịch vốn không được ai chú ý đến thì ở nhà xem ảnh chụp lại cũng được rồi.
Thẩm Úy Giác xếp cả bàn đồ ăn xong mới đến vỗ vai cô: "Tớ dám cá cậu nhất định không nhớ hôm nay là ngày gì." Tư Niệm ngẩng đầu nhìn cô ấy, nghi ngờ: "Chắc... không phải sinh nhật cậu đấy chứ?"
Thẩm Úy Giác nhe răng ra, tỏ vẻ tức giận: "Biết nhau lâu thế rồi mà cậu chưa lần nào nhớ được sinh nhật tớ hết."
Cô vội vàng nịnh nọt gấp máy tính lại, ôm Coca lên: "Coca, nói chúc dì sinh nhật vui vẻ nào."
"Cút."
"... Cậu biết tớ không giỏi toán mà, tớ không nhớ được sinh nhật ai cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai rồi."

Coca không hiểu gì, chỉ tròn mắt nhìn Thẩm Úy Giác, Thẩm Úy Giác không đành lòng giận chó đánh mèo, đành xoa cái đầu xù lông của nó: "Là chỉ số thông minh có vấn đề thì có, tớ không tin cậu không nhớ được sinh nhật ai, sinh nhật của cái mối tình đầu kia cũng không nhớ à?"
Ngày 11 tháng 11...
Nhớ rất rõ.
Tư Niệm liều chết không chịu thừa nhận: "Quên lâu rồi, tớ nói rồi còn gì? Chỉ là chuyện hồi cấp hai thôi, cháy thành tro lâu rồi."
Hai người nghiêm chỉnh ăn một bữa cơm tàu dưới ánh nến, Thẩm Úy Giác lại đột nhiên nhớ đến liên hoan phim Thượng Hải.
Cô mở TV, tiện tay chuyển đến kênh phoenix: "Được rồi, tiếp tục. Đàn bà đều dễ nhớ đến tình xưa, cũng dễ tưởng tượng, rõ ràng động tác người ta rất bình thường cũng nghĩ này nghĩ nọ. Cậu nhất định phải tỉnh táo, phải luôn nhắc nhở mình, 'Tôi không phải người ai gặp cũng yêu'."
Tư Niệm dở khóc dở cười: "Tớ đương nhiên biết tớ không phải người ai gặp cũng yêu rồi. Sao tớ thấy cậu không phải phóng viên thời sự, nên là về tình yêu và hôn nhân mới phải..."
"Hiện giờ anh ta có bạn gái không? Cậu không biết à? Hay là đã kết hôn rồi?"
Tư Niệm uống một ngụm nước: "Sao tớ biết được?"
Thẩm Úy Giác thở dài, "Nói không chừng cậu đã thành kẻ thứ ba rồi, cũng may giờ chỉ mới nhen nhóm, cũng dễ dàng cắt đứt."
"..."
Tư Niệm không nói được gì.
Thẩm Úy Giác vẫn luôn lý trí như thế. Cũng chính loại lý trí này khiến cô ấy, sau khi bị mất bạn trai vào tay bạn tốt, thì không yêu ai nữa.
Cô tỏ vẻ đang lắng nghe chăm chú, kéo đĩa tôm qua, kiên nhẫn bóc vỏ.
"Là Trình Thần kìa." Thẩm Úy Giác bỗng nhìn chằm chằm vào TV, nói, "Phim 'Say tình' đó cũng cũng không tệ, hiếm có phim nào mà đạo diễn còn hot hơn cả nam chính. Cậu không biết chứ, cái cô ở đài tớ đi phỏng vấn anh ta về xong, liền treo hình anh chàng đó khắp phòng luôn, lúc nào cũng kể anh ấy tốt thế này anh ấy tốt thế nọ..."
Không hiểu sao tim cô đập nhanh một chút, nghiêng đầu nhìn TV.
Quả thật là Trình Thần với nữ chính Vương Y Nhiên của phim 'Say tình'. Hai người đi qua thảm đỏ, bị người dẫn chương trình mời ra phỏng vấn. Trình Thần rất tự nhiên nắm tay Vương Y Nhiên, khoác tay cô, để cô vịn người vào mình, so với vẻ mệt mỏi hôm qua thì anh hôm nay thật sự rất... cao ngạo.
Người dẫn chương trình theo lẽ thường là hàn huyên, nịnh nọt, hỏi thăm về dự án phim mới...
Tư Niệm bóc vỏ tôm hùm vẻn vẹn mất hai phút, đến khê màn ảnh chuyển sang minh tinh tiếp theo mới xong, Thẩm Úy Giác vẫn còn chưa thỏa mãn mà đánh giá: "Cái cô Vương Y Nhiên đó cần gì đi giày cao thế chứ, sắp sửa treo trên người anh ta này rồi còn gì."
Cô bỏ thịt tôm vào miệng, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, vội ra hiệu với Coca một cái, Coca bèn ngậm điện thoại chạy đến trước mặt cô.

Thẩm Úy Giác chậc chậc cảm thán: "Đúng là người nào mèo nấy, còn có thể có loại lười như cậu nữa, huấn luyện mèo như huấn luyện chó."
Cô lau tay sạch sẽ, vừa định cãi lại lại nhìn thấy tên người gọi đến...
Trình Thần?
Không phải anh vừa đi trên thảm đỏ à?
Cô chột dạ nhìn Thẩm Úy Giác, ấn nút nghe, sau đó nói câu alo một cách rất bình thường.
Bên kia có vẻ ồn ào, có tiếng người cười đùa trò chuyện, cũng có người thấp giọng chào nhau, có vẻ đã vào trong rạp rồi. Trình Thần hắng giọng một cái, cũng không biết nói câu xin lỗi với ai xong mới quay sang điện thoại: "Cả ngày nay Sprite không ăn gì hết."
...
Có một người ngồi trong liên hoan phim, bên cạnh là một đống trai xinh gái đẹp, nhà sản xuất nổi tiếng, lại có thể gọi điện đến nói với cô "Chó của anh cả ngày nay không ăn gì hết"... Tư Niệm cảm thấy mình đã tùy hứng lắm rồi, nào ngờ còn có một kẻ tùy hứng hơn cả mình.
Cô không biết nói gì, đành đoán bừa: "Hay là ốm còn chưa khỏe hẳn? Khẩu vị chưa phục hồi?"
Anh chậm rãi bác bỏ: "Không thể nào, nó lúc bệnh là lúc ăn khỏe nhất, có phải em cho nó ăn gì thành quen rồi không?"
Tư Niệm nghe anh nói vậy bèn cố gắng suy nghĩ.
Khẩu vị của mèo với chó rất dễ thành thói quen, nhưng mà mình đều cho nó ăn thức ăn cho chó mà.
À, đúng rồi, là sữa.
"Là sữa, ngày nào em cũng cho Coca uống sữa, nó cũng uống theo." Đột nhiên cô có cảm giác như vừa làm chuyện xấu, cảm thấy rất áy náy, nghĩ lại lại thấy không đúng, rõ ràng là tận tâm chăm sóc, áy náy cái gì...
Bên kia im lặng một lúc, hình như Vương Y Nhiên đang nói gì đó, Trình Thần che điện thoại trả lời hai câu xong mới quay sang nói tiếp với cô: "Chắc không phải đâu, bình thường anh cũng cho nó uống sữa bò mà."
Được rồi... Vấn đề là ở chỗ này.
Tư Niệm thở dài một cái: "Chuyện thế này, mấy năm nay sữa hộp trong nước chất lượng không đảm bảo, Coca đều uống sữa hộp..." Bên kia không có tiếng gì, cô cũng dứt khoát nói cho hết, "Là sữa dành cho trẻ sơ sinh sản xuất tại Đức, có chứa chế phẩm sinh học, ăn xong sẽ không bị dị ứng hay tích nhiệt, cũng không bị béo giả... Em đều nhờ mấy người bạn đã có con mua hộ, nếu anh cần em sẽ gửi cho anh hai hộp nhé?"
Cô thừa nhận cô chiều Coca quá rồi... Nhưng mèo chỉ sống được khoảng mười lăm năm, ăn chút sữa bột cũng không coi là quá đáng mà.
Bên kia im lặng một lúc rất lâu, Trình Thần đành mỉm cười: "Đợi lúc về rồi nói sau vậy."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận