Mặt Nạ Máu

Ngày hôm sau, hai người với vẻ mặt đau khổ ngồi đờ đẫn trên ghế đá trong vườn trường. Đêm qua, khi ra khỏi phòng hai người đã chạy tới quán internet, tìm vị trí ồn ào nhất, rồi co ro trên sofa miễn cưỡng qua đêm tại đó.“Không thể như thế được!” tdo ngồi xổm trên ghế, giận soi người.“Mình làm sao biết mọi việc sẽ trở nên như thế này, lẽ nào là tên tiểu tử Giang Tự Độ kia lại đang lén giở trò quỷ quái gì?” Thiệu Đông Tử cúi đầu chẳng biết nói gì nữa.“Đừng nhắc tới tên Giang Tự Độ đó nữa, cậu có nghĩ chính là do vật kia không?”“Vật kia? Ý cậu là nó đã gây ra những chuyện này?”“Cậu không thấy sao? Hôm qua lúc bà chủ nhà trúng tà, có nói với mình là vật đó không thuộc về nơi này”. Tạ Nam ngẩng đầu nhìn trời: “Ông Đường từng nói vật đó không phải là vật bình thường, có thể còn rất tà đạo nữa kia”.Tạ Nam thở dài, nhớ lại lúc nhận vật đó đúng là không nghĩ tới khả năng sẽ xảy ra chuyện, nhưng thực ra những chuyện xảy ra vừa rồi cậu cũng chẳng thể tưởng tượng ra được, cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà mình tùy tiện cầm lấy vật đó. Đường Sinh Bình đã chết rồi, cũng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra ở cái ngôi trường này nữa, đáng ra lúc đó mình nên hỏi ông ấy xem vật này phải xử lý thế nào, hoặc là mang thẳng đến tiếp tục chôn vùi nó xuống dưới tòa tháp cổ, có lẽ như thế cũng không đến nỗi mù mờ, mơ hồ như lúc này.“Về phòng đi.” Tạ Nam đứng dậy.“Cậu về trước đi, mình thực chẳng muốn dây vào ông Tiên Hoàng gì gì đó nữa đâu, không biết chừng chính là vật đó gây ra trò này cũng nên”.“Mình đi lấy vật đó ra, rồi tìm chỗ ném nó đi là được chứ gì”. Tạ Nam không quay đầu lại mà đi thẳng về phòng. Hôm nay cũng chỉ có thể nghĩ được như thế thôi.Thiệu Đông Tử vẫn không hưởng ứng, cứ tiếp tục ngồi chồm hỗm trên ghế, đờ đẫn nhìn cái bóng của Tạ Nam đang khuất dần rồi kêu lên: “Mình ở đây đợi cậu!”Tạ Nam đi lên phòng, lấy vật đó từ trong tủ ra, lại tìm thêm mấy tờ báo gói kín lại rồi cho vào ba lô. Cậu lén la lén lút cứ như là kẻ trộm tồi vội chạy đến chỗ Thiệu Đông Tử, Tô Khôn cũng đã đợi ở đó, nhất định tên Thiệu Đông Tử nhiều chuyện gọi cô ấy ra đây mà.“Ném chỗ nào bây giờ?” Tạ Nam thở dốc, rồi đặt cái ba lô xuống ghế, dù sao trong ngày hôm nay cũng phải giải quyết cho xong vụ này, mệt chết cũng đáng.Thiệu Đông Tử cầm lấy ba lô, kéo khóa, định mở ra xem vật đó là vật gì, Tạ Nam vừa nhìn thấy vội giật ba lô lại. Cậu ta kinh ngạc nhìn Thiệu Đông Tử: “Cậu mở ra làm gì?”“Kể từ khi cầm nó về đến nay vẫn chưa nhìn thấy lần nào vậy mà đã định ném đi rồi, cho anh em mở mang tầm mắt chút đi!” Thiệu Đông Tử vô cùng bất mãn về việc Tạ Nam một mực không mở lớp vải bọc ra xem rốt cục mình đang cầm vật gì, Thiệu Đông Tử thầm nghĩ, dù sao thứ này cũng là do họ cùng mang về mà.“Xem thì cũng không phải là xem ở đây! Nhiều người quá!” Tô Khôn hiểu ý Tạ Nam.“Không xem ở đây, lẽ nào hai người định tìm một xó xỉnh nào đó rồi mở ra à, cứ thầm lặng chẳng nói chẳng rằn như mấy người buôn đồ cổ ấy sao, thế chẳng may xuất hiện ma quỷ, như thế chúng ta đâu tránh khỏi bị liên lụy chứ!” Thiệu Đông Tử nhìn thế mà cũng thông minh ra phết, lại còn biết cả chuyện nên xem món đồ ở chỗ nhiều người sẽ tốt hơn.Tạ Nam giao ba lô cho Thiệu Đông Tử, cậu ta bèn nhận lấy, xé mấy lớp báo ra. Bên trong là lớp vải lụa màu vàng như lá cây hạnh, sờ sờ nắn nắn vật cảm giác vật đó giống như cái bát to, nhưng khi định mở ra thì trong lòng lại hoang mang, chẳng có chút manh mối gì cả, không rõ rốt cuộc nó là vật gì, và sau khi mở ra, sẽ xuất hiện cái gì nữa, đúng là chẳng biết đường nào mà lần nữa.Thôi kệ vậy, Thiệu Đông Tử nghiến răng nghiến lợi mở lớp vải cuối cùng, trước mắt ba người lúc này là một vật bằng đồng, chính xác hơn là một chiếc mặt nạ bằng đồng. Mặt nạ đó màu xanh sẫm, đặt dưới ánh nắng mặt trời cũng chẳng phát ra vầng hào quang nào cả, thực chẳng có gì đặc biệt. Nhưng hai con mắt của chiếc mặt nạ đó lõm vào sâu hoắm ra, trên gò má có chạm khắc những hoa văn trang trí kỳ dị, Thiệu Đông Tử lục lọi hết đống kiến thức lịch sử trong đầu cũng không sao đoán được món đồ này rốt cuộc có nguồn gốc từ đâu.Tạ Nam thực sự không còn muốn dính dáng gì đến vật này nữa, đúng lúc cậu cầm ba lô định nhét nó vào trong thì đột nhiên có một ông lão tiến lại gần. Bộ dạng vô cùng kinh ngạc nói với ba người: “Mấy cô cậu sinh viên à, tôi có thể xem vật này một chút được không?”Đột nhiên giọng nói đó vang lên khiến ba người giật hết cả mình, vội nhét vật đó vào trong ba lô giấu sau lưng. Chẳng biết ông già này xuất hiện từ đâu nữa? Trông dáng vẻ đi đứng rồi cách thức ăn mặt rất bình thường, có thể nói là hơi lỗi thời một tí, trang phục mà ông ta mặc trên người là trang phục thời nhà Đường màu xanh. Đã mặc trang phục kiểu Trung Quốc, vậy mà mái tóc hoa râm lại rối bù nở to như bị điện giật vậy, trông ông ta chả khác gì như Einstein nhưng chỉ có điều mặc trang phục thời Đường mà thôi.Tô Khôn thấp giọng nhắc Tạ Nam và Thiệu Đông Tử: “Đây là Giáo sư Khương của khoa Lịch sử đấy!”“Giáo sư Giang á? Khốn kiếp, rất có thể là ông của Giang Tự Độ cũng nên!” Thiệu Đông Tử lo lắng, vội đưa mắt ám thị cho Tạ Nam chuẩn bị rút lui bất cứ lúc nào.Nghe những lời phỏng đoán này của Thiệu Đông Tử, Tạ Nam cũng cảm thấy sợ hãi. Thực lòng mà nói, không chừng hai người bọn họ cũng có quan hệ gì đó, một thì trông như xác ướp, một thì là nhà khoa học điên. Cậu vội lùi lại về sau hai bước, khách khí đáp lời: “Thưa thầy, đây là tác phẩm nghệ thuật của chúng em, dù sao cũng sắp đến lễ Vu Lan giữa tháng Bảy rồi, mà trường mình có tổ chưc 1ngay2 hội hóa trang đeo mặt nạ ạ”.Tô Khôn bị hai người làm cho khóc dở mếu dở, lí do lí trấu gì mà bắn đại bác mãi vẫn không tới được, chẳng hiểu sao mình lại bị hai tên quỷ này kéo đi cùng. Lại còn ngày hội mặt nạ vào lễ Vu Lan nữa chứ…Giáo sư Khương vẫn cười vui vẻ, nhẫn nại nói: “Lễ Vu Lan đeo cái này, các cô cậu không sợ chuốc họa vào người sao?”Ông già này đúng là cùng một giuộc với Giang Tự Độ, cũng quỷ quỷ thần thần như nhau, không để ý nữa, phải nghĩ cách rút thôi. Thiệu Đông Tử liếc mắt, hai người kia ngầm hiểu, đồng thanh nói: “Tạm biệt thầy!”, sau đó quay người, chạy nhanh như chớp.Giáo sư Khương nhìn theo bóng ba người đang bỏ chạy, cười khà khà, không vương vấn gì nữa liền quay đầu bỏ đi.Còn ba người thì cứ cắm đầu cắm cổ bỏ chạy như gặp phải ma vậy. Thiệu Đông Tử quay người xác nhận, Giáo sư Khương chân tay già yếu không thể đuổi kịp được, mới kêu to: “Dừng lại, đợi mình thở cái đã”.“Không đuổi theo à?”, Tạ Nam ngồi xổm xuống đất, cảnh giác nhìn về phía sau.“Ông của Giang Tự Độ giỏi thật, mới ngửi mùi đã đến ngay được rồi, may mà bọn mình chạy nhanh”. Thiệu Đông Tử tức giận nói.“Ông ấy họ Khương, chữ Khương trong Khương Tử Nha(1), là nhân vật thuộc hàng cây đa cây đề trong trường, chẳng có quan hệ gì với Giang Tự Độ kia cả”. Tô Khôn không được chứng kiến sự việc xảy ra với bà chủ nhà nên không thấy căng thẳng như hai người họ, vì thế ít nhiều cũng minh mẫn hơn.“Mặc kệ ông ta là gừng(2) hay là hanh, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện vẫn hơn, bây giờ phải nghĩ cách thế nào để vứt bỏ món đồ này đã”. Tạ Nam chỉ cảm thấy vật này cứ như là cục nam châm vậy, không chỉ gây ra những chuyện quái đản mà còn hút cả những nhân vật kỳ lạ nữa chứ, đúng là đáng sợ mà.“Ném nó đi thật à? Thế phải ăn nói sao với ông Đường Sinh Bình đây?” Tô Khôn đột nhiên nghĩ đến ông già đó. Nói đến chuyện này, đúng là có phần gì đó không phải cho lắm, ông ấy dem vật mình đã trông coi hơi nửa đời người giao cho Tạ Nam, bây giờ lại tùy tiện vứt bỏ, về tình về lý đều khó ăn nói.Câu nói đó đột nhiên khiến hai tên tiểu tử đang phấn chấn lên kế hoạch tìm chỗ vứt bỏ vật kia trong chốc lát lại trở nên trầm lặng lẹ thường. Tuy nhiên, lúc đó họ cũng chẳng có hứa hẹn gì cả, chỉ là nếu vứt đi như thế, đương nhiên có lỗi với sự tận tâm trông coi hơn năm mươi năm trời của ông ấy.Giọng của Thiệu Đông Tử dịu hẳn xuống: “Hay là giữ nó lại có được không?”“Nhưng ông lão cũng đã chết rồi! Chúng ta làm gì, ông ấy quản sao nổi, cũng không quản được đâu!” Tạ Nam nói mấy lời nhẫn tâm đó xong, liền cầm ba lô, nhanh chóng đi về phía trước mặt. Bất luận thế nào, trách nhiệm này mình cũng không thể gánh vác được nữa, có quá nhiều thứ mà cậu chưa biết lại thêm cả nỗi sợ hãi lúc nào cũng bủa vây xung quanh, giống như con hẻm ở thị trấn Phổ đêm đó, tối tăm, phức tạp, nguy hiểm, không có điểm đầu và điểm cuối. Hơn nữa Đường Sinh Bình đã chết, ông cũng không thể lại cầm đèn đứng ở phía trước mà dẫn chúng ta ra khỏi cái mê trận đơn giản đó.Tạ Nam đi thẳng đến một nơi gần trường, ở đó có cái hồ nhỏ, ít người qua lại, cậu nghĩ tốt nhất là nên vứt ở đó.Thiệu Đông Tử và Tô Khôn cũng vội vã bước theo sau. Ba người đến bên bờ hồ nhỏ đó, nước hồ tĩnh lặng như đông cứng dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa. Tạ Nam yên lặng không nói gì mà lấy hương ra, châm ba nén, rồi cắm lên lan can, coi như báo với Đường Sinh Bình: Hôm nay, món đồ gây phiền phức này sẽ mãi mãi nằm lại, tĩnh lặng và trầm mình nơi đây.Sau đó cậu lấy chiếc mặt nạ kia ra giơ lên trước mặt rồi nhìm chằm chằm vào hai hốc mắt sâu đen ngòm kia, sau đó dùng vải gói trở lại, vung tay ném, một tiếng tõm vang lên. Chiếc mặt nạ đã chìm xuống dòng nước, trong nháy mắt không còn thấy tung tích gì nữa, chỉ còn lại một chút gơn sóng lăn tăn.Âm thanh khi nãy thực sự khiến Tạ Nam như trút được gánh nặng, cậu dựa vào lan can hít một hơi dài, Thiệu Đông Tử vội bước đến vỗ vỗ vai cậu, coi như một lời an ủi.Họ cũng chẳng biết làm như vậy thì cuộc sống của họ có được bình yên nữa hay không, chỉ là lúc này tạm thời không còn gánh nặng nữa.Trở về, ba người lặng lẽ ngồi ăn cơm trong quán cơm theo phong cách Hồi giáo kia. Thiệu Đông Tử mặt mày hớn hở bắt đầu kể lại câu chuyện bà chủ nhà bị trúng tà đêm qua, và cũng không quên chế nhạo biểu hiện nhếch nhác lúc đó của Tạ Nam, ra vẻ bản thân cậu ta thì vô cùng bình tĩnh như Stallone(3) vậy. Nhưng Tạ Nam từ đầu đến cuối lại tỏ vẻ khá thờ ơ, chẳng thèm quan tâm để ý đến mấy chuyện đó, thấy vậy Thiệu Đông Tử cụt hết cả hứng, đành lặng lẽ ăn cơm.Tô Khôn biết chuyện này cũng không đến mức phải quá sợ hãi như thế, có lẽ là do cô hiểu Tạ Nam. Tiếp đó cô khẽ nắm tay Tạ Nam, nhìn cậu ta bằng ánh mắt khích lệ, bởi có nói nhiều cũng vô ích, đành phải thể hiện bằng hành động như thế này thôi.Nhưng Tạ Nam lại vơ lấy chén rượu rồi cầm lên, “Cạn ly, cảm ơn các bạn!”. Uống hết rượu trong chén, sau đó cậu lại ra sức trêu Thiệu Đông Tử.Đêm đó và cả hai ngày tiếp theo mọi thứ có vẻ yên bình. Ngoài việc Tạ Nam đột nhiên gạt phắt Thiệu Đông Tử sang một bên, một mình mời Tô Khôn cùng đi ăn cơm thì cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Việc đó cũng khiến dư luận có chút xôn xao, rất nhiều tình địch dường như cảm thấy mình bị mắc lừa, nên bắt đầu nô nức tổ chức những chuyện du lịch đồng quê mấy ngày. Những mong được như tên trứng thối Tạ Nam, đột nhiên lại có thể thành đôi với người đẹp Tô Khôn – hoa khôi của trường, đúng là thói đời thật bất công!Thiệu Đông Tử lại bắt đầu cuộc sống dằn vặt như xưa, tiếp tục trốn môn bắt buộc cũng như môn tự chọn.Thực ra Tạ Nam và Tô Khôn ở bên nhau cũng chỉ với tư cách bạn bè mà thôi. Những chỗ quen thuộc mà đám sinh viên đại học khi mới bắt đầu yêu thường lui tới như thư viện, nhà ăn thì họ cũng đều đã đi qua, nhưng cái vỏ đó cũng chỉ giống như cánh cửa bằng giấy mà mãi không có cách nào làm thủng nó được. Nếu nói theo cao kiến của tên tiểu quỷ Thiệu Đông Tử, thì nó như lớp giấy dùng để bảo quản thực phẩm, cũng khó bảo nói là thủy tinh, càng khó mà bảo là trên bề mặt nó dẫn điện được! Nói toạc ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt, thứ còn rơi rớt lại chính là nỗi đau, khiếm khuyết.“Nỗi đau gì?”, Tạ Nam nghiêm túc thỉnh giáo.“Bại não…” Nói xong Thiệu Đông Tử lại chúi đầu vào màn hình máy tính mà chơi điện tử, còn Tạ Nam thì như nổi khùng, lầm bà lầm bầm.Người đẹp thì luôn phải đeo đuổi, đạo lý này đương nhiên ai cũng biết, hoặc là cần tìm cơ hội để thổ lộ tình cảm của mình, vậy cho nên việc đầu tiên thông thường là gửi tin nhắn hẹn hò, đã xong, nếu bước một đã thành công, tiếp theo là bước hai, gặp mặt.Đúng lúc đèn đường sắp được bật sáng thì Tô Khôn xuất hiện, Tạ Nam vội chạy tới đón, sau rồi hai người tìm đến một quán ăn gần đó.Ăn xong bữa tối, hai người cùng nhau đi dạo ở sân vận động, cách này cũng có thể coi là một cơ hội tốt, nếu ai đó bảo việc đó cũng giống như cánh cửa giấy dẫn điện, vậy thì cũng cứ nên thử cho điện giật xem thế nào.Bước ba, tỏ tình. Dù đây là một quá trình cần mưa dầm thấm lâu, phải thẩm thấu từ từ, có điều Tạ Nam vẫn hy vọng có thể chính thức nói ra một vài lời từ tận đáy lòng mình, và dù mọi chuyện có như thế nào, mặc cho Tô Khôn đẹp đến mức nào khiến người ta không có lý do gì để chùn bước đi chăng nữa thì ta vẫn cần chuẩn bị sẵn một kết quả được xem như chắc chắn đã được định trước. Bóng tối bao trùm làm sân tập càng trở nên tĩnh lặng, đúng là một địa điểm tốt để tỏ tình, Tạ Nam hồi hộp đến mức lòng bàn tay cũng toát cả mồ hôi.Tỏ tình là việc mà Tạ Nam vô cùng hậu đậu. Đang hồi gay cấn thì việc khiến người ta cảm thấy bất an lại xảy đến, bỗng cậu nhìn thấy ở đằng xa kia có một đám sương trắng đang lơ lửng bay lên từ bờ hồ cứ lập là lập lờ như một bức tường, càng ngày càng ùn lên cao.Có vẻ cảnh tượng này cũng không làm cho lần tỏ tình này thêm phần lãng mạn đâu. Nhưng quái lạ, mới có chín giờ tối mà đã có sương trắng bủa vây bao trùm là sao?Cách chỗ họ đứng không xa dường như cũng có mấy bóng trắng lúc ẩn lúc hiện, lại còn đang áp sát về phía mình nữa chứ, thấy vậy Tạ Nam vội kéo Tô Khôn, định chạy ra khỏi sân vận động. Nhưng đám sương trắng đã nhanh chóng ập tới, nuốt chửng những lùm cây, các tòa nhà, rồi đến sân vận động, giống như mưa bão đang ào ào kéo đến không ngừng.Lúc này ánh sáng đèn đường chỉ còn là từng vệt sáng lạc lõng trong thế giới màu trắng này, nó mờ ảo đến mức tựa như mỗi người đều đeo một cặp kính râm trên mặt vật, mấy bóng trắng hồi nãy cũng dần biến mất, hòa vào trong đám sương mù không có ranh giới, mông lung vô định đó.Tạ Nam chạy về mép sân vận động, mọi thứ đều bị vùi sâu trong đám sương mù dày đặc chẳng biết từ đâu kéo đến này. Tất cả những biển chỉ dẫn cũng đang dần biến mất, thậm chí hướng mà Tạ Nam và Tô Khôn chạy cũng không có cách nào biết liệu đó có phải là phương hướng chính xác hay không?Đột nhiên, bên cạnh có bóng trắng vụt qua, Tạ Nam định mở miệng gọi lớn, nhưng trong giây phút đó cậu phát hiện, có rất nhiều bóng trắng xuất hiện, họ lơ lửng tựa như những ngọn gió, như không nhìn thấy sự tồn tại của hai người, mà ngang nhiên bay vèo qua họ, bay qua nhẹ nhàng mà thần tốc.Tất cả đều đã chìm trong sương trắng, ánh đèn đường giờ này cũng không còn tác dụng nữa. Mọi thứ đều tan biến trong sự hỗn độn, bất chợt có một bóng người lướt mạnh qua, xông thẳng vào Tạ Nam. Trong làn sương mù mịt, Tạ Nam không thể nhìn rõ mặt mũi người vừa lao đến như thế nào, liền vội giữ chặt Tô Khôn, nghiêng người tránh sự tấn công của bóng người đó. Ai ngờ đó thực sự là một cái bóng, cứ thế xuyên thẳng qua vai Tạ Nam thật nhẹ nhàng và nhanh chóng bay đi, chẳng để lại bất kỳ vết tích nào, tất cả giống như một đám hơi sương màu trắng.Tô Khôn hoảng sợ, nắm chặt tay Tạ Nam. Cô sợ rằng nếu rồi tay ra, mình có thể bị sa vào làn sương mù mông lung, vô định này mà chẳng có cách nào thoát ra ngoài được.Lần quay người vừa rồi đã khiến hai người hoàn toàn mất phương hướng. Hiện tại bốn phía đều trắng xóa, phía xa xa có ánh đèn lập lòe nhưng không sao đoán được nơi đó rốt cuộc là chỗ nào. Đám sương mù dày đặc vẫn đang bao trùm, hai người thực sự đã mất phương hướng trong một cái sân vận động không lớn. Nếu cứ xông thẳng đến bất kỳ một hướng nào đó, có thể cũng tìm được lối ra, nhưng hiện thực lại không hề đơn giản như vậy.Những bóng trắng vẫn di chuyển như cũ, biến hóa khôn lường thành từng bóng đen lúc ẩn lúc hiện trong sương mù. Họ xuất hiện lúc trồi lúc sụt trong bầu không khí đặc quánh, giống như một đàn cá mập đang bơi lội vòng quanh, bủa vây hai người hoảng hốt lo sợ ở giữa. Nếu muốn thoát ra từ bất kỳ hướng nào, chỉ cần những chiếc bóng đó làm xáo trộn một cái thì phương hướng cũng sẽ trở nên mờ mờ ảo ảo chẳng biết đường nào mà lần.Tạ Nam không có cách nào nhìn ra những bóng tuần tra kia rốt cuộc là đang chơi trò gì nữa, có điều đám sương mù đến từ mặt hồ – nơi cậu đã vứt bỏ chiếc mặt nạ kia thì rất chân thực không còn gì nghi ngờ gì nữa. Nếu đây chỉ là mê trận thông thường trong ngõ tối như ở thị trấn Phổ thì hà cớ gì phải dàn trận lớn như vậy?Thứ Tạ Nam có thể nhìn được xa nhất lúc này chính là khuôn mặt của Tô Khôn. Thường ngày khuôn mặt đó thanh tú bao nhiêu thì hiện giờ nó lại trắng bệch bấy nhiêu, mí mắt chớp chớp trong làn sương mù dày đặc, đồng tử mở to. Cô đưa mắt thất thần nhìn quang cảnh mơ hồ này, sương trắng đang lặng lẽ chuyển động, cuốn theo cả những cái bóng kia vào bên trong.Tạ Nam nắm chặt tay Tô Khôn, những muốn nói vài lời an ủi, nhưng vào thời khắc này dù cố gắng thế nào cũng chẳng thốt nên lời. Việc quan trọng lúc này là phải nhanh chóng rời khỏi đây, tốt nhất là hãy ra khỏi đám sương mù này trước, rồi cậu vừa dò dẫm đi về phía trước vừa cảnh giác nhìn những bóng trắng kia đang lay động xung quanh.Dù cố gắng thế nào cậu cũng chỉ có thể nhìn được khoảng cách xa nhất là một hai mét mà thôi. Hai người lúc này tựa như hai người mù liên tục va vào bờ tường, ấy vậy mà trong giây lát lại thấy phấn chấn đến kỳ lạ, rời cứ thế tiếp tục đi về phía trước, biết đâu cũng có thể đi ra được đường lớn. Tạ Nam đưa tay lên xoa mặt, nhưng kỳ lạ là không thấy có hơi ấm, loại sương này thật quái dị, rồi trong mơ hồ cậu cũng phỏng đoán phương hướng, quay lưng về Tô Khôn rồi nói: “Sân vận động này có thiết kế hình tròn, nếu may mắn, chúng ta chỉ còn không quá xa ba trăm mét nữa là có thể tìm được lối ra rồi, đến lúc đó chắc mọi thứ sẽ tốt hơn”.Vừa nói ra những suy nghĩ của mình xong, cậu liền kéo tay Tô Khôn, nhưng chợt thấy lạnh cả người, ngoảnh lại nhìn thì hóa ra cậu chưa hề nắm được bất cứ thứ gì, nếu Tô Khôn bị lạc mất thì biết làm thế nào bây giờ. Cậu vội quay đầu tìm kiếm, may mà Tô Khôn vẫn ở bên cạnh, có điều ánh mắt của cô ấy dường như không dõi theo lên người Tạ Nam, mà hướng về phía sau cậu.Tô Khôn hoảng loạn ra hiệu cho Tô Khôn nhìn về phía sau mình, một cái bóng trắng đang bay lượn trên đầu Tạ Nam, nói chính xác hơn là một chiếc áo trắng tựa như chiếc áo giò, trống rỗng, vô hồn nhưng lại như có sự điều khiển, lượn lờ bay giữa không trung. Ẩn phía sau chiếc mũ trùm đầu trên chiếc áo trắng kia lại chẳng có thứ gì cả, nhưng cứ chằm chằm nhìn Tạ Nam như thể nó có mắt vậy.Tạ Nam gắng nắm thật chặt tay Tô Khôn một lần nữa, định vùng chạy xuyên qua chiếc áo trắng kỳ quái này, thì bắt đầu thấy những cái bóng ở bốn phía xung quanh dường như cũng đang áp sát lại, vây chặt hai người ở giữa, cứ thầm lặng siết chặt vòng vây. Thấy tình hình nguy cấp không thể chần chừ được nữa, Tạ Nam húc đầu xông thẳng ra.Chẳng thể ngờ rằng bóng trắng đó đột nhiên lại như chiếc áo đang phơi, dễ dàng để hai người xuyên qua đến vậy. Tạ Nam không còn tâm trí nào để ý đến bước chân đang chạy như bay của mình nữa mà đưa mắt nhìn vòng vây bóng trắng kia có vẻ đã cách xa được chút ít, bước chạy vì thế cũng dần chậm lại. Cậu bèn đưa tay thăm dò bốn phía, ai ngờ bức tường vốn chắc chắn ở đó lại không thấy đâu nữa, hình như lúc xông qua vòng vây họ lại chọn nhầm hướng rồi.Nếu đúng như thế, lúc này biết đi theo hướng nào đây, Tạ Nam có vẻ hơi nản, bèn tạm dừng bước rồi nói với Tô Khôn: “Dừng lại, dừng lại, đừng đi lung tung nữa, em có thấy đám sương mù này rất giống mê trận trong ngõ nhỏ đêm đó không?”“Đúng vậy, nhưng đây là sân vận động mà, với lại hồi nãy chúng ta mới đến ở đây vẫn có người đang túm năm tụm ba cơ mà”.Có lẽ nào ngoài chỗ này ra, tất cả mọi người vẫn đang hoạt động bình thường, chỉ có hai người Tạ Nam bị vây hãm trong mê trận nho nhỏ này, không được giải thoát hay sao? Hai ngày trước, lúc ném chiếc mặt nạ kia còn nói nếu có chuyện gì xảy ra thì Đường Sinh Bình cũng không thể xuất hiện đến cứu giúp nữa, hôm nay thì linh nghiệm rồi.Còn những chiếc áo trắng ở cách đó không xa, dường như lại bắt đầu lục tục tản ra xung quanh cảm giác như chúng đang ẩn nấp trong đám sương mù dày đặc để săn mồi vậy.Biết làm sao bây giờ, tuy có thể nói những thứ này thực ra cũng không hai gì đến hai người, nhưng nếu cứ tiếp tục bị vây hãm lâu như vậy thì chẳng ai biết sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì nữa.“Tạ Nam, có phải cậu không?” Trong khối sương mù khổng lồ, bỗng nhiên có tiếng nói vô cùng chân thực vọng đến. Thế nhưng trong cái ranh giới giữa bốn bề là bóng ma đang nhảy múa và tĩnh lặng đến rợn người này, âm thanh đó lại vui mừng pha chút kinh ngạc lạ thường. Tạ Nam vội đáp: “Đúng vậy, đúng là mình!”Nói xong bốn bề lại trở về trạng thái tĩnh lặng vốn có, Tạ Nam bắt đầu thấy hối hận về câu trả lời vừa rồi, đó không phải là muốn lấy hồn của mình đấy chứ? Bất luận dù nó là cái gì trong sử sách văn vật đi chăng nữa, nhưng gọi tên mình vào đúng cái lúc chết tiệt này, chẳng phải là gọi hồn vía của mình thì còn có thể là cái gì đây?Đột nhiên có một bóng đen xuất hiện giữa vùng trắng xóa kia, bóng đen đó không bay lơ lửng như những chiếc áo trắng mà giống hai người đang chân nam đá chân chiêu tiến đến.Tạ Nam chưa kịp kêu trời thì cái vật màu đen kia đã lăn tới. Vẫn còn cách mấy bước nữa, nhưng cũng có thể lờ mờ nhìn thấy đó là một người, chỉ là đang nằm bò trên đất, có cảm giác như chẳng phải hình dạng người.Tạ Nam và Tô Khôn cảnh giác nhấc chân lên, nếu thằng cha như thằng gù quái nhân này áp sát lại gần, thì chỉ có thể dùng sức mạnh của đôi chân để chiến đấu, giẫm chết nó!“Tạ Nam là cậu phải không?” Người vừa lăn đến lẩm bẩm. Giọng này mang máng giống giọng của tên đần độn Thiệu Đông Tử, đang lúc hoảng hồn thì bóng người lăn đến đó ngầng đầu lên nhìn, khiến hai người giật bắn cả mình, hóa ra đúng là tên tiểu quỷ Thiệu Đông Tử. Có điều, nhìn cu cậu như là đã lảo đảo chạy suốt một quãng đường dài, lại thêm chịu không ít cực khổ, ngay cả quần áo cũng bị xé rách te tua.Vừa thấy Tạ Nam, Thiệu Đông Tử liền nhào đến, ôm chằm lấy cậu ta, bộ dạng vô cùng kích động vỗ mạnh vào sau lưng. Tạ Nam vội gỡ khối thịt nặng nề đang áp chặt vào người mình ra, rồi hỏi sao cậu ta lại đến chỗ này.“Đừng nói nữa, vì hai người đã đi ăn cơm cùng nhau, nên tôi cũng đành tìm đại một quán ăn nào đó. Khi ấy trời cũng tối rồi, nhưng đột nhiên lại xuất hiện đám sương mù lớn, lù tù mù hết cả chả nhìn thấy cái gì hết , sua đó thì tớ mơ mơ màng màng chả hiểu sao lại lăn đến đây”. Thiệu Đông Tử nói hết ấm ức trong lòng. Trên đường đến đâu chắc hẳn cậu bước cao bước thấp va phải không ít bức tường, lại còn bị những cái bóng quái đản kia bủa vây xung quanh, thỉnh thoảng lại xông lên, dày vò tinh thần hồi lâu như thế nên nhìn cậu lúc này chắc sắp bị thần kinh đến nơi rồi.Điều quan trọng trước mắt lúc này là làm thế nào để ra khỏi chỗ quái quỷ này, ba người xúm lại nhanh chóng bàn bạc, rồi lại cố gắng tìm lối ra ở bốn phía xung quanh.Tạ Nam đi đầu tiên, tiếp theo đến Tô Khôn, còn Thiệu Đông Tử đi cuối cùng. Đột nhiên những chiếc áo trắng đang bay lơ lửng hồi nãy biến mất dần vào trong màn sương mù dày đặc, không gian vẫn tĩnh lặng lạ thường.“Không biết những thứ đang diễn ra là cái quái gì nữa”. Tạ Nam khẽ nói, chỉ sợ lại gây chú ý kéo những thứ kia đến. Hơi sương hình như cũng bắt đầu loãng dần, khói trắng như tấm thảm dưới chân cũng đang dần tan ra, cỏ dưới chân cũng dần lộ rõ.Có vẻ như họ đã thực sự thoát ra ngoài rồi, ba người không hẹn mà cùng thở phào, sải chân bước nhanh.Thiệu Đông Tử đưa mắt nhìn xung quanh bốn phía, còn hai người Tạ Nam và Tô Khôn đang tay trong tay bước đi thẳng trước. Do đi sau cùng nên cậu ta còn phải để ý cả phía sau lưng mình nữa, nhưng ai biết nếu nhìn về trước thì sau lưng sẽ xuất hiện thứ gì chứ. Cứ bị những ý nghĩ đó bủa vây như thế khiến Thiệu Đông Tử lo lắng đến mức tim gan tì vị như xoắn vào nhau.Tạ Nam đi trước cũng luôn miệng nhắc nhở Thiệu Đông Tử phải chú ý sau lưng. Miễn cưỡng quay đầu lại nhìn, quả nhiên cậu phát hiện xa xa phía sau có một bóng người đang đi theo họ, lúc ẩn lúc hiện.Thiệu Đông Tử vội quay đầu lại, vờ như không nhìn thấy. Thế nhưng vừa quay đầu lại thì đã thấy cái bóng áo trắng kia đang treo lơ lửng ngay trước mặt. Do không kịp né tránh, nên cậu bị va mạnh vào cái bóng áo trắng đó, vốn nghĩ rằng có thể nhẹ nhàng xuyên qua, nhưng cái bóng áo lần này lại giống như dây leo cứ quấn chặt vào Thiệu Đông Tử.Chiếc áo vừa quay một cái đã được khoác ngay lên người Thiệu Đông Tử. Cậu muốn gào thét thật lớn, nhưng cái bóng áo lần này lại cứng như sợi dây thép, quấn chặt cổ Thiệu Đông Tử tới mức gần như nghẹt thở, các gân xanh trên cổ nổi phồng lên, nhãn cầu mắt như muốn nổ tung, chỉ có thể trừng mắt nhìn cái áo đang khống chế cậu, gần như đã hòa tan vào cơ thể nhìn cái áo đang khống chế cậu, gần như đã hòa tan vào cơ thể cậu. Lúc này cậu chẳng còn biết làm gì ngoài việc đưa mắt nhìn hai người bạn đang dần đi xa.Cuối cùng chiếc áo đó cũng đã được khoác ngay ngắn lên người Thiệu Đông Tử, nhìn cậu ta lúc này chẳng khác gì một con nhộng, ngã vật xuống đất.Bổng nhìn thấy Thiệu Đông Tử mặc áo trắng, chầm chậm từ từ đi như bay về phía trước hai người, đến lúc đó Tạ Nam mới phát hiện Thiệu Đông Tử đi sau cùng đã mất tích.Nhìn Thiệu Đông Tử lúc này như người mất hồn, cánh tay và đầu rũ xuống, lặng lẽ tiến đến áp sát hai người. Tạ Nam và Tô Khôn sợ hãi, nhận ra có điều gì đó bất ổn, đành lùi bước về sau hai bước.Bỗng nhiên Thiệu Đông Tử cười the thé một cách thê lương, xông thẳng đến trước mặt Tạ Nam, rồi phắt ngẩng đầu như cái máy. Đôi mắt nhắm nghiền của cậu ta, có cảm giác như đang bị chiếc áo đó điều khiển, nhưng miệng vẫn thét ra tiếng ngắn gọn mà hung tợn: “Chết đi!”Nói rồi cậu ta liền đưa tay vung ra một quả đấm, trúng thẳng vào hốc mắt và sống mũi Tạ Nam, không chút nương tay, khiến mặt mũi cậu tối sầm, lại cảm giác như đôi mắt mình tóe sao. Tạ Nam lùi hai bước rồi ngồi thụp xuống đất, máu từ trong mũi cứ thế chảy ra ròng ròng, đau đớn tột cùng.Đôi mắt đang nhắm nghiền vẫn không ngăn Thiệu Đông Tử tiếp tục lao tới, bóp chặt cổ Tạ Nam. Dường như cậu ta cũng bị người nào đó đang thít chặt cổ, mặt mày tái nhợt, miệng sùi bọt mép, luôn miệng nói: “Chết đi!”1.Khương Tử Nha, tên thật là Khương Thượng, tự là Tử Nha nên thường được gọi là Khương Tử Nha, là vị khai quốc công thần nhà Chu thế kỷ II trước Công nguyên và là vua khai lập nước Tề tồn tại từ thời Tây Chu đến thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Hoa.2.Chữ Khương trong họ Khương (姜) có nghĩa là củ gừng.3.Stallone tên thật là Sylvester Gardenzio Stallone, sinh ngày 6 tháng 7 năm 1946 tại New York. Ông vừa là diễn viên, người viết kịch bản, đạo diễn, nhà sản xuất phim. Từng đoạt và được đề cử hai mươi tư giải thưởng, hai mươi tư đề cử trong đó có hai giải Oscar.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận