Mê Án Đường Triều


Trước cửa nha môn huyện Hoài Cốc, Trình Xung đứng trước chiếc trống lớn, đưa mắt nhìn đại tẩu có vóc người mập đang dùng ánh mắt khiếp đảm nhìn anh.

Đại tẩu đơ người, quên cả việc gõ trống báo quan.

Trình Xung cảm thấy cảnh tượng này thật buồn cười, anh bước lên trước định lấy chiếc dùi trống trong tay đại tẩu, không ngờ người này sợ hãi lùi lại phía sau, miệng không ngừng hét lớn: "Không được giết ta, đừng có lại đây."
Trình Xung không để ý nhiều, anh đoạt lấy chiếc dùi trống rồi bắt đầu gõ.

Đại tẩu đứng sau lưng anh lẩm bẩm: "Thời thế thay đổi rồi, hung thủ còn tự mình sa lưới pháp luật."
* * *
Lại nói về ba người nhóm Trần Cẩn Phong đứng trước cửa chờ đợi tin từ Trình Xung, đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng có một đội nha dịch tiến vào từ cổng.

Mấy người nha dịch không nói gì nhiều liền lập tức xông tới áp giải Trần Cẩn Phong.

Nhưng Tấu Thái Tiêu đâu phải dạng người chịu để kẻ khác bắt nạt, anh lao vào đánh đấm một trận ra trò với bọn họ.

Đánh được một lúc, Tấu Thái Tiêu tức giận quát lớn: "Dám bắt ông sao, các ngươi chán sống rồi hả?" Nói đoạn lại định động tay động chân thêm một trận nữa.
Trần Cẩn Phong thấy vậy vội can ngăn, chàng nói với đám người đang nằm lăn trên đất: "Huyện lệnh yêu cầu bọn ta tới sao?"
Một nha dịch đứng dậy, xoa xoa cái eo vừa bị đánh đau nhừ, cắn răng nói: "Đúng vậy, xin hãy đi cùng chúng tôi."
Khi Trần Cẩn Phong theo nha dịch đến cửa lớn nha môn, chỉ thấy bên trong nha môn loạn như cào cào.

Đám nha dịch bị đánh mỗi tên một nẻo, vị huyện lệnh vốn phải ngồi trên công đường giờ chẳng thấy tăm hơi.

Vị đại tẩu mập đang trốn ở góc phòng, hoảng sợ nước mắt nước mũi thi nhau rơi, còn Trình Xung đang ngồi vắt chân trên bàn của huyện lệnh.
"Trình Xung, có chuyện gì thế này?" Trình Xung thấy Trần Cẩn Phong đến thì nhanh chóng nhảy khỏi bàn, đáp: "Phong thiếu gia, đám người này chẳng hiểu đạo lí gì cả, đặc biệt là bà cô mập kia, cứ một mực muốn đổ tội cho chúng ta, khăng khăng rằng chúng ta là hung thủ."
Trần Cẩn Phong bất lực lắc đầu, nói với Trình Xung: "Đừng như vậy, dù sao thì chúng ta cũng đang ở nơi người khác quản lí."
Trình Xung hơi cúi đầu, tay cuộn lại thành quyền, đứng sau lưng Trần Cẩn Phong, nói: "Huyện thái gia, ông ra đi."
Mấy người đợi một lúc mà không thấy bất kì động tĩnh nào.

Trình Xung dần mất kiên nhẫn, len lén đưa mắt nhìn Trần Cẩn Phong, thấy Trần Cẩn Phong không có vẻ gì là phản đối, anh liền cất cao giọng gọi lần nữa: "Cẩu quan kia, còn không chịu ra ta đánh đấy."

Vừa nói xong thì dưới chiếc bàn lớn đặt trên công đường của huyện lệnh có tiếng lạch cạch, sau đó một người chui ra, cả người ông ta run lẩy bẩy: "Đại đại đại đại..

đại nhân tha mạng, đại nhân tha..

tha mạng, tiểu nhân có..

có mắt mà không..

không thấy Thái Sơn." Nói đoạn người này quỳ sụp dưới đất, liên tục dập đầu.
Trần Cẩn Phong hơi cúi người đỡ ông ta dậy, hỏi: "Ông là Ngô huyện lệnh?"
"Vâng, vâng, chính..

chính là tiểu nhân." Ngô huyện lệnh ngẩng đầu định nhìn Trần Cẩn Phong nhưng Trình Xung lại cố ý hắng giọng một cái khiến ông ta vội vàng cúi đầu xuống.
"Ai ông cũng muốn nhìn à, ông có biết đây là ai không?" Trình Xung nạt nộ.
"Tiểu nhân..

tiểu nhân có mắt như mù, không biết..

không biết vị trước mặt.." Ngô huyện lệnh vừa mới bình tĩnh được một chút lại trở nên hoảng loạn, ông ta vốn dĩ đã mắc tật nói lắp, lúc này lại càng không nói được một câu hoàn chỉnh.
"Nhớ cho kĩ đây, mở to mắt chó của ông ra mà nhìn, người đứng trước mặt ông chính là Văn Trạng nguyên khoa thi năm nay, Trần Cẩn Phong."
"Thì ra..

thì ra là Trần..

Trần Trần Trần đại nhân, hạ quan..

có mắt..

như như..

mù." Ngay lập tức Ngô huyện lệnh lại càng rối hết lên, lời nói đã ở ngay đầu lưỡi nhưng không tài nào nói được ra khỏi miệng.

Ông ta hoàn toàn không ngờ rằng thần thám nổi tiếng khắp chốn kinh thành Trần Trạng nguyên lại đang đứng trước mặt mình, hơn nữa dáng mạo lại ngọc thụ lâm phong, đĩnh đạc đường hoàng.
Khó khắn lắm Trần Cẩn Phong mới nghe được hết câu của Ngô huyện lệnh, chàng thầm tặc lưỡi.

Huyện Hoài Cốc là một huyện to lớn, theo lí mà nói đây là một nơi khiến rất nhiều huyện lệnh phải ngưỡng mộ, ganh tị, không hiểu sao lại để một người ăn không nên miếng nói không nên lời như này đảm nhận chức vụ đứng đầu cả huyện.

Hơn nữa với khoa ăn nói này thì để tuyên án thôi cũng đã rất chật vật.
Nghĩ đến đây, Trần Cẩn Phong nói với Ngô huyện lệnh: "Ngô huyện lệnh không cần phải vội, ông cứ từ từ nói."
Ngô huyện lệnh nghe thấy giọng nói ấm áp của chàng, sự căng thẳng tức khắc vơi đi phân nnử, ông ta hắng giọng nói tiếp: "Trần..

Trần đại nhân, vụ án..

án là do..

tiểu nhân..

phán đoán..

đoán sai..

ạ."

Trần Cẩn Phong mỉm cười đáp: "Mỗi một vụ án đều sẽ để lại giấu vết, ông còn chưa tới hiện trường đã dám quả quyết ta là hung thủ, sẽ tạo thành một vụ án oan.

May mà người bị đổ tội trong vụ án này là ta, nếu đổi thành một người dân bình thường, chẳng phải sẽ hại cả đời người ta sao?"
Ngô huyện lệnh cúi gằm mặt lí nhí: "Đại..

đại nhân..

dạy..

dạy bảo rất đúng ạ."
Trần Cẩn Phong lại nói: "Mời Ngô huyện lệnh tiếp tục xử án."
Ngô huyện lệnh liền ngẩng đầu nhếch miệng cười, hai cái răng cửa vừa to vừa vàng của ông ta vô cùng bắt mắt, ông ta bắt đầu giở giọng nịnh nọt Trần Cẩn Phong: "Hẳn..

hẳn đại nhân cũng mệt rồi..

hạ quan sẽ..

sẽ sai thuộc hạ..

dọn dẹp mấy..

căn phòng..

để đại nhân nghỉ ngơi.

Chuyện xử án..

để..

để mai..

mai xử lí tiếp."
Trần Cẩn Phong nghe vậy không khỏi giận dữ: "Bản chất của việc xử án là đang tranh giành thời gian với tử thần, phát hiện càng sớm thì cơ hội phá án càng cao.

Bản thân ông là người đứng đầu một huyện, chẳng lẽ lại không lo cho an nguy của dân chúng sao, bỏ qua thời gian tốt nhất để phá án, nên trị tội ông thế nào đây."
Ngô huyện lệnh không ngờ rằng bản thân vốn dĩ lo nghĩ cho Trần Cẩn Phong vậy mà lại bị người này quát nạt, ông ta không dám nói gì nữa, chỉ đành dặn dò thuộc hạ tới nhà nạn nhân để khám nghiệm thi thể.
* * *
Trong nhà nạn nhân

Cảnh tượng hỗn loạn ở hiện trường khiến ai nấy đều kinh động.

Ngô huyện lệnh đặt chân vào căn phòng sặc mùi máu tanh nồng, vừa mới trông thấy hiện trường, ruột gan đã lộn nhào.

Một cỗ mùi hôi thối xộc thẳng lên não, Ngô huyện lệnh chẳng quan tâm đến uy nghiêm của một quan viên nữa, ông ta nôn sạch ra sàn.
Vốn căn phòng đã có mùi rất nồng, lại cộng thêm "sản phẩm" ban nãy của Ngô huyện lệnh khiến mùi hôi xộc lên rất kinh khủng làm không ít người có mặt ở đó thấy lợm giọng, thậm chí một vài người đã chạy ra ngoài kiếm một chỗ kín đáo nào đó để nôn mửa.
Sau khi khám nghiệm xong hiện trường, Ngô huyện lệnh tiến lại gần Trần Cẩn Phong: "Trần..

Trần đại nhân, chúng ta..

về..

về được chưa?"
Trần Cẩn Phong cảm thấy khó chịu, chàng lùi lại một bước rồi gật đầu.

Ngô huyện lệnh lại cười nói: "Trần..

Trần đại nhân, hạ quan đã..

đã chuẩn bị một ít..

rượu nhạt ở tư thất..

để tiếp đãi đại nhân.

Mong..

mong đại nhân nể mặt." Nói xong lại cười lớn, để lộ ra hai chiếc răng cửa vừa to vừa vàng..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận