Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi


Nửa giờ sau, hai người không thể không từ bỏ ý định đánh thức bánh bao sữa.

Hoắc Trầm Lệnh quay ra ôm chặt bánh bao sữa.

"Nhanh đâm đi.

"Sau khi nói xong, lại bỗng nhiên lạnh như băng nhìn chằm chằm Cố Thích Phong.

"Nhất định phải nhẹ một chút, chớ dọa Tể Tể! ! "Ánh mắt uy hiếp kia không cần nói cũng biết.

Cố Thích Phong: "! ! "Đây vẫn là chủ nhân tập đoàn Hoắc thị, luôn lôi lệ phong hành, hàn băng lãnh khốc đây sao?Mấy người con trai ruột còn không có được hắn đối xử dịu dàng như vậy lần nào đi?Nhưng nhìn đứa nhỏ béo tròn này! ! Hắn bỗng nhiên hiểu lý do chủ nhân Hoắc gia trở nên ôn nhu như vậy.

Quá dễ thương!Đứa nhỏ tròn tròn mập mập đáng yêu như vậy, hắn làm sao có thể nặng tay?Cố Thích Phong cũng không đành lòng, nhưng nhất định phải làm kiểm tra.

Thời gian lấy máu kiểm tra cho bánh bao sữa cũng chỉ trong chốc lát, Cố Thích Phong đã dùng tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời mình với thần sắc vô cùng căng thẳng.

Sau khi bắt đầu làm kiểm tra, thấy bánh bao sữa vẫn y nguyên nằm ngáy o o, thậm chí còn ở trong ngực Hoắc Trầm Lệnh trở mình, trong mắt hiện lên vẻ yêu thích.

Quỷ thần xui khiến, Cố Thích Phong dùng giọng thương lượng cùng Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện.

"Trầm Lệnh, ngươi đã có ba con trai, nếu không đứa nhỏ này để tôi nuôi?"Ngủ thiếp đi còn đáng yêu như thế!Tỉnh lại tuyệt đối muốn đáng yêu chết người a!Hoắc Trầm Lệnh dửng dưng nhìn về phía hắn, thanh âm lạnh như băng.

"Làm việc trong nước không tốt sao?"Cố Thích Phong: "! ! "Hoắc Trầm Lệnh: "Đi Nam Phi đào khoáng sản thích hợp hơn đúng không?"Cố Thích Phong: "! ! Tôi cảm thấy trong nước thích hợp hơn! Kia cái ! ! giấy xét nghiệm máu hẳn là đã có kết quả, tôi lập tức xem cho Tể Tể.

"Nói xong chạy nhanh đi lấy kết quả kiểm tra, sợ Hoắc Trầm Lệnh nhắc lại chyện để hắn đi Nam Phi khai thác quặng.


Không nên gây chuyện nha!Kết quả xét nghiệm máu cầm trên tay, Cố Thích Phong xem không dưới mười lần, kết hợp với các chỉ số kiểm tra tổng hợp khác của bánh bao sữa, xác thực giống Hoắc Trầm Lệnh nói trước đó, khỏe mạnh giống một con nghé con.

Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: "Anh thật sự muốn đi khai thác hả?"Cố Thích Phong khóe miệng giật giật:"Có muốn mời chuyên gia nước ngoài hội chẩn không? Tôi dùng danh nghĩa viện trưởng cam đoan, kết quả tuyệt đối giống nhau như đúc.

"Hắn nói chưa nói hết lời, Hoắc Trầm Lệnh đã ôm bánh bao sữa đi.

Cố Thích Phong: "! ! "Chủ nhân Hoắc gia thật ghê gớm!Thật không có trách nhiệm, khi nghi ngờ kỹ năng chuyên môn của hắn, liền bỏ đi như vậy!Bánh bao sữa đang ngủ ngon lành bỗng nhiên phát giác được âm khí quen thuộc, gian nan mở to mắt.

Bé lúc này ghé vào đầu vai cha bảo mẫu, vừa vặn thấy ông chú đứng tại cửa phòng bệnh hướng phía cha nhe răng trợn mắt một cái.

Bánh bao sữa buồn ngủ dụi dụi con mắt: "Chú, tối hôm nay không nên lái xe về nhà a! Nếu không sẽ có họa sát thân!"Cố Thích Phong hít vào một hơi: "! ! Trầm Lệnh, Tể Tể không phải là tiểu thần côn chứ?" (tiểu thần côn: người mang điềm xấu, kỳ quái)Hoắc Trầm Lệnh không nghĩ tới bánh bao sữa tỉnh, mừng rỡ trong lòng, sắc mặt vẫn không hề thay đổi.

"Tể Tể chính là Tể Tể, không phải tiểu thần côn!""Vậy hắn! ! "Không đợi Cố Thích Phong nói cho hết lời, Hoắc Trầm Lệnh liếc xéo hắn một cái.

"Tể Tể nói cái gì thì ngươi nghe là được, còn có thể hại ngươi sao?"Chuyện Tể Tể có mắt Âm Dương, ít người biết càng tốt.

Dù sao cũng không phải người nhà họ Bạch, càng không phải là người trong hội tâm linh, hắn cũng không muốn con gái của Hoắc Trầm Lệnh, trong tương lai cùng những thứ quỷ vật kia giao tiếp.

Cố Thích Phong: "! ! "Cho nên đây là lý do lúc ban đầu nói, muốn có đứa con gái khi Trương trữ còn sống, nhìn kiểu “nữ nhi nô” này của người cầm quyền Hoắc gia mà xem! ! Ngạc nhiên chưa!Cố Thích Phong cũng chưa từng nhìn thấy!Bánh bao sữa nhìn biểu tình kia của chú cảm thấy khả năng chú không tin nàng.

Làm sao bây giờ đây?Nhìn cha cùng Chú quan hệ rất tốt, bánh bao sữa nháy một chút mắt to, nhẹ nhàng đẩy đẩy cha.

Hoắc Trầm Lệnh thanh âm ôn nhu, mặt mày lo lắng: "Tể Tể, làm sao vậy?"Bánh bao sữa một đôi mắt to đen nhánh ngân ngấn nước như muốn khóc, nhìn xem đặc biệt nhu thuận đáng yêu, Hoắc Trầm Lệnh càng đau lòng hơn.

"Có chỗ nào không thoải mái?"Bánh bao sữa liền vội vàng lắc đầu.

"Không phải, Cha, Tể Tể có thể ôm chú kia một cái không?"Cố Thích Phong tắc lưỡi, còn có chuyện tốt như vậy?Hắn cấp tốc ngồi xổm xuống mở rộng vòng tay.


"Tể Tể, tới đây, Chú Cố bất cứ lúc nào cũng sẵn lòng cho cháu ôm!"Bánh bao sữa nhếch miệng cười toe toét, lộ ra những chiếc răng nhỏ như hạt gạo, thậm chí còn có hai cái như răng mèo nhọn hoắt.

Với mái tóc xoăn xù mì tôm vì điện giật, bánh bao sữa vẫn thật đáng yêu, không ảnh hưởng tới một chút nào về hình tượng của bé, mà ngược lại trông bé thật ngây thơ, thuần khiết khiến người khác yêu thích không thôi.

Không đợi bánh bao sữa chạy tới, Cố Thích Phong lại đứng lên, đi mau mấy bước trực tiếp đem bánh bao sữa từ trong ngực Hoắc Trầm Lệnh ôm lấy.

"Tể Tể, Chú gọi Cố Thích Phong, gọi chú Cố nghe một chút.

"Bánh bao sữa nhu nhược đáng yêu gọi: "Chào chú Cố, cháu là Tể Tể.

"Nói xong nghiêng một chút cái đầu nhỏ: "Chú Cố, Tể Tể có thể đưa cho chú quà bình an có được hay không?"Cố Thích Phong vui đến nỗi thấy răng không thấy mắt đâu nữa: "Tốt tốt tốt, cảm ơn Tể Tể.

"Bánh bao sữa tại lúc chú Cố nói chuyện, ôm lấy cổ ngẩng lên cái đầu nhỏ tại hắn trên gương mặt chú Cố thơm bẹp một ngụm.

"Chú Cố, tặng chú nha.

"Hoắc Trầm Lệnh lập tức đen mặt.

"Tể Tể, kia của cha đâu?"Bánh bao sữa vội vàng từ trong ngực chú Cố bò vào ngực cha, đây chính là bảo mẫu ở nhân gian, nhất định phải ổn định.

"Cha, Tể Tể tặng quà cho cha!"Sau đó ôm cổ cha, ở trên gương mặt cũng “bẹp” thơm một cái.

Hoắc Trầm Lệnh mặt mày hớn hở, mắt thường cũng có thể thấy ánh mắt anh nhu hòa hơn, thậm chí mang theo nụ cười cưng chiều mà chính mình cũng không nhận ra.


"Cảm ơn Tể Tể, Cha mang Tể Tể đi ăn nha.

"Vừa đi vừa về giày vò một chuyến, lúc này đã đến giờ ăn cơm trưa.

Sau lần trước Bạch minh tư nhắc nhở, Hoắc Trầm Lệnh đã suy nghĩ thật nhiều đến việc tăng thêm lượng cơm của bánh bao sữa.

Cố Thích Phong vội vã lên tiếng: "Tôi cũng đi!"Đúng lúc trợ lý y tá vội vàng chạy đến: "Cố viện trưởng, phòng bệnh số 409 có người nhà tới, nói có chuyện quan trọng tìm anh.

"Cố Thích Phong: "! ! "Bánh bao sữa cười tươi hướng hắn vẫy vẫy tay nhỏ: "Chú Cố hẹn gặp lại, lần sau Tể Tể và Cha mời Chú Cố cùng nhau ăn cơm nha.

"Cố Thích Phong vội vàng đáp ứng, chạy như bay tới phòng bệnh 409.

Hoắc Trầm Lệnh còn không biết bánh bao sữa thích ăn cái gì, nhưng hắn biết bánh bao sữa thích náo nhiệt.

Suy nghĩ một chút, hắn không đến một nhà hàng tư nhân có khung cảnh vô cùng yên tĩnh và tao nhã, cũng không dám xách bánh bao sữa đến cửa hàng ăn nhanh KFC, mà là đến một nhà hàng kiểu bình dân.

Hai cha con có giá trị nhan sắc quá cao, tăng thêm bánh bao sữa có kiểu tóc quá đặc biệt, đi vào cửa hàng trong nháy mắt hấp dẫn không ít ánh mắt.

Bánh bao sữa ngửi mùi đồ ăn quá nồng nên không hứng thú lắm.

Dù sao bé vẫn đang rất buồn ngủ.

Nhưng nhìn cha sợ bé bị đói, nên không thể không giữ vững tinh thần cùng cha ăn cơm trưa.

Cơm, canh sườn ngô, cá vược hấp, sườn xào chua ngọt cùng một đĩa rau cải xào, ăn cũng vừa miệng, Hoắc Trầm Lệnh thấy khá hài lòng.

"Tể Tể, ăn cơm.

"Bánh bao sữa giữ vững tinh thần cũng mời cha: "Cha cũng ăn đi.

""Được, cùng nhau ăn.


"Vì muốn đi ngủ, bánh bao sữa ăn thật nhanh.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy rất kinh ngạc.

Là chủ nhân Hoắc gia, dù là lại kinh ngạc, nhưng sắc mặt cũng không thay đổi, chỉ có sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên tiết lộ tâm tư.

"Tể Tể, ăn chậm một chút, cẩn thận mắc nghẹn.

"Bánh bao sữa ăn như phát cuồng.

"Sẽ không đâu, Cha yên tâm, Tể Tể hiểu mà.

"Hoắc Trầm Lệnh bị lời nói như của người lớn của bé chọc cười.

Đứa nhỏ ba tuổi rưỡi béo tròn, có thể hiểu mọi thứ sao?Hắn sợ bánh bao sữa nghẹn, ăn một miếng lại nhìn bé.

Nhìn một lúc thì phát hiện bánh bao sữa tốc độ ăn cơm càng ngày càng chậm, càng ngày càng chậm.

Mí mắt không ngừng cụp xuống, vừa muốn nhắc nhở bánh bao sữa, liền thấy cái đầu nhỏ của bánh bao sữa xoạch một cái đập vào bát cơm trước mặt.

Trái tim Hoắc Trầm Lệnh lệch một nhịp, vội vàng đưa tay bưng lấy đầu nhỏ của bánh bao sữa.

Cẩn thận nghe đã thấy bánh bao sữa nhỏ đang ngáy nhỏ khò khè! ! Hoắc Trầm Lệnh trong nháy mắt dở khóc dở cười.

Bên cạnh một đám người nhìn thấy, mỗi người đều nhịn không được cười.

"Thật đáng yêu!""Đúng vậy a, thật đáng yêu!""Rất muốn ôm một cái!"! ! Một giọng châm biếm, ác ý nổi lên giữa những câu cảm thán.

"Ăn một bữa cơm còn không ăn xong, còn có thể ngủ được, có gì đáng yêu?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận