Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cha! Ta Ghét Ngươi! FULL


RẦM!!!
"NGƯƠI NÓI SAO? CÔ ẤY ĐÃ TRỞ VỀ THÀNH PHỐ M???" Phong Đằng trừng to mắt giận dữ, nắm tay đánh mạnh xuống mặt bàn
"Thưa lão đại, bọn thuộc hạ thật sự không biết tiểu thư đã rời đi từ lúc nào.

Chỉ biết rằng quản gia lên phòng tiểu thư gọi mãi nhưng không thấy cô ấy trả lời nên chúng tôi mới cả gan xông cửa vào.

Kết quả cô ấy đã biến mất, chỉ có tấm vải cột ở cửa sổ nối xuống mặt đất"
Anh xoa mi tâm ngồi xuống.

Ở cạnh Tử Kỳ bao năm qua, anh vẫn không thể thu phục được cô.

Con người này cho dù có dùng đến biện pháp mạnh hay yếu, cô ta vẫn tìm mọi cách chống đối anh
"Lui đi"
"Dạ vâng"
Thành phố M? Đúng lúc đấy! Trùng hợp anh cũng dự định đến đó để gặp một người.

Xem như Tử Kỳ đi trước anh một bước vậy
~~~~~~~*~~~~~~~
"Treo giải thưởng cho ai tìm được người phụ nữ đó.

Không được làm hại đến bà ấy dù chỉ một sợi tóc" Vệ Thần nói
"Dạ vâng"

Tử Kỳ ngậm que kem trong miệng vui vẻ đi dạo, ở đây thật nhiều trẻ con, bọn chúng dễ thương vô cùng.

Người dân ở đây rất tốt bụng nha! Họ biết cô thích ăn kem nên đã tặng cô thêm một phần
Thức ăn ở đây rất hợp với khẩu vị của cô, đường phố náo nhiệt tấp nập, lại còn có khí trời mát mẻ nữa.

Một cuộc sống không ràng buộc và theo dõi.

Đây đúng là thiên đường dành cho Tử Kỳ!
Một người đàn ông ngồi trong xe hơi lơ đãng nhìn ra bên ngoài, đôi mắt anh thoáng vẻ cô độc.

Nhưng khi lướt qua một hình bóng, anh sửng sốt hét lên
"Dừng xe!"
Tài xế giật mình thắng gấp.

Đẩy mạnh cửa xe, anh vội vàng chạy ra ngoài nhìn khắp nơi
Kì lạ! Rõ ràng anh đã nhìn thấy cô ấy, tại sao bây giờ lại không thấy? Không! Anh không hề nhìn lầm, chính là cô ấy! Nhưng cô ấy đâu?
Tử Kỳ đứng núp sau thân cây.

Sau khi nhìn thấy vẻ mặt của tên kia khi bắt gặp cô, cô đã có một linh cảm không tốt
Bộ cô là sinh vật lạ hay sao? Mà cũng có khi hắn là thuộc hạ của tên Phong Đằng kia phái đến thì sao? Cuộc sống đâu lường trước điều gì đâu nhá!
Đợi cho đến khi người đàn ông vào xe và đi mất, cô mới xuất đầu lộ diện lon ton đi tiếp
"Ông muốn nói gì?" Vệ Thần ngồi trên ghế không nhìn người đàn ông trước mặt
"Ta đã gặp mẹ con" Hắc Triệt nói
Vệ Thần chau mày, đến lúc này cậu mới chịu nhìn lấy anh
"Ông cũng như thế?"
"Cũng? Không lẽ con đã gặp bà ấy?" Anh thoáng nét mừng rỡ
"Dì Diệp Tử chính là người đã tiếp xúc với bà ấy.

Nhưng bà ấy đã phủ định bà ấy là Vệ Kết, bà ấy là Tử Kỳ"
"Tử Kỳ? Tử Kỳ?" Hắc Triệt cầm áo khoác vội vã đi ra ngoài
Anh phải gặp cô gái tên Tử Kỳ đó, cô ta và Vệ Kết, hai con người giống như đúc, anh không tin trên đời này lại có sự trùng hợp đến thế!
Thế là toàn bộ hắc bang ở đất nước này lục sùng truy tìm cô gái mang tên Tử Kỳ, cô gái có gương mặt y hệt với vị tiểu thư Hắc Kết
Reng! Reng!
"Tôi biết rồi...Đợi một chút!..." Tử Kỳ lê lếch cơ thể lười biếng nằm dài trên giường, đầu tóc rối xù
Reng! Reng! Reng!
"Rồi rồi, đợi một chút" Cô xỏ đôi giày vào chân mắt nhắm mắt mở đi
Reng! Reng! Reng! Reng!
"Tôi đã nói là chờ một chút! Các người bị điếc hả?" Cô tức giận mở cửa hét
"Tử Kỳ, xem em vừa đến đây hai ngày đã làm nên sự kiện náo nhiệt gì đây?" Phong Đằng giơ tấm hình truy tìm cô đung đưa trước mặt cô
"Không quan tâm.


Về đi, tôi còn phải ngủ" Cô đóng sập cửa bỏ mặc anh đứng ngơ ngác bên ngoài
Reng! Reng!
"Muốn ăn dép không?" Cô mở cửa trừng mắt cầm chiếc dép đưa sát mặt anh
"Đương nhiên là không"
"Biến" Cô đóng cửa
Reng! Reng! Reng!
Cánh cửa mở ra, một chiếc dép từ bên trong bay ra ngoài, lại thêm một chiếc.

Anh hú hồn nhanh nhẹn né đi, chạy vào phòng
"Đi theo anh đến gặp đối tác" Anh nắm tay cô
"Đối tác của anh thì liên quan gì đến tôi?" Cô giật tay ra
"Nhưng anh thích mang em đi theo"
Vác cô lên vai, mặc cho cô la ó hò hét, anh nhất quyết nhét cô vào xe, hứng khởi chạy đi
***************
Nhà hàng sang trọng mang phong cách cổ điển của Châu Âu.

Tử Kỳ ngồi ngáp lên ngáp xuống, lười biếng tựa đầu vào vai Phong Đằng mà ngủ
Thật là khổ mà! Ngay cả đang ngủ cũng bị lôi kéo đến chỗ này.

Đúng là cô rất thích ăn, nhưng bây giờ cô thèm ngủ hơn.

Hôm qua cô đã đi chơi gần đến tận sáng mới trở về nhà, vừa chợp mắt được một chút lại bị tên này lôi đi
"Tử Kỳ dậy đi.

Hắn ta đến rồi" Phong Đằng đẩy đầu cô
"Hắn ta là ai? Mà thôi đi, để tôi ngủ" Cô lèm bèm
"Chào Hắc tổng, ngài đến rồi"
Phong Đằng nắm tay Tử Kỳ kéo cô đứng dậy, cô giật mình cúi đầu chào người trước mặt

"Chào ngài"
Hắc Triệt ngẩn người như trời trồng nhìn cô gái đứng trước mặt mình
Cô ta...Cô ta là Vệ Kết sao?
"Hắc tổng, ngài ổn chứ?" Phong Đằng ho nhẹ
"Không sao.

Vào vấn đề đi" Khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày, anh ngồi xuống đối diện với Phong Đằng và Tử Kỳ
Hai đàn ông cùng nhau bàn đến kế hoạch sắp tới giữa hai tập đoàn
Tử Kỳ chẳng buồn ăn uống, cô mệt mỏi gục đầu lên vai Phong Đằng ngủ say khướt đi
"Cô nhóc này thật là.

Xin lỗi Hắc tổng tài, Tử Kỳ có lẽ đã rất mệt mỏi nên mới không biết giữ phép tắc" Phong Đằng cười ngượng xoa đầu cô
Hắc Triệt gật đầu, ánh mắt ẩn chứa sự lưu luyến nhìn Tử Kỳ.

Đôi môi Phong Đằng nhếch lên, anh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, âm thầm quan sát sắc mặt Hắc Triệt
Nắm tay Hắc Triệt nắm chặt dưới gầm bàn.

Lúc này đây anh rất muốn chạy đến ôm lấy cô, hôn cô cho đến khi cô ngất đi trong vòng tay anh, nói cho cô nghe những nỗi nhớ của anh trong những năm qua
Nhưng, cô không biết anh là ai.

Cô là Tử Kỳ, không phải Vệ Kết
Người con gái ấy đã trở lại, chỉ là trái tim cô bây giờ đã đặt nơi đâu...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận