Mộ Đông

Chương có nội dung bằng hình ảnh

Tần Mộ Đông ít nói, Diệp Sơ Thần đắm chìm trong nỗi buồn xa cách nên cũng lười nói chuyện.

Khi máy bay hạ cánh, cô cảm thấy không trọng lực, vô thức nắm lấy đồ bên cạnh, thứ cô nắm trong tay là cánh tay to khỏe lộ ra bên ngoài của người đàn ông, cô nhanh chóng buông ra như thể chạm vào một củ khoai nóng, nhưng cảm giác khó chịu lại chẳng hề ngừng lại.

Tần Mộ Đông liếc nhìn qua không nói gì, Diệp Sơ Thần cảm thấy ban nãy mình đường đột, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, tôi cảm thấy hơi mất trọng lượng cho nên vô tình chạm vào chú."

Trong mắt anh hiện lên một tia kinh ngạc, anh nhẹ nhàng ừ một tiếng đáp lại.

*

Diệp Sơ Thần xuống máy bay, đang định cùng Tần Mộ Đông đường ai nấy đi, nhưng Tần Mộ Đông nhất quyết muốn đưa cô về trường đăng kí.

Anh và cô đứng giữa đám đông chờ taxi.


Diệp Sơ Thần đút tay vào túi, cúi đầu trả lời tin nhắn, cho đến khi tin nhắn được trả lời xong hết nhưng hàng ngũ vẫn chẳng hề động đậy.

Thời tiết nóng nực, cô cảm thấy hơi chóng mặt và buồn nôn nên úp mặt trên lan can để giảm bớt sự khó chịu trong người.

"Khó chịu?"

Ngón tay ấm áp của Diệp Sơ Thần bao phủ cánh tay rắn chắc của anh, yếu ớt nói: “Tôi cảm thấy có chút không thoải mái.”

Sự mềm mại mát lạnh trên cánh tay khiến anh cau mày, ngay sau đó, anh nhặt chiếc vali trên mặt đất lên, nắm lấy cổ tay cô đi về hướng ngược lại của xe buýt.

Bước chân phía dưới của cô như đi trên mây, để mặc cho anh dắt, chẳng hề suy nghĩ sẽ đi đến nơi nào.

Cô được anh đưa vào một nhà hàng ở sân bay, khi quay lại trên tay anh có thêm một chai nước "Hoắc hương chính khí thủy" (*)

(*)undefined

Cô húp một ngụm mì, vừa nhai vừa nói: “Món mì này đắt quá, một tô có giá hơn sáu mươi tệ, chỉ một chút này thôi đâu có đủ ăn."

"Còn muốn ăn gì nữa? Cứ gọi đi." Giọng nói trầm thấp của anh khiến cô nhớ đến cảm giác vừa rồi bị nắm lấy cổ tay, vết chai dày trên tay anh không hợp với khuôn mặt mịn màng của anh chút nào.

"Không ăn nổi." Cô cho dấm vào bát xong đưa mắt nhìn vào thực đơn rồi nói: “Chú muốn ăn gì thì chọn đi, tôi mời chú."

Tần Mộ Đông đi thẳng đến quầy thu ngân và bắt đầu gọi món, Diệp Sơ Thần nhanh chóng đứng dậy, đưa mã thanh toán cho người phục vụ rồi cười nói: "Chú Tần, bữa này tôi mời chú được rồi, lúc trước chú đã mời tôi nhiều bữa ngon lắm rồi."

Tần Mộ Đông lấy điện thoại di động, chậm rãi lấy ví trong túi ra, lấy tiền mặt đưa cho người phục vụ, người phục vụ mỉm cười nịnh nọt nói: “Bây giờ không có nhiều người dùng tiền mặt, chỗ tôi chắc tìm không ra tiền lẻ đưa cho anh."


Diệp Sơ Thần đang muốn lấy lại điện thoại di động của mình ra, sự tiếp xúc giữa cơ thể và mùi thơm của thiếu nữ, Tần Mộ Đông cau mày chỉ vào đầu sư tử (*) trên thực đơn: “Vậy thêm hai cái đầu sư tử và mấy chai nước nữa, tính tổng tiền."

(*) Đầu sư tử hoặc còn gọi là món thịt viên undefined

Lúc đang ăn, Diệp Sơ Thần ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, giả vờ thản nhiên cười: "Chú Tần, chú không thể hoang phí quá đáng như vậy chứ, chú còn phải cưới vợ nữa nè, lo tiết kiệm đàng hoàng đi nha~"

"Em đã thấy khỏe hơn chưa? Có phải do đói bụng không?" Hỏi anh một đằng, anh trả lời một nẻo, trong giọng điệu bình tĩnh dường như chứa đựng chút ít lo lắng.

"Vâng, thấy khỏe hơn nhiều rồi. Có lẽ tôi đói nên trở nên yếu ớt, tôi không làm trễ nãi chuyện của chú, chờ chốc nữa tôi tự mình về là được."

"Ăn xong chưa? Đi thôi."

Diệp Sơ Thần không hiểu được suy nghĩ của Tần Mộ Đông, cô cũng không biết xuất phát từ mục đích gì mà anh lại "tốt" với cô như vậy, cô cảm thấy bọn họ dường như chưa đủ quen biết tới mức cần anh phải đưa cô về trường học.

Đang muốn từ chối lần nữa, Tần Mộ Đông lại nói: “Tôi đã đặt một chiếc taxi trên mạng để đưa em về.”

Cô mừng vì mình đã không nói những lời khách sáo như không cần phiền hà chú đưa tôi về, nếu không cô sẽ lại xấu hổ nữa, cô hất tóc lên, kiễng chân và nói: “Thế thì tạm biệt chú Tần."


"Được rồi, tạm biệt." Ánh mắt Tần Mộ Đông phóng tới quá thâm sâu, trong nháy mắt Diệp Sở Thần cảm giác được lúc ấy anh rất nguy hiểm.

Trong thoáng chốc, cô cảm thấy đôi mắt anh tĩnh lặng như nước, không có gợn sóng, khi anh nhìn cô, anh căn bản không có bất kỳ suy nghĩ nào khác, có lẽ đó là định kiến ​​của chính cô. Cô cảm thấy anh là một người ngay thẳng, có thể mang đến cho người khác cảm giác an toàn.

Sau khi lên xe, cô nhận được tin nhắn WeChat của anh - gửi tin nhắn cho tôi sau khi đến trường an toàn.

Diệp Sơ Thần nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, buồn bã một lúc rồi đáp - Tôi biết rồi, cảm ơn chú đã đãi tôi ăn thịt viên.

Sân bay cách trường học rất xa, trong lúc cô nửa ngủ nửa tỉnh, điện thoại của cô rung lên, cô bấm vào tin nhắn thì thấy là của Tần Mộ Đông - trong đội có chuyện khẩn cấp, phải quay lại đội gấp, sau này có việc cần thiết thì cứ gọi cho tôi, gửi WeChat cũng được luôn.

Trong lòng Diệp Sơ Thần cảm thấy ấm áp, ngoại trừ ông nội và Lâm Đông Thăng, thế mà còn có người thật sự quan tâm đến cô.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, cô mới trả lời một chữ “Vâng.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận