Meme Của Anh Đẹp Hơn Người Thật


Edit & Beta: NiMi
Ăn cơm xong, đồng hồ điểm gần 9 giờ tối, đạo diễn cuối cùng cũng vừa lòng mà buông tha mấy người bọn họ.

Cố Vị cầm di động ngồi trên sô pha của khách sạn mà thở dài.

Vừa rồi sau khi nhắn tin với Trì Vân Khai được một lúc thì cậu bị kéo vào một trận game mobile, Phó Chỉ và Lạc Thần Hiên đều ở đó, vừa đủ bốn người một team.

Cố Vị mới chơi trò này không lâu nên cũng không rành lắm, chỉ đành điều khiển nhân vật đi phía nhóm Trì Vân Khai chạy tới chạy lui, đụng chướng ngại vật còn không vượt qua được, đúng là chán quá mà.

Giang Tầm vốn muốn về phòng, cuối cùng lại ngó thấy bạn nhỏ Cố đang miệt mài chơi game.

Lại thêm một lần chết được đồng đội hồi sinh, Cố Vị quyết định không chơi nữa.

“Mọi người cứ chơi đi ạ, không cần kéo em nữa đâu, em chơi chỉ khiến mọi người mất mặt thôi à.


Cậu buông di động, ủ rũ cụp đuôi dựa vào sô pha, vừa hay thấy mặt Giang Tầm đang dừng bên người cậu.

Cố Vị mấp máy môi xem như chào hỏi, chủ động dịch sang trái một chút nhường chỗ cho Giang Tầm.

“Đưa anh xem được chứ?” Giang Tầm hỏi cậu, thuận tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu.

Cố Vị cầm di động lên đưa cho Giang Tầm.

“Loại game mobile này anh cũng không rành lắm, nhưng em trai anh lại chơi khá nhiều.

” Giang Tầm nói.

Cố Vị trong lòng cảm thấy cân bằng một ít: “Không sao đâu, em cũng không chơi nữa đâu.


Sau đó Cố Vị thấy Giang Tầm “không rành lắm” như sát thần mà một đường chém giết đến tận vòng cuối cùng, chiếm luôn MVP với mấy chục mạng, xong còn tự nhiên mà để lại một câu trong ô trò chuyện “gà quá”.


Giang Tầm đánh xong trận mới quay ra nói: “Xin lỗi, thói quen.


Bình thường khi thi đấu anh có thói quen trào phúng đối thủ, nhưng lại quên mất mình đang cầm acc Cố Vị.

Cố Vị: “… Không sao, anh thật lợi hại.


“Cũng không khó, nào rảnh anh dạy em.

” Giang Tầm nói.

Bên này hai người cũng không xoắn xuýt nhiều về chuyện này, xong việc liền chúc ngủ ngon rồi về phòng nghỉ ngơi.

Trong ký túc xá T.

ATW, ba người vừa mời Cố Vị chơi game nhìn hai chữ trên khung chat mà trợn mắt há mồm ——
Cố Vị luôn kéo chân team đột nhiên quật khởi, ăn liền mấy chục mạng, hơn nữa còn trào phúng một câu rồi out game.

Trì Vân Khai: “Xem đi, tui đã bảo ẻm có gì đó sai sai mà.


Phó Chỉ: “… Em ấy còn bảo chúng ta gà.


Lạc Thần Hiên: “… ui ui ui lúc trước ẻm ném bình thiêu chết cả team tui còn không nói ẻm gà đâu đó.


Trì Vân Khai: “Thế vụ ẻm nhờ tui kiếm vịt thì sao giờ?”
Lạc Thần Hiên: “Hay cứ lừa dỗ em nó trước, sau đó tùy theo tình hình mà triển tiếp.


Phó Chỉ: “Không được, chúng ta cứ bóng gió hỏi xem em ấy muốn làm gì cái gì.



*
Sáng sớm, các khách quý của 《 Bỏ Trốn 》 lần lượt lên đường trở về, Cố Vị và Giang Tầm đều về thành phố H, hai người đi cùng chuyến bay, thế là đạo diễn bèn sắp xếp cho hai người vị trí cạnh nhau.

“Bạn nhỏ Cố, hôm qua em ngủ không ngon sao?” Giang Tầm hỏi.

Cố Vị đôi mắt hồng hồng: “Em không sao.


Công ty mới đổi trợ cho cậu, cô ấy vẫn chưa hiểu rõ mọi việc nên quên không mang thuốc thường ngày cho cậu, hơn nữa ở khách sạn lại không quen lắm, cho nên cậu càng không ngủ được.

Trên quần áo Giang Tầm có mùi hoa trà lành lạnh rất dễ ngửi, lúc Giang Tầm ngồi xuống Cố Vị ngồi gần liền ngửi thấy, cảm giác rất dễ chịu.

Cậu lấy kịch bản 《 Sáng Tỏ Như Trăng 》 ra, bắt đầu đọc kịch bản của nhân vật nam hai Mâu Tử Hàm, nhưng mà thế nào cũng không thể đọc vào đầu được chút nào.

“Anh ơi.

” Cố Vị gọi Giang Tầm, “Anh có thể kể cho em mấy chuyện hằng ngày của tuyển thủ chuyên nghiệp các anh được không ạ?”
“Em không phải fan của anh còn hứng thú với chuyện sinh hoạt thường ngày của anh làm gì?” Giang Tầm cầm lấy notebook trong tay Cố Vị.

Chữ viết tay của Cố Vị thực sự rất đẹp, ghi chú lại quá trình trưởng thành của nam hai Mâu Tử Hàm trong《 Sáng Tỏ Như Trăng 》, Giang Tầm vừa thấy là biết đây là phim mới của bạn nhỏ Cố.

“Thực ra cũng khá buồn tẻ, mỗi ngày đều là huấn luyện, hoặc hẹn thi đấu với đội khác, không thì sẽ livestream theo yêu cầu của câu lạc bộ.

” Giang Tầm nói, “Nhưng thực sự nó cũng rất hấp dẫn, đủ để bọn anh lựa chọn con đường esport mà dấn thân vào đó.


“Em cảm thấy em thiếu hiểu biết nhiều lắm.

” Cố Vị nói, “Tất cả những cái em biết chỉ nằm trong phạm vi kịch bản này.



Nam hai Mâu Tử Hàm vì sao lại bỏ việc học để lựa chọn thể thao điện tử, trong kịch bản không nói nhiều lắm, chỉ nói đây là điều hắn luôn chấp nhất, lại không nói rõ nguyên nhân, còn lại những cái khác cậu phải tự tìm hiểu, coi như là cảm nhận nhân vật.

Nếu muốn diễn tốt nhân vật này, Cố Vị nghĩ mình phải tự thể nghiệm, đắm chìm trong thế giới của Mâu Tử Hàm.

“Anh lại hiểu khá rõ.

” Giang Tầm nhìn mấy lọn tóc trên đầu Cố Vị, “Lần trước em đào weibo của anh chắc là vì nhân vật này đúng không?”
Cố Vị ngượng ngùng gật đầu.

“Anh nghĩ em nên tự đi trải nghiệm.

” Giang Tầm nói, “Bạn nhỏ à, em có muốn đến phòng huấn luyện của TMW xem thử không?”
Mắt Cố Vị sáng rực: “Em có thể đến đó sao?”
Cậu không hiểu nhiều về thể thao điện tử, nhưng đối với việc được đến trải nghiệm của của chiến đội TMW tiếng tăm lừng lẫy lại vô cùng khát khao.

“Đương nhiên là có thể.

” Giang Tầm nói, “Vợ nhỏ của anh muốn đến tham quan, ai dám phản đối chứ.


Cố Vị: “…” Lại tới nữa.

Không sao, có thể tham quan phòng huấn luyện của TMW, vợ nhỏ thì vợ nhỏ.

“Vâng.

” Cố Vị nói.

“Nhưng có khả năng em sẽ thấy chán lắm, còn phải thức đêm cùng bọn anh nữa.

” Giang Tầm nói.

“Không đâu ạ.

” Cố Vị lắc đầu.

Cậu đột nhiên rất muốn nhìn xem, thế giới sinh hoạt của meme là như thế nào.

Việc đến tham quan câu lạc bộ của TMW cứ thế mà được quyết định, Cố Vị cầm kịch bản《Sáng Tỏ Như Trăng 》, thỉnh thoảng lại hỏi Giang Tầm vài vấn đề liên quan đến chuyên môn, Giang Tầm cũng kiên trì giải thích từng cái cho cậu.


Không bao lâu, mí mắt Cố Vị bắt đầu đánh nhau, kịch bản trong tay cũng đứng im không lật trang.

Giang Tầm đang giải thích một nửa, nhìn thấy Cố Vị bắt đầu gật gù bèn rút kịch bản trong tay cậu ra: “Mệt thì ngủ đi, cố làm gì chứ?”
Cố Vị tựa lưng vào ghế ngồi, chậm rãi nhắm hai mắt lại, mới vừa ngủ vài giây lại bừng tỉnh, nhẹ thở hổn hển một lúc.

Bạn nhỏ Cố ngủ không đủ giấc, lại không make up gì, môi mặt đều trắng bệch không có máu nào, Giang Tầm nhìn mà đau lòng.

“Muốn ngủ tiếp không?” Giang Tầm hỏi, “Còn lâu nữa mới đến thành phố H.


Cố Vị gật đầu.

“Lại đây.

” Giang Tầm nói, “Như vậy sẽ thoải mái hơn một ít.


Cố Vị không cự tuyệt, nghe lời hướng sang phải một chút, dựa lên vai Giang Tầm, Giang Tầm lại ôm cậu xuống một chút, đặt cậu gối lên đùi mình, dùng một tấm chăn mỏng đắp cho cậu.

*
Mùi hoa bạch trà trên người Giang Tầm tựa như thuốc an thần, Cố Vị không bị giật mình tỉnh giấc nữa, bắt đầu gối trên chân Giang Tầm ngủ sâu.

Bạn nhỏ khi ngủ thật điềm tĩnh, cậu xoay người tìm tư thế thoải mái, lông mi đảo qua mu bàn tay Giang Tầm đang đặt bên cạnh.

Cái chạm này làm cho Giang Tầm cảm thấy việc ép duyên thật ra cũng khá tốt.

Bạn nhỏ ngoan như vậy, ai cũng muốn cưng chiều cậu thôi.

Cùng lúc đó, màn hình di động Cố Vị đặt bên cạnh sáng lên, thông báo pin yếu kèm theo một chuỗi tin nhắn chưa đọc hiện lên, vừa vặn đập vào mắt Giang Tầm.

[ Thủ đắc vân khai kiến nguyệt bính ]: Vị Vị, cho anh xin chút thông tin nào.

[ Thủ đắc vân khai kiến nguyệt bính ]: Người bạn kia của em thích loại hình gì?
[ Thủ đắc vân khai kiến nguyệt bính ]: Người bạn kia của em thích chơi kiểu gì?
[ Thủ đắc vân khai kiến nguyệt bính ]: Người bạn kia của em, kích cỡ thế nào, lớn hay nhỏ?
Giang Tầm: “?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận