Minh Tinh Hoàng Hậu Giá Đáo


Mộ Dung Cảnh không bớt giận, lời hứa của Đế Vương đâu thể nói bỏ qua là bỏ qua "Mộ Dung Ngạo Thần, trẫm lệnh ngươi lấy Lạc tiểu thư làm Vương Phi"
"Nhi thần không thể" Hắn vẫn ung dung không chút sợ hãi nói ra.

Dạ Tử Ly cảm thán, đúng là nam chủ, không sợ trời không sợ đất.

Mộ Dung Cảnh tức đến đỏ mặt, hắn đập tay xuống bàn, xung quanh quan lại đều quỳ xuống " Hồ đồ"
Mộ Dung Mặc Nhiên trước giờ luôn có quan hệ tốt với Mộ Dung Ngạo Thần, hắn đứng ra nói giúp " Phụ Hoàng, nếu hoàng huynh đã nhất quyết không đồng ý, vậy không thể cưỡng cầu, nếu không e rằng Lạc tiểu thư cũng sẽ khó xử"
Dạ Tử Ly đang nhai miếng thịt cũng cố nuốt kéo váy dài bước ra ngoài "Phụ Hoàng yêu dấu, Tam ca a, là một người lạnh lùng, như tản băng vậy, Lạc tiểu thư mà lấy hắn, chẳng khác nào lấy khối băng làm phu quân"
Nhìn nàng miêu tả Mộ Dung Ngạo Thần thành khối băng, Mộ Dung Mặc Nhiên không nhịn được bật cười.

Mộ Dung Ngạo Thần thấy nàng nói giúp cho hắn, trong mắt loé khác lạ.

Mộ Dung Cảnh nhìn nữ nhi, nhi tử đồng loạt cầu tình, trong lòng có chút động, dù sao hắn cũng không muốn nhi tử của hắn lấy ngốc tử, có điều lời hứa không thể thất.

Bên dưới một nữ tử bước ra ngoài, bộ dạng ngốc nghếch đôi mắt rưng lệ nói "Ngạo Thần ca ca, Nghiên nhi rất thích ngươi a.

Nghiên nhi chỉ muốn gả cho ngươi a"
Dạ Tử Ly nhìn nàng, nữ chính đại nhân đây rồi, không đúng lúc này nàng chưa xuyên qua.

Xách tà váy chạy xuống dưới đứng trước mặt nữ tử nhẹ giọng an ủi "Lạc tiểu thư ngoan, Tam ca a là người lạnh lùng, sẽ làm ngươi đau a"
Nhìn Mộ Dung Ngữ Lam diu dàng, xung quanh mọi người hít hơi thở lạnh, nàng cũng có ngày nói chuyện nhỏ nhẹ vậy sao ?
Mộ Dung Mặc Nhiên cùng hai người khác cũng nhìn nàng khó hiểu, hôm nay hắn cảm thấy nàng rất khác không những từ hôn Vân Phi Vũ, còn nói chuyện điềm tĩnh nhẹ nhàng.

Dạ Tử Ly nhập vai mẫu thân hiền dịu đang an ủi nữ nhi.

Cuối cùng Lạc Tâm Nghiên cũng buông lỏng nói "Ngạo Thần ca ca sẽ làm Nghiên Nhi đau sao ?"
" Đúng vậy a" Nàng gật đầu lia lịa.

Sau lưng tiếng Vân Phi Vũ đột ngột vang lên " Có thích khách bảo vệ Hoàng Thượng"
Dạ Tử Ly xoay ngừơi sau lưng khoảng 20 hắc y nhân từ trên trời rơi xuống, Mộ Dung Mặc Nhiên, Mộ Dung Ngạo Thần cùng Vân Phi Vũ đồng loạt rút kiếm.

Nam chủ không hổ danh là nam chủ, võ công cao cường, khí thế hùng hổ.

Mộ Dung Cảnh cùng Ngôn Khả đều được ám vệ bảo vệ, bên cạnh còn có Mộ Dung Ngạo Thần cùng Mộ Dung Mặc Nhiên hộ giá.

Dạ Tử Ly lần đâu thấy đao kiếm không khỏi sợ hãi, nàng nhìn sang Lạc Tâm Nghiên thở dài, bây giờ nàng ta là một ngốc nữ không thể bảo vệ nàng, chỉ có thể trông chờ vào các ám vệ.

Ngôn Nhã Tú lo lắng nhìn bên dưới hô " Bảo vệ công chúa, mau bảo vệ công chúa"
Mộ Dung Cảnh nhìn sang tuyệt sắc nam tử hạ lệnh " Nhiên Nhi mau bảo vệ Lam nhi"
Mộ Dung Mặc Nhiên nghe lệnh phi thân đến chỗ nàng, bên này Lạc Tông Nghị cũng đang gồng mình đánh sát thủ, không hổ là Lạc tướng quân, chiêu thức đường kiếm cũng quang minh lỗi lạc như vậy.

Nhìn tuyệt sắc mỹ nam bên cạnh, tay cầm trường kiếm, mắt đào hoa nhìn qua nàng "Hoàng muội không phải biết chút võ nghệ sao ?"
"Mấy công phu mèo của ta, sao có thể đấu thắng bọn hắn" Nàng hô lên, sao nàng lại quên Mộ Dung Ngữ Lam có võ công chứ, tuy không cao nhưng cũng đủ phòng thân.

Bên cạnh Lạc Sở Sở cũng hoảng sợ chạy đến kế bên nàng " Ngũ Vương Gia, thật đáng sợ"
Mộ Dung Mặc Nhiên vừa giết thích khách, vừa bảo vệ bọn họ, hảo soái a.

Tiếc rằng là nam chủ, còn là hoàng huynh của nàng, chỉ thể ngắm không thể đụng.

Không lâu thích khách được dẹp loạn, Dạ Tử Ly thở phào nhẹ nhỏm, cổ đại thật quá đáng sợ a.

Chưa kịp thả lỏng, một hắc y nhân vẫn chưa chết nhanh chóng bay lên cầm kiếm kề lên cổ Lạc Tâm Nghiên, nàng hoảng sợ la "Phụ thân, Ngạo Thần ca ca cứu Nghiên Nhi"
"Nghiên Nhi" Lạc Tông Nghị thất thanh hô.

Dạ Tử Ly nhìn hắc y nhân kề kiếm lên cổ Lạc Tâm Nghiên, cuống họng muốn mắt kẹt nàng đưa hai tay nói " Soái ca, có gì từ từ nói, chúng ta nên ga lăng, bỏ nữ nhi ra trước.

Nam nhi bên kia có gì soái ca cứ việc bắt"
Vừa nói nàng vừa lấy tay chỉ vào Mộ Dung Mặc Nhiên bên cạnh, hắn nhếch môi cười nhẹ.

Chỉ có phụ thân Lạc Tông Nghị, cùng hai người nàng cùng Ngôn Nhã Tú vốn là Ngôn Khả biết rõ tình tiết ra còn lại không một ai đứng ra giúp Lạc Tâm Nghiên.

Đột nhiên Dạ Tử Ly phát hiện ra, không đúng Mộ Dung Mặc Nhiên, Mộ Dung Ngạo Thần cùng Vân Phi Vũ võ công cao cường như vậy, sao lại không cứu nổi Lạc Tâm Nghiên, trừ phi bọn họ muốn Lạc Tâm Nghiên tử.

Dạ Tử Ly không phải muốn lo chuyện bao đồng, có điều nếu đúng vậy Lạc Tâm Nghiên tử thì người xuyên qua sẽ là sát thủ máu lạnh nữ chính a, lúc đó nàng chắc chắn sẽ khổ.


Cắn răng nàng đi trước mặt hắc y nhân nói " Ta là Lục công chúa Mộ Dung Ngữ Lam, nàng chỉ là ngốc nữ người người đều ghét, thả nàng bắt ta đi"
" Lam Nhi" Mộ Dung Cảnh không ngờ nàng lại làm vậy, thất kinh hô to.
Ngôn Khả bên cạnh biết được nàng làm vậy là muốn Lạc Tâm Nghiên bình an để nữ chính không có xuyên qua.

Mộ Dung Ngạo Thần cau nhẹ mày kiếm, vốn Mộ Dung Ngữ Lam không ưa gì Lạc Tâm Nghiên sao nay lại dùng tính mạng đổi lấy nàng.

Hắn có chút không hiểu.

Lạc Tông Nghị thấy nàng đề nghị lấy thân cứu ra ái nữ, trong mắt hé lộ không tin cùng cảm động.

Không ngờ điêu ngoa công chúa lại có thể không màn nguy hiểm cứu ra Tâm Nghiên.
Hắc y nhân nghe lời đề nghị của nàng, suy nghĩ một hồi cũng chấp nhận.

Đẩy ra Lạc Tâm Nghiên, nhanh chóng kéo tay nàng sát hắn.

Thanh kiếm bén nhọn kề lên cổ nàng.

Bên trên Ngôn Khải kinh sợ hô " Tỷ....!Ngữ Lam"
Lạc Tông Nghị ôm Lạc Tâm Nghiên bị ngã ngất vội vã rời đi.

Dạ Tử Ly nhìn xung quanh ngoài Mộ Dung Cảnh cùng Ngôn Khả lo lắng nhìn nàng, còn lại toàn là ánh nhìn vô cảm, còn có chờ mong nàng mất mạng.

Không phải chứ bọn họ cũng không muốn cứu nàng sao ? Như vậy không phải chưa kịp làm gì đã đi nhận tiền cát-xê.

Ngôn Nhã Tú nắm nay tay áo của Mộ Dung Cảnh lo lắng không nguôi "Hoàng thượng, cứu Lam Nhi"
Hắc y nhân sau lưng nàng cất giọng "Thả ta hoặc nữ tử này sẽ chết"
"Đại ca, nhẹ tay một chút, trầy da ta" Nàng nhăn nhó, minh tinh quan trọng nhất là vẻ ngoài, bệnh nghề nghiệp a.

Mộ Dung Cảnh hạ lệnh "Còn chần chờ gì mau cứu công chúa"
Mộ Dung Mặc Nhiên đứng gần nàng nhất, hắn vẫn xoay người đối diện nàng, trong mắt không có chút nào muốn cứu.

Dạ Tử Ly âm thầm thở dài, không phải là hắn ghét Mộ Dung Ngữ Lam hay sao, còn chần chừ gì hắn sẽ cứu nàng.

Hắc y nhân thấy tình thế không ổn, hắn đột nhiên cảm thấy hối hận vì bắt nữ tử này, trường kiếm đưa lên muốn cứa qua động mặt nàng.

Dạ Tử Ly tuyệt vọng nhắm chặt mắt, đột nhiên hắc y nhân sau lưng hô đau đớn, cả người ngã xuống đất.

Nàng bị một lực kéo mạnh vào lòng, Dạ Tử Ly thuận thế ngước mắt lên nhìn nam tử vừa cứu mình, mắt đen như mực dung mạo tự hoạ- Vân Phi Vũ.

Mộ Dung Mặc Nhiên bất ngờ nhìn Vân Phi Vũ ra tay cứu nàng.

Hắn còn muốn nàng chết, thế mà tên này đã cứu.

Mộ Dung Ngạo Thần mắt lạnh nhìn cảnh tượng trước mắt, lúc đó hắn còn có một chút xúc động sẽ cứu nàng, có điều hắn chợt nhận ra nàng là nữ nhi của Ngôn Nhã Tú, người đã giết đi mẫu phi của hắn.

Để Dạ Tử Ly xuống mặt đất, Vân Phi Vũ xoay người đi đến các thi thể nằm dưới đất tìm tung tích.
Ngôn Khả từ trên cao vụt xuống bên cạnh nàng, xoay nàng một vòng lo lắng " Không bị thương đâu chứ ? Lo chết ta a"
"Xin lỗi...!để Mẫu Hậu và Phụ Hoàng phải lo cho ta" Nàng cười nhẹ, thật may mắn ở đây nàng còn có Ngôn Khả xuyên không cùng.

Không quá cô đơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận