Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi



Nếu như là trước đây, Cố thích Phong tuyệt đối cho rằng bánh bao sữa nói nhảm.Nhưng sau khi tự mình được trải nghiệm, lại biết bánh bao sữa có đôi mắt âm dương, Cố thích Phong lập tức trở nên nghiêm túc.Lương quốc dân không chỉ là chủ tịch tập đoàn Đại Phong mà còn là một nhà từ thiện nổi danh có tiếng ở Bắc Kinh, những năm gần đây danh tiếng coi như không tệ.Điều làm không tốt duy nhất chính là nuôi con không nên thân, có hai đứa con trai một đứa con gái, một đứa so một đứa lại càng hư hỏng hơn.Cố thích Phong lông mày chậm rãi nhăn lại, muốn hỏi bánh bao sữa một chút xem có biện pháp giải quyết không?Nhưng trong giới huyền học, nếu bánh bao sữa nói ra nghĩa là tiết lộ thiên cơ.Nếu như giúp giải quyết vấn đề, đối với bánh bao sữa sẽ có cái gì không tốt hay không?Lúc Cố thích Phong nhíu mày suy tư, bánh bao sữa lại ghé vào bên tai, giọng nhẹ nhàng mở miệng."Chú Cố, trên người Bác Lương còn có vầng sáng công đức của mình, nhưng rất yếu ớt, cho nên không cản được lần họa sát thân này."Cố thích Phong khẽ giật mình: "Tể Tể, cháu còn có thể nhìn thấy ánh sáng công đức?"Trên đời này thế mà thật đúng là có chuyện công đức tu tập.Cũng đúng!Có thể có mắt âm dương, còn có quỷ đồ vật, vì cái gì không có công đức đây?Âm dương điều hòa, hỗ trợ lẫn nhau!UY…!Hắn là một tiến sĩ y học hiện đại, hiện tại lại......Lúc Cố thích Phong còn thất thần, Lương quốc dân mở miệng lần nữa, thanh âm lộ ra vẻ mệt mỏi, hiển nhiên không chịu nổi."Cố viện trưởng, hôm nay tôi tới......"Bánh bao sữa bỗng nhiên dán lỗ tai Chú Cố nói thì thầm."Để Bác Lương hôm nay đừng đi xuống bất kỳ hành lang nào!"Cố thích Phong lần nữa sửng sốt, nhưng phản ứng cực nhanh lên tiếng."Tiểu Khúc nói với tôi về ý định đến đây của ông rồi, ông chờ một lát, tôi gọi điện thoại hỏi một chút đã."Nói xong liền ôm bánh bao sữa đi vào bên trong phòng nghỉ, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt bánh bao sữa nghiêm túc nhìn bé."Tể Tể là đứa trẻ ngoan, nhưng Tể Tể còn nhỏ, những chuyện như thế này, về sau trừ cha con, chú Cố cùng anh Minh tư của cháu ra thì không thể nói cho bất cứ ai, có biết không?"Bánh bao sữa chớp chớp đôi mắt to: "Chú Cố yên tâm, Tể Tể biết rồi."Cố thích Phong sờ sờ nàng đầu, lo lắng cưng chiều lại không biết nên làm gì khác hơn, xoa bóp gò má múp míp trên khuôn mặt nhỏ của bé nói."Lần sau, ở trước mặt chú Khúc Tĩnh cũng không được nói những chuyện như thế này nha.”Bánh bao sữa “nga” một tiếng, mặc dù không hiểu vì cái gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, cực kỳ biết nghe lời người lớn."Chú Cố, Tể Tể biết, Tể Tể về sau chỉ nói cho Chú Cố, cha còn có anh Minh Tư thôi.”Cố thích Phong thở phào hôn lên trán bé một cái."Ngoan, Tể Tể ở đây chờ, Chú Cố ra ngoài đem lời Tể Tể nói cho chủ tịch Lương biết.""Vâng, Tể Tể ở chỗ này chờ Chú Cố trở về.""Thật ngoan!"Cố thích Phong nhìn khắp bốn phía, thấy trong phòng nghỉ không có cái gì bén nhọn, cửa sổ kính rất an toàn.Lúc nhìn thấy mô hình khung xương hình người thì vội vàng ngăn trở ánh mắt bánh bao sữa."Tể Tể nhắm mắt lại, Chú Cố có chuyện cần làm."Bánh bao sữa đã sớm nhìn thấy khung xương mô hình người trong phòng chú Cố rồi, còn cực kỳ hiếu kỳ.Cho nên, khi Cố thích Phong dứt lời, bánh bao sữa đã vòng qua người anh ta chạy đến mô hình trước mặt, tay nhỏ mập mạp đã sờ lên xương bắp chân của mô hình.Cố thích Phong: "......"Bánh bao sữa nếu như bị cái đồ này dọa sợ, xảy ra vấn đề gì, hắn sẽ cảm thấy áy náy, Hoắc Trầm Lệnh còn lột da hắn nữa!Cố thích Phong liền tranh thủ kéo tay bánh bao sữa trở về, kéo cái điều hòa cây bên cạnh trực tiếp chắn bộ khung xương mô hình để bánh bao sữa không nhìn thấy."Tể Tể thật xin lỗi, đều là Chú Cố không có đem nơi này thu thập tốt."Bánh bao sữa mặt mũi tràn đầy mờ mịt: "Chú Cố nơi này thu thập rất tốt mà."Nói xong mặt mũi tràn đầy không hiểu nhìn anh, giọng trẻ con non nớt mềm mại, nhưng câu nói ra lại là một câu nghe rất hung hãn."Chú Cố, tại sao lại đem bộ xương kia che lại? Tể Tể còn nghĩ mở cái xương sọ giả ra xem có thể làm bát sử dụng được không."Cố thích Phong: "......"Không đúng!Đây chắc chắn là đứa nhỏ ba tuổi rưỡi?Đứa nhỏ ba tuổi rưỡi mặc dù biết không nhiều, nhưng nhìn thấy loại vật này hẳn là phải sợ hãi đúng không?Nhìn vẻ mặt cứng ngắc của chú Cố, giống như không thể nào chấp nhận được, bánh bao sữa cúi đầu, cọ cọ tay nhỏ lo lắng." Chú Cố, cháu không đi mở xương sọ giả đó là được?"Cố thích Phong: "......"Đây không phải là vấn đề mở hay không mở xương sọ?Đây là vấn đề sợ hay không nha!Rất rõ ràng, bánh bao sữa không sợ.Cố thích Phong khóe miệng giật giật: "Tể Tể không sợ sao?"Bánh bao sữa trưng ra khuôn mặt kiểu:"Bản Tể Tể lợi hại như vậy chẳng lẽ tất cả quỷ đồ vật không sợ bản Tể Tể"."Chú Cố, Tể Tể rất lợi hại!"Cố thích Phong: "......"Sau khi xác định bánh bao sữa thật sự không sợ, Cố thích Phong còn có thể nói cái gì?Chỉ cần bánh bao sữa ngoan là được."Vậy được, Chú Cố đi ra ngoài trước."Bánh bao sữa vui tươi hớn hở cười, vung bàn tay nhỏ chào: "Chú Cố, gặp lại sau.""Uh, lát nữa gặp."Cố thích Phong đi ra ngoài với vẻ mặt bất an và khó hiểu.Bánh bao sữa nhìn nhìn, trực tiếp chui vào phía sau chiếc điều hòa, nhìn toàn diện mô hình khung xương.Một bên tìm tòi, một bên dùng giọng trẻ con sợ hãi thán phục mà cảm thán."Oa! Cái này khớp nối cùng bạch cốt của Địa Phủ linh hoạt giống nhau nha!""Cái này xương ngón tay cũng rất linh hoạt!""Đỉnh đầu! Đặc biệt trơn trượt, lật ngược lại chắc là sẽ không rỉ nước nhỉ?"......Cố thích Phong tiễn Lương quốc dân xong đi vào phòng liền thấy bánh bao sữa đang vây quanh mô hình khung xương, đi xoay vòng quanh, miệng lẩm bẩm, biểu lộ rất đắc ý.Cố thích Phong: "......"Bánh bao sữa phát hiện Chú Cố trở về, nhảy nhảy nhót nhót chạy đến bên cạnh, sờ lên bắp chân của chú.Cố thích Phong có một loại ảo giác, bánh bao sữa có thể xuyên thấu qua cơ thể của hắn sờ xương bắp chân.Bánh bao sữa còn so tay một chút: "Chú Cố, chiều dài mô hình xương bắp chân này bằng với chiều dài xương bắp chân của chú nha.”Cố thích Phong: "......!Đấy là Chú Cố dựa theo chiều cao của mình làm ra."Bánh bao sữa lộ ra vẻ mặt đã hiểu ra: "Khó trách!"Cố thích Phong bồn chồn: "......!Tể Tể, cha của cháu biết cháu không sợ những thứ này sao?"Bánh bao sữa gật đầu, lại lắc đầu."Cha ở Địa Phủ biết, cha còn mang Tể Tể sờ qua rất nhiều thứ như thế này, đây là thứ xem đẹp mắt nhất.


Nhưng cha ở nhân gian không biết."Cố thích Phong: "......"Đến cùng là làm cha kiểu gì không biết, có thể làm chuyện điên rồ như vậy, để đứa nhỏ ba tuổi rưỡi đi quan sát, đi sờ mô hình xương như thế?Mà còn nói cái này là đẹp mắt nhất.Cố thích Phong không tự chủ mà nhếch miệng của mình lên: "Không biết là cái dạng gì?"Bánh bao sữa suy nghĩ, mắt to đen nhánh nháy nháy, giọng nhu nhược lên tiếng."Ví dụ như bộ mất nửa cái đầu, hoặc là chảy máu mủ khắp người, còn có những con giun nhỏ mập mạp ......!......"//Ẹc … không dám dịch tiếp đoạn này luôn."Được rồi, Tể Tể đừng nói nữa!"Đây là cha ruột sao?Bánh bao sữa có phải là được người cha Địa Phủ đó nhặt bên ngoài?Cố thích Phong không thể ngồi yên."Tể Tể, cháu ở đây chơi một lát, Chú Cố ra ngoài gọi điện thoại."Bánh bao sữa nhu thuận, vô cùng nghe lời: "Vâng, Chú Cố, Tể Tể có thể tự mình chơi."Nếu thực sự nhàm chán, còn có thể để mấy thứ quỷ đồ vật tới cùng chơi mà.Giống như hiện tại......!Một con ma tóc tai bù xù, một nửa xương sọ lõm xuống dưới, đang ghé vào bên cửa sổ kính, hung hãn lại thèm thuồng nhìn chằm chằm bé.Đồ chơi tới rồi!.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận