Mộ Đông

Tần Mộ Đông nắm lấy hai bầu ngực của cô và không ngừng xoa bóp, Diệp Sơ Thần tiến tới phía trước, đưa đẩy phần bên dưới kín đáo của mình cọ xát vào gậy th*t của anh.

"Ưm ~ Anh thật là dâm đãng." Cô không kiềm được mà nhăn mũi hừ nói.

Tần Mộ Đông dùng sức thúc vào vài lần: "Ai dâm đãng?"

"Anh~ a~ ư ~ chỉ biết bắt nạt em ~ a ~"

Tiếng nước lép nhép từ nơi hai cơ thể kết hợp truyền ra, anh vừa nhéo vào eo cô vừa va vào cô, khàn giọng đầy dục vọng nói: "Em đến tìm anh, còn không phải vì muốn anh bắt nạt em à?"

Diệp Sơ Thần tức giận nói: "Làm gì có ~ A..."

Tần Mộ Đông hôn cô thật sâu, cắm rút vào vách thịt của cô lúc mạnh lúc nhẹ, âm thanh nhóp nhép đầy dâm đãng và hơi thở của hai người vang vọng trong phòng tắm. Cô phối hợp ôm lấy cổ anh, hai chân cô kẹp chặt eo anh, mật dịch chảy ra, đôi mắt cô mơ màng đầy mị hoặc, giọng nói nũng nịu: "Chồng... em nhớ anh quá... Em rất thích bị anh ức hiếp... Anh làm em sướng quá... Mạnh hơn nữa~ Ư... a..."

Sự nhiệt tình của cô giống như một lọ thuốc tình yêu, niềm vui trên khuôn mặt cô là sự khẳng định của anh, tất cả những suy nghĩ gần đây của cô đều biến thành sức mạnh, đánh vào vách thịt non mềm của cô lúc êm ái lúc lại như mưa gió vần vũ.

Những tiếng rên rỉ của cô từ dài đến ngắn, hết tiếng này đến tiếng khác, những câu chữ lung tung không rõ nghĩa.

Quan hệ kiểu đứng thì không thể vào sâu được, anh bước về phòng, khoái cảm mãnh liệt ập đến não bộ của Diệp Sơ Thần, mông cô bị ép vào lòng bàn tay anh, cô kẹp chặt hai chân quanh người anh, rên rỉ: "A~ Chồng... tuyệt vời quá... em sắp tới rồi... a... a..."

Tần Mộ Đông ném cô lên giường, gậy th*t của anh thoát ra chỉ có vài giây, cô đã nóng lòng muốn tìm đến môi anh, quấn chặt lấy anh, mật dịch từ trong hang kín của cô tràn ra, anh dễ dàng đưa vào, nhìn dáng vẻ háo hức của cô, anh hôn má cô trêu chọc: “Em thích bị anh ức hiếp à?”

Cô hôn lên môi anh, hôn lên đôi mắt anh, đáy mắt lộ ra tình yêu vô tận: “Em thích lắm, Tần Mộ Đông, em thật sự yêu anh.”

Anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, hàng chân mày trở nên dịu dàng hơn: “Ừ, anh cũng yêu em.”

Diệp Sở Thần siết chặt cánh tay anh, giọng điệu nũng nịu: "Em muốn làm từ đằng sau, làm mạnh và sâu vào."

Tần Mộ Đông biết cô không thích kiểu doggy cho lắm, một phần vì quá sâu, một phần vì thích nhìn anh, cô chỉ chọn kiểu doggy khi muốn tìm kiếm kích thích tình dục.

Tình yêu xuất phát từ trái tim, tình dục bắt đầu từ tình yêu.

Cô chậm rãi xoay người, anh đỡ lấy món đồ to khủng đó đẩy vào trong khe hẹp, nhấc mông lên, vỗ mông hai cái, khiêu khích nói: “Không phải anh thích em nằm xuống cho anh cắm vào như một bé chó à?"

Tần Mộ Đông đâm về phía trước, đâm mạnh, dùng hai tay nhéo nhéo nụ hoa trên ngực cô, thở hổn hển: “Em hứng tình rồi?"

Đã lâu không quan hệ Diệp Sơ Thần hưng phấn nói: "Ưm... a... không phải anh thích ‘chó mẹ’ hứng tình à? Còn ra vẻ đạo mạo, trước mặt thì là quân nhân nghiêm trang, sau lưng thì làm lính cưỡng bức thiếu nữ."

Cô vặn vẹo hông qua lại, nâng mông lên để đón nhận cú va chạm của Tần Mộ Đông, tiếng bạch bạch bạch kết hợp cùng hơi thở hổn hển của anh nghe vô cùng tuyệt vời.

Càng yêu anh, cô càng tiết ra nhiều mật dịch.


Vách thịt tràn lan mật dịch khi ra vào, chảy xuống đùi và thấm ra ga trải giường, bắn tung tóe vào vùng tiếp giáp của anh, khiến lớp lông tơ của anh ướt đẫm.

Anh nhéo đỉnh tuyết hoa của cô, hôn lên tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của cô: “Anh muốn ngày nào cũng được ôm em, làm em, làm tới khi nào em phải bật ra tiếng nói chuyện lung tung mơ màng."

Những cú thúc của anh đột nhiên trở nên nhanh và dữ dội, động tác của tay anh khi nặng nề khi thì nhẹ nhàng, cô dùng hai tay vặn vẹo tấm ga trải giường, thở hổn hển: "A ~ ưm... chơi em đi ~ Nhanh... chơi chết em đi... em sắp tới rồi... Tần Mộ Đông...Tần Mộ Đông... em yêu anh... nhanh... cắm vào em... thúc vào..."

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cơ thể căng cứng, âm đ*o co thắt khiến cột sống của anh tê dại, phần dưới cơ thể bị va đập mạnh, Diệp Sơ Thần cảm thấy mình giống như một chiếc thuyền nhỏ giữa sóng, và có thể bị hất xuống đất bất cứ lúc nào.

Tần Mộ Đông lật người cô, nhanh chóng đưa vật nam tính của anh vào, cơ thể cô run lên vì cực khoái, cô dùng tay ôm lấy cổ anh, anh cúi đầu mút môi, hôn môi mang đến cho cô khoái cảm cực đỉnh. Cô cuộn tròn, kẹp chặt hai chân quanh thắt lưng anh, sau đó bất chợt thả lỏng, ngay sau đó anh nhận ra một cảm giác ẩm ướt.

Dòng nước ấm áp tưới xuống quy đầu kích thích dục vọng dã thú của anh, khiến anh hưng phấn, Diệp Sơ Thần nghiêng đầu nhắm mắt lại, mái tóc rối bù vương vãi trên ga trải giường, mang tới cho anh một cảm nhận về nét đẹp cực kỳ khó tả.

Vật nam tính cứng ngắc của anh đang từ từ đưa đẩy vào trong cơ thể cô, anh mút đỉnh nhũ hoa của cô, dùng hai tay vuốt ve vòng eo mềm mại của cô, gậy th*t cắm vào vách thịt mềm bên trong thật mạnh, cô không kiềm được bèn ôm lấy đầu anh năn nỉ: "A... đừng trêu em nữa... chồng... hình như em tới nữa rồi... a..."

“Kết hôn đi.” Tần Mộ Đông chìm trong dục vọng nồng cháy, anh nửa quỳ bắt lấy hai chân cô, cắm vào hoa huy*t cô thật kịch liệt.

Diệp Sở Thần ôm lấy Tần Mộ Đông, trong lòng mơ hồ, hai mắt khẽ híp lại, cô ôm anh thật chặt, khuôn mặt đỏ bừng tràn đầy hưng phấn, hét lên: "A ~ Tần Mộ Đông ~ Nhanh lên ~ Nhanh lên ~ em thấy sướng lắm... chồng ơi... anh gọi em một tiếng vợ có được không?"

Cô đã từng một lần nằm trên ga trải giường, giữa lúc anh đang điên cuồng vì dục vọng mà kẹp chặt anh, ép anh gọi mình là vợ, lần nào anh cũng trả lời cô vô cùng rành mạch -- ngày mà báo cáo kết hôn của anh được giao lên trên thì anh sẽ mở miệng gọi cô.

"Ưm... chồng... em muốn gả cho anh... em muốn ngày ngày được anh cắm vào em... em muốn được anh yêu em... a... em bị anh chơi chết rồi... anh tuyệt quá..." Cô hét lên đầy phấn khích.

Tần Mộ Đông dùng lòng bàn tay nhào nặn bộ ngực mềm mại của cô, mỗi cú va chạm đều xuyên sâu vào cửa huyệt nhỏ của cô, xoay tròn cọ xát vào hoa tâm của cô.

Cô ôm chặt lấy anh, cặp mông hồng hào đón nhận mọi tác động của anh, cô ra sức siết chặt gậy th*t, hai chân cô quấn chặt quanh eo anh.

Anh muốn xuất tinh nên muốn rút ra, cô muốn đạt cực khoái nên ôm chặt anh hét lên: “Không~ không~ mau xuất vào trong... bắn vào trong... em muốn sinh con cho anh ~ a... gậy th*t to của anh làm em sướng quá."

Tinh dịch từ quy đầu bắn ra phóng thẳng vào vách thịt mềm mại, cơ thể cô mềm nhũn ra, anh khẽ nhắm mắt lại, thở hổn hển hôn lên đỉnh nhũ hoa của cô, tận hưởng dư vị của cực khoái.

“Gả cho anh nhé, Diệp Sơ Thần.” Anh nắm tay cô trong tay mình, nhíu mày cúi đầu, phì phò: “Vợ à.”

Diệp Sơ Thần không biết là do ảnh hưởng của cực khoái khi lên đỉnh mà cô rơi nước mắt, hay là bị anh cảm động rơi nước mắt, thở hổn hển: “Làm gì có ai cầu hôn trong lúc làm tình?"

Anh lấy hộp nhẫn từ trong chiếc quần quân đội cạnh giường ra, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, hôn lên mu bàn tay cô rồi thở nhẹ: “Kết hôn đi, anh chờ ngày này đã lâu rồi.”

Cô trìu mến nhìn vào mắt anh, dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên lưng anh, nhẹ giọng nói: “Tần Mộ Đông, anh gọi em lại là vợ, em sẽ——”

Cô còn chưa kịp nói mấy chữ “kết hôn với anh”, đôi môi thanh tú của cô đã bị nụ hôn nồng nàn của anh chặn lại, sau nụ hôn, anh thì thầm vào tai cô: “Nói vậy là quyết định rồi nhé, anh đã nộp báo cáo kết hôn rồi.”

*


Diệp Sơ Thần vốn là đến để trốn khỏi việc hối thúc kết hôn, nhưng không ngờ mình một phút nóng nảy, trực tiếp kí xác nhận với Tần Mộ Đông.

Nỗi sợ hãi về hôn nhân gì gì đó ngay lập tức bị lãng quên.

Lâm Đông Thăng nhìn thấy ảnh giấy đăng ký kết hôn của cô trên WeiBo thì gửi tin nhắn chúc mừng cô.

Tần Mộ Đông liếc nhìn màn hình, sau đó nhìn Diệp Sơ Thần đang ôn tập, thản nhiên trả lời: Tôi là Tần Mộ Đông, cảm ơn lời chúc phúc của cậu.

Lâm Đông Thăng nắm chặt tay bạn gái bên cạnh, nhét điện thoại lại vào túi, hướng về phía ánh nắng, mỉm cười.

Cậu ta đã cảm thấy nhẹ nhõm.

Có thể người đứng bên cạnh cậu ta không phải là người cậu ta yêu thương nhất trong cuộc đời, hoặc có thể cậu ta sẽ không còn cảm giác nhịp tim đập thình thịch của tuổi trẻ nữa, cũng có thể không còn cảm giác mong đợi mà cậu ta hằng khao khát, nhưng tất cả những điều tốt đẹp mà cậu ta đã trải qua dường như đã in sâu vào tâm trí cậu ta, cô gái bên cạnh đã mang đến cho Lâm Đông Thăng niềm vui mà trước đây cậu ta chưa từng trải qua với Diệp Sơ Thần, Lâm Đông Thăng không biết đó chỉ là thích hay là tình yêu.

Lâm Đông Thăng biết từ giờ trở đi, khi Diệp Sơ Thần cần, cậu ta sẽ không cần phải xuất hiện nữa, và cô cũng sẽ không cần cậu ta nữa. . Truyện Hot

Lúc cô gái bên cạnh cần và cậu ta xuất hiện đúng lúc mới chính là điều đúng đắn, đây là trách nhiệm và tình yêu.

*

Diệp Sơ Thần nhìn thấy Tần Mộ Đông đang trả lời tin nhắn của Lâm Đông Thăng khi họ đang ăn tối ở bên ngoài, cô nắm tay anh, cực kỳ xúc động: "Chồng ơi, em yêu anh nhiều lắm."

Tần Mộ Đông thờ ơ liếc nhìn điện thoại, bình tĩnh gắp một miếng cá bỏ vào bát: "Ăn đi."

Anh không thể chịu nổi ánh mắt của cô, nó đủ khiến anh bất cứ lúc nào cũng hành động đầy thú tính.

“Em muốn anh đút cho em.” Cô hếch cằm lên và mở miệng.

"Diệp Sơ Thần, ăn cơm cho đàng hoàng." Anh nói một cách đường hoàng.

Cô vẫn há to miệng, tự tin nói: “Lại tính nói ăn không nói ngủ không lên tiếng hả? Em cứ nói đấy, anh làm gì được em?"

Tần Mộ Đông nhìn thấy phim ngoài cửa qua cửa kính, nhớ lại lần đầu gặp nhau, kiến ​​thức về tình dục của cô còn yếu, đôi mắt khát khao của cô khiến anh mỗi đêm đều cảm thấy khó chịu, người anh em của anh đau nhức.

“Em muốn đi xem phim không?” anh hỏi.

Diệp Sơ Thần còn nhớ lần đầu tiên cô đến rạp chiếu phim với anh, cô đã chọn một góc, nhân cơ hội chạm vào anh và chiếm lấy lợi thế, gậy th*t nóng bỏng của anh trở nên cứng ngắc trong lòng bàn tay cô, cô làm sao có thể trơ tráo đến thế. đề xuất ý tưởng này vào thời điểm đó.


Quả nhiên, nghé con mới sinh không sợ hổ.

Cô lắc đầu: “Không có phim hay đâu, anh cũng không thích xem những thứ nhàm chán như vậy.”

Tần Mộ Đông nhặt sạch vi cá mập, đút muỗng vào miệng cô, cô cố ý cắn muỗng không buông, cuối cùng mập mờ liếm chiếc thìa, thỉnh thoảng nhìn xuống: "Thật lòng muốn đi?"

Tần Mộ Đông dùng chiếc thìa cô từng ăn cá để múc canh, cử chỉ thân mật khiến vành tai cô hơi nóng lên khi nghe anh nói: “Anh đã đặt vé rồi.”

Diệp Sơ Thần và Tần Mộ Đông vừa mới xem phim trở về xe, Tần Mộ Đông ôm chặt cô trong lòng, không ngừng dùng hai tay vuốt ve cơ thể cô, một tay xoa xoa ngực cô, đưa tay xuống dưới váy cô sờ nắn mép đùi của cô.

Cô đáp lại nụ hôn của anh một cách say đắm, ngây ngốc mút mát đầu lưỡi anh đang đưa vào miệng mình.

Trong xe yên tĩnh hai người hôn nhau thật sâu, lưỡi đan vào nhau, hơi thở chồng lên nhau, ôm chặt lấy nhau, anh đẩy quần lót của cô sang một bên, đưa ngón tay vào, cọ vào mép khe hở, dùng ngón tay xoa bóp hạt đậu của cô. Cô thở hổn hển, đẩy anh ra, anh buông môi cô ra, hơi thở nóng hổi từ hơi thở của anh phả vào mặt cô.

Chất dịch tình yêu của cô dính vào các ngón tay anh, đọng lại giữa hạt đậu và hai mảnh thịt trai, cơ thể cô vặn vẹo không ngừng, mật dịch từ vách thịt chảy ra ngày càng nhiều.

Anh cười khúc khích: “Vợ à, em còn nhớ lúc đầu em đã hành hạ anh như thế nào không?”

Ngón tay anh xoa bóp hạt đậu của cô lúc mạnh lúc nhẹ, cô vặn vẹo cơ thể, khao khát được xâm nhập, dục vọng tràn ngập trong mắt cô: "Lần đầu xem phim, em thật sự muốn vào bên trong anh à?"

Xét thấy trong gara ngầm đều có camera giám sát, Tần Mộ Đông không muốn 'yêu' cô ở trong xe, anh đè cô xuống, hôn thật mạnh, vật nam tính giữa đũng quần cứng không chịu nổi, anh buông cô ra: “Ra ngoài đùa nghịch thì kiểu gì cũng phải trả giá."

Lộ trình hai mươi phút thì bây giờ mười phút đã đến.

Diệp Sơ Thần còn chưa đứng vững đã bị Tần Mộ Đông bế lên, vừa bước vào phòng anh đã ép cô vào cửa, dang rộng hai chân, vùi đầu vào giữa hai chân cô, cách lớp quần lót nhẹ nhàng liếm ướt quần lót của cô, đôi chân dán sát cửa của cô bị dạng rộng, một cảm giác kích thích khó tả khiến cô cọ xát vách thịt của mình vào mặt người đàn ông.

"Mộ Đông ~ Chồng ~ ưm... a..."

Tần Mộ Đông đứng thẳng dậy, bế cô ném lên ghế sofa, nhanh chóng cởi quần lót của cô ra, dùng môi hôn lên vùng kín của cô.

Cô run rẩy, cong eo, ôm đầu anh, ngắt quãng nói: "Sao anh đột nhiên lại thế này? Em... a... a..."

Tần Mộ Đông thè lưỡi liếm mút hạt đậu của cô, mút một cách mãnh liệt, dục vọng dâng trào, anh cắn vào hạt đậu nhỏ của cô, lưỡi khuấy động trong vách thịt non mịn, cô hưng phấn ôm đầu anh, háo hức muốn thâm nhập sâu hơn, anh đẩy lưỡi anh vào bên trong. Sâu trong hoa huy*t như điên cuồng, khoái cảm như bị điện giật tràn vào người, dục vọng trong mắt cô là sự kích thích đối với Tần Mộ Đông.

Áo anh chưa cởi nhưng đã cởi quần, cầm "hung khí giết người" cọ sát vào cửa hoa huy*t ẩm ướt, anh mút đỉnh nhũ hoa cô cho đến khi chúng se cứng lại, cô nhìn anh bằng ánh mắt quyến rũ, đầu lưỡi chủ động thâm nhập vào khoang miệng anh, không hề để ý đến mùi vị trong miệng anh, cô nói một cách nũng nịu: “Trông anh giống như một con chó đực đang động dục vậy.”

Anh dùng lực đè lên eo cô và xâm nhập một cách thô bạo, cảm giác thỏa mãn trọn vẹn cũng tràn ngập trong lòng cô.

"A... chồng..."

Anh ấn vào cơ thể cô, mỗi cú đánh đều chạm vào sâu trong hoa tâm của cô, cơ thể cô không khỏi run rẩy, giao hợp đột ngột bị kích thích dữ dội, cơn cực khoái của cô đến rất nhanh và dữ dội, trực tiếp làm ướt nhẹp chiếc ghế sofa.

Tần Mộ Đông bế cô đi vào phòng ngủ, mỗi lần đi lại cố ý nâng mông cô lên rồi hạ xuống, hoa huy*t xoắn xiết của cô không chịu nổi sự tra tấn của anh, cô rơi nước mắt van xin anh, dù khóc nức nở cũng không dừng hẳn buổi làm tình này.

Anh đặt cô vào cạnh giường, hôn đáp lại cô rồi thì thầm: “Vợ ơi, anh cũng yêu em nhiều lắm.”

hoa huy*t đã lên đến đỉnh mấy lần của đón nhận sự va chạm dữ dội, lực đẩy nhanh và mạnh, ngực cô lắc lư lên xuống trong những động tác bạo lực của anh, cặp mông trắng nõn bị tát đỏ tấy, cô thở hổn hển và rên rỉ: "A ~ Tần Mộ Đông... đồ khốn kiếp... ah... em tê quá... thích quá... em sắp chết rồi... a..."


Quy đầu bị âm đ*o hút chặt, anh không khống chế được bản thân, sau vài trăm cú thúc thì đã xuất tinh.

Cô nằm yếu ớt trên giường, mật dịch hòa lẫn với tinh dịch chảy xuống mép đùi, thậm chí cô còn không còn sức để cử động ngón tay.

Cô nhớ lại phán đoán lúc ban đầu của mình, ham muốn tình dục của quân nhân rất mạnh, hóa ra điều đó là sự thật.

*

Tất cả mọi thứ đều có hai mặt.

Trong thời gian trăng mật, Diệp Sơ Thần tận hưởng niềm vui tình dục cả ngày lẫn đêm, nhưng tác động tiêu cực của nó đối với Diệp Sơ Thần đó là cô đã mang thai.

Khi "bà dì" trì hoãn hai mươi ngày không xuất hiện, cô lo lắng lấy que thử thai ra để thử, cô thử cả bốn nhãn hiệu, sau khi lấy que thử thai ra xong, cô tức giận gọi điện cho Tần Mộ Đông.

“Tần Mộ Đông, trước đó anh đã tính chuẩn kỳ rụng trứng của em, cho nên ngày nào cũng làm, làm, làm, đúng không!?"

Người trả lời điện thoại không phải Tần Mộ Đông mà là Tô Hạo, anh ta ho khan che giấu sự xấu hổ: "Ừm - tôi là Tô Hạo, vừa rồi anh Tần có việc phải làm, tôi nhìn thấy điện thoại là của chị dâu, ngẫm nghĩ không biết chị có chuyện gì gấp tìm anh ấy cho nên tôi mới nghe máy."

Tần Mộ Đông tới, Tô Hạo đưa điện thoại ra.

"Sao vậy?" Giọng nói ôn hòa làm Tô Hạo giật mình, mẹ nó, đây chính là người đàn ông mới tức thời còn đang nổi lửa giận đây sao??

Diệp Sơ Thần cúp điện thoại, tức giận ơi là tức giận, làm mình có thai thì cũng thôi đi, bây giờ tất cả mọi người đều biết chuyện cô và Tần Mộ Đông đã làm, đúng là mất mặt chết đi được.

Tần Mộ Đông quay lại nhìn Tô Hạo, anh ta mạnh dạn vỗ vỗ vai Tần Mộ Đông: "Vợ anh nói vào kỳ rụng trứng của chị ấy, hai người cứ làm, làm, làm sau đó --"

Tần Mộ Đông lạnh lùng nhìn lại, Tô Hạo không có ý định im miệng bèn giả vờ im lặng: “Sau đó ~ Em nghĩ bây giờ anh vẫn nên nhanh chóng xin nghỉ phép về nhà đi. Nếu không là anh mất cả chì lẫn chài đó ~"

Cùng lúc đó, Tần Mộ Đông nhận được tin nhắn của Diệp Sơ Thần - Tần Mộ Đông, làm em mang thai rồi, anh thấy vui chưa hả.

Tần Mộ Đông nhịn không được nở nụ cười, Tô Hạo lắc đầu.

*

Khi Tần Mộ Đông về đến nhà, Diệp Sơ Thần không có ở nhà, anh đang cầm báo cáo xét nghiệm trong bệnh viện, cô đang mang thai, sự nghiệp còn chưa thăng tiến thì đã có thai.

Khi Tần Mộ Đông tìm thấy cô, cô đang ngồi trên ghế đẩu trong khu tập thể chơi với chó con, anh bước tới ôm cô, nhưng cả hai đều không bắt đầu nói chuyện.

Tay anh đặt lên chiếc bụng phẳng lì của cô, tay cô chụp lại, cô thì thầm: “Anh sắp được làm bố rồi.”

Tần Mộ Đông hôn môi cô, áp vào môi cô, hơi thở quen thuộc đọng lại trên chóp mũi cô, cô tham lam ngửi ngửi, anh hôn lên má cô, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Ừ, em sắp sửa làm mẹ rồi."

Sau đó Diệp Sơ Thần suy nghĩ, có con không thể nói là xúc động, mà cũng không nằm trong kế hoạch, sự xuất hiện đột ngột của một đứa trẻ khiến cô vui hơn, mang thai đứa con của Tần Mộ Đông, cho dù có thay đổi vóc dáng, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến sự thăng tiến của cô, cô cũng sẵn sàng thử nghiệm.

Có lẽ là bởi vì Tần Mộ Đông xứng đáng với sự hy sinh này của cô.

- Kết thúc-


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận