Mạt Thế Nữ Phụ Hằng Ngày Đều Bị Sủng

Nguyễn Ninh bị một trận bước chân vội vàng đánh thức.

Đêm qua cô mãi cho đến nửa đêm một hai giờ mới miễn cưỡng có chút buồn ngủ, thân thể cuộn ở một bên ngủ. Nhưng mà chất lượng giấc ngủ cũng không tốt lắm, nói là trằn trọc cũng không quá, cho nên hiện tại tinh thần một chút cũng không vực dậy nổi.

Nguyễn Ninh bởi vì vừa mới tỉnh ngủ mà mắt hạnh như được sương mù bao phủ hơi mờ mịt, nhìn thoáng qua đồng hồ xem thời gian, hiện tại mới 5 giờ rưỡi.

Ngày hôm qua không phải nói 7 giờ mới xuất phát sao?

Thành viên của tiểu đội đến nói với Tiết Thần mấy câu, Nguyễn Ninh thấy sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên ngưng trọng.

Trong lòng cô như có tảng đá đè lên, đột nhiên có một loại dự cảm không tốt.


Chắc không phải là......

Tiết Thần trầm ngâm một chút, sau đó lớn tiếng nói với mọi người: " Hiện tại mọi người chạy nhanh đi thu thập vật tư rồi chuẩn bị xuất phát, nơi này không nên ở lâu, chúng ta trước tiên nên rời khỏi nơi này, Tiểu Tạ nói hắn thấy có một đám tang thi đang hướng trạm xăng đi đến đây. Phỏng chừng ít nhất có đến hai mươi ba mươi tang thi."

Muốn đến được trạm xăng cần vượt qua một con đường nhỏ vòng lên trên mới có thể nhìn thấy, vị trí ở góc khuất tầm mắt, vì tang thi cũng tương đối ít, nên đây cũng là lí do vì sao bọn họ ngày hôm qua lại lựa chọn chỗ này qua đêm.

Nguyễn Ninh chỉ biết ở trong tiểu thuyết tang thi sau đêm qua sẽ trở nên càng thêm lợi hại, vì sau khi tiến hóa tang thi đối với hơi thở của nhân loại càng thêm mẫn cảm, trạm xăng hiện giờ có tầm mười mấy người, tang thi đến cũng là chuyện có thể hiểu.

Cô với những người khác cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc, cùng mọi người vội vàng thu thập vật tư, cùng chuẩn bị thỏa đáng cho các thành viên của tiểu đội, không hề để chậm trễ thời gian, một lúc sau liền cùng mọi người chạy nhanh lên xe.

Nhưng mà, không phải tất cả mọi người sẽ giống nhau động tác nhanh chóng thu thập vật tư.

Sự việc phát sinh bất ngờ. Nếu bọn họ sử dụng nhiều xe, tiếng động quá lớn sẽ không hành động tốt được.

Tiết Thần liền đem sáu người ở trạm xăng, đều an bài ở trên cùng một chiếc xe.

Lúc trước chiếc xe này là dùng để trói người đồng đội bị tang thi làm bị thương, hiện tại hắn đã bình thường rồi, thì có thể trở về đội ngũ, chiếc xe này bọn họ tự nhiên cũng không còn dùng nữa.

Chiếc xe này so với xe của bọn họ không gian nhỏ hơn một chút, chỉ có thể miễn cưỡng cho sáu người ngồi, tình huống này là nếu bọn họ* không bỏ quá nhiều vật tư.

*Bọn họ ở đây là chỉ 6 người trong trạm xăng, không phải là nhóm của nữ chủ đâu nha mn. Tại mik bí từ á🤧.


Hiện giờ mọi người đều dần hiểu được tầm quan trọng của đồ ăn. Trong sáu người, có một đôi vợ chồng vì có thể lấy nhiều đồ ăn hơn, mà nói cái gì mà phải cho bọn họ một chiếc xe riêng, còn bởi vì vậy mà cùng một người đàn ông khác khuyên can mà chửi ầm lên.

Cuối cùng vẫn là Tiết Thần nhìn không được, xụ mặt nói nếu ai không nghe theo an bài, thì liền sẽ không mang theo ai đi cùng. Lúc này đôi vợ chồng kia mới an phận, mặt xám xịt mà lên xe.

"Đội trưởng, không kịp rồi, đám tang thi kia đã đem đường ra của chúng ta chặn lại. Chúng ta không thể đi qua được, trừ phi chúng ta bỏ xe đi bộ ra, hoặc là tìm một tuyến đường khác, mới có thể rời khỏi nơi này."

"Xe không thể bỏ!" Tiết Thần chém đinh chặt sắt nói.

Không nói đến trong xe còn có vật tư, nhưng mà hiện giờ đường cái hỗn loạn trên đường muốn tìm một công cụ thích hợp thay cho đi bộ, cũng không phải một việc dễ dàng. Cũng không thể xa như vậy đều dùng hai cái chân đi. Bọn họ vài người có thể một lần chạy mấy km, nhưng những người khác phải làm sao bây giờ?

Nghe được bọn họ hiện tại muốn xuống xe giết tang thi, ba người đàn ông trên chiếc xe khác không khỏi ngẩn người. Trong khoảng thời gian ngắn, thế nhưng không có người nào xuống xe.

Nhưng mà lúc này không cho bọn họ thời gian do dự, bởi vì lúc này, tang thi đã tới rồi cửa trạm xăng, đi gần tới chỗ bọn họ.


Bởi vì tang thi quá nhiều, không giải quyết bớt một ít, hôm nay bọn họ khẳng định sẽ không rời khỏi được nơi này.

Nguyễn Ninh vẫn là lần đầu tiên quan sát tang thi ở khoảng cách gần, nhìn xuyên thấu qua cửa sổ xe, có thể nhìn thấy từng khuôn mặt sưng to cứng đờ màu xanh tím, hốc mắt xấu xí như muốn lòi ra.

Có một nữ tang thi, bị tang thi phía sau xô đẩy mà kề sát với cửa sổ xe, vừa lúc cùng Nguyễn Ninh bốn mắt nhìn nhau.

Thân Nguyễn Ninh theo bản năng mà sau này lui về phía sau một bước, tay trở nên run rẩy.

Nói thật vị trí cô ngồi không cần phải đối phó với tang thi, người trong tiểu đội đem cô bảo hộ đến kín mít, tang thi không tới gần không được cô.

Nhưng mà Nguyễn Ninh trong lòng vẫn ngăn không được sự sợ hãi, chỉ có đem cây súng này cầm ở trên tay, mới có thể làm cô cảm nhận được một chút cảm giác an toàn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận