Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá Đạo


Tô Tuệ Anh lắc đầu “Không, anh không hiểu đâu, Trình Thiên là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, bất kì đồ vật nào mà anh ấy sử dụng chỉ cần có một vết xước nhỏ thôi thì cho dù có thích đến cỡ nào anh ấy cũng sẽ vứt nó đi như giẻ lau, huồng hồ lần này lại là tôi, có thể anh ấy sẽ làm như cô nói, miễn cưỡng mà chấp nhận, nhưng chuyện này chắc chắn sẽ vĩnh viễn trở thành cái gai trong lòng anh ấy, đó là điều tôi không muốn nhìn thấy nhất.


Thà bây giờ một dao cắt bỏ rắc rối này luôn cho xong, còn hơn đến lúc đó hai người đều bị dằn vặt.

Tất cả mọi chuyện chỉ một mình cô gánh chịu là đủ rồi.

Phiên Nhàn nhất thời không nói được gì, lời Tô Tuệ Anh không phải là không có lí, ngập ngừng một lúc tiếp tục nói: “Thế bây giờ cô… thật sự định quay lại chỗ tôi sao?”
“Không đâu”
Tô Tuệ Anh lại lần nữa lắc đầu: “Tôi muốn về nhà, anh đưa tôi đến sân bay khác đi.


Vừa nãy đã lấy được vali từ chỗ Sở Trình Thiên, bây giờ cô đã có hộ chiếu cần thiết để về nước rồi.

Phiên Nhàn nghe xong ngây người ra một lúc, nhưng cũng đành gật đầu “Thôi được rồi.



Sau đó kêu taxi đi đến sân bay khác.

Lúc xe chạy lướt qua Sở Trình Thiên, giống hệt cái đêm Tô Tuệ Anh bị Hoắc Anh Tú cưỡng bức trong thang máy, Sở Trình Thiên quay lưng về phía Tô Tuệ Anh y như vậy, ánh mắt lo lắng nhìn về phía trước tìm cô, hoàn toàn không hay biết, Tô Tuệ Anh đang ở ngay sau anh, hai người lướt qua nhau.

Nhìn theo bóng lưng Sở Trình Thiên, Tô Tuệ Anh cố nhoài người về phía cửa kính xe, cắn chặt môi, nước mắt tuôn ra, cô và anh cuối cùng cũng thành như này, có lẽ, đây chính là có duyên mà không có phận mà người ta thường nói sao!
Sau khi đưa Tô Tuệ Anh đến sân bay khác, Phiên Nhàn lặng lẽ làm tất cả thủ tục cho Tô Tuệ Anh.

Trước lúc đi, tuy rằng Tô Tuệ Anh vẫn còn chút hồn bay phách lạc, nhưng vẫn không quên cảm ơn Phiên Nhàn: “Cảm ơn anh, những ngày qua nếu như không có anh, tôi nghĩ, tôi có thể đã không còn trên thế gian này nữa rồi, thực sự cảm ơn anh, sau này nếu anh đến Trung Quốc, nhất định phải nói cho tôi biết, tôi sẽ làm hướng dẫn viên cho anh.


Tải appt ruyện hola đọc khích lệ nhóm nhé! “ Được!”
Phiên Nhàn mỉm cười gật đầu, liền giơ điện thoại đang cầm trong tay lên tiếp tục nói: “Nếu coi tôi là bạn, thì sau khi về nước, lập tức gọi điện thoại hoặc nhắn tin cho tôi đấy.



Tô Tuệ Anh gật đầu rồi kéo hành lí, thất thần quay người bước đi.

Nhìn theo bóng lưng Tô Tuệ Anh xa dần, Phiên Nhàn chớp nhè nhẹ đôi mắt đẹp đến mê hoặc lòng người, nói lí nhí bằng giọng mà chỉ mình anh mới có thể nghe thấy được: “Trung Quốc, tôi sẽ đến, Tô Tuệ Anh, chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau, nhất định đấy.

” ……
Khi Tô Tuệ Anh kéo theo hành lí, gương mặt mệt mỏi trở về làng về nhà ở Thôn Long Giang thì cũng đã nửa đêm rồi.

Ở quê người ta thường có thói quen ngủ sớm, ông bà Tô cũng không ngoại lệ, cũng đã tắt đèn khóa cửa rồi, Tô Tuệ Anh đứng trước cửa nhà, nhưng mấy lần liền đều không có dũng khí để gõ cửa, cô đột ngột về nhà thế này, nhất định sẽ kinh động đến ông bà Lâm.

Tô Tuệ Anh ôm hai đầu gối ngồi trước cửa nhà, ngước mắt lên trời, trăng thanh gió mát, sao lấp lánh đầy trời, cảnh đêm ở quê thật là đẹp.

Cảnh đêm u nhã mà thân quen đến vậy lại khiến lòng Tô Tuệ Anh nặng trĩu trôi dạt vô định, cảm nhận được sự yên tĩnh mà trước nay chưa từng có.

Đêm đó, thế mà Tô Tuệ Anh lại có thể cuộn tròn người ngủ trước cửa nhà mình cả một đêm.

Mãi đến khi ông Tô thức dậy vào sáng sớm hôm sau, mở cửa ra mới phát hiện ra Tô Tuệ Anh.

“Tuệ Anh sao con lại ngủ bên ngoài thế này, con về từ bao giờ, sao lại không gõ cửa? Con bé này.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận